Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội

Lê Tiên Long | 

Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội
Tàu khu trục hộ tống USS Higbee (DD806) của Hải quân Mỹ.

BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội vì có tới 2 tàu chiến lớn của Mỹ bị Không quân Việt Nam tấn công, gây thiệt hại nặng. Sau thế chiến 2 chưa có quân đội nào đụng đến Hạm đội 7.

Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường
Cách đây đúng 45 năm, ngày 19/4/1972, trên vùng biển Quảng Bình, Không quân Việt Nam đã lập chiến công vang dội, dùng bom đánh bị thương một tàu khu trục và một tuần dương hạm của Hải quân Mỹ.
Đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất không quân Việt Nam ra quân đánh tàu chiến Mỹ thắng lợi trên biển. Đây cũng là lần đầu tiên chiến thuật ném bom "lia thia" (cho bom lướt trên mặt nước đến đích) được áp dụng, và ngay lập tức thu được thành công mỹ mãn.
Theo lời kể của Đại tá Nguyễn Văn Lục, nguyên phi công Trung đoàn không quân 923, trước đó, để đối phó với tàu chiến Mỹ đang bao vây vịnh Bắc Bộ, nhiều phi công đã đề xuất cách đánh cảm tử kiểu "Thần phong" của phi công Nhật trong chiến tranh thế giới thứ 2, nhưng bị lãnh đạo bác bỏ, do yêu cầu của Không quân Việt Nam là phải bảo đảm an toàn nhân sự.
Đến năm 1971, không quân Việt Nam bắt đầu được học phương pháp ném bom "lia thia", khi đoàn cố vấn quân sự Cuba sang nước ta, và giáo viên bay, Đại úy không quân Ernesto đã tổ chức huấn luyện.
Theo lịch sử trung đoàn 923, 10 phi công MiG-17 của trung đoàn đã được huấn luyện bay công kích mục tiêu trên biển. Đến tháng 3/1972, đã có 6 phi công thành thục động tác bay thấp trên biển và nắm được kỹ thuật ném bom tàu chiến.
Ngoài Đại úy Ernesto là giáo viên bay, đoàn chuyên gia Cuba còn có một thợ máy sang giúp không quân Việt Nam huấn luyện theo chiến thuật ném bom lia thia. Địa điểm huấn luyện là sân bay Kiến An, Hải Phòng và đảo Long Châu trong 2 tháng, vị trí bay tập do chính các phi công Việt Nam lựa chọn.
Theo kỹ thuật này thì khi cắt bom, máy bay phải bay bằng ở độ cao 50m, tốc độ đạt 800 km/h, ném sao cho điểm rơi cách thân tàu khoảng 5m, chìm xuống rồi ngóc lên chui vào thân tàu sau 14 giây thì bom nổ, đủ thời gian cho máy bay MiG lấy độ cao an toàn là 500m.
Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội - Ảnh 1.
Ảnh vẽ tiêm kích MiG-17 Việt Nam ném bom tàu chiến Mỹ.
Theo phi công Nguyễn Văn Lục, điểm khó nhất của phương pháp tác chiến này là phải giữ máy bay độ cao 50m trên mặt nước biển. Nếu bay cao hơn, sẽ bị rada trên tàu phát hiện sớm và hệ thống phòng không trên tàu nổ súng tấn công.
Một yêu cầu nữa của phương pháp tác chiến này là phi công phải chọn hướng bay vuông góc với mục tiêu (tàu chiến địch), để sau khi cắt bom, quả bom sẽ theo quán tính bay thẳng tới đâm xuyên vào thành tàu rồi mới phát nổ.
Nếu góc tiếp cận lệch từ 10 độ trở lên, quả bom có nguy cơ bị bật ra khỏi vỏ tàu bằng thép và phát nổ ngoài mặt nước.
Sau quá trình luyện tập thành thạo, Bộ tư lệnh quân chủng Phòng không không quân đã phê duyệt phương án đánh tàu chiến Mỹ ở ngoài khơi Quảng Bình.
Trước đó, các lực lượng công binh cũng đã được lệnh chuẩn bị sân bay dã chiến tại Khe Gát (xã Xuân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình), sử dụng ngay mặt đường mòn Hồ Chí Minh để tránh con mắt nhòm ngó của Không quân Mỹ.
Tiểu đoàn 28 Công binh (nay là Lữ đoàn 28 công binh không quân) là đơn vị tiến hành thi công sân bay, sử dụng các loại xe, máy được bí mật vận chuyển từ Hà Nội vào. Với bề ngang 18m, chiều dài 1.800m, sau khi hoàn thành, sân bay được ngụy trang rất kỹ bằng cây lá, được thay hằng ngày.
Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội - Ảnh 2.
Phi công Lê Xuân Dị (trái) và phi công Nguyễn Văn Bảy B bàn phương án đánh tàu chiến Mỹ. Ảnh tư liệu.
Trận đầu tiên và duy nhất KQVN dùng MiG-17 tấn công chiến hạm Mỹ
Ngày 12/4/1972, một nhóm 3 phi công được lựa chọn cho nhiệm vụ là Lê Xuân Dị, Nguyễn Văn Bảy B và Nguyễn Văn Lục đã có mặt ở sân bay Khe Gát để chuẩn bị.
15h45 phút chiều 18/4, hai phi công Lê Hồng Điệp và Từ Đễ đã chuyển 2 chiếc MiG-17 từ sân bay Kép về Gia Lâm rồi vào sân bay Vinh và bí mật hạ xuống sân bay Khe Gát. Hai chiếc MiG-17 này đã được cải tiến lắp dù giảm tốc để hạ ở sân bay ngắn hẹp.
Chiều hôm sau, vào lúc 16h05 ngày 19/4/1972, biên đội Dị - Bảy cất cánh, bay hướng ra biển. 16h23phút, phi công Dị phát hiện 2 vệt nước trắng từ 2 chiếc tàu đang chạy trên phía Đông cửa Nhật Lệ 16 km.
Theo phương án chiến đấu, phi công Bảy B kéo dài biên đội để số 1 Dị vào công kích. Chiếc tàu anh Dị công kích là tàu khu trục hộ tống USS Higbee (DD806). Khi ấy, anh Bảy vòng trái tìm mục tiêu đến tận Đông Bắc cửa Dinh vẫn không thấy liền bay ra biển xa thêm một chút thì phát hiện 2 tàu khác.
Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội - Ảnh 3.
Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội - Ảnh 4.
Tàu khu trục hộ tống USS Higbee (DD806) hư hỏng nặng sau khi bị MiG-17 tấn công
Anh chọn đánh chiếc thứ hai, bay theo góc từ biển vào để công kích và cũng cắt bom trúng mục tiêu. Tàu anh Bảy đánh là tàu tuần dương hạm hạng nhẹ USS Oklahoma City (CIG-5).
2 chiếc MiG-17 về hạ cánh ở sân bay Khe Gát lúc 16h21. 3 ngày sau không quân Mỹ mới phát hiện ra sân bay Gát và ném bom đánh phá. Tuy được cất giấu trong hẻm núi nhưng một chiếc MiG-17 vẫn bị đánh hỏng. Chiếc còn lại bị thương nhẹ, sau khi sửa xong thì phi công Lê Hồng Điệp đã cất cánh bay về căn cứ an toàn.
Trận không đối hải này chỉ trong vòng 17 phút và với 4 quả bom 250kg, biên đội đã đánh hỏng nặng 1 tàu khu trục và bị thương 1 tàu tuần dương của Mỹ. Biên đội bay về an toàn.
Theo lời kể của phi công Lê Xuân Dị sau trận đánh:
"Tôi bay trên độ cao 200m, khi phát hiện 2 vệt nước trắng, tôi nhìn thấy mục tiêu và tiếp cận vào từ hướng Tây nên tận dụng được hướng mặt trời lặn, tôi hạ xuống 50m, bật tăng lực đạt tốc độ 800 km/h.
Đến cự li và góc vào đúng như phương án, tôi đã ném 2 quả bom theo kỹ thuật thia lia. 2 quả bom chìm xuống nước rồi lao vào thân tàu Mỹ. Tôi kéo thoát li và quay về hạ cánh..."
Theo thông tin từ phía Mỹ, chiếc Higbee bị hư hại đáng kể do trúng trực tiếp một quả bom từ chiếc MiG do anh Dị điều khiển, phá hủy tháp pháo 5 inch phía đuôi tàu. Trong khi đó, tàu USS Oklahoma City bị hỏng radar dò tìm không trung.
Sau trận đánh của Không quân Việt Nam vào các tàu chiến thuộc Hạm đội 7 của Mỹ thì Bộ quốc phòng Mỹ đã phải điều trần trước Quốc hội Mỹ vì từ sau Thế chiế 2, chưa có quân đội nào đụng đến Hạm đội 7.
Đây là trận đầu tiên và duy nhất Không quân Việt Nam dùng MiG-17 tấn công chiến hạm của Hải quân Mỹ.
Không quân Việt Nam đã làm được điều phi thường: BQP Mỹ phải điều trần trước Quốc hội - Ảnh 5.
Tàu khu trục hộ tống USS Higbee (DD806) phải sửa chữa ở Philippines sau khi bị MiG-17 tấn công.
Tuy mới chỉ đánh bị thương 2 chiến hạm Mỹ, nhưng chiến thắng này có ý nghĩa rất quan trọng, buộc Hải quân Mỹ không dám đưa tàu tới gần bờ biển Khu 4 để đánh phá trục giao thông chiến lược và phóng tên lửa Phòng không Talos khi MiG của Việt Nam xuất hiện.
Đó là các điều kiện rất tốt cho hoạt động của tuyến giao thông cũng như cho hoạt động của máy bay MiG tại khu vực.
Chiến công ngày 19/4/1972 của MiG-17 cũng chứng minh các phi công Việt Nam có thể làm chủ kỹ thuật, phát huy cao nhất tính năng của máy bay MiG, dũng cảm, sáng tạo trong cách đánh, không chỉ dùng máy bay MiG lập công trong không chiến mà còn có thể tấn công các mục tiêu mặt đất, mặt nước theo nhiệm vụ được giao...
Về hai phi công tham gia trận chiến, Đại tá Lê Xuân Dị sinh năm1938 ở Từ Sơn, Bắc Ninh. Nhập ngũ năm 1959, đi học bay tại trường Không quân Liên Xô (1961-1964) trên loại MiG-17. Trong chiến tranh, ông đã bắn rơi 1 chiếc A-4 và tham gia trận không đối hải nói trên.
Ông đã giữ nhiều cương vị lãnh đạo của Trung đoàn, Sư đoàn và sau này là Chánh thanh tra Không quân thuộc Thanh tra Bộ Quốc phòng. Ông Dị về hưu năm 1998 và được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 2015.
Thiếu úy Nguyễn Văn Bảy B sinh năm 1943 tại Bạc Liêu. Ông nhập ngũ năm 1965 và đi học bay tại Liên Xô (1965-1968) trên loại máy bay MiG-17.
Ngày 6/5/1972 ông đã anh dũng hy sinh trong trận không chiến không cân sức giữa 2 chiếc MiG-17 và các máy bay của Hải quân Mỹ trên vùng trời Thanh Hóa. Ngày 20/12/1994, ông được nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

Thỏ và Sói oẳn tù tì, ai thua sẽ phải chết, vì sao Thỏ ngờ nghệch lại chiến thắng?

Người ta thường nói: “Lúc gặp hiểm nguy mới hiểu được lòng người”, câu này quả thực rất chính xác. Có người chỉ vì tự tư lại rước họa vào thân, người luôn nghĩ cho kẻ khác cuối cùng lại là người chiến thắng…
Thỏ và Sói yêu nhau, nhưng họ không may lại gặp phải Thần Chết.
Thần Chết nói: “Hai người các ngươi chỉ có một người được sống, các ngươi hãy oẳn tù tì đi, ai thua sẽ phải chết”.
Cuối cùng, sói đã thua…
Thỏ ôm chặt lấy Sói đã chết, nói:
“Đã hẹn trước là chúng ta sẽ cùng ra hòn đá, tại sao em (Thỏ) đã ra kéo rồi, mà anh (Sói) lại ra tấm vải cơ chứ”. (Thỏ muốn để cho sói được sống, nhưng sói vì khôn vặt định ra tấm vải để giành chiến thắng, đâu ngờ lại thất bại thảm hại).

Thỏ và sói yêu nhau. Ảnh theo (gamek.vn)

Đây chính là hiện thực, đây chính là lòng dạ nham hiểm của con người…
Đây chính là một bộ phận những người tự tư gian xảo, đi đôi với một bộ phận những người lương thiện ngốc nghếch.
Trong thế giới hiện thực, con người mưu tính hãm hại người khác nhưng rồi cuối cùng lại chính là làm hại bản thân mình.

Khi đối mặt với sinh tử và lợi ích, người ta thường hay nghi ngờ những gì đối phương nói có phải là thật không? Hay là đang dối gạt mình?Khi có một số người lương thiện muốn nhận thua, thật ra họ đã chiến thắng! Vậy nên, hãy cứ giữ mãi tấm lòng lương thiện, cũng chính là bạn đã chiến thắng rồi!
Có người luôn hoài nghi đối phương, một mặt nói rằng chúng ta cùng ra “hòn đá”, kết quả anh ta sẽ vì để được sống mà lại ra “tấm vải”.
Lại có những người, bề mặt nói rằng cùng ra “hòn đá”, trên thực tế anh ta đã nhìn thấy suy nghĩ của đối phương, biết được người kia sẽ ra tấm vải, vì vậy anh ta nhất định sẽ ra “cái kéo”.
Mưu tính hãm hại người khác nhưng rồi cuối cùng lại chính là làm hại bản thân mình. (Ảnh theo internet)
Mãi đến sau cùng, rốt cuộc là nên ra “hòn đá”, “tấm vải” hay là “cái kéo” mà mụ mẫm cả đầu óc.
Cùng một sự tình, nhưng nó sẽ có kết quả các dạng, các loại khác nhau. Chính là ở chỗ có những người thật sự tính toán thành công, cũng có người vì bị đối phương nhìn thấu tâm tư mà thất bại. Cũng có người giống như con thỏ trong câu chuyện, khi gặp phải tình huống này chỉ một lòng mong sao đối phương có thể được tiếp tục sống mà tự nguyện được chết, nhưng kết cục con sói giở trò khôn vặt lại kết thúc mạng sống của mình.
Cổ ngữ có nói: “Người thắng là vua, kẻ thua là giặc”.
Cùng một phương pháp đó, thành công rồi, thì chính là hình tượng của sự thành công, thất bại rồi, dẫu cho giở trò khôn vặt hoặc tinh quái trái lại lại bị cái thông minh đó làm hại. Rất nhiều chuyện chúng ta xem như may mắn hoặc thành công, thật ra phía sau đều có rất nhiều bí mật mà không ai biết đến.
Theo tinhhoa.net
Tiểu Thiện biên dịch
Xem thêm:

DƯ LUẬN VIÊN VÀO CUỘC "VỤ ĐỒNG TÂM"

Nguyễn Xuân Văn và Nguyen Quynh Luu đã chia sẻ bài viết của Nguyễn Quang Lập.

Người dân xã Đồng Tâm gửi tâm thư mong bình yên sớm trở lại!

XÃ HỘI | 16:47 Thứ Tư ngày 19/04/2017
LTS: Như Báo Hànộimới đã đưa tin, vụ việc vi phạm pháp luật ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức đã gây ảnh hưởng không chỉ tới an ninh trật tự, cuộc sống người dân địa phương mà tổn thương cả tâm tư, tình cảm của những người yêu quý cuộc sống hòa bình. Ngày 19-4-2017, qua đường bưu điện, Báo Hànộimới đã nhận được bức tâm thư của một người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (tác giả xin đề nghị được giấu tên) gửi tới, mong muốn qua Báo Hànộimới chuyển tới những người dân quá khích tâm tư của mình, mong bình yên sẽ sớm quay lại địa phương. Xin giới thiệu toàn văn bức thư này tới bạn đọc.


Đồng Tâm ngày 17-4-2017

Bà con Đồng Tâm yêu quý

Tôi là một người con của quê hương Đồng Tâm. Những ngày qua tôi rất đau buồn trước những sự việc xảy ra tại quê hương chúng ta. Cả làng, xã, người già, trẻ con đều nơm nớp bất an khi một bộ phận bà con chúng ta vì bị kích động, xúi giục dụ dỗ về những quyền lợi hoang tưởng để rồi làm hại chính gia đình dòng tộc và làm xấu hình ảnh bà con nông dân Đồng Tâm chân chất, thật thà. Điều đau lòng nhất mà tôi thấy là mấy ngày nay, một số bà con ta vì thiếu hiểu biết pháp luật lại tiếp tục lún sâu vào con đường sai trái, lần lượt đẩy con em, cháu chắt của mình vướng vào vòng lao lý. Chứng kiến hình ảnh bà con ta giữ nhiều cán bộ, chiến sỹ công an, đánh họ, đe dọa họ nếu chống đối thì sẽ đốt nhà văn hóa, rồi đổ đất đá, cây cối, gậy gộc, để chặn không cho xe ra vào… biến hình ảnh bà con ta trở thành những tên côn đồ mà tôi buồn biết bao.

Tôi biết, bà con ta toàn là những người lương thiện, có tình yêu thương đồng loại thì xin đừng vì hám lợi mà a dua theo. Đừng ai vi phạm pháp luật. Hãy quay đầu khi chưa muộn. Đừng vì hám lợi mà hỏng cả một thế hệ con cháu sau này, biến chúng thành kẻ coi thường pháp luật, coi thường chính quyền.

Bà con ta cứ thử nghĩ mà xem, nếu cứ thế này, nhân dân ta cứ kéo dài không thả cán bộ, chiến sỹ thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự bình yên của chúng ta, sẽ làm cho nông dân không yên và rồi bà con ta được gì, mất gì đây?

Tôi ngẫm rất kỹ và thấy cái mà bà con ta được thì ít mà mất mát thì nhiều. Suốt hai tháng qua, tôi thấy tim mình nhói đau khi mà tình cảm xóm làng được vun đắp bấy lâu nay đang bị chính bà con mình làm cho rạn nứt, mọi người không còn tin tưởng nhau nữa. Anh em họ hàng thì mất đoàn kết khi không cùng quan điểm, vợ chồng bị bất hòa, trẻ nhỏ không đến trường, ngày thi cử sắp đến nơi, tương lai sẽ ra sao? Suốt thời gian qua bà con ta có thấy vui vẻ và hạnh phúc khi sống trong một môi trường như vậy không? Tôi biết chắc chắn rằng bà con ta không ai vui vẻ gì trước sự việc này, chỉ mong sớm ổn định tình hình. Vậy bà con ta thử nghĩ xem, chúng ta cứ bỏ làm, bỏ lao động sản xuất để đi tiếp tay cho hành vi vi phạm pháp luật có nên không? Khi đã vi phạm pháp luật rồi thì bản thân ta và con cái chúng ta bước ra xã hội sẽ thế nào đây? Pháp luật có dung thứ không? Ông bà tổ tiên ta sẽ không yên lòng. Chắc chắn sẽ bị người đời cười chê, khinh rẻ, miệt thị vì sự hung hăng của dân làng, chắc chắn xã hội sẽ miệt thị đấy bà con ơi.

Đến bây giờ bà con vẫn để những người dân kia lộng hành, không thả cán bộ, chiến sỹ thì biết đến bao giờ bà con ta mới được yên bình đây? Với tình cảm cũng như trách nhiệm với quê hương, với lòng tự trọng bị tổn thương và để cứu bà con ta thoát vòng lao lý, không lún sâu vào con đường sai trái, tôi quyết định viết bức thư này mong bà con ta hãy thức tỉnh lương tri, chấp hành quy định pháp luật của Nhà nước, thả cán bộ, chiến sỹ công an để bà con trong làng, trong xã chúng ta sẽ sớm được yên bình, trở lại sinh hoạt bình thường như trước đây, để con cháu chúng ta ra xã hội ngẩng cao đầu mà đi.

Đừng vì hám lợi cá nhân mà coi thường pháp luật, làm hại cả thế hệ con cháu chúng ta sau này!

Chút tấm lòng người con Đồng Tâm, mong được quý báo chuyển những tâm sự của tôi đến bà con xã Đồng Tâm!
HNMO

Khu công nghiệp Lai Vu, Hải Dương: Lật tẩy doanh nghiệp Trung Quốc xả thải trộm

(Moitruong.net.vn) – Sau thời gian dài theo dõi, người dân xã Lai Vu, huyện Kim Thành, Hải Dương đã lật tẩy thủ đoạn xả trộm nước thải độc hại của Cty TNHH dệt Pacific Crystal (Trung Quốc) ra môi trường tại Khu công nghiệp Lai Vu.
Hệ thống xả thải
Hệ thống xả thải được “ngụy trang” của Cty Pacific Crystal.
Xử phạt gần 700 triệu đồng
Cty TNHH dệt Pacific Crystal (Cty Pacific Crystal, Trung Quốc) hoạt động trong lĩnh vực sản xuất và kinh doanh dệt vải, hoàn thiện các sản phẩm dệt, sản xuất xơ, sợi các loại và phụ liệu cho ngành dệt may. Khoảng tháng 12/2016, người dân xã Lai Vu sống cạnh Khu công nghiệp (KCN) Lai Vu thường xuyên phải ngửi mùi hắc, hôi thối. Sau gần 1 tháng tìm hiểu,họ phát hiện mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ KCN Lai Vu.
Anh N.V.Đ. (người dân xã Lai Vu) cho biết: Để xâm nhập vào KCN Lai Vu, người dân phải nhập vai đi cắt cỏ cho bò, nhặt rác… Tới ngày 24/12/2016, người dân phát hiện nguồn nước thải đen kịt, bốc mùi hôi thối chảy từ đường ống của Cty Pacific Crystal nằm trong KCN Lai Vu. Vụ việc sau đó được báo lên chính quyền địa phương.
Tới ngày 9/1/2017, lực lượng liên ngành gồm BQL các KCN; Phòng Cảnh sát Môi trường; Phòng TN&MT; UBND huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương đã làm việc với ông Cheng Kinh Leung Thomas – Phó Tổng Giám đốc Cty Pacific Crystal. Quá trình kiểm tra, kiểm nghiệm của lực lượng chức năng tỉnh Hải Dương cho thấy, chất xả thải ra môi trường của Cty TNHH dệt Pacific Crystal có 5 thông số vượt quy chuẩn kỹ thuật.
Đầu tháng 2/2017, UBND tỉnh Hải Dương xử phạt hành chính Cty Pacific Crystal 672 triệu đồng do hành vi “xả nước thải có 5 thông số vượt quy chuẩn kỹ thuật về chất thải ra môi trường”. UBND tỉnh cũng yêu cầu Cty Pacific Crystal khẩn trương thực hiện đúng, đủ các nội dung của báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được phê duyệt trước đó; Tiếp tục rà soát, tháo dỡ, trám lắp toàn bộ các điểm đấu nối hệ thống thu gom nước mặt với nước thải sản xuất, sinh hoạt, thu gom triệt để nước thải và xử lý đạt quy chuẩn kỹ thuật trước khi xả thải ra môi trường.
ống xả thải
Ống nước xả chất thải độc hại của Cty Pacific Crystal do người dân phát hiện.
Tỉnh Hải Dương cũng yêu cầu Cty phải hoàn thiện các thủ tục để được cấp giấy xác nhận việc đã thực hiện các công trình, biện pháp bảo vệ môi trường phục vụ giai đoạn vận hành của dự án trước ngày 1/3/2017; phối hợp chặt chẽ với Cty TNHH MTV KCN Lai Vu để khắc phục, xử lý đoạn mương thoát nước của Khu công nghiệp Lai Vu đã bị nhiễm nước thải nguy hại mà Cty thải ra hôm 24/12/2016.
Sử dụng hóa chất gấp 3 lần Formosa?
Trao đổi với phóng viên, ông Bùi Duy Hường – Chủ tịch UBND xã Lai Vu cho biết, người dân địa phương phát hiện nước thải từ Cty TNHH dệt Pacific Crystal đổ ra hồ điều hoà. Theo ông Hường, trước đó khu vực này đã xảy ra tình trạng cá chết nhưng vì cấp xã không có thẩm quyền, trong khi công ty này lại là doanh nghiệp có yếu tố nước ngoài nên không thể kiểm tra được.
Sau những yêu cầu từ người dân, đại diện UBND xã Lai Vu, Cty TNHH MTV KCN Lai Vu (Ban Quản lý KCN Lai Vu) đã đào khu vực có đường ống nước thải hôi thối ra môi trường. Khi đào lên, người dân phát hiện 2 đường ống, 1 đường ống xả chất thải đen kịt nằm trong đường ống nước thải thông thường.
Sự việc được báo cáo lên UBND huyện Kim Thành, UBND tỉnh Hải Dương. “Chúng tôi nhiều lần đề nghị vào làm việc nhưng người của Cty Pacific Crystal chỉ nói tiếng nước ngoài, bất đồng ngôn ngữ nên không làm việc được” – ông Vũ Xuân Dũng, Phó Giám đốc Ban Quản lý KCN Lai Vu nói. Theo ông Dũng, vụ việc xảy ra vào  cuối tháng 12/2016, nhưng phải đợi đến áp lực của người dân và chính quyền cấp tỉnh, Cty này mới cho vào làm việc. Ông Dũng cho biết thêm, Cty Pacific Crystal hoàn thiện giai đoạn hai sẽ sử dụng lượng hoá chất lên tới gần 600.000 tấn/ năm, gấp 3 lần số hoá chất do nhà máy Formosa sử dụng.
Một cán bộ khác của Ban Quản lý KCN Lai Vu cho biết thêm, hành vi chôn ống xả chất thải độc hại của Cty Pacific Crystal là cố ý, cần phải xử lý nghiêm. Điều đáng nói, số chất thải trên của Cty Pacific Crystal đổ ra sông Rạng lại là khu lấy nước phục vụ nhà máy nước sạch, là nguồn nước ăn cho hàng nghìn hộ dân thuộc 3 xã Cộng Hoà, Lai Vu và Ái Quốc (huyện Kim Thành).
Một cán bộ khác của Ban Quản lý KCN Lai Vu cho biết thêm, hành vi chôn ống xả chất thải độc hại của Cty Pacific Crystal là cố ý, cần phải xử lý nghiêm. Điều đáng nói, số chất thải trên của Cty Pacific Crystal đổ ra sông Rạng lại là khu lấy nước phục vụ nhà máy nước sạch, là nguồn nước ăn cho hàng nghìn hộ dân thuộc 3 xã Cộng Hoà, Lai Vu và Ái Quốc (huyện Kim Thành).
5 chỉ số vượt tiêu chuẩn: pH (chỉ số xác định tính chất hoá học của nước) vượt cận trên dưới 10,5; Độ màu vượt 30,67 lần; TSS (tổng chất rắn lơ lửng) vượt 2,95 lần; COD (lượng oxy cần thiết để oxy hoá các hợp chất hoá học trong nước) vượt 18,31 lần; BOD5 (lượng oxy cần thiết để vi sinh vật oxy hoá các chất hữu cơ theo phản ứng trong 5 ngày) vượt 10 lần, với lưu lượng xả thải từ 1.500 m3 đến 2.000 m3/ngày.
Theo Tiền Phong

Dân và đất

Người dân Mỹ Đức Đồng Tâm

Bùi Lan Anh


Mấy hôm nay, nhiều inbox hỏi mình: nhà báo biết thông tin gì chưa? Phóng viên có thông tin về Mỹ Đức không? Phóng viên xem clip đi?... Nhiều thông tin xung quanh câu chuyện ở Đồng Tâm khiến nhiều người đọc, xem và có suy nghĩ không khỏi băn khoăn. Thêm một vụ việc nóng bỏng liên quan đến đất, mà đến thời điểm hiện tại, nút thắt vẫn chưa được gỡ. Một cuộc đối thoại với những cấp có thẩm quyền – mà người dân vẫn chưa mất niềm tin vẫn tiếp tục được chờ đợi. Thế nhưng, điều khiến nhiều người suy nghĩ, là nếu không giải quyết tận gốc vấn đề này, thì những Thái Bình, Tiên Lãng, hay Đồng Tâm…. Sẽ tạo nên một tiền lệ….

Từ khi Luật đất đai năm 2003 có hiệu lực đến sau khi Luật đất đai sửa đổi sau đó đi vào hiện thực, đã có cả triệu bộ hồ sơ khiếu kiện liên quan đến đất đai. Và có một điểm chung trong các vụ khiếu kiện, là trong khi chính quyền luôn lập luận là họ làm theo luật, thì người dân lại bảo là không!

Làm báo mấy năm, tiếp xúc với nhiều hồ sơ, giấy tờ, đơn kiện, đơn kêu cứu khẩn cấp… giở ra, đều liên quan đến đất. Đôi khi, thấy khổ, thấy thương… đúng như một tiền bối của mình – đại nhà báo trong mắt mình, nhận xét một câu không khỏi chạnh lòng: làm báo, ngoài chữ, chẳng có gì khác, cứu sao nổi được đây?

Hôm nay, đọc bài báo của Bảo Hà – người từng sống chung trong một căn phòng cùng KTX với tôi những năm đầu tiên học đại học. Người từng muốn bỏ dở ngành báo chỉ vì nhầm lẫn “báo in = in báo”, một cô gái hiền lành, nhu mì, và đầy nội lực, đầy tình cảm trong phòng ngày đó, khiến mình vô cùng bất ngờ với một bài báo dũng cảm, được đăng ở một tờ báo và một tòa soạn báo vô cùng dũng cảm… Mừng và cảm phục bạn vì đã chuyển tải những thông tin chính xác nhất ở khu vực cần chuyển tải thông tin nhất tới mọi người. Với nghề báo, đó là điều đáng quý, đáng nể và đáng trân trọng!

Trước khi luật đất đai sửa đổi đi vào thực tế, cơ quan làm một cuộc tọa đàm góp ý, phát trực tuyến, trực tiếp, tiếp nhận câu hỏi của khán giả qua đường dây nóng. Tọa đàm mang tên “Dân và đất” có sự tham gia của Luật sư, nhà quản lý, cả người nông dân tham gia tọa đàm… đều thẳng thắn trao đổi về những vấn đề hạn chế trong Luật đất đai năm 2003, để góp ý và sửa đổi. Trong cả buổi giao lưu đối thoại, có những lúc, cảm giác như nóng ran trên bàn Tọa đàm. Những trao đổi về vấn đề đất đai, giữa người dân và nhà quản lý, giữa dân và luật sư… khiến những người chứng kiến một phen hú vía. Đường dây nóng trong thời điểm đó, nóng ran đúng nghĩa. Những câu hỏi, những ẩn ức, những thắc mắc của người dân gửi liên tục. Cảm giác, người dân chỉ cần có thêm 1 cơ hội để nói, để trình bày, để khiếu kiện… là họ sẽ tận dụng đến cùng.

Nhiều người nói về những “bài học đất” ở Việt Nam, những vụ như Thái Bình, Tiên Lãng – Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên, hay gần đây là ở Mỹ Đức – Hà Nội. Những sự vụ này, sau đó cũng được chính quyền và người dân đi đến cách giải quyế có vẻ như là ổn thỏa nhất cho cả hai bên – hoặc là cứ cho là buộc phải ổn thỏa vậy. Đặc biệt là vụ đất đai liên quan đến ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, một nông dân đặc biệt, vừa trở về từ nhà tù! Câu chuyện của ông Vươn diễn ra hơn 5 năm trước, khi có hơn 100 cảnh sát, bộ đội cưỡng chế, thu hồi đất của gia đình. Người ta chứng kiến cảnh một số người đã gài mìn tự chế trong vườn, cầm súng hoa cải chống lại. Bốn cảnh sát và hai cán bộ huyện đội bị thương, trong số này có người đứng đầu công an huyện Tiên Lãng. Một ngày sau, ngôi nhà của ông Vươn bị phá hủy. Câu chuyện của ông Vươn, mà sau đó được Hải Phòng ví như một “trận đánh đẹp” đã được Chính phủ giải quyết một cách ổn thỏa. Tách những cái sai để xử lý đúng!

Và mảnh đất, ông Vươn ở Tiên Lãng giờ đây được biết đến như là câu chuyện của một người nông dân, gắn bó và yêu mảnh đất, yêu cái đầm của ông ta như hơi thở của mình. Tôi từng đến đầm nhà ông Vươn không ít lần, cả khi ông đang ngồi tù, ở nhà chỉ có đàn bà con gái. Trên cái cánh đồng rộng thênh thang, trên con thuyền bé tí teo, chúng tôi giăng từng mẻ lưới nhỏ. Ông Vươn đi, vườn cây ao cá tiếp tục ở lại nuôi sống gia đình và vợ con ông.

Ngày ông Vươn về, tôi xuống tận nơi. Tận mắt xem cánh đồng, đầm tôm, ao cá, chuồng vịt… những thứ mà chỉ trước đó, hoang vu vì vắng bàn tay của người đàn ông yêu đồng ruộng. Nay khác. Hàng nghìn con vịt biển quang quác khắp nơi. Những mảnh rau xanh mướt mắt. Tôm cá đầy trong đầm. Ông Vươn nói cả ngày không chán, về những kế hoạch chăn nuôi, gieo trồng. Về những ô đất này sẽ xây thành nhà máy làm thức ăn cho vịt, khu này nuôi thêm con công, con trĩ… Có sức người, sỏi đá cũng thành cơm!

Đó là chuyện của một người nông dân từng vướng vào vòng lao lý, vì đất.

Cũng có những câu chuyện, ở những ngôi làng, giống như ngôi làng ở Đồng Tâm, Mỹ Đức. Người dân, sau những ngày khiếu kiện, chờ đợi, đã phản ứng một cách vô cùng cực đoan, đẩy mình vào thế đối đầu, kiểu một mất một còn với chính quyền, nhằm giữ đất… Tôi từng cùng ekip đến làng Ninh Hiệp, khi cả nghìn dân bỏ chợ, mang cả quan tài ra nằm cạnh chợ, cho cả trẻ em nghỉ học để phản đối giải tỏa khu đất công cạnh chợ đó! Kíp có 4 người. Lái xe ở bên ngoài, 3 anh em vào trong. Cả kíp cũng từng bị người dân bắt lại khi đang loay hoay quay và ghi hình về sự việc đó. Cũng là những cặp mắt đỏ ngầu vì tức giận, những bàn tay cố giữ, thu lấy toàn bộ máy ghi hình và điện thoại của anh em! Họ bắt chúng tôi ngồi xóa hết từng hình đã ghi được, kể cả trong điện thoại, mời cả quay phim của nơi khác tới, xóa cho bằng hết những gì trong máy quay! Đó là lúc họ nghi ngờ cả nhóm tới với mục đích xấu. Thế nhưng, xóa hết rồi, tới lúc giơ thẻ, giải thích, thì người dân lại phản ứng một cách hoàn toàn trái ngược! Tới lúc hiểu được mục đích thì mọi thứ ghi được từ trước đó đã hoàn toàn bị gỡ bỏ. Lúc đó, dân lại là người xuống nước. Họ dẫn phóng viên đi quay, chỉ từng khuông đất, từng khu vực đang ảnh hưởng tới kế mưu sinh của họ… Đến lúc chương trình lên sóng, vẫn có những cuộc điện thoại liên tiếp của người dân, họ muốn tâm sự, muốn giãi bày, muốn đối thoại, và muốn xin lỗi chúng tôi…

Thường thấy, người dân ít khi phản đối khi chính quyền, nhà nước thu hồi đất nhằm mục đích công, nhằm xây dựng những công trình trọng điểm quốc gia, có ý nghĩa với cả cộng đồng. Những mối bức xúc, những ẩn ức chỉ bị đẩy lên, khi đất đai – tư liệu sản xuất của họ bị tịch thu và được đền bù với giá vô cùng rẻ mạt. Rồi cũng chính khu đất đó, được chia năm xẻ bảy, vuông vắn bán phân lô hoặc mọc lên những khu công nghiệp, những nhà cao tầng giá trị gấp cả chục cả trăm lần…

Dân có đất, có kế mưu sinh. Mất đất, nhận tiền đền bù rẻ mạt, rồi chấp chới, và rồi cũng từ đó, mọc lên những ngôi làng “bỗng dưng thành đô thị”, những ngôi nhà cao tầng, rộng thênh thang, nhưng trong nhà không có bất cứ một thứ gì khác. Nông dân mất đất, không công ăn việc làm, và lay lắt trên những đồng tiền đất của mình… Mọi thứ tiêu cực cũng từ đây mà nảy nở. Ở Đồng Tâm nay cũng vậy. Từ những cái sai ở địa phương, những khiếu kiện – ung nhọt lâu ngày không được giải quyết khiến mọi thứ bùng phát. Hôm nay, lại ấn tượng với phát biểu của Chú Nguyễn Sỹ Dũng: “Cứ nghĩ mà xem, với những kẻ ngoại bang xâm chiếm biển đảo thiêng liêng của Tổ Quốc chúng ta còn đối thoại được, thì tại sao với những người dân của chính mình lại không?”… Ông Nguyễn Đức Chung cũng đã được giao xử lý, đối thoại với người dân. Chúng ta cùng chờ đợi mọi nút thắt ở Đồng Tâm sẽ được giải quyết trước mắt.

Thế nhưng, xa hơn, mọi thứ cần phải được trả lại đúng vị trí, và đi đúng hướng của nó. Điều này, tôi chờ đợi ở một người khác!

Bùi Lan Anh

Làm sao tháo gỡ “kíp nổ quả bom Đồng Tâm”

Ảnh minh họa

Đặng Trung Nghĩa 

Thời gian vừa qua sự việc ở Đồng Tâm – Mỹ Đức không chỉ làm chấn động đối với nhân dân cả nước mà nó còn thể hiện ở một loạt tờ báo lớn trên thế giới. Nguyên nhân từ “Dự án treo” xây sân bay Miếu Môn của Bộ Quốc Phòng cùng sự buông lỏng quản lý của đơn vị có trách nhiệm để các quan chức địa phương tha hồ chiếm dụng đất đai, gây nên sự bất bình phẫn nộ. Đây là nguyên nhân gốc rễ nhưng tuyệt nhiên hàng trăm bài viết trên báo chí và trên mạng xã hội không ai đề cập tới.

Các bạn thân mến! 

Năm 1980 Phó Thủ tướng Đỗ Mười ký quyết định số 113 TTG thu hồi 208 ha – trong đó xã Đồng Tâm là 47,36 ha để thực hiện dự án An ninh Quốc gia là làm sân bay Miếu Môn, nhưng sau đó dự án làm sân bay không khả thi và giao cho Lữ đoàn 28 –D31 Quân chủng Phòng không Không quân quản lý. Ngày 27/3/2015 Bộ Quốc Phòng ra quyết định số 551/QĐTM về việc thu hồi lại số đất đó giao cho Tập đoàn Viettel thực hiện dự án của họ.

Như chúng ta đã biết, nước ta là một nước với 80% làm nông nghiệp. người dân sống được là nhờ có đất, đất ấy là do mồ hôi nước mắt của người dân đổ xuống để khai phá, cải tạo. Mỗi nắm đất thấm bao mồ hôi xương máu của nghìn đời ông cha để lại hay họ chắt chiu gom góp cả đời để mua chứ không phải là tự trên trời rơi xuống. Nhưng do Luật đất đai cần tích tụ ruộng đất để phục vụ cho công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, phát triển kinh tế nên người dân sẵn sàng hiến đất. Người dân Đồng Tâm cũng vậy, vì nhiệm vụ xây sân bay củng cố Quốc phòng, giữ gìn an ninh Quốc Gia mà người dân phải nhường đất đai mồ mả ông bà cùng nhà cửa cho dự án. Nhưng khi dự án không khả thi, không xây sân bay nữa thì đáng lẽ ra Nhà nước cùng Bộ Quốc Phòng phải trả lại đất cho dân chứ, sao lại giao cho một đơn vị huấn luyện thuộc D31 - Lữ 28 Quân chủng Phòng không Không quân quản lý. 

Do không quản lý nổi cả một diện tích hơn 50ha nên đất để hoang hóa – đó là dự án treo suốt từ năm 1980 đến năm 2015 là 34 năm. 34 năm người dân nhìn đất đai của họ cỏ mọc cùng hàng nghìn m2 bị các quan chức tha hồ lấn chiếm như Nguyễn Ngọc Viễn 12.000m2, Nguyễn Văn Toàn 11.000m2, Nguyễn Văn Phương 1.500m2 trong khi đó người dân thiếu đất sản xuất mà họ xót xa và xót xa, uất giận và uất hận. Bởi rất nhiều năm với hàng nghìn lá đơn khiếu nại tố cáo nhưng họ đều nhận được sự im lặng và im lặng. Họ đã hoàn toàn mất hết niềm tin vào chính quyền với hàng trăm lời hứa. Một số quan chức bị xử lý kỷ luật hay khởi tố nhưng đó chỉ là cái ngọn, cái gốc rễ đó là đất đai của họ , miếng cơm manh áo của họ lại thuộc Bộ Quốc phòng quản lý. 

Đất đai – nguồn tài nguyên Quốc gia không được sử dụng đúng mục đích bảo vệ an ninh quốc gia mà lại giao cho đơn vị làm kinh tế, đó là Tập đoàn Viettel. Một đơn vị giàu có phát đạt vào loại nhất nhì đất nước Việt nam này. Họ nghiễm nhiên được hưởng số đất với giá trị hàng ngàn tỷ đồng, trong khi người dân Đồng Tâm tay trắng. Đó là một bất công...bất công và bất công. Qua sự việc trên với dự án treo 34 năm còn để lại hậu quả cực kỳ to lớn đó là:

- Sự lãng phí...lãng phí kinh khủng nguồn tài sản quốc gia. Đây là một tội ác.

- Do buông lỏng quản lý để cho các quan chức địa phương tha hồ chiếm dụng sở hữu đất đai gây nên sự bất bình tột đỉnh và là nguyên nhân chính dẫn đến sự kiện

động trời vừa qua tại Đồng Tâm . Sự kiện này lan tỏa trên toàn thế giới đã ảnh hưởng rất lớn đến uy tín quốc gia, làm mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với đảng, đối với chế độ, đối với quân đội và đối với chính quyền các cấp. Đó cũng là một tội ác. Vậy trách nhiệm này thuộc về ai???

* - Nên nhớ rằng: Người dân có quyền nghi ngờ có sự tự diễn biến, tự chuyển hóa ngay trong lòng Quân đội. Họ đã lợi dụng danh nghĩa “quốc phòng” để chiếm dụng đất của dân phục vụ cho lợi ích nhóm. Đó là nguyên nhân gốc rễ. xin đừng đổ tội cho dân..xin đừng đổ tội cho dân...xin đừng đổ tội cho dân. “Tức nước vỡ bờ” hay “Con giun xéo mãi cũng oằn” bởi sự chịu đựng của con người chỉ có giới hạn. Hãy bảo vệ cụ Kình, hãy lắng nghe cụ Kình - một thương binh – một CCB – một người dân lương thiện 83 tuổi đời sống chết gắn bó với mảnh đất Đồng Tâm – mảnh đất thấm bao máu, mồ hôi cùng nước mắt nghìn đời ông cha để lại.

* - Nên nhớ rằng: Muốn tháo gỡ kíp nổ “quả bom Đồng tâm” phải trả lại đất cho dân hoặc Tập đoàn Viettel phải đền bù tiền cho dân theo giá đất hiện hành, cùng với đó là phải xử lý thật nghiêm khắc những tên quan tham và cả những kẻ vô trách nhiệm trong việc quản lý cái dự án treo này. Người dân Đồng Tâm đã 34 năm âm thầm nén chịu mà không dám nói ra bởi mắc hai tiếng “quốc phòng!?”, nếu không “QUẢ BOM ĐỒNG TÂM” vẫn sẵn sàng phát nổ bất kẻ thời điểm nào. Đó là một điều chắc chắn.

Lúc 3 giờ 23 phút ngày 19/4/2017

Cám ơn các bạn đọc hết bài viết này

Đặng Trung Nghĩa 
Một sỹ quan Đặc Công thuộc Tiểu đoàn 33 – đơn vị Anh Hùng – Mặt trận Quảng Trị. Người còn sống sót sau chiến tranh