Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

MC Phan Anh lên đường tới Đà Nẵng, công khai số tiền quyên góp lên đến 8 tỷ đồng cho đến hiện tại!



Hoạt động thiện nguyện hướng về đồng bào miền Trung của MC Phan Anh đang nhận được sự ủng hộ lớn từ cộng đồng cũng như bạn bè đồng nghiệp.


Những ngày này, đồng bào cả nước đang hướng về khúc ruột miền Trung đang phải oằn mình gánh chịu với bão lũ. Hàng nghìn ngôi nhà bị ngập trong nước, hàng nghìn người dân đang bơ vơ rơi vào cảnh “màn trời chiếu đất”, nhiều gia cầm, gia súc chết trôi trên dòng nước mà không thể làm gì được.
Trước tình cảnh này, hành động thiết thực và tức thời của MC Phan Anh khi đứng ra ủng hộ 500 triệu đồng và cùng kêu gọi cộng đồng chung sức ủng hộ miền Trung đã nhận được sự quan tâm lớn. Tới tối ngày 17/10, MC Phan Anh cùng những người bạn của mình đã lên đường tới Đà Nẵng để chuẩn bị đi đến các xã thuộc tỉnh Quảng Bình và Hà Tĩnh chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của bão lũ. Ngoài ra, anh cũng thông báo rằng chưa đầy 24h, số tiền anh nhận được từ cộng đồng và nhiều bạn bè đồng nghiệp đã lên tới gần 8 tỷ đồng. Do số tiền lớn, nên MC Phan Anh sẽ đến với khoảng 4000 hộ dân thay vì 1000 hộ dân như dự kiến ban đầu.
Bên cạnh đó, MC Phan Anh cũng cho biết anh sau đợt 1 cứu trợ khẩn cấp, anh sẽ quay trở lại với đồng bào miền Trung vào đầu tháng 11, và đợt 3 sẽ là thực hiện và giám sát các chương trình thiện nguyện. Anh cũng nhấn mạnh: “Sau lũ mới là lúc có rất nhiều điều cần phải giải quyết. Lúc đó mới thật sự cần rất nhiều người tình nguyện đến hỗ trợ bà con, chứ lần này chủ yếu là trao quà và khảo sát, chúng ta có đi thì cũng không có nhiều việc để làm đâu ạ”.
MC Phan Anh cập nhật tình hình về chuyến cứu trợ đồng bào miền TrungMC Phan Anh cập nhật tình hình về chuyến cứu trợ đồng bào miền Trung
MC Phan Anh đã lên đường tới Đà NẵngMC Phan Anh đã lên đường tới Đà Nẵng
Chỉ chưa đầy 24h quyên góp, MC Phan Anh đã lên đường thực hiện lời hứa của mình. Những hành động thiết thực và tức thời như thế này là điều mà người dân miền Trung đang mong ngóng và cần kíp nhất. Ngoài ra, anh cũng kêu gọi mọi người chia sẻ quyên góp cho các tổ chức thiện nguyện khác để đi tới được nhiều người dân gặp khó khăn hơn nữa.
Hi vọng chuyến đi của MC Phan Anh cùng những người bạn của anh sẽ thuận lợi, đưa những món quà cứu trợ tới tay người dân miền Trung đang gặp rất nhiều khó khăn. MC Phan Anh cho biết, trong số gần 8 tỷ đồng quyên góp của cộng đồng, có vô số sự chung tay của các nghệ sĩ, gương mặt nổi tiếng trong làng giải trí và điều này khiến anh cảm thấy tự hào khi được làm việc với họ.
Lịch trình hoạt động cứu trợ của MC Phan Anh tại 4 xã thuộc tỉnh Quảng Bình và Hà Tĩnh được anh cập nhật trên Facebook cá nhân:
Vô cùng biết ơn tình cảm và sự tin tưởng của mọi người dành cho Phan Anh. Chưa đầy một ngày mà số tiền chúng ta chung tay đã được gần 8 tỷ (500 triệu đã được rút ra để đi mua thực phẩm cho đồng bào).
Đầu tiên, bố cháu chỉ dự kiến đến với khoảng hơn 1000 hộ dân thôi. Nhưng nay sẽ đến 4 xã với khoảng 4000 hộ dân. Sức tụi mình cũng có hạn và khó có thể đáp ứng được hết mong mỏi của mọi người. Trong khi nhất quyết một đồng cả nhà gửi về mình cũng sẽ không dám uổng phí và phải đến tận tay người cần.
Vậy nên, bố cháu mong cả nhà chuyển hướng chia sẻ sang các tổ chức, cá nhân cũng đang hướng về miền Trung khác.
Riêng chúng ta, Phan Anh xin đề xuất hành trình như sau:
Đợt 1:
14h ngày 18/10: xã Mai Hoá – Tuyên Hoá – QB (đang cập nhật)
08h ngày 19/10: xã Thạch Hoá – Tuyên Hoá – QB (đang cập nhật)
15h ngày 19/10: xã Phương Điền – Hương Khê – HT (590 hộ)
09h ngày 20/10: xã Phương Mỹ – Hương Khê – HT (680 hộ)
Địa điểm trao quà tặng là sân UBND các xã nói trên.
Mỗi phần quà bao gồm 500.000 đồng tiền mặt + một hộp ruốc (chà bông) 300 gram + một hộp muối vừng (muối mè) 300 gram. (Có thể bổ sung thêm thực phẩm khác dựa trên khảo sát)
Hiện bột làm sạch nước, Phan Anh có liên hệ với P&G và hội CTĐ, được thông tin hàng đang trên đường về từ Singapore. Rất vui theo PA biết chúng ta sẽ được tặng và khi có hàng mình sẽ chuyển ngay cho bà con.
Đợt 2: thông báo sau khảo sát, dự kiến đầu tháng 11. Tuy nhiên, Phan Anh sẽ quay trở lại trong dịp từ 23-26 để bám sát tình hình.
Đợt 3: thực hiện và giám sát các chương trình thiện nguyện.
Đợt 1 chỉ là hỗ trợ khẩn cấp. Chúng ta sẽ quay trở lại 4 xã này sau đợt lũ để giúp bà con chuyên sâu, nhằm mang lại hiệu quả thiết thực hơn cho hoạt động thiện nguyện.
Sau lũ mới là lúc có rất nhiều điều cần phải giải quyết. Lúc đó mới thật sự cần rất nhiều người tình nguyện đến hỗ trợ bà con, chứ lần này chủ yếu là trao quà và khảo sát, chúng ta có đi thì cũng không có nhiều việc để làm đâu ạ!


MC Phan Anh - Anh xứng đáng là ‘soái ca’ được nhiều người khao khát nhất hiện nay!

THẾ GIỚI SAO 

Tuy nhiên, khái niệm "soái ca" khi nói về chàng MC điển trai này... sẽ thật khác!

Đây là 1 bài viết ngợi khen MC Phan Anh - Nhưng có lẽ nhiều người khi đọc tiêu đề sẽ thấy nó không nghiêm túc vì đem anh so sánh với từ ngữ mà giới trẻ hay đùa vui nhau trên mạng: “Soái ca”. Xin được giải thích rằng vì người viết đã đọc được một khái niệm về tiêu chuẩn này rất hay như sau:“Soái ca chỉ một anh chàng đẹp trai, hoặc, siêu đẹp trai, người đàn ông mà bất cứ cô gái (hoặc các chàng gay) nào cũng mơ ước sở hữu, cưới về làm chồng. Giàu hoặc sẽ giàu, nhất định phải đẹp trai, lịch thiệp, luôn trầm tĩnhcó thể giải quyết mọi rắc rối bằng một cuộc điện thoại, thậm chí là chỉ cần cú phất tay, nhấc chân cũng cực phong độ, sẵn sàng bỏ tất cả để đi theo tình yêu và thường yêu một cô gái chả có gì đặc biệt“.

MC Phan Anh.
Tiêu chuẩn tưởng chừng như chuyện vui đùa và không có thật trên gần như MC Phan Anh đều có đủ. Chẳng qua, xin được sửa lại một chút cho đúng: “MC Phan Anh là soái ca vì đẹp trai, giàu có, nổi tiếng, lịch thiệp. Luôn có thể giải quyết mọi rắc rối bằng hành động mà không phải ai cũng dám làm,sẵn sàng vượt qua mọi nguyên tắc thông thường để làm những hành động khác thường, không ngần ngại bỏ tất cả để đi theo tình yêu và thương yêu vô điều kiện những người không quen biết“.
Đẹp trai, lịch thiệp, giàu có và nổi tiếng
Tính đến thời điểm hiện tại, Phan Anh đã là nghệ sĩ trung niên của showbiz - 35 tuổi. Tuy nhiên, điều kỳ diệu là anh luôn nằm trong những gương mặt hàng đầu được các nhãn hàng lựa chọn nếu tìm một hình ảnh nghệ sĩ điển trai, lịch lãm và đáp ứng đa dạng mọi “góc cạnh nhan sắc”. Nói chung, Phan Anh thừa sức để là “nam thần” hiếm hoi trong vô số những nam nghệ sĩ khác của showbiz.

Phan Anh - MC khiến khán giả “không bao giờ nỡ ghét” ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Luôn kín tiếng trong câu chuyện đời tư, phải đợi đến khi một chương trình truyền hình thực tế về gia đình lên sóng thì người ta mới biết vai trò khác của Phan Anh: Người chồng và cha của 3 đứa con nhỏ. Trở về sau những hào quang 1 sự nghiệp thành công, hào nhoáng, chàng MC sinh năm 1981 lại như những người đàn ông bình thường khác. Nâng niu và vun đắp tổ ấm nhỏ của mình. Và có thể nói, ở tuổi 35 anh đã có đủ tất cả những điều mà nhiều người còn đang ao ước, chạy theo.

Bên cạnh sự nghiệp thành công thì anh còn có một gia đình nhỏ hạnh phúc mà không ít người ao ước.
Thế nhưng, riêng với Phan Anh - định nghĩa “soái ca” luôn thật khác…
Giải quyết mọi rắc rối bằng những hành động không phải ai cũng dám làm
Khi mà dòng sự kiện Formosa được cả xã hội quan tâm, Phan Anh tuy là nghệ sĩ nhưng chưa bao giờ ngần ngại thể hiện quan điểm cá nhân của mình trên mạng xã hội. Đoạn status gây bão của Phan Anh đem đến một sự tranh cãi dữ dội cho toàn xã hội - người ta tranh cãi về sự đúng - sai bắt nguồn từ hành động chia sẻ của Phan Anh. Nếu với những nghệ sĩ có “lá gan bé”, Phan Anh chắc hẳn dễ dàng thỏa hiệp hoặc lùi về trước cơn bão dư luận mà mình vô tình châm ngòi.
Tuy nhiên, sự kiên định, ánh mắt của Phan Anh trong “60 phút mở” - nơi mà người ta ví von anh đang bị “đánh hội đồng” bởi những chuyên gia, tiền bối có tiếng trong xã hội, đã ám ảnh rất nhiều người. Sự thẳng thắn, kiên quyết bảo vệ quan điểm của Phan Anh ngay khoảnh khắc đó đã khiến anh vượt qua giới hạn của một người nghệ sĩ. Đó là hình ảnh một người đại diện cho tiếng nói của nhiều người, đó là người nghệ sĩ đáng tin tưởng để người hâm mộ gửi gắm niềm tin. Chắc chắn, nếu bạn đúng, anh ấy sẽ bảo vệ bạn tới cùng.

“Đơn giản thấy điều đó có ích, thì mình nên làm!”.
Phan Anh là một nghệ sĩ đầy khác biệt. Vì thế, khi anh kêu gọi bảo vệ động vật cũng khác biệt và độc đáo. Hành động cạo đầu sau chuyến từ thiện Nam Phi của Phan Anh đủ khiến cho cuộc chiến bảo vệ động vật hoang dã tại Việt Nam trở nên sinh động và đầy trần trụi hơn. Phan Anh đủ tỉnh táo để hiểu rằng, hành động này sẽ làm mất đi hàng loạt bản hợp đồng, quảng cáo thương hiệu đang săn đón mình từng ngày, thế nhưng quyết định vì một điều cho là đúng đắn thì anh sẵn sàng làm dù nó ít nhiều ảnh hưởng tới sự nghiệp của như thế nào chăng nữa.

Với thông điệp “lấy tóc tôi chớ lấy sừng”, Phan Anh mong muốn phần nào đánh thức suy nghĩ của những người đang cho rằng sừng tê giác có thể chữa được bệnh mà trên thực tế nó chỉ cấu tạo như tóc, móng tay người.

“Nhưng tôi tự thấy cần làm! Chẳng phải cho ai khác mà trước tiên cho chính tôi, cho phần tử tế có cơ hội được lớn lên mãnh mẽ mà dẫn dắt hành trình làm người của mình” - Phan Anh chia sẻ.

“Xin chào thế hệ tương lai, có thể đã quá muộn khi tôi nói lời này từ vị trí của một người ở quá khứ”.
Thương yêu vô điều kiện những người không quen biết!
Những ngày gần đây, khi mà hình ảnh đồng bào miền Trung chống chọi trong vô vọng với bão lũ xuất hiện liên tục trên các phương tiện thông tin. “Người đặc biệt” Phan Anh đã không đứng ngoài cuộc. Anh không chỉ tham gia mà còn kiến tạo nên một làn sóng quyên góp đầy dữ dội của cả xã hội sau cú hích mở màn bằng việc xuất tiền túi của bản thân và gia đình ngay 500 triệu đồng để ủng hộ. Chưa đầy 1 ngày, Hashtag #ĐỪNGIMLẶNG trở thành thông điệp mạnh mẽ, lan tỏa không thể tưởng tượng được. Anh đã làm nốt khâu cuối cùng trong số những tiêu chuẩn soái ca hoàn hảo của mình - tấm lòng bác ái và phong thái “nói được làm được” của một người quân tử, sống trọn vẹn và xứng đáng với cuộc đời.

Nam MC và người thân đi đầu trong quỹ từ thiện lần này với con số: 500.000.000 VNĐ.

Tình yêu với những mảnh đời khó khăn - Điều mà Phan Anh cho đi vô điều kiện nhiều năm qua.

TỪ KHOÁ

Xin gọi tên em là ‘luật siết cổ hội’

17/10/2016

Trần Long Vi
17-10-2016
h1

Một chiến dịch kêu gọi hoãn thông qua Luật Hội đã được phát động ngày hôm nay, 17/10 trên trang Wake It Up. Ảnh: chụp màn hình.
6 lý do vì sao Luật Hội có thể là một thảm họa lập pháp.
Qua 8 lần chỉnh lý, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã công bốdự thảo Luật về Hội ngày 10/10/2016, đây được cho là dự thảo sẽ trình Quốc hội thảo luận và thông qua vào cuối tháng 10, đầu tháng 11. Tuy nhiên, dự thảo này tồn tại với nhiều quy định thắt chặt quyền tự do hiệp hội, đến mức chỉ vài giờ sau khi Nhóm làm việc về sự tham gia của người dân (PPWG) phát động chiến dịch kêu gọi Quốc hội hoãn thông qua, đã có hàng trăm người ký tên hưởng ứng. 
1. Không được nhận tài trợ, liên kết với tổ chức nước ngoài
Khoản 5, Điều 8 của dự thảo ghi rõ: “Hội không liên kết, gia nhập các hội nước ngoài, không nhận tài trợ nước ngoài; trường hợp đặc biệt do chính phủ quy định”.
Thực tế là trong khi Mặt trận Tổ quốc, Hội liên hiệp Phụ nữ, Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM và rất nhiều hội công lập khác đã và đang ‘bú mớm’ bầu sữa ngân sách hàng chục năm nay, thì hầu hết các hội phải tự thân gây quỹ. Nguồn quỹ này chủ yếu đến từ đâu, nếu không phải là nước ngoài?
Hơn nữa, quy định “trường hợp đặc biệt do chính phủ quy định” là sự bất bình đẳng trong tiếp cận nguồn lực giữa các hội độc lập và công lập. Nó tạo ra hai loại hội khác nhau: một loại được nhận tiền nước ngoài, một loại không được nhận tiền nước ngoài.
Điều này còn gây khó khăn cho các tổ chức nước ngoài khi họ muốn tài trợ. Đáng lý ra họ phải được tự do lựa chọn tài trợ cho những hội hoạt động tốt, đủ năng lực và mang lại giá trị cho xã hội thì bây giờ lại bị giới hạn.
Quy định này còn cho thấy Việt Nam đang đi ngược lại với chủ trương đối ngoại “hòa bình, hợp tác, phát triển”. Trong những năm qua, tài trợ nước ngoài không chỉ giúp ích cho các hội phát triển, giảm gánh nặng bao cấp, chuyển giao kỹ thuật mà còn tăng uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
2. Người khuyết tật, người bệnh sẽ không được lập hội
Dự thảo quy định một trong những điều kiện thành lập hội phải có đủ 7 thành viên sáng lập, từ đủ 18 tuổi, có sức khỏe và uy tín trong lĩnh vực hoạt động.
Điều kiện thành viên sáng lập có sức khỏe và uy tín sẽ rất khó xác định. Tại sao lại quy định điều này khi có rất nhiều người cao tuổi, người khuyết tật, người bệnh có nhu cầu thành lập các hội để làm từ thiện, chơi thể thao, tự chăm sóc sức khỏe? Và ai sẽ là người có thẩm quyền phán xét xem liệu một công dân có đủ uy tín hay không?
Bên cạnh đó, thanh thiếu niên, học sinh dưới 18 tuổi không được quyền lập hội, ví dụ như các hội nghiên cứu, nghệ thuật, học thuật. Điều này vi phạm Điều 15, Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền Trẻ em, theo đó, trẻ em được tự do lập hội, hội họp ôn hòa và không được cản trở.
3. Nghi phạm và tù nhân mất quyền lập hội
Dự thảo bắt buộc những người đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự, người bị phát tù nhưng được hưởng án treo; người đang chấp hành hình phạt cải tạo không giam giữ; người đang bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn, đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc, cơ sở giáo dục bắt buộc thì không được sáng lập hội, đăng ký thành lập hội, lãnh đạo, điều hành hoạt động hội.
Nếu như bạn đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự thì bạn vẫn không phải là phạm tội cho đến khi bị kết tội bởi tòa án. Ngoại trừ quyền tự do thân thể bạn vẫn phải được đảm bảo các quyền tự do khác trong đó có quyền lập, lãnh đạo , điều hành hoạt động hội.
Kể cả việc bạn có đang ở trong tù hay cơ sở cai nghiện hay giáo dục bắt buộc bạn vẫn tham gia đời sống ở đó, bạn vẫn có quyền thành lập hội để sinh hoạt, giao lưu, liên kết, hỗ trợ lẫn nhau. Nhà nước lấy lý do gì để cấm tù nhân lập các hội đồng hương hay câu lạc bộ học tập trong tù?
Đối với các cán bộ, công chức làm việc trong một số ngành, lĩnh vực nhất định và vũ trang nhân dân có liên quan đến bí mật nhà nước thì chỉ được thành lập, điều hành hội sau 5 năm nghỉ hưu hoặc thôi nhiệm vụ. Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền lập hội của cán bộ, công chức sau nghỉ hưu. Ví dụ sau khi nghỉ hưu tôi muốn lập các hội từ thiện, thể thao thì phải đợi sau 5 năm mới được thành lập?
4. Người nước ngoài ở Việt Nam không được lập hội
Nếu dự thảo ngày 16/09/2016 quy định quyền lập hội cho cả người nước ngoài thì dự thảo mới này chỉ áp dụng với công dân Việt Nam. Trong khi đó tồn tại rất nhiều hội, nhóm người nước ngoài. Những người này vào Việt Nam làm việc, sinh sống và thậm chí kết hôn.
Theo Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội, Việt Nam đang có hơn 76.000 nghìn lao động nước ngoài. Đời sống hiệp hội của họ rất đa dạng, lập hội để giúp đỡ nhau, làm từ thiện, chơi thể thao, dạy học miễn phí, tổ chức các hoạt động môi trường… mang lại nhiều giá trị cho xã hội.
Dự thảo này nên bao quát đối tượng người nước ngoài, để quyền của họ được đảm bảo, cũng là cơ hội để cho thấy Việt Nam cởi mở, tạo điều kiện cho người nước ngoài sinh sống và làm việc.
5. Lãnh đạo hội phải được nhà nước phê chuẩn
Khoản 3, điều 10 của dự thảo là một quy định mập mờ và cản trở thành lập hội. Phạm vi, lĩnh vực hoạt động của hội được xác định rõ theo ngành nghề, lĩnh vực quản lý nhà nước. Đời sống hiệp hội thì đa dạng, một hội có thể tham gia nhiều lĩnh vực khác nhau. Việc xác định lĩnh vực của hội theo lĩnh vực, ngành nghề quản lý của nhà nước là rất khó khăn. Quy định này khi đưa vào thực tế có thể nảy sinh, một là không thể thành lập được, hai là phải giới hạn lĩnh vực, hoạt động của hội.
Nếu bạn muốn thành lập hội bạn phải qua 2 lần “xin-cho” với cơ quan có thẩm quyền. Lần “xin-cho” đầu tiên là hồ sơ đăng ký để được cấp Giấy chứng nhận đăng ký thành lập hội. Có hai thứ mà người thành lập hội dễ dàng bị bác hồ sơ.
Một là lý do cần thiết để thành lập hội và dự thảo điều lệ hội. Hồ sơ đăng ký phải nêu rõ việc cần thiết của việc thành lập hội. Cơ quan có thẩm quyền có thể nói việc thành lập hội của bạn là chưa cần thiết và không cấp giấy chứng nhận đăng ký thành lập hội.
Hai là dự thảo điều lệ hội. Theo Điều 13, dự thảo quy định 12 nội dung chi tiết về điều lệ của hội như cơ cấu tổ chức, người đứng đầu, quản lý tài chính, tài sản, tiêu chuẩn của hội viên… Cơ quan có thẩm quyền có thể cho rằng điều lệ hội chưa đầy đủ nên không thể cấp giấy chứng nhận đăng ký.
Sau khi được cấp giấy chứng nhận thành lập, bạn phải tiến hành Đại hội thành lập trong 60 ngày, sau đó gửi kết quả của Đại hội đến cơ quan có thẩm quyền. Trong 30 ngày tiếp theo, cơ quan có thẩm quyền mới quyết định có công nhận điều lệ hội và người đứng đầu hay không. Nếu không thì phải tiến hành lại Đại hội thành lập, nếu hết thời hạn 60 ngày của Giấy chứng nhận đăng ký thành lập thì hội phải đăng ký lại từ đầu. Đây là lần “xin – cho” thứ hai.
Dự thảo quy định rất chặt chẽ việc tổ chức Đại hội nhiệm kỳ và bất thường, phải thông báo nội dung về tổ chức Đại hội trước 30 ngày cho cơ quan có thẩm quyền để xin ý kiến và báo cáo kết quả Đại hội. Điều này lại tiếp tục “xin – cho”, gây mất thời gian và không cần thiết. Dự thảo còn quy định cơ cấu tổ chức của hội gồm Ban lãnh đạo và Ban kiểm tra, nhiệm vụ và quyền hạn rất cụ thể, chi tiết.
Các rào cản về thành lập, can thiệp quá sâu từ nhà nước này là không cần thiết, nên để cho các hội tự quyết định trong khả năng, nguồn lực và mục tiêu của hội.
6. Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể sẽ không bị Luật Hội điều chỉnh
Dự thảo này không áp dụng đối với Mặt trận Tổ quốc, Công đoàn, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội liên hiệp Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh Việt Nam.
B? m?c Ð?i h?i d?i bi?u toàn qu?c M?t tr?n T? qu?c Vi?t Nam l?n
Chưa từng phải đăng ký thành lập, Mặt trận Tổ quốc và rất nhiều tổ chức đoàn thể công lập khác mỗi năm tiêu tốn 14 nghìn tỷ đồng, tương đương tổng dự toán thu ngân sách năm 2016 của ba tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị cộng lại. Ảnh: TTXVN.
Giải trình lý do này, Ủy ban thường vụ Quốc hội cho rằng việc không áp dụng là phù hợp với lịch sử phát triển, vai trò đặc biệt quan trọng của các tổ chức này và phù hợp với thể chế chính trị hiện nay. Hơn nữa đã có các luật điều chỉnh như Luật Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Luật Công đoàn, Pháp lệnh Cựu chiến binh.
Thực tế, các tổ chức quần chúng này do nhà nước thành lập, kéo dài từ trung ương đến địa phương. Hoạt động của họ gắn liền với đường lối của Đảng và Nhà nước. Họ được nhà nước bao cấp, chỉ làm những gì nhà nước yêu cầu.
Theo nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR), mỗi năm ngân sách nhà nước phải chi cho các tổ chức đoàn thể này đến 14.000 nghìn tỷ đồng, gấp đôi dự toán cho Bộ Giáo dục, Y tế và gấp 5 lần cho Bộ Khoa học và Công nghệ.
Không bị Luật Hội điều chỉnh có nghĩa là MTTQ và các đoàn thể nêu trên sẽ không bị ‘siết cổ’ như các hội khác, mà trái lại, người dân còn phải đóng thuế nuôi họ.
Trong khi đó, các hội thuần khiết dân sự như từ thiện hay các tổ chức phi chính phủ tự vận động các nguồn lực, góp phần cùng nhà nước giải quyết các vấn đề chung, nhưng lại gặp rất nhiều khó khăn trong việc đăng ký tư cách pháp nhân, cấp phép triển khai các hoạt động.
Giáo sư Nguyễn Đăng Dung cho rằng: “Nếu như quyền con người là bình đẳng giữa các thành viên trong xã hội thì giữa các hội, nhóm cũng vậy, vì thực chất, hội là do các cá nhân liên kết mà thành”.

Vậy thì việc chia ra các loại hội có những quyền khác nhau có phải là gián tiếp thừa nhận trong xã hội chúng ta có những loại công dân khác nhau?

BBC: Tổng thống Philippines tiết lộ: ông ngoại của ông là người Hoa; RFA: Trung Quốc tuyên bố sẵn sàng thảo luận với Tổng thống Philippines

Tổng thống Philippines ca ngợi quan hệ với Bắc Kinh

  • 7 giờ trước


Tổng thống Philippines Rodrigo DuterteImage copyrightREUTERS
Image captionTổng thống Philippines Rodrigo Duterte sẽ thăm Trung Quốc từ 18-21/10

Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte tiết lộ ông ngoại ông là người Hoa và nói "chỉ có Trung Quốc mới giúp chúng tôi".
Những chi tiết nói trên được nêu ra trong cuộc phỏng vấn độc quyền của ông Duterte dành cho Tân Hoa Xã, hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc, trước thềm chuyến thăm chính thức nước này (18-21/10).
Quan hệ giữa hai nước Philippines và Trung Quốc được ông tổng thống mô tả là "láng giềng hữu nghị", và ông hết lời ca ngợi Trung Quốc.
Theo ông Duterte, người dân Trung Hoa cần cù và chính phủ thì sáng suốt.
"Trung Quốc đã giành được sự kính trọng của cộng đồng quốc tế một cách hết sức xứng đáng."
Ông Rodrigo Duterte nói Trung Quốc "là nước lớn, hào phóng", trong khi thực hiện công cuộc phát triển của mình không quên giúp đỡ các nước nghèo và lạc hậu như ở châu Phi và Đông Nam Á.
Ông nói Philippines cần giữ quan hệ thân thiết và học hỏi kinh nghiệm thành công của Trung Quốc, nhất là khi toàn cầu khủng hoảng nhưng kinh tế và thương mại của Trung Quốc vẫn phát triển tốt đẹp.

Đàm phán Biển Đông



Hai tổng thống Barack Obama và Rodrigo DuterteImage copyrightEPA
Image captionÔng Duterte từng rất nặng lời với ông Obama

Đề cập tới chủ đề Biển Đông, ông Duterte nói lập trường của Manila là đàm phán thay vì đối đầu.
"Chiến tranh không phải là giải pháp."
Ông nhấn mạnh cần thảo luận nhiều hơn trên tinh thần hữu nghị, hợp tác kinh tế thương mại và nói ông sẵn sàng cộng tác với Trung Quốc để phát triển vùng biển mà Manila gọi là Biển Tây Philippines.
Tổng thống Duterte cũng nói rõ rằng ông phản đối sự can thiệp của các nước khác vào Biển Đông:
"Tôi không muốn các nước khác tham gia vào đàm phán mà chỉ muốn nói chuyện trực tiếp với Trung Quốc."
Không rõ ông tổng thống nói tới tranh chấp Biển Đông nói chung hay chỉ những vùng Manila tranh chấp với Bắc Kinh.

'Chỉ có Trung Quốc giúp'

Tổng thống Duterte cảm ơn Trung Quốc về sự trợ giúp dành cho Philippines trong chiến dịch bài trừ ma túy mà ông khởi xướng.
Hoa Kỳ và các nước phương Tây đã chỉ trích Duterte vì thanh trừng các nghi phạm ma túy mà không qua tiến trình luật pháp. Tới nay đã hàng nghìn người bị hạ sát kiểu này.
Rodrigo Duterte nói không như các nước phương Tây, Trung Quốc "không chỉ ủng hộ chính sách chống ma túy của Philippines mà còn hỗ trợ một cách thiết thực thông qua việc giúp xây dựng trung tâm cai nghiện".



"Một số nước chỉ biết chỉ trích chúng tôi vì biết là chúng tôi không có tiền nên không muốn giúp chúng tôi. Người Trung Quốc thì khác, họ lẳng lặng giúp xây dựng trung tâm cai nghiện một cách chân thành."
Trong chuyến đi lần này, ông Duterte nói ông sẽ yêu cầu Trung Quốc cho vay ưu đãi để phát triển hạ tầng, nhất là đường sắt.
Hiện tại có khoảng 2 triệu người gốc Hoa đang sinh sống ở Philippines, và ông Duterte nói rằng "Trung Quốc giúp Philippines cũng là giúp anh em người Hoa của mình".

Trung Quốc tuyên bố sẵn sàng thảo luận với Tổng thống Philippines

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh
 AFP PHOTO
Bắc Kinh luôn mở cửa đón Philippines, hoan nghênh việc Tổng Thống Rodrigo Duterte muốn thảo luận với các nhà lãnh đạo Trung Quốc để giải quyết ổn thỏa những vần đề cả 2 nước cùng mong muốn giải quyết.
Đó là nội dung phát biểu được phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đưa ra trong cuộc họp báo ngày hôm nay tại Bắc Kinh, để trả lời câu hỏi về tuyên bố mà Tổng Thống Phi đưa ra hôm Chủ Nhật vừa rồi, cho biết ông sẽ nêu vấn đề Biển Đông cũng như phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế với lãnh đạo Hoa Lục khi sang thăm Bắc Kinh vào ngày mai, tức ngày thứ Ba, 18 tháng Mười 2016.
Trong phát biểu đó, Tổng Thống Duterte nhấn mạnh ông sẽ không mặc cả với Bắc Kinh về vụ tranh chấp chủ quyền, tiếp tục khẳng định chủ quyền ở khu vực hai bên đang tranh chấp và không ngần ngai nói đến phán quyết mà Tòa Trọng Tài Thường Trực Quốc Tế đưa ra hôm 12 tháng bảy năm nay, xác định Trung Quốc không có chủ   quyền pháp lý lẫn chủ quyền lịch sử ở Biển Đông.
Tuy nhiên, Tổng Thống Philippines cũng nói rằng ông sẽ không gay gắt khi trình bày những điều này với lãnh đạo Bắc Kinh.
Trả lời câu hỏi liên quan đến đến phát biểu của Tổng Thống Philippines, phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh Bộ Ngoại Giao Trung Quốc trả lời rằng trong vai trò của một nhà lãnh đạo, Tổng thống Philippines sẽ thực hiện chính sách sao có lợi cho quốc gia và người dân Phi.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cũng nhắc lại Trung Quốc có chủ quyền ở Biển Đông, không công nhận phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế, đồng thời sẵn sàng thảo luận với các nước liên quan đến cuộc tranh chấp để đảm bảo duy trì ổn định, hòa bình cho khu vực.
Sáng nay trong cuộc phỏng vấn dành cho một đài truyền hình Hồng Kong, Tổng Thống Philippines cũng nhắc lại quyết định ngưng mọi cuộc tập trận chung với Hoa Kỳ, nhưng sẵn sàng thảo luận để mở các cuộc trận chung với Trung Quốc và Nga.
Tổng thống Philippines cũng nói là khi đến thắm Bắc Kinh, yêu sẽ yêu cầu được mua tầu cao tốc của Trung Quốc, để dùng vào kế hoạch bài trừ khủng bố, nói rõ rằng kế hoạch này sẽ gặp khó khăn nếu không có sự tiếp tay của Trung Quốc.

Philippines có kế hoạch tập trận chung với Nga và Trung Quốc

mediaTổng thống Philippines Rodrigo Duterte phát biểu tại sân bay quốc tế Davao trước khi lên đường đi Brunei ngày 16/10/2016.REUTERS/Lean Daval Jr
Vài giờ trước khi chính thức công du Trung Quốc, tổng thống Philippines Rodirgo Duterte tuyên bố sẽ ngưng tập trận với Mỹ, nhưng sẽ cùng với Trung Quốc và Nga thao diễn quân sự. Ông Duterte quan niệm, trong cuộc chiến chống khủng bố, Manila cần được Bắc Kinh hỗ trợ.
Trả lời đài truyền hình Phượng Hoàng của Hồng Kông ngày 17/10/2016, ông Duterte nhấn mạnh : cuộc tập trận vừa kết thúc tuần qua với Mỹ là « lần cuối cùng » do ông không muốn quân đội Philippines bị « làm nhục ». Ông Duterte không đi sâu vào chi tiết trong quyết định ngưng tập trận chung với Hoa Kỳ, đồng minh truyền thống của Philippines.
Kể từ ngày mai, tổng thống Duterte chính thức công du Trung Quốc trong bốn ngày. Sau phán quyết hồi tháng 7/2016 của Tòa Án Trọng Tài Thường Trực La Haye bất lợi cho Trung Quốc về Biển Đông, lãnh đạo Philippines nhấn mạnh mong muốn cải thiện quan hệ với Bắc Kinh.
Về mặt quân sự, ông Duterte chủ trương trông cậy vào vũ khí của Nga và Trung Quốc. Trả lời đài truyền hình Hồng Kông, tổng thống Philippines quan niệm Hải quân nước này cần được trang bị loại tàu nhỏ của Trung Quốc để chống lại « quân khủng bố » và Manila cần được Bắc Kinh hỗ trợ trong công cuộc bài trừ khủng bố : « Không được Trung Quốc ủng hộ, Philippines sẽ khó hoàn thành mục tiêu đó ».
Theo giới quan sát, tại Bắc Kinh lần này, lãnh đạo Philippines sẽ tránh đề cập tới hồ sơ Biển Đông, trọng tâm chuyến công du Trung Quốc đầu tiên của ông Duterte sẽ được dành cho vế kinh tế và thương mại. Bằng chứng rõ rệt nhất là ông dẫn dầu một phái đoàn cả trăm doanh nhân Philippines đến Bắc Kinh.
( RFI)

Sự bẩn thỉu của chính trị (Mênh mông thế sự 49)

Tương Lai

Đã từng có một ý tưởng đẹp “cần có một khoa học chính trị mới mẻ cho một thế giới hoàn toàn mới” của A. Tocqueville tác giả của “Nền dân trị Mỹ”, tác phẩm được xem là kinh điển, một khảo luận về hệ thống chính trị của Hoa Kỳ. Ấy thế mà khi màn hình tivi ngập tràn hình ảnh của Trump và Hillary trong mùa bầu cử tổng thống Mỹ với triệu triệu, có khi hàng tỷ ngưởi chưa biết chừng, đã dán mắt vào đó, thì một ý nghĩ lại ám ảnh trong suy tư lẩn thẩn của tôi về sự bẩn thỉu của chính trị.
Chắc cũng chẳng phải như điều mà cụ Lenin cho rằng “Chẳng liều lượng ngôn từ vung vãi về tự do chính trị nào là đủ để thỏa mãn đám đông đói khát”. Cái đám đông ấy, nhất là đám đông ở xứ sở của một thời được tung hô là “lương tâm của thời đại” này thì đã bão hòa với sự vung vãi của ngôn từ chính trị được nhét vào đầu bởi mọi cái loa tuyên truyền được gán cho sứ mệnh giáo huấn luôn mở hết công suất. “Mênh mông thế sự” lần trước đã nói đến chuyện “ăn nghị quyết”, và “ngồm ngoàm nhai cái bánh vẽ” đến phát nôn ọe ra vẫn cứ phải nhai, xin không nhắc lại nữa.
clip_image002
Cả vú lấp miệng em
Chẳng cần đến hình tượng nghệ thuật, chẳng cần đến ngôn ngữ thi ca để chuyển tải những biểu cảm. Kia kìa, nhân danh những cái gì cao cả nhất, những giá trị thiêng liêng nhất người ta gầm ghè ăn miếng trả miếng tắp lự để được ghi âm, chụp hình truyền khắp thế giới cách hai đối thủ văng vào mặt nhau những điều xấu xa bẩn thỉu của nhau. Thôi thì chuyện riêng tư, chuyện khả ố tục tĩu, chuyện gì cần cho việc hạ bệ đối phương đều được tung hê ra cả. Người Mỹ phát điên vì phải nghe họ tranh luận. Theo một khảo sát mới được Hiệp hội Tâm lý Mỹ công bố, hơn một nửa dân Mỹ – ở cả hai phía Cộng hòa và Dân chủ – nói rằng cuộc bầu cử Tổng thống 2016 là nguyên nhân chính khiến họ bị stress!
Hãy chỉ nói về Trump, người đang bị chỉ trích gay gắt bởi chính những nhân vật có thế lực lớn của Đảng Cộng hòa, đảng chọn ông ta vào cương vị tổng thống. Họ xem là đáng hổ thẹn về một người như Trump lại có thể trở thành người lãnh đạo đất nước. Cựu Ngoại trưởng Condoleezza Rice đòi ông Trump rút khỏi cuộc đua giành chức tổng thống Mỹ: “Quá đủ rồi! Donald Trump không nên làm tổng thống”, Paul Ryan, Chủ tịch Hạ viện Mỹ cảm thấy ”ghê tởm” trước những lời lẽ của Trump, còn nguyên ứng cử viên tổng thống Mitt Romney thì phẫn nộ vì Trump “đã làm xấu mặt nước Mỹ trước thế giới.
Không chỉ thế Trump còn bị Zeid Raad al-Hussein, Cao ủy Liên Hiệp Quốc, coi là người đem lại “nguy hiểm cho thế giới”, còn Robert Shiller, giáo sư trường Đại học Yale – người được Giải Nobel Kinh tế, là đồng tác giả cuốn “Các thị trường lừa đảo” với một giải Nobel Kinh tế khác là George Akerlof, nói về nền kinh tế của lừa dối và lũng đoạn – thì khi trả lời phỏng vấn nhật báo Pháp Les Echos ngày 26/09/2016 đã vạch rõ “Chưa hề có kẻ lừa đảo nào như Trump”!
Ấy thế mà vẫn có dự đoán rằng Trump đang được lòng một số không nhỏ cử tri để trở thành tổng thống Mỹ! Tại sao có nghịch lý đó?
Nhà bình luận Martin Wolf trên Financial Times đã tự hỏi, và cho rằng khi dân chủ tự do và chủ nghĩa tư bản toàn cầu dường như không còn hòa hợp với nhau, thậm chí còn mâu thuẫn lẫn nhau – đối với một số người ngày càng đông – thì điều gì sẽ diễn ra? Bất bình đẳng tăng lên, một mặt do sự yếu đi của giai cấp trung lưu, mặt khác do sự chia rẽ tả-hữu truyền thống không còn rõ nét, mang lại hậu quả là cực hữu cũng như cực tả mạnh lên rất nhiều, cả hai bên bờ Đại Tây Dương. Dù sao đi nữa, chúng tôi không chờ đợi gì ở quý vị”, đó là ý nghĩ của nhiều cử tri Mỹ! “Các vị đã nói dối quá nhiều, làm thất vọng quá nhiều….
Trong bối cảnh như thế, tất cả đều trở nên có thể, kể cả điều bất khả. Nhất là khi ứng cử viên của sự hợp lý lại là một phụ nữ có vẻ “mỏng manh” và ít được yêu mến. Vừa rồi hàng mấy chục triệu cử tri Mỹ theo dõi chương trình tranh luận trên truyền hình với sự thích thú của một công dân La Mã trước hai nhà giác đấu bước vào đấu trường. Ấy vậy mà chúng ta không phải đang trong đấu trường La Mã, mà chính tương lai của nền dân chủ đang bị đặt cược, Martin Wolf trên Financial Times kết luận!
Thực ra, đâu phải chỉ bây giờ người ta mới tởm lợm về sự nói dối và sự lừa bịp của các chính khách. Từ thế kỷ trước, Albert Camus, nhà văn, và là triết gia người Pháp từng viết: “Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì na ná con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật là người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó”! Ấy vậy mà lá phiếu cử tri bầu lên Tổng thống Mỹ lại từ tay những người dân đang giận dữ ấy chứ nào ai khác.
Liệu có là một nghịch lý? Dù sao thì những gì đang diễn ra ở nước Mỹ hôm nay cũng còn có thể an ủi, đó là những điều này đang diễn ra công khai.
Mọi người đều được chứng kiến và có quyền được biểu tỏ thái độ, hoặc phẫn nộ hoặc đồng tình, có thể vỗ tay tán thưởng mà cũng có thể tởm lợm phỉ nhổ. Và rồi cái cơ chế phản biện của những lực lượng đối lập trong một xã hội dân chủ vận hành theo guồng máy pháp quyền với tam quyền phân lập đang vận dụng thành tựu của nền văn minh mà loài người đạt được (chứ không lú lẫn và ngu xuẩn vứt bỏ nó) với tập quán thượng tôn hiến pháp và pháp luật có khả năng điều chỉnh và tự điều chỉnh vì lợi ích sống còn của đất nước.
Cái khả năng đó được phát huy ra sao và đến đâu trong nền dân chủ của nước Mỹ đương nhiên tùy thuộc vào nhiều tương tác phức hợp khác, nhưng dù sao thì, như nhận định của Thủ tướng Churchill nổi tiếng một thời: “Nền dân chủ là một thể chế tồi, nhưng trong lịch sử nhân loại không có thể chế nào tốt hơn”. Đây cũng là điều mà nhà tư tưởng người Pháp A. Tocqueville vừa nhắc ở trên đã dự báo từ hơn một trăm năm mươi năm trước.
Làm sao để có được một khoa học như khát vọng của Tocqueville khi mà quyền lực luôn nuôi dưỡng trong nó sự tha hóa, sự tham nhũng? Cùng thời với ông, nhà sử học Lord Acton đã đúc kết thành nguyên lý: “Không chịu trách nhiệm trước pháp luật thì phải chịu trách nhiệm trước lịch sử. Quyền lực dẫn đến tha hóa, quyền lực tuyệt đối thì tha hóa cũng tuyệt đối(“Power tends to corrupt and absolute power corrupts absolutely” – từ “corrupt” có người dịch là tha hóa, cũng có người dịch là tham nhũng).
Chính cái “tuyệt đối” này làm cho sự bẩn thỉu của chính trị mang một sắc thái gớm ghiếc và tuyệt vọng hơn nhiều tại những quốc gia đang nghẹt thở bởi chế độ toàn trị độc đảng. Hãy lấy Trung Quốc của Tập Cận Bình làm ví dụ.
Trong chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của Tập Cận Bình đang tiến hành, “Tân Tứ nhân bang” Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu và Lệnh Kế Hoạch vừa bị hạ gục, kịch bản này gợi lên cảm tưởng rằng lịch sử nước Tàu Xã Hội Chủ Nghĩa được lặp lại! Xin chen vào đây một phân tích của Lord Acton khi chỉ ra “quyền lực chính trị là cội nguồn của cái ác, vô phương cứu chữa” để nhấn mạnh rằng với ông, chủ nghĩa xã hội “là kẻ thù tệ hại nhất mà tự do từng gặp từ trước đến nay”. Đã có nhiều tranh cãi về quyết đoán của nhà sử học cuối thế kỷ 19, song điều có thể đoan chắc là sự tiên tri ấy tuyệt đối chuẩn xác với cái chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc của Tập hiện nay và cũng là nhánh phái sinh của nó là cái xã hội chủ nghĩa mà Nguyễn Phú Trọng đang hô hào phải kiên quyết giữ vững trong diễn văn tại Hội nghị Trung ương 4 vừa diễn ra!
Thì đó, chắc chưa mấy ai quên “bè lũ bốn tên” thời Mao với Giang Thanh, Vương Hồng Văn, Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên. Nhóm “tứ nhân bang” được Mao cho ra đời để khởi động và điều hành cuộc “đại cách mạng văn hóa vô sản” nhằm loại bỏ những người mà Mao cho là đối thủ chính trị của mình như Lưu Thiếu Kỳ, Đặng Tiểu Bình và Bành Chân cùng với hàng loạt người khác trong cuộc thanh trừng thảm khốc nhất những “đồng chí” vốn là chiến hữu thân cận của mình.
Lúc đầu Lâm Bưu cũng là lá cờ đầu được Mao sử dụng trong cuộc “đại cách mạng” này nhưng sau đó “kẻ âm mưu, kẻ dã tâm” lại mưu toan giết Mao rồi kế hoạch bại lộ đã chết trên đường tẩu thoát. Chỉ mấy tháng sau khi Mao chết, kết thúc cuộc đời của một bạo chúa mà thành tích giết người còn lớn hơn của Hitler và Stalin cộng lại, nhóm “tứ nhân bang” này bị bắt và bị kết tội năm 1976, kết thúc cuộc “đại cách mạng văn hóa vô sản”, vết nhơ khủng khiếp trong lịch sử với Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Ấy vậy mà, hơn ai hết chính Tập Cân Bình, từng là nạn nhân của Mao trong cách mạng văn hóa, vì mục tiêu chính trị của mình, lại đang là người ra sức làm sống lại chủ nghĩa Mao. Tập đã ra lệnh cho các quan chức Đảng “mãi mãi giương cao ngọn cờ Tư tưởng Mao Trạch Đông”. Theo phân tích của Trương Hoành Lương, giáo sư đại học, một trong những nhà lãnh đạo nổi bật nhất của phong trào “tân Mao”, thì “Tập một lần nữa lại biến tư tưởng Mao Trạch Đông thành một vấn đề có tầm quan trọng cơ bản”.
Sau việc hạ gục nhóm “tứ nhân bang” mới, điều cấp bách nhất không thể trì hoãn của Tập là cần phải mau chóng điều tra rõ tất cả các mối họa ngầm trong chính trị. Mối đe dọa đầu tiên trong việc nắm quyền trị nước trong tương lai, vẫn là đến từ những kẻ âm mưu, kẻ dã tâm” chưa bị bắt. Ngày 14/1, trong thông báo của Hội nghị Ban Kỷ luật Trung ương lần 6 đã nói rõ, xét xử Chu Vĩnh Khang, Lệnh Kế Hoạch là “tiêu trừ ẩn họa chính trị to lớn trong Đảng”. Các giới quan sát bên ngoài cho rằng đây là chỉ hướng về vấn đề đảo chính của “tân Tứ nhân bang. Mãi bốn tháng sau, ngày 3/5/2016, mới công bố bài phát biểu của Tập trong Hội nghị nói trên để vạch rõ rằng trong đảng còn có “kẻ dã tâm, kẻ âm mưu” vì vậy cần “diệt cỏ tận gốc. Giới quan sát bên ngoài cho rằng, chọn thời gian công bố, chính là nhắm vào những “kẻ dã tâm, kẻ âm mưu lớn hơn còn chưa bị bắt giữ nói trên.
Xem ra, sự bẩn thỉu của chính trị đã được lột truồng ra, chẳng cần che đậy gì nữa!
Chỉ có điều, trong quá khứ các quan chức cấp cao với cuộc đấu đá trong nội bộ Đảng Cộng sản, thì thông thường đối với bên đã bị đánh gục đều áp dụng thủ đoạn đả kích chính trị để xử lý. Hiện nay thì khác, dùng phương cách xử lý với cái vỏ bọc phi chính trị hóa bằng việc đấu tranh chống tham nhũng. Lấy cái đó làm mục tiêu trọng điểm, nhưng trong quá trình xét xử đối với các vụ án tham nhũng lại không vận dụng mức hình phạt theo khuôn khổ pháp luật đơn thuần.
Theo một Tập san mới nhất của trang web “Nội Tình” có đăng tải bài phân tích thì, bản thân vụ án vừa xử là nhân tố châm ngòi chính trị, vậy nên phải theo cách xử lý quy tắc ngầm trong chính trị. Còn theo giới truyền thông Trung Quốc thì Tập chỉ rõ Hội nghị trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 6 sẽ được triển khai từ ngày 24/10 đến ngày 27/10, chủ yếu nhằm nghiên cứu nghiêm khắc chỉnh đốn Đảng” toàn diện và quy định “một số chuẩn tắc sinh hoạt chính trị trong Đảng, chỉnh lý “điều lệ giám sát” trong Đảng mà Tập Cận Bình đề ra.
Chao ôi, có phải thần hồn nát thần tính không, mà nghe những lời trên cứ hao hao âm vang chất giọng đều đều gây buồn ngủ của ngài Tổng Bí Thư Trọng trong buổi khai mạc Hội nghị Trung ương 4 tại Hà Nội ngày 8.10. 2016 và ngày bế mạc vừa được diện kiến trên tivi.
Chính cái chất giọng đều đều ấy cứ như gợi y chang những “nghiêm khắc chỉnh đốn Đảng”, rồi “một số chuẩn tắc sinh hoạt chính trị trong Đảng, rồi chỉnh lý “điều lệ giám sát” trong Đảng của ngài Tập ở chốn “thiên triều” xa xôi mà gần gũi với chất giọng kia. Của đáng tội, chúng hệt như tiếng vọng đều đều từ lớp học với lời giảng của ông giáo làng khiến lũ học trò nhỏ lim dim gật gù cố triển hết gân sức chống lại cơn buồn ngủ. Chỉ có điều Tập có sức và đủ mưu lược để vồ được hổ, dù chưa kịp lột da làm đệm và róc xương nấu cao để bồi bổ gân cốt cho cuộc chiến cam go phía trước. Nhưng kẻ theo chân Tập thì chỉ dựa vào mấy chương hồi trong Tam tự kinh về lý thuyết xây dựng đảng để tập hợp lực lượng xông vào cuộc chiến nên chỉ chụp được mèo, mà con mèo định vồ đầu tiên thì nó lại vọt mất.
Liệu George Bernard Shaw có nói quá lên chăng khi ông ta viết rằng “Anh ta chẳng biết gì cả; và anh ta nghĩ mình biết mọi thứ. Điều đó rõ ràng chỉ đến một sự nghiệp chính trị”. Phải chăng kịch tác gia ưa trào lộng châm biếm, người duy nhất được nhận hai giải thưởng danh giá Nobel Văn học (năm 1925) và giải Oscar (năm 1938) ấy định giễu nhà chính trị và sự nghiệp chính trị của hắn ta chăng? Cứ cho là như thế đi, nhưng kết luận sau đây của Erich Fromm, nhà tâm lý học xã hội, một triết gia người Đức theo chủ nghĩa xã hội dân chủ thì đã nói khá rõ ràng (đâu thì không biết, chứ ở xứ ta thì ngày ngày vẫn thấy chường mặt ra trước bàn dân thiên hạ cái): “Người tầm thường mà nắm quyền lực phi thường mới là mối nguy hiểm chính cho nhân loại chứ không phải là kẻ ác ôn hay tàn bạo”.
Thế giới thì còn miên man, nhưng Việt Nam tính từ các đời Tổng Bí thư khởi đầu với Nguyễn Văn Linh trở đi, đặc biệt là trong ngót thập kỷ dưới trào Tổng Mạnh rồi Tổng Trọng, thì sự ê chệ này ngày ngày đập vào mắt mọi người. Một bà bán rau hay một bác xe ôm trên đường phố cũng có thể nói ra vanh vách, chẳng đợi phải một quan chức từng ngồi trên cái ghế cao Ban Tuyên giáo mới hạ phóng nói ra cái chân lý ai cũng tỏ tường: “Khi lòng tin không còn thì sẽ mất tất cả. Thì chẳng phải đã quá nhiều những tiếng nói tâm huyết đưa ra lời cảnh báo ấy được viết ra hoặc nói to lên hay gửi trực tiếp đến những người đang cầm quyền, kể cả Tổng Bí thư, nhưng đều bị bỏ ngoài tai!
clip_image004
Đàn gảy tai trâu
Chính vì vậy, khi một vị từng đảm trách sứ mệnh “giáo huấn” thần dân đặt ra câu hỏi rồi tự trả lời: “Vậy thủ phạm chính ở đâu? Đáng lưu ý nhất là sự tha hóa quyền lực. Đó là nguyên nhân chính yếu gây nên mọi hư hỏng” thì quả là một chỉ báo mới đáng lưu tâm. Không chỉ dừng lại đó, vị quan chức nguyên là Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương còn chỉ ra cái luận điệu khủng khiếp từng được Nguyễn Phú Trọng rao giảng và tay chân thân tín nhất của ngài ngày ngày mở cái loa rè Tuyên giáo mà rót vào tai, nhét vào đầu đám thần dân khốn khổ: “Chính trị là thống thoái, chính trị quy định văn hóađể rồi ông Phó Ban kết luận một cách muộn mằn rằng đó “là một luận điểm rất sai lầm, phản khoa học”.
Không cần phải nằm trong chăn mới biết chăn có rận như ông Phó Ban, mọi người dân bị nhồi sọ đều biết về lũ rận từng tác oai tác quái này. Chẳng thế mà có lần ông Sáu Dân, người lãnh đạo có đôi mắt nhìn xa và một trái tim nhân ái đã chìa bài viết “Thảo phạt Ban Tuyên huấn” của Tiêu Quốc Tiêu cho mấy anh em chúng tôi và nói “Tại sao các anh lại không thể viết một cái gì tương tự để ngăn bớt đi sự lộng hành tệ hại của đám này ở ta?”.
Tiêu Quốc Tiêu là một học giả Trung Quốc, giáo sư khoa Báo chí Đại học Bắc Kinh. Vị học giả này quyết liệt lên án sự lộng quyền tệ hại của Ban Tuyên huấn Trung ương Trung Quốc mà theo ông: “Chỗ “thắt cổ chai” trên con đường phát triển văn minh của xã hội Trung Quốc là gì? – Là Ban Tuyên Huấn Trung ương (đại diện cho cả hệ thống tuyên huấn). Ai đã dung dưỡng bao che cho những phần tử hủ bại? Là Ban Tuyên Huấn Trung ương … Nói đúng ra thì Ban Tuyên Huấn Trung ương hiện tại chẳng khác gì Giáo hội La Mã hồi Trung cổ: Quyền lực đầy mình, độc ác và đẫm máu”. Thế rồi, cho dù đã quá muộn, song vào lúc này đây, những lời phạm húy của một quan chức Ban Tuyên giáo Trung ương vừa rời khỏi ghế đã xuất hiện được trên các trang báo chính thống là chỉ báo cho thấy cái quyền uy ma mị bịp bợm của cái thế lực từ lâu ngang nhiên đầu độc cả dân tộc đang bị bung ra từng mảng không sao vá víu được nữa rồi.
Đó cũng là chỉ báo về sự cáo chung của mọi lừa bịp chính trị là không thể cứu vãn.
Cái tình trạng “tự diễn biến” và “suy thoái” gây nên “hậu quả khôn lường” mà ông Tổng cảnh báo trong hội nghị Trung ương 4 vừa rồi cũng chính là cái này đây thưa ông! Cái hậu quả khôn lường chính là sự sụp đổ không sao tránh khỏi của cái thể chế được áp đặt bởi cái “chính trị là thống soái” tệ hại ấy.
Vần đề chỉ còn là bằng cách nào để sự sụp đổ ấy không gây thảm họa cho nhân dân nếu những đầu óc thức thời đang náu mình trong hệ thống quyền lực biết tìm hậu thuẫn từ sức mạnh của lòng phẫn nộ trong dân, trước hết là trong thế hệ trẻ mà sớm hành động để chọn được một giải pháp có lợi cho dân. Đó là một giải pháp chính trị tạo được bước đột phá đẩy đất nước đi tới, đưa dân tộc thoát khỏi sự trầm luân đã kéo quá dài.
Và nếu được như thế thì cái chính trị này sẽ là chính trị sạch sẽ.
Vậy thì chính trị là gì nhỉ?
Khi chưa thể có một “khoa học chính trị mới mẻ cho một thế giới hoàn toàn mới” thì không là cái gì khác để gọi cái chính trị từng được xem là thống soái ấy đang đè nặng lên số phận dân tộc là bẩn thỉu. Vậy mà nó là thống soái thật chứ không là hình nộm một ông tướng kết bằng rơm được cắm ngoài ruộng làm bù nhìn giữ dưa đâu.
Cái được phong là thống soái ấy đã và đang cầm cương nảy mực đưa đất nước tiến nhanh tiến mạnh trên con đường tụt hậu so với những nước từng cùng một điểm xuất phát về trình độ kinh tế và văn hóa như mình, để giờ đây muốn đuổi kịp họ thì phải mất 30 năm với giả thiết ngớ ngẩn là họ dừng lại chờ mình. Đấy là điều biết rồi, khổ lắm nói mãi xin không làm phiền độc giả phải nghe thêm nữa.
Ngày 15.10.2016
T. L.
Tác giả gửi BVN.