Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

'Lãnh đạo nói làm cái này, vợ các đồng chí lại làm cái khác, dân biết ngay'

07:32 | 31/07/2017 GMT+7

(VTC News) - 'Còn nếu lãnh đạo mà chỉ nói là phải làm cái này, nhưng mà vợ các đồng chí lại làm cái khác thì người dân quan sát họ phát hiện ra ngay' - GS.TS Vũ Minh Giang lấy ví dụ khi nói về người Việt đổ hàng tỷ USD để mua nhà và đầu tư vào Mỹ.
Liên quan đến vấn đề người Việt đổ hàng tỷ USD để mua nhà và đầu tư vào Mỹ thay vì dành số tiền đó để đầu tư phát triển kinh tế trong nước, trả lời phỏng vấn VTC News, GS.TS Vũ Minh Giang, nguyên Phó Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, ủy viên Hội đồng Lý luận Trung ương đã có những trao đổi thẳng thắn về vấn đề này.
Người Việt vừa cả tin vừa hoài nghi
- Gần đây có ý kiến cho rằng niềm tin xã hội của người Việt nhìn chung đang bị suy giảm. Cụ thể như người Việt thiếu niềm tin vào nhau, thiếu niềm tin vào chính sách, hệ quả là biểu hiện ra bên ngoài bằng hàng loạt các hiện tượng xã hội như mâu thuẫn, xung đột, bạo lực có xu hướng gia tăng. Ông nhận xét gì về ý kiến này?
Lòng tin sẽ tạo ra được sức mạnh để từ đó tạo ra sự hợp tác. Khi nêu ra vấn đề này không thể nói chung chung. Mà ở đây có đặc điểm chi phối vấn đề này, đó chính là truyền thống văn hóa.
Người Việt sinh cơ lập địa trên một vùng đất phải nói là rất nhiều biến động, hết thời này sang thời khác, đó là những biến động của thiên tai, địch họa... Vì vậy mà tính cộng đồng rất cao, luôn dựa vào nhau để vượt qua.
gs vu minh giang 3
GS.TS Vũ Minh Giang: "Muốn người dân tin thì lãnh đạo đã nói thì phải làm, không được tiền hậu bất nhất". (Ảnh: Lê Văn)
Thứ nhất, hiệu ứng đám đông là biểu hiện rất rõ của cộng đồng người Việt. Khi có ai đó nói ra một cái gì đó thì khả năng cả cộng đồng tin vào điều đó rồi làm theo điều đó là rất cao. Vì vậy mà người ta nhất loạt có những hành động giống nhau vì một nguồn tin nào đó, thậm chí nguồn tin này còn chưa được kiểm chứng. Hiện tượng này rất phổ biến trong văn hóa người Việt.
Thứ hai, người Việt nhiều khi lại có định kiến, mặc cảm hoặc những cái suy nghĩ tương đối bị bó vào những quan niệm. Ví dụ như cứ cho rằng nước ngoài là phải tốt, là phải hơn trong nước. Chưa nói đến đúng sai ở đây mà chỉ nhìn ở diện tổng quát thì dường như hiện tượn này là đúng của đám đông. Rồi người ta đổ xô đi đến những quyết định mà nhiều khi chỉ xuất phát từ những định kiến.
Đặc điểm này cộng với lại khi chính sách có thể đôi chỗ chưa phù hợp thì càng đẩy hành vi này lên cao hơn.
Video: Nhìn từ các vụ nạn nhân bị đánh nghi bắt cóc trẻ, người Việt đang không tôn trọng 
Ở trên là nói về đặc tính lòng tin của người Việt. Còn bây giờ là vấn đề mất lòng tin.
Phải nói rằng hiệu ứng mất lòng tin sẽ tạo ra những hệ lụy, ví dụ như chuyện cả làng đổ xô ra đánh hội đồng hai người phụ nữ bán tăm chỉ vì những tin đồn là hiện nay xảy ra tình trạng bắt cóc trẻ con là những ví dụ điển hình của mất lòng tin, hay khủng hoảng lòng tin xã hội. Những hiện tượng như thế không đơn giản chỉ là mất lòng tin, mà còn đặc tính thứ hai là tính trọng pháp luật của người Việt yếu.
Cách đây mấy năm, tôi có đọc một bài viết trên một tạp chí của Pháp có tiêu đề là “Hiệu ứng tin đồn trong xã hội Việt Nam”, trong bài viết tác giả người Pháp có nhận xét thế này: xã hội Việt Nam là nơi ở đó mà chỉ cần thổi một tin nào ra một cái là người ta có thể chi phối một khuynh hướng xã hội. Thì qua đó chúng ta thấy là có hiện tượng người Việt rất dễ tin.
Nhưng một mặt khác lại luôn hoài nghi vào tất cả. Đây là hai mặt trong tính cách người Việt. Một mặt thì quá dễ tin vào một cái gì đó vì cơ chế tin đồn, một mặt lại luôn hoài nghi. Đó là do không đánh giá đúng. Hiện tượng xảy ra thường xuyên gây mất cân đối trong xã hội nhiều phần là do đặc tính này gây ra.
Niềm tin chính trị 
- Ở trên ông đã nói về niềm tin xã hội, đặc tính về lòng tin của người Việt. Còn ở phương diện quốc gia thì niềm tin đó được biểu hiện như thế nào?
Mối quan hệ chính trị trong mỗi quốc gia, đôi khi quyết định của người làm chính trị cũng tạo ra được niềm tin trong xã hội. Tôi lấy ví dụ như nước Việt Nam Dân chủ Công hòa khi mới thành lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhiều lần đứng trước quốc dân đồng bào kêu gọi hãy tin vào quyết định của Chính phủ bằng cái cam kết lòng tin với Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bởi vì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xây dựng được lòng tin với nhân dân.
Khi quân Pháp có những hành động gây hấn trở lại, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải ký hiệp định, tạm ước với Pháp, trong đó có rất nhiều điều khoản có tính nhượng bộ.
Điều này đã dấy lên một sự nghi vấn trong dư luận là có vẻ như Chính phủ này đã thỏa hiệp với thực dân Pháp, không còn như trước đây.
Chủ tịch Hồ Chính Minh khi đó đã khẳng định rằng: "Hồ Chí Minh này không phải là người bán nước, hãy tin tôi và tin vào Chính phủ".
Nên nói thế để thấy lòng tin chính trị rất là quan trọng.
Sau cải cách ruộng đất, có thể nói là xã hội miền Bắc khi đó bị xáo trộn. Quyết định chưa phù hợp là một chuyện thôi, quan trọng là trong quá trình thực thi thì đã có nhiều hành vi quá “thiên tả” làm cho xã hội bị chấn động, lòng dân bị ly tán, xao xuyến trong khi bối cảnh đòi hỏi cần phải có sự thống nhất, đoàn kết rất cao. Trong thời điểm ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kịp thời xin lỗi, nhận trách nhiệm và động viên nhân dân.
Hay như giai đoạn đất nước lâm vào khó khăn vào giữa những năm của thập niên 80, lúc đó khó khăn vô cùng, lạm phát phi mã, thất nghiệp tràn lan, hàng hóa khan hiếm... Nhưng bằng quyết sách đổi mới, kinh tế tăng trưởng thì niềm tin nhân dân đối với Đảng, với nhà nước đã trở lại.
Điểm lại một vài sự kiện như thế để thấy rằng không phải không có lúc mà nhân dân không tin hay hoài nghi về chính quyền. Đã từng xảy ra trong quá khứ, nhưng bằng các biện pháp cụ thể, hợp lòng dân, chúng ta đã vượt qua, lấy lại niềm tin của nhân dân.
Nên về phương diện quản trị quốc gia, người lãnh đạo phải hiểu rõ đặc tính này của tính cách người Việt để có những chính sách cho phù hợp.
Bài học của nước Nga
- Mới đây, thông tin người Việt bỏ ra hàng tỷ USD để mua nhà và đầu tư vào Mỹ đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận, bởi trong khi Việt Nam vẫn phải đi vay nợ để đầu tư phát triển thì lại đang có một dòng tiền từ nội địa chảy ra bên ngoài thay vì đầu tư ở trong nước. Ông nhận định về vấn đề này như thế nào?
Chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề mà nói thành thật với nhau rằng là đang có sự sứt mẻ, rạn nứt lòng tin trong nhân dân. Việc khắc phục và lấy lại lòng tin nhân dân không thể nói một vài câu đơn giản là xong được mà cần phải có những biện pháp cụ thể.
Tôi lấy câu chuyện của nước Nga để làm một dẫn chứng minh họa về việc chính phủ Nga đã làm như thế nào để người dân yên tâm đem tiền đầu tư trong nước.
vu minh giang 2
Nói với dân là hãy đầu tư vào lĩnh vực này kia, nhưng mà chính người thân của một số lãnh đạo lại chuyển tiền ra nước ngoài bằng cách này cách khác thì dân họ biết chứ, làm sao mà họ tin được. Cho nên đòi hỏi phải có sự đồng bộ từ chính sách đến thực tiễn. GS.TS Vũ Minh Giang
Khi Liên Xô tan rã thì xảy ra tình trạng thất thoát tài sản rất nhiều. Số tài sản nhà nước thất thoát vào tay các cá nhân lên đến hàng trăm tỷ USD. Chính phủ Nga sau đó liên tục tìm mọi cách để lấy lại số tiền đó nhưng không có tác dụng. Vì vậy mới sinh ra hiện tượng nhà giàu người Nga đem tiền đi tiêu khắp nơi.
Vài năm sau khi Liên X tan rã, tự nhiên xuất hiện chữ Nga rất nhiều trên các nhãn hàng của các địa điểm bán hàng sang trọng ở các nước trên thế giới. Khi tôi sang Nhật, đến thăm những nơi bán hàng đắt tiền mà trị giá mỗi món hàng lên đến hàng nghìn USD thì thấy rất nhiều nhãn hàng xuất hiện tiếng Nga.
Tôi thấy lạ, mới hỏi một nhân viên bán hàng thì họ trả lời đó là do người Nga vào các địa điểm này mua sắm rất nhiều. Sau đó tôi hỏi một người bạn Nga thì người bạn này nói đó là do người giàu ở Nga không biết tiêu tiền ở đâu, về nước thì sợ bị tịch thu. Bởi thế mà thời điểm đó, người giàu ở Nga đem tiền trong nước đi chi tiêu tung phá ở bên ngoài rất nhiều.
Trước tình trạng đó, tổng thống Nga Vladimir Putin đã có một biện pháp rất khác so với người tiền nhiệm. Đó là ông tuyên bố sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những cá nhân, tổ chức đã chiếm các khoản tiền ấy nữa, tức là từ nay sẽ không đặt vấn đề truy hồi, truy thu nữa.
Thì ngay sau tuyên bố của tổng thống V.Putin, đã xảy ra một hiệu ứng kì lạ: những dòng tiền ấy lại quay trở về, được đầu tư vào Nga để phát triển kinh tế đất nước.
Nghĩa là những đồng tiền trước kia có thể là “bẩn” thì nay lại trở về Nga, trở thành những đồng tiền sạch để đầu tư phát triển đất nước.
Về chính sách này, một nhà phân tích kinh tế Nga đã nhận định đây chính là một quyết định sáng suốt của Tổng thổng Putin. Tức là họ lấy lại được niềm tin của người dân, của nhà đầu tư.
Theo tôi, hiện nay Việt Nam đang có hiện tượng lòng tin có vấn đề. Người dân hoài nghi vào các chính sách. Mà họ hoài nghi là có sơ sở. Vì lòng tin phải thể hiện trong mỗi quyết định của người lãnh đạo, đã nói là phải làm.
Một hiện tượng rất phổ biến hiện nay là tin đồn. Khi một chính sách chuẩn bị ra thì có tin đồn trước. Sau đó cơ quan chức năng giải thích là không có. Một thời gian sau thì lại có. Thì những trường hợp này chỉ xảy ra một vài lần thôi là người dân sẽ hoài nghi, không còn tin tưởng nữa.
Video: Lãnh đạo nói thì phải làm, tiền hậu không được bất nhất
“Chính phủ đã nói thì phải làm”
- Theo ông, hiện nay cần phải làm gì để củng cố lại lòng tin của người dân, rộng hơn nữa là niềm tin quốc gia mà như ông nói là đang bị “sứt mẻ, suy giảm”?
Thứ nhất, củng cố lòng tin phải thể hiện bằng sự nghiêm túc trong cam kết của Chính phủ. Chính phủ đã nói là phải làm. Trước nói thế nào thì sau phải như thế. Chứ Chính phủ nói mà không làm, “tiền hậu bất nhất” thì rõ ràng người dân sẽ không còn tin tưởng nữa. Nước nào cũng vậy thôi.
Thứ hai, là nói về những giải pháp có tính kinh tế. Hiện tượng “chảy máu” tài chính ra nước ngoài theo tôi cũng chỉ vì chữ “lợi” thôi, chứ cũng chẳng phải do người dân chán ghét ai cả.
Vì khi đem tiền để mua nhà, rồi đầu tư ở nước ngoài thì người ta nghĩ rằng làm như thế là có lợi. Bây giờ muốn người ta quay trở lại thì Chính phủ phải làm gì đó để cải thiện môi trường đầu tư, phải làm sao để cho người ta thấy đầu tư trong nước là có lợi. Lợi ở đây có hai khía cạnh: lợi thực chất về tài chính, mà như ta hay nói là “một đồng vốn sinh bốn đồng lời” và người ta yên tâm để đầu tư.
Thời bao cấp, có chuyện người dân cứ “giàu là bị soi”, như chuyện “vua lốp” Nguyễn Văn Chẩn chẳng hạn. Người dân cứ làm ăn rồi có tiền, giàu lên một chút là cơ quan nhà nước lại đến kiểm tra, rồi thu hồi tiền. Thế thì người ta mất đi niềm tin, người ta mới phải giấu tiền, chôn tiền, rồi mua vàng chôn giấu... thay vì đem đầu tư vì sợ rủi ro cao. Vì người ta không tin vào nhà nước. Mà như thế thì nguồn lực xã hội bị đóng băng.
Nên nhiệm vụ của Chính phủ là phải làm sao để tạo môi trường đầu tư hấp dẫn, phải làm sao để người dân đầu tư và tạo được lợi thật, quan trọng hơn là cái lợi đó của người dân phải được Chính phủ bảo vệ, nó an toàn.
Thứ ba, cần phải căn cứ vào văn hóa người Việt, cụ thể ở đây là yếu tố hiệu ứng đám đông. Muốn người dân tin theo, nghe theo thì người lãnh đạo phải đi đầu, phải làm trước. Tôi lấy ví dụ như các Bộ trưởng, ủy viên Trung ương hay nói đến các chính sách, cơ chế. Vậy thì vợ hoặc người nhà của mấy đồng chí hãy thử làm trước theo các chính sách ấy đi. Tôi tin khi đó các nhà đầu tư, người dân họ sẽ làm theo ngay.
Còn nếu mà lãnh đạo mà chỉ nói là phải làm cái này, nhưng mà vợ các đồng chí lại làm cái khác thì người dân quan sát họ phát hiện ra ngay. Nói với dân là hãy đầu tư vào lĩnh vực này kia, nhưng mà chính người thân của một số lãnh đạo lại chuyển tiền ra nước ngoài bằng cách này cách khác thì dân họ biết chứ, làm sao mà họ tin được.
Cho nên đòi hỏi phải có sự đồng bộ từ chính sách đến thực tiễn. Phải có sự thống nhất của các nhà lãnh đạo để có các giải pháp cụ thể. Chứ còn hiện nay cứ nói chung chung theo tôi là rất khó.
Thứ tư, trong quản trị xã hội và đất nước, có vẻ như lãnh đạo ở ta còn chưa ứng xử theo cách thấu hiểu đặc tính văn hóa của cộng đồng. Đôi khi là cứ học nước này nước kia vài thứ rồi đem áp vào Việt Nam, mà nhiều khi chưa hẳn là phù hợp, nó sẽ tạo ra độ “kênh” trong vận hành chính sách. Tôi cho rằng đó là chưa trúng với đặc thù nước ta. Khiến cho các thực thể đang quản lý bị ép lại.
Bên cạnh những mục tiêu chính trị phải đạt được thì người lãnh đạo luôn phải thấu hiểu các cơ tầng văn hóa của chính nhân dân, dân tộc mình.
- Xin trân trọng cảm ơn ông.
LƯU THUỶ

Cống xả của Formosa nước đục ngầu

Đăng lúc: 30.07.2017 10:52

In bài viết
Vết nứt bên trong mương dẫn nước thải của Formosa
   Ngày 29.7, nhiều người câu cá tại cống xả nước thải của Formosa ra vịnh Sơn Dương chứng kiến cảnh nước thải chảy ra đục bất thường, không trong như những ngày trước đó.
Người dân quan sát cho biết, váng nước đục từ cống xả của Formosa lan rộng ra một phần vịnh Sơn Dương, cạnh đó là người dân đang câu cá. Có mặt tại cống xả nước thải của Formosa, chúng tôi thấy ở trạm đặt các chắn cống có 6 lỗ cống loại lớn, các van cống mở không hết công suất cho nước chảy ra biển.
Bên trong hệ thống mương dẫn nước thải đục ngầu, có mùi khó chịu. Dọc hệ thống mương dẫn nước thải này có một số điểm nứt kéo dài đã được trét xi măng nhưng vẫn không khắc phục triệt để các vết nứt. Khu vực xả nước ra vịnh có 5 cống lớn, nước đang chảy. Ở vùng nước đục lan ra vịnh Sơn Dương, người dân câu cá nói cá rất ít. Họ cũng cho biết mấy ngày trước nước xả không bẩn đục như thế này.
Formosa vừa trình diễn cá bơi lội tại hồ nước thải đã qua xử lý trong vắt nhưng nguồn cá lấy từ đâu, do đơn vị nào kiểm nghiệm hoặc có đột biến gen để sống thích nghi môi trường nhân tạo trong nhà máy hay không thì không có câu trả lời cho dư luận.
Các vết nứt khắc phục bằng xi măng
Mương nước thải của Formosa đục ngầu
Thượng cống xả của Formosa được mở ra
Cống xả của Formosa đấu nối trực tiếp ra vịnh Sơn Dương
Anh Sơn

TGĐ Bkav Nguyễn Tử Quảng bị điều tra vì xâm phạm nghiêm trọng đến An ninh Quốc gia

 

Đề nghị cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an tiến hành điều tra, khởi tố ông Nguyễn Tử Quảng-Tổng giám đốc Bkav có dấu hiệu chiếm đoạt trái phép tài sản nhà nước và xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia. Đây là kết luận của thanh tra Bộ GDĐT sau thời gian làm việc tại trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.
Ông Nguyễn Tử Quảng, Tổng giám đốc Bkav trong buổi giới thiệu sản phẩm của công ty.
Sáp nhập trái phép Trung tâm Bkis vào công ty cổ phần Bkav
Ngày 25/07, Thanh tra Bộ GDDT đã có buổi làm việc với trường ĐH Bách Khoa HN và đại diện Bộ Giáo dục đào tạo để công bố kết quả thanh tra trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Tại buổi công bố, ông Nguyễn Huy Bằng, Chánh thanh tra Bộ GDĐT đã thông báo nhiều điểm sai phạm. Cụ thể, “Trung tâm an ninh mạng Bách Khoa- Bkis” thuộc sở hữu của Trường Đại học Bách Khoa Hà Nội, đã bị sáp nhập trái phép vào công ty Cổ phần Bkav. Và các sản phẩm thuộc sở hữu của Bkis đã chuyển sang thuộc sở hữu của Bkav. Cả hai đều do ông Nguyễn Tử Quảng làm Giám đốc trực tiếp điều hành.
Bkis tiền thân là nhóm Bkav. Sản phẩm đầu tiên của Bkis chính là phần mềm Bkav do Nguyễn Tử Quảng, sinh viên khoa Công nghệ thông tin trường Đại học Bách Khoa Hà Nội viết năm 1995.
Tháng 12/2001, Đại học Bách Khoa Hà Nội, hiệu trưởng lúc bấy giờ là ông Hoàng Văn Phong (5/1997- 11/2002), thành lập trung tâm Phần mềm và Giải pháp an ninh mạng (Bkis), ông Nguyễn Tử Quảng làm giám đốc trung tâm. Nhóm nòng cốt phát triển phần mềm Bkav trở thành thành viên của Bkis.
Nhiệm vụ của Bkis là nghiên cứu, tư vấn, thiết kế, triển khai phần mềm và giải pháp trong lĩnh vực an ninh mạng, phòng chống virus máy tính. Đặc biệt hỗ trợ chuyên môn cho các cơ quan chức năng của Bộ GDĐT trong công tác phòng chống, truy tìm tội phạm tin học. Tham gia các hoạt động phòng chống tấn công phá hoại bằng công nghệ thông tin, xây dựng luật pháp về tội phạm tin học. Đồng thời hợp tác với các tổ chức an ninh mạng và cứu hộ sự cố máy tính, chia sẻ thông tin về an ninh thông tin. Ngoài ra Bkis còn tham gia công tác đào tạo nhân lực mảng an ninh mạng và công nghệ thông tin.
Chánh thanh tra Bộ GDĐT Nguyễn Huy Bằng.
Trong quá trình hoạt động, Bkis đã được được nhiều thành tựu cũng như sản phẩm đóng góp cho ngành CNTT nước nhà: phần mềm Bkav, phần mềm điều hành tác nghiệp trực tuyến eOffice, phần mềm một cửa điện tử Bkav eGate. Hơn hết là giúp đỡ nước bạn trong việc tìm ra lỗ hổng của Chrome, nguồn gốc hacker của các cơ quan chính phủ Mỹ, Hàn…
Ngày 25/06/2009, Bkis thực hiện tái cơ cấu tổ chức, thành lập thêm: Bkis Security, Bkis Soft, Bkis R&D, Bkis Telecom và Bkis HCM. Và hiệu trưởng trường Đại học Bách Khoa Hà Nội thời điểm này là ông Nguyễn Trọng Giảng (6/2008- 10/2014).
Cuối 2011, Bkis tuyên bố tự giải thể theo quyết định của hiệu trưởng Đại học Bách Khoa Hà Nội Nguyễn Trọng Giảng vào thời điểm đó. Thế nhưng toàn bộ tài sản của Bkis và các dự án mà trung tâm Bkis nghiên cứu và phát triển lại không được thu hồi về Đại học Bách Khoa Hà Nội theo đúng quy định pháp luật. Ngay cả website chính thức của Bkis hiện tại cũng chỉ nói về công ty cổ phần Bkav chứ không phải Trung tâm an ninh mạng Bách Khoa. Cũng theo kết luận thanh tra, tất cả các lĩnh vực hoạt động của công ty cổ phần Bkav đều trùng khớp với hoạt động của Bkis trước đây.
Như vậy, trung tâm Bkis (thuộc sở hữu Đại học Bách Khoa) đã bị sáp nhập trái phép vào công ty cổ phần Bkav (công ty tư nhân do ông Nguyễn Tử Quảng làm tổng giám đốc). Theo thanh tra, việc sáp nhập giữa 2 công ty này hiện tại không hề thông qua giấy tờ hay có bất kỳ thông tin chính xác xác nhận sự việc.
Trung tâm Bkis có nhiệm vụ hỗ trợ chuyên môn CNTT cho các cơ quan của Bộ GDĐT, truy tìm tội phạm an ninh, giúp bảo mật hệ thống an ninh Quốc gia. Đó là một nhiệm vụ hết sức quan trọng và ảnh hưởng lớn đến an ninh của quốc gia. Trong khi đó, Bkav là một công ty tư nhân chuyên về kinh doanh, phát triển phần mềm diệt virus làm lợi nhuận. Vậy việc sáp nhập Bkis với Bkav đã làm ảnh hưởng đến những bí mật an ninh quốc gia nghiêm trọng.
Vì vậy, thanh tra Bộ GDĐT cho rằng việc Bkav thâu tóm trái phép Bkis có dấu hiệu xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, đồng thời sử dụng trái phép tài sản nhà nước cho việc kinh doanh cá nhân.
Kiến nghị xử lí của thanh tra Bộ GDĐT
Với những hậu quả nghiêm trọng, đồng thời xem xét những khuất tất trong việc sáp nhập giữa Bkis và Bkav. Cơ quan thanh tra Bộ GDĐT kiến nghị xử lí đối với những cá nhân, tập thể.
Thanh tra Bộ GDĐT kiến nghị với Bộ GDĐT xem xét, điều tra và đưa ra những biện pháp xử lí kỷ luật đối với ông Nguyễn Trọng Giảng- Nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Bách Khoa Hà Nội (6/2008- 10/2014). Trong thời gian tại chức, ông Nguyễn Trọng Giảng đã để xảy ra việc sáp nhập trái phép trung tâm Bkis (thuộc Đại học Bách Khoa) với công ty Bkav, gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng tới an ninh quốc gia, làm tổn thất tài sản nhà nước.
Nguyên hiệu trưởng trường Đại học Bách Khoa Hà Nội Nguyễn Trọng Giảng.
Thanh tra Bộ GDĐT cũng kiến nghị với Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an xem xét, điều tra và truy cứu trách nhiệm hình sự với ông Nguyễn Tử Quảng, Tổng giám đốc công ty cổ phần Bkav về hành vi chiếm đoạt tài sản nhà nước, xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia.
Đề nghị Bộ GDĐT và Bộ Công an sớm điều tra, đưa ra những biện pháp xử lí thích đáng đối với những cá nhân, tập thể nêu trên theo đúng quy định của pháp luật.
Quang Anh
http://phapluat.news/tgd-bkav-nguyen-tu-quang-bi-dieu-tra-vi-xam-pham-nghiem-trong-den-ninh-quoc-gia.html

Ông Tập Cận Bình kêu gọi “đánh bại mọi kẻ thù”, Trung Quốc phô diễn vũ khí gì; Thông điệp của ông Tập Cận Bình qua cuộc duyệt binh "khác thường"


VietTimes -- Trong cuộc duyệt binh kỷ niệm 90 năm ngày thành lập quân đội Trung Quốc, ông Tập Cận Bình mặc quân phục, có 12.000 binh sĩ, hơn 600 trang bị trong đó có hơn 40% trang bị mới tham gia duyệt binh.

Phong Vân - /
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình mặc quân phục dự Lễ duyệt binh kỷ niệm tròn 90 năm thành lập quân đội Trung Quốc. Ảnh: NTDTV.Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình mặc quân phục dự Lễ duyệt binh kỷ niệm tròn 90 năm thành lập quân đội Trung Quốc. Ảnh: NTDTV.
Ngày 30/7, Trung Quốc đã tổ chức lễ duyệt binh quy mô lớn ở căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa để chào mừng tròn 90 năm ngày thành lập quân đội Trung Quốc.
Tham dự lễ duyệt binh có Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Tập Cận Bình và Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Phạm Trường Long. Họ đều mặc quân phục dã chiến thể hiện hình tượng “người lính trong chiến đấu”.
Đây là lần đầu tiên Trung Quốc tổ chức duyệt binh chào mừng ngày thành lập quân đội kể từ khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa ra đời. Tham gia lễ duyệt binh có 12.000 binh sĩ, hơn 600 trang bị trong đó có 571 loại vũ khí mặt đất, 129 máy bay chiến đấu tham gia, trong đó có 40% trang bị mới xuất hiện.
Cuộc duyệt binh phân chia thành 1 khối quốc kỳ, 27 khối mặt đất và 9 khối binh sĩ; lực lượng máy bay của lục, hải, không quân được phân thành 1 thê đội làm biểu tượng kỷ niệm, 1 thê đội đột kích trên không và 6 thê đội đường không, cất cánh từ 6 sân bay ở Đông Bắc, Hoa Bắc.
Trong số 40% trang bị mới xuất hiện tại lễ duyệt binh đáng chú ý có xe tăng Type 99A, pháo cao xạ tự hành bánh xích 35 mm Type 09, pháo 155 mm Type 05A, tên lửa chống tăng đa dụng HJ-10, tên lửa đất đối không HQ-22, máy bay vận tải Y-20, biên đội 7 máy bay chiến đấu J-15, 2 máy bay chiến đấu J-10C, biên đội 3 máy bay chiến đấu tàng hình J-20, 5 máy bay chiến đấu J-16, tên lửa đạn đạo xuyên lục địa Đông Phong-31AG…
12.000 binh sĩ quân đội Trung Quốc tham gia Lễ duyệt binh. Ảnh: Tân Hoa xã
Trong lễ duyệt binh này, tất cả các ca khúc phục vụ duyệt binh đều được phát qua loa đài, không sắp xếp đội quân nhạc và đội hợp xướng, người dân không được vào xem. Tiêu binh không mặc lễ phục, mà mặc ngụy trang… Tất cả mang đặc điểm sát thực tế chiến đấu.
Trong lễ duyệt binh, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã có bài phát biểu ngắn gọn, kêu gọi binh sĩ Trung Quốc tin tưởng “có khả năng đánh bại mọi kẻ thù”.
Theo báo chí Hồng Kông, trong cuộc duyệt binh lần này, ông Tập Cận Bình đã thể hiện được quyền lực tuyệt đối trong việc nắm chắc quân đội, củng cố quyền lực trước khi diễn ra Đại hội XIX của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cuộc duyệt binh có ý nghĩa chính trị lớn hơn ý nghĩa quân sự.
Biên đội 3 máy bay chiến đấu tàng hình J-20 xuất hiện trong Lễ duyệt binh. Ảnh: Tân Hoa xã.

Thông điệp của ông Tập Cận Bình qua cuộc duyệt binh "khác thường"

HỒNG THỦY

(GDVN) - Điều đó có thể đặt các nước láng giềng có mâu thuẫn với Trung Quốc trước những thách thức mới từ sức ép quân sự to lớn của Bắc Kinh.
South China Morning Post, Hồng Kông ngày 30/7 có bài viết của nhà báo Choi Chi-yuk bình luận, cuộc duyệt binh khổng lồ của Trung Quốc hôm Chủ nhật mang thông điệp rõ ràng đến quân đội, dân chúng Trung Quốc và thế giới rằng:
Quân đội Trung Quốc dưới quyền chỉ huy của ông Tập Cận Bình đang nhanh chóng hiện đại hóa và cải thiện khả năng sẵn sàng chiến đấu.
Trung Quốc không tổ chức duyệt binh tại Thiên An Môn, Bắc Kinh như thường lệ, mà tổ chức ở Chu Nhật Hòa, khu tự trị Nội Mông dịp kỷ niệm 90 năm thành lập quân đội.
Tuy nhiên không có các màn nghi lễ, thay vào đó cuộc duyệt binh được thực hiện dưới hình thức diễn tập, ông Tập Cận Bình mặc quân phục dã chiến, thay vì bộ đại cán màu rêu kiểu Mao Trạch Đông quen thuộc.
Ông Tập Cận Bình mặc quân phục dã chiến duyệt binh, ảnh: Sky News.
Ông Tập Cận Bình nói với quân đội Trung Quốc rằng: phải sẵn sàng nghe lệnh, có khả năng chiến đấu và chiến thắng trong bất kỳ cuộc chiến nào.
Cuộc duyệt binh biểu dương lực lượng này cho thấy những gì ông Tập Cận Bình đã làm để cải thiện năng lực tác chiến của quân đội Trung Quốc kể từ khi lên nắm quyền.
Đồng thời nó cũng cho thấy tầm nhìn của ông về vai trò của quân đội Trung Quốc trong tương lai, khi ông cố gắng xây dựng nước mình thành cường quốc khu vực và toàn cầu.
Từ Quang Dụ, một thiếu tướng Trung Quốc nghỉ hưu nói rằng, cuộc duyệt binh hôm Chủ nhật là một trận chiến thực sự mà ông Tập Cận Bình có thể phải kiểm tra khả năng sẵn sàng chiến đấu của quân đội.
"Bạn không thể tạo ra một cuộc chiến tranh để kiểm tra khả năng của họ trên chiến trường.
Nhưng bạn cần phải xem các phi công đang lái máy bay của họ như thế nào, làm thế nào những người lính kiểm soát xe tăng của họ", ông Dụ nói.
Antony Wong Dong, nhà bình luận quân sự Ma Cao cho biết, vũ khí mà Trung Quốc trưng ra ở Chu Nhật Hòa đã cho thấy quân đội Trung Quốc có sức mạnh "ghê gớm". Theo ông:
"Sau năm năm cải cách to lớn và một chiến dịch chống tham nhũng đã làm giảm hàng chục, nếu không phải là hàng trăm các nhà lãnh đạo quân sự cấp cao, giờ đây ông Tập Cận Bình có thể báo cáo công chúng Trung Quốc thành quả tốt đẹp dưới sự lãnh đạo của ông ta.".
Trung Quốc duyệt binh tại Nội Mông, thay vì Bắc Kinh. Ảnh: SCMP.
Quân đội Trung Quốc bị cản trở bởi lãnh đạo chia rẽ và tham nhũng tràn lan khi ông Tập Cận Bình nắm quyền Chủ tịch Quân ủy Trung ương từ ông Hồ Cẩm Đào cuối năm 2012.
Ông Hồ Cẩm Đào đã bị 2 viên tướng Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu "qua mặt" và tách khỏi các vấn đề quân sự.
Năm 2010 Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nêu ra một câu hỏi với ông Hồ Cẩm Đào về việc Trung Quốc âm thầm phát triển máy bay chiến đấu J-20, ông Hồ Cẩm Đào dường như không ý thức được sự phát triển này.
Tập Cận Bình thì khác, ông không lãng phí thời gian để củng cố quyền lực của mình trong quân đội. 
Cả Từ Tài Hậu và Quách Bá Hùng đều bị lật đổ dưới thời Tập Cận Bình vì tham nhũng. Ông tái cấu trúc quân đội, đặc biệt là bộ máy chỉ huy gọn nhẹ và ông chính là Tổng chỉ huy, Tổng tư lệnh.
Tập Cận Bình đã cắt giảm 300 ngàn quân mà ông không gặp phải lực cản nào đáng kể, đồng thời tăng ngân sách phát triển vũ khí.
Zeng Zhiping, một chuyên gia Học viên Công nghệ Nam Xương cho hay, ông Tập Cận Bình đã làm nhiều hơn những người tiền nhiệm trong việc phát triển sức mạnh quân sự.

Tôn Chính Tài "vụt tắt vì dớp Bạc Hy Lai" và luật bất quy tắc Đại hội 19

Cuộc duyệt binh hôm Chủ nhật rất khác so với những gì được thực hiện dưới thời hai người tiền nhiệm, ông Giang Trạch Dân và ông Hồ Cẩm Đào.
Hai vị này chỉ tiến hành 1 cuộc duyệt binh duy nhất trong thời gian cầm quyền tại Thiên An Môn, ông Giang Trạch Dân năm 1999 và ông Hồ Cẩm Đào năm 2009.
Cả hai mặc bộ đại cán màu rêu kiểu Mao Trạch Đông, duyệt binh trên chiếc Limousine sang trọng. Còn Tập Cận Bình thì khác, ông mặc rằn ri dã chiến và duyệt đội ngũ trên chiếc xe Jeep.
Đi đến khối đội hình nào, sĩ quan binh lính đều chào ông là Chủ tịch, thay vì "chào thủ tưởng" như trước.
Thủ trưởng thì có nhiều, Chủ tịch chỉ có một. Điều này cho thấy Tập Cận Bình là nhà lãnh đạo quân sự tối cao duy nhất hiện nay.
Những gì Tập Cận Bình kiểm tra khả năng tác chiến của quân đội Trung Quốc cũng giống như Đặng Tiểu Bình làm năm 1981 khi ông ta cố gắng cải thiện khả năng tác chiến cho quân đội cồng kềnh sau Cách mạng Văn hóa. [1]
Đa Chiều ngày 30/7 tường thuật lời ông Tập Cận Bình trong buổi duyệt binh này:
"Quân đội anh hùng của chúng ta có đủ tự tin, có đủ năng lực đánh bại bất kỳ kẻ địch nào đến xâm phạm.
Quân đội anh hùng của chúng ta có đủ tự tin, có đủ năng lực bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển quốc gia.".
Tờ báo của người Hán tại hải ngoại này nhận định: 
"Hiện tại môi trường an ninh xung quanh Trung Quốc không mấy lạc quan.
Ngoài quan hệ Trung - Nga tương đối tốt và không có mối lo nào từ phía Bắc, còn lại các phương nguy cơ đầy rẫy.
Phía Đông là bán đảo Triều Tiên với ông Kim Jong-un bất chấp tất cả phát triển vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo, cho đến Hàn Quốc bố trí hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD.
Nhật Bản và Trung Quốc vẫn tiếp tục "cò cưa" ở Hoa Đông, với tranh chấp chủ quyền Senkaku / Điếu Ngư.
Ở Đài Loan tiến sĩ Thái Anh Văn đang cầm quyền, hai bờ eo biển đều có tính toán riêng.

Ông Tập Cận Bình sẽ học cách Tổng thống Putin duy trì quyền lực?

Phương Nam thì sóng gió không ngừng trên Biển Đông khi Việt Nam không cam chịu, Hoa Kỳ không rút lui, tương lai sẽ còn nhiều thứ khó có thể liệu trước.
Phía Tây hiện nay biên giới Trung - Ấn có thể bùng phát thành xung đột, chiến tranh bất cứ lúc nào...
Thế nên phát biểu của ông Tập Cận Bình khi duyệt binh còn mang ẩn ý khác, khi ông nói rằng dời núi thì dễ, lay động quân đội Trung Quốc thì khó.". [2]
Cá nhân người viết cho rằng, cuộc duyệt binh năm nay không chỉ là để thị uy trước dân chúng trong nước hay các đối thủ tiềm tàng, mà còn thể hiện quyền lực tuyệt đối của ông Tập Cận Bình.
Về mặt đối nội, Trung Quốc sắp tổ chức Đại hội 19 khi một Ủy viên Bộ chính trị đương nhiệm - Bí thư Trùng Khánh Tôn Chính Tài vừa bị bắt, một Ủy viên Bộ chính trị khác - Bí thư Quảng Đông Hồ Xuân Hoa lập tức lên tiếng tuyên bố ủng hộ "quyết định này của Trung ương".
Những tiếng nói nào đi ngược với quan điểm của ông Tập Cận Bình trong nội bộ sẽ khó có cơ hội được thể hiện khi chứng kiến màn duyệt binh thể hiện sức mạnh tuyệt đối này.
Về mặt đối ngoại, những quốc gia được Trung Quốc xem là "đối thủ tiềm tàng" hay có tranh chấp (có thể bao gồm tranh chấp do chính Trung Quốc tạo ra) cũng là đối tượng mà ông Tập Cận Bình nhắm tới qua cuộc duyệt binh này.
Như vậy, con đường phấn đấu trở thành siêu cường khu vực hoặc toàn cầu mà nhà lãnh đạo Trung Quốc theo đuổi, không chỉ bao gồm nguồn vốn giá rẻ và công nghệ thải loại cho các nước đang phát triển - mục tiêu của Một vành đai, một con đường.
Mà con đường ấy còn được bảo vệ bởi lực lượng quân sự hùng hậu và "sẵn sàng chiến đấu" nếu nói theo ngôn ngữ nhà binh.
Mới đây thôi, Trung Quốc đã khánh thành một căn cứ quân sự đầu tiên ở hải ngoại, tại Djibouti thuộc vùng Sừng châu Phi.
Những động thái mở rộng địa bàn cho quân đội nước này có lẽ sẽ còn tiếp diễn trong thời gian tới.
Điều đó có thể đặt các nước láng giềng có mâu thuẫn với Trung Quốc trước những thách thức mới từ sức ép quân sự to lớn của Bắc Kinh.
Nhưng đồng thời, Trung Quốc cũng mang đến bài học quý cho nhiều nước.
Đặc biệt là việc ông Tập Cận Bình không nương tay với nạn tham nhũng và lợi ích nhóm từng thao túng quân đội nước này, một vấn đề quốc gia nào cũng có thể gặp phải và không dễ gì giải quyết.
Tài liệu tham khảo:

Hồng Thủy

Tin liên quan

Nợ và Biển Đông

“Một số ý kiến cho rằng: Trong tình thế áp nực nợ công và viễn cảnh kinh tế Việt Nam, chính quyền khó lòng giữ và bưng bít được tình trạng vỡ nợ trong tương lai gần. Kéo theo hiệu ứng dẫn tới bất ổn về chính trị, xã hội trước đòi hỏi mang tính bắt buộc từ người dân. Một số ý kiến khác thì quan tâm và đặt vấn đề tranh chấp Biển Đông là yếu tố nguy hiểm nhất cho thể chế chính trị Việt Nam. Nhưng tựu trung, đến thời điểm hiện tại thì chỉ cần một trong hai đã cho thấy cơ hội vượt qua là gần như không thể ngoại trừ một cuộc thay đổi mang tính xương máu thật sự cho cả hai vấn đề trọng yếu này”.


Vỡ đập!

Đúng như dự đoán mà giới quan sát quốc tế và các chuyên gia kinh tế trong nước đã từng cảnh báo. Việt Nam đang thật sự bắt đầu bước vào những bước đi chông gai nhất của đoạn đường mà đích đến là sự bế tắc. Áp lực trả nợ giai đoạn 2017-2022 mới chỉ đi được qua khoản nợ “khiêm tốn” nhất là 7,5 tỷ USD năm 2017 sau một năm loay hoay tìm cách bán trái phiếu chính phủ không thành, buộc phải bán đi một loạt tài sản và “xử lý” ngân hàng - cỗ máy đẻ ra tiền để trả. Năm 2018 sắp đến kèm theo khoản nợ công đến hạn hơn 12 tỷ USD tiếp tục rơi vào túng quẫn sau động thái “người anh em tốt” là Trung Quốc thẳng tay gạch bỏ kế hoạch khai thác dầu ở Biển Đông mà chính quyền Việt Nam vội vã thực hiện với kỳ vọng đổi lại một nguồn ngoại tệ đáng kể.

Áp lực nợ công năm 2018 nặng nề hơn không phải chỉ do con số nợ phải trả lớn hơn năm 2017 mà tử huyệt chính là không có giải pháp nào hữu hiệu. Phương thức quan hệ đu dây về chính trị và tình trạng không đáp ứng được các tiêu chí về nhân quyền khiến các cam kết thương mại lẫn các khoản hỗ trợ từ các nước lớn như Nhật, Mỹ, EU.. ngày càng trôi xa ra ngoài tầm tay. Chính sách phát triển kinh tế chưa thể hiện được yếu tố thuyết phục, không đảm bảo yếu tố bền vững trong khi cấu trúc kinh tế ngành bị phá vỡ nghiêm trong sau thời cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa cho phép chính phủ mới tìm được một kế hoạch bài bản đã khiến nguồn vốn đầu tư nước ngoài lẫn ngoại hối sụt giảm mạnh. Tất cả đang đẩy Chính phủ đương nhiệm vào tình thế lọt giữa “thập diện mai phục” là một sự thật không hề dễ chịu.

Một số ý kiến cho rằng: Trong tình thế áp nực nợ công và viễn cảnh kinh tế Việt Nam, chính quyền khó lòng giữ và bưng bít được tình trạng vỡ nợ trong tương lai gần. Kéo theo hiệu ứng dẫn tới bất ổn về chính trị, xã hội trước đòi hỏi mang tính bắt buộc từ người dân. Một số ý kiến khác thì quan tâm và đặt vấn đề tranh chấp Biển Đông là yếu tố nguy hiểm nhất cho thể chế chính trị Việt Nam. Nhưng tựu trung, đến thời điểm hiện tại thì chỉ cần một trong hai đã cho thấy cơ hội vượt qua là gần như không thể ngoại trừ một cuộc thay đổi mang tính xương máu thật sự cho cả hai vấn đề trọng yếu này.

Áp lực trả nợ liên quan nguy cơ vỡ nợ công, về phía chính quyền vẫn còn một vài giải pháp có thể chấp nhận. Trong đó giải pháp khả thi nhất là thay đổi chính sách về đất đai. Đa dạng hóa quyền sở hữu về đất đai, từ bỏ một phần quyền “nhà nước sở hữu toàn diện” để công nhận người dân có một phần quyền sở hữu thật sự sẽ thu về một khoản tiền ít nhất là đủ cho khoản nợ 2018 và 2019. Cho phép Chính phủ có thời gian tối thiểu 2 năm để vãn hồi kinh tế ngành với một quyết sách hữu hiệu.

Đối với vấn đề tranh chấp Biển Đông. Việc Trung Quốc thẳng thừng đe dọa dùng vũ lực nếu tiếp tục kế hoạch khai thác dầu của liên doanh Tây Ban Nha vừa qua không còn là thông điệp vì lợi ích kinh tế mà nó chỉ rõ việc giải quyết tranh chấp Biển Đông phải do các nước lớn chứ không nằm trong tầm tay của chính quyền Việt Nam. Nói rõ hơn là Việt Nam phải chấm dứt phương thức quan hệ đu dây, lựa chọn rất khoát đáp án nghiêng về bên nào giữa Mỹ và Trung Quốc.  

Ý đồ “đa phương hóa” khi có tính tới yếu tố Nga, Ấn, Nhật.. thật sự không đủ cơ sở hữu hiệu trong bối cảnh Nga đang phải loay hoay đi nốt kịch bản chiến trường Sirya để giữ vững thế chiến lược trong khu vực Trung Đông, Mỹ la tinh.. và một phần nhằm ổn định việc mục tiêu khẳng định chủ quyền ở một phần Ucraina.

Về phía Ấn Độ, những căng thẳng gia tăng ngày càng gay gắt với Trung Quốc cả trên bộ lẫn trên biển không thua kém gì Biển Đông về khả năng xung đột vũ lực cho thấy Việt-Ấn có chung lợi ích và mối quan tâm đối phó với Trung Quốc. Tuy nhiên, để giải quyết tranh chấp với Trung Quốc, chính Ấn Độ cũng sẽ phải tính toán và ưu tiên cho một liên minh từ đối tác mạnh hơn chứ không phải là Việt Nam. Còn lại Nhật Bản thì tương tự như Ấn Độ nhưng quyết định cuối cùng lại phụ thuộc thông điệp từ quan hệ Việt-Mỹ. Không có lựa chọn thứ ba nào khác để dựa vào đó nhằm cân bằng hay tháo gỡ Biển Đông một cách có lợi như mong muốn của chính quyền Hà Nội từ trước tới nay. Triết lý “hòa bình trước nòng súng” là lối thoát duy nhất. Mượn sức mạnh Mỹ để giữ lại chủ quyền hoặc khuất phục trước sức mạnh  Trung Quốc để lệ thuộc.

Thiên Điểu

(VNTB