Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Vụ nước mắm nhiễm asen: hàng loạt lãnh đạo Báo Thanh Niên bị kỷ luật

Theo tin chúng tôi vừa nhận được nhà báo Võ Khối – Tổng thư ký toà soạn Báo Thanh Niên đã chịu hoàn toàn trách nhiệm cho loạt bài đăng thiếu kiểm chứng liên quan đến việc nước mắm nhiễm Asen. Ông Khối đã bị cách chức sau khi đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm.

untitled-1-copy
Ông Nguyễn Quang Thông – Tổng Biên Tập báo Thanh Niên và ông Đặng Việt Hoa – Phó Tổng Biên tập, nhận hình thức kỷ luật khiển trách. Dự kiến, chiều nay Bộ TT và TT sẽ ban hành quyết định kỷ luật đối với lãnh đạo Báo Thanh Niên
Một số sai phạm của Báo Thanh niên trong thời gian qua liên quan đến nước mắm
* Ngày 10-10, báo Thanh Niên dành 2/3 đất trang bìa cho bài viết “Nước + hoá chất = Nước mắm công nghiệp”. Nếu chỉ đọc title, nhiều người lầm tưởng bài báo đánh Masan. Nhưng, nếu đọc nội dung lại hoá ra Thanh Niên khen sản phẩm của tập đoàn này. Đồng thời, đây là bài đánh nước mắm truyền thống ở góc độ kinh tế tiêu dùng.
Các chiêu PR được sử dụng trong bài viết này gồm:
– Chiêu tác động vào tâm lý của người đọc: Bài báo dẫn ra rất nhiều ý kiến hoàn toàn tin tưởng vào nước mắm Nam Ngư từ người nội trợ.
– Chiêu dìm chất lượng nước mắm truyền thống để gián tiếp khen ngợi chất lượng nước mắm công nghiệp. Ví dụ, khi nói về chất lượng Chinsu, báo Thanh Niên dẫn lời một bà nội trợ (không thể xác tin danh tính nhân vật): “Riết rồi quen vị, trong nhà lại không thích dùng nước mắm truyền thống mặn chát nữa”. Hoặc, họ chê nước mắm truyền thống nặng mùi, khó nêm nếm…
– Chiêu so sánh giá: Nước mắm Nam Ngư chỉ 43.000 đồng/lít, trong khi nước mắm Hạnh Phúc giá tới 200.000 đồng/lít.
Bài báo có đề cập đến thành phần “tinh cốt cá cơm” trong nước mắm Nam Ngư không nêu rõ tỉ lệ, tuy nhiên Thanh Niên không chỉ ra tỉ lệ bao nhiêu. Cũng chính Thanh Niên nói đến việc sử dụng 17 loại hoá chất nhưng đã khẳng định đều là hoá chất được phép sử dụng để tạo độ ngon cho nước mắm. Đây giống lời giải thích cho Masan.
Vậy đó có phải bài đánh Masan không? Hãy hỏi trưởng ban Kinh tế báo Thanh Niên.
Sau bài báo này, báo Thanh Niên đăng loạt bài đánh nước mắm truyền thống trên trang nội dung (thời sự). Một nguồn tin của tôi cho biết, báo Thanh Niên bắt tay với Masan từ trước ngày 10-10. Thực tế, diễn biến kịch bản truyền thông bất lương về nước mắm Asen cũng chỉ ra điều đó.
* Ngày 11-10, Báo Thanh Niên đăng bài “Đi tìm nước mắm sạch”, chê công nghệ sản xuất nước mắm truyền thống là thủ công!?
* Ngày 12-10, báo Thanh niên đăng bài “Cẩn trọng với hàm lượng thạch tín”. Báo lấy 106 mẫu nước mắm đem kiểm nghiệm và công bố 80 mẫu nhiễm Asen vượt ngưỡng. Họ không nói đó là Asen hữu cơ hay vô cơ. Tất cả vẫn nhằm vào mắm truyền thống.
14705734_1815890905324823_3705215639703607109_n
Các anh chị nào còn đang bênh vực Masan và báo Thanh Niên rằng, thì ngồi im tôi nói cho mà nghe.
Ngày 10-10, bài báo về nước mắm công nghiệp được đăng tải. Không thể vì bài này Masan mới đánh lại nước mắm truyền thống, bởi 106 mẫu kiểm nghiệm thực hiện tại một công ty tư nhân mới thành lập không thể có kết quả để phóng viên viết bài vào ngày 11-10 (vì sáng sớm 12-10 bài đã lên trang).
Họ lấy mẫu ở 13 địa phương và kiểm nghiệm tất cả chỉ trong một ngày, thì đó chỉ có thề là kết quả tưởng tượng! Người nào ngớ ngẩn mới tin vào điều đó. Tôi đã từng đi kiểm nghiệm nước mắm truyền thống theo chỉ đạo của sếp, nhưng mất 10 ngày mới có kết quả. Tôi không viết bài vì kết quả cho thấy độ đạm và độ an toàn được đảm bảo.
vu-nuoc-mam-nhiem-asen-cach-chuc-tong-thu-ky-toa-soan-bao-thanh-nien_thumb
Thực tế, việc tìm hiểu rồi thu thập mẫu được Thanh Niên thực hiện từ tháng 8 – 9.2016. Tôi không ngớ ngẩn đến mức tin rằng Masan đã “dự báo” trước, rằng mình bị đánh trên báo Thanh niên, để bắt tay chính tờ báo này, chuẩn bị tung đòn đánh mắm truyền thống trước cả hai tháng trời.
* Ngày 13-10, Thanh Niên đăng tiếp bài “Tiêu chuẩn nào cho nước mắm Việt”, đánh vào nước mắm độ đạm cao – nước mắm truyền thống.
* Ngày 20-10, Báo Thanh Niên quảng cáo cho Masan, nội dung Masan cam kết nước mắm Chinsu, Nam Ngư an toàn về Asen. Họ quảng cáo sau khi cả báo Thanh Niên và Hội bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam (Vinastas), công bố nước mắm truyền thống nhiễm Asen, lập lờ đánh lận con đen gây hoang mang cho người tiêu dùng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các nhà sản xuất nước mắm truyền thống.
Đến đây, các anh chị muốn biết một trang nội dung trên báo Thanh Niên bán bao nhiêu tiền, hãy hỏi lãnh đạo tờ báo này, chẳng hạn như tổng thư ký toà soạn của họ chẳng hạn.
***********
Kinh hoàng: Hàng loạt tờ báo nhiễm thạch tín!
Thanh Niên là tờ báo đầu tiên đứng ra nhận trách nhiệm và xin lỗi về vụ nước mắm nhiễm thạch tín. Cơ quan chức năng sẽ làm rõ nhiều vấn đề khác và xử lý nghiêm minh. Trước hết chúng ta hãy khen báo Thanh Niên hợp tác tốt với cơ quan chức năng, thành khẩn với bạn đọc. Việc tự nhận trách nhiệm và lỗi với cơ quan chức năng sẽ được xem xét trên cơ sở chứng cứ và mức độ sai phạm.
14705734_1815890905324823_3705215639703607109_n
Trái ngược với Thanh Niên, báo Tuổi Trẻ ngay lập tức tung tin “Báo Thanh Niên cáo lỗi và gỡ 5 bài viết về nước mắm” mục đích hướng dư luận vào “thủ phạm” duy nhất là báo Thanh Niên và chứng tỏ với cộng đồng mình vô can. Vừa ăn cắp vừa la làng, vừa vỗ ngực mình trong sạch vừa thò tay móc túi là cách thức ma mãnh tờ Tuổi Trẻ.
Nên nhớ, cơ quan chức năng không chạy theo dư luận mà chỉ dựa vào chứng cứ. Tờ Tuổi Trẻ tưởng đã kịp “chùi mép” bằng cách gỡ bỏ bài viết “67% mẫu nước mắm chưa thạch tín vượt mức cho phép” đăng vào lúc 17:39 ngày 17/10/2016 trên báo điện tử và trên báo giấy sau đó.
Khác với các tờ báo khác, chỉ đưa tin nhưng không có quan điểm rõ ràng về công bố của Vinastas, tờ Tuổi Trẻ khẳng định luôn: “51% mẫu không đạt về hàm lượng đạm, 67% mẫu không đạt về chỉ tiêu asen (thạch tín) theo quy định của Bộ Y tế…”.
Thêm một bước nữa Tuổi Trẻ mượn lời ông Nguyễn Thanh Phong – Cục trưởng Cục ATTP Bộ Y Tế “bảo lãnh” cho nước mắm công nghiêp: “Qua kiểm tra ban đầu, ông Phong cho rằng không có sản phẩm nào là nước + hoá chất như thông tin trên truyền thông gần đây. Phải phân biệt phụ gia và hoá chất, nếu sử dụng đúng hàm lượng phụ gia thì cả đời cũng không bị ảnh hưởng”.
Xét về mức độ ảnh hưởng thì thông tin nói trên của tờ Tuổi Trẻ có độ ảnh hưởng lớn nhất, mức độ vi phạm nghiêm trọng nhất. Bởi lẽ thay vì đưa tin theo công bố của Vinastas, Tuổi Trẻ chủ động, cố ý phỏng vấn thêm lãnh đạo Bộ Y tế để khẳng định độ tin cậy. Một câu hỏi hay bị cộng động dè bỉu xin được nhắc lại nghiêm túc: Động cơ Tuổi Trẻ là gì?
Ngược lại khoảng thời gian trước một chút, Tuổi Trẻ làm tới nơi tới chốn vụ con ruồi Tân Hiệp Phát sau đó quảng cáo cho nước giải khát C2 của URC bị các báo cho là nhiễm chì. Kịch bản thành thạo của Tuổi Trẻ không khác gì Thanh Niên sau khi đánh đã đăng quảng cáo nước mắm của Masan. Lòng vả giống như lòng sung sao lại chê nhau hả tờ Tuổi Trẻ?
Trở lại vụ nước mắm nhiễm thạch tín, cơ quan chức năng hôm nay đang triệu tập hàng loạt lãnh đạo các báo để giải trình. Ngoài Thanh Niên tự động đầu thú, Tuổi Trẻ ma giáo vu luôn cho Thanh Niên còn Người Tiêu Dùng vẫn lớn tiếng doạ nạt: “Chúng tôi sẽ yêu cầu các cơ quan chức năng làm rõ hành vi vu khống báo Người Tiêu Dùng”.
Người Tiêu Dùng là ai mà kinh khủng vậy? Xin nêu rõ: Đó là con đẻ của ông Vinastas gieo rắc kinh hoàng cho người dân và làm cho những người sản xuất nước mắm hoảng loạn trước nguy cơ bị tẩy chay và đình đốn. Chỉ là cơ quan ngôn luận của Vinastas nhưng ông trời con Người Tiêu Dùng gieo rắc kinh hoàng cho lĩnh vực ngân hàng, y tế, bất động sản… hơn cả vụ nước mắm.
Đi đêm có ngày gặp ma. Chưa bao giờ nền báo chí Việt Nam thối nát như thời gian qua. Nước mắm thạch tín chỉ là giọt nước tràn ly, không còn ai chịu nổi báo chí nên phải bùng nổ. Chúng tôi cũng khen ngợi một số ít các tờ báo điện tử nhanh chóng ngửi thấy âm mưu của Vinastas lên tiếng kịp thời như tờ Tri Thức Trẻ, Dân Trí…
Nếu không, chắc chắn rất nhiều tờ báo nhiễm thạch tín vô cơ và toàn dân chết giấc với mưu hèn kế bẩn của truyền thông đại chúng! Bộ công an, Bộ TT&TT sẽ làm rõ, đúng người đúng tội, xử lý nghiêm minh trong vài ngày tới!
Minh Nam

Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên

Trần Quỳnh | 

Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên

Trải qua hơn nghìn năm, Càn Lăng của Nữ hoàng Võ Tắc Thiên vẫn xứng đáng với danh hiệu "vạn năm thọ vực" và là một trong những ngôi mộ vững chãi, bí ẩn nhất Trung Quốc.

Kỳ bí lăng mộ sở hữu địa thế "có lợi cho Nữ hoàng"
Lịch sử Trung Hoa từng có tới 231 vị Hoàng đế, nhưng lại chỉ ghi nhận một Nữ hoàng duy nhất. Đó chính là Võ Tắc Thiên.
Không chỉ là mỹ nhân từng làm khuynh đảo Đường triều, Võ Tắc Thiên còn xây dựng cho mình nơi an nghỉ được hậu thế ca tụng là "kỳ quan thứ chín" và cũng là một trong những lăng mộ đế vương nguyên vẹn nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên - Ảnh 1.
Võ Tắc Thiên - Nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung Quốc. (Tranh: nguồn Wiki).
Bà và Hoàng đế Đường Cao Tông cùng được song táng trong Càn Lăng, nay thuộc địa phận tỉnh Thiểm Tây, phía Tây Bắc Trung Quốc.
Tương truyền rằng, lăng mộ của Võ Tắc Thiên từng bị đao kiếm phá phách, pháo súng oanh tạc, thậm chí còn bị 17 mộ tắc khét tiếng nhiều thời  ghé thăm.
Nhưng hơn một thiên niên kỷ qua, Mậu lăng của Hán Vũ Đế đã thành đất trống, Chiêu lăng của Đường Thái Tông bị quét sạch, thậm chí Khang Hi Hoàng đế bị trộm, xương cốt cũng không còn, Càn Lăng của Nữ hoàng họ Võ vẫn nguyên vẹn còn đó như một thách thức đối với thời gian.
Kỳ tích của lăng mộ này dựa trên phương thức xây dựng hết sức đặc biệt.
Càn Lăng nằm trong huyện Can (tỉnh Hàm Dương), ở vào vị thế đắc địa trên núi Lương Sơn, cách thành cổ Tây An 76km. Đây vốn là một dãy núi nham thạch đá vôi, có độ cao 1.047m so với mặt nước biển.
Dãy núi đặc biệt này có tới ba đỉnh, bắt đầu nổi lên từ cao nguyên Hoằng Sĩ bằng phẳng. Trong đó, đỉnh phía Bắc là cao nhất, tức là Lăng Càn. Hai đỉnh phía Nam thấp hơn, Đông Tây đối đầu, được ví như cánh cửa thiên nhiên của khu lăng mộ.
Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên - Ảnh 2.
Từ xa nhìn lại, Lương Sơn giống như đỉnh "nhũ hoa" của người đẹp, nên còn được gọi với cái tên dân dã là "núi đầu nhũ". (Ảnh: nguồn internet).
Nhờ sở hữu địa thế đặc biệt, lại "cõng" trên mình lăng mộ kỳ vĩ, Lương Sơn mang dáng hình giống như một người phụ nữ đang nằm ngủ.
Một bậc thầy phong thủy đời nhà Đường từng khẳng định: Lương Sơn ở huyện Càn rất có lợi cho nữ hoàng. Bởi vậy mà Võ Tắc Thiên liền chọn nơi đây làm nơi an giấc ngàn thu cho mình và chồng là Đường Cao tông Lý Trị sau khi qua đời.
Càn lăng là khu lăng mộ lộ thiên, được khởi công vào năm 684 và xây dựng ròng rã 23 năm mới hoàn thành.
Xây dựng vào thời kỳ đỉnh cao thịnh trị, triều đình sở hữu quốc lực dồi dào, nên lăng mộ có quy mô to lớn, kiến trúc hùng vĩ, thường được ví như "lịch đại chư hoàng lăng chi quan" (lăng mộ giữ vị trí "quán quân" trong các lăng của Hoàng đế mọi thời đại).
Những bí ẩn chưa có lời giải bên trong Càn Lăng
Theo các tài liệu khảo cứu, Càn Lăng được phát triển và hoàn thiện theo phong cách xây dựng của Chiêu Lăng – nơi an tán Đường Thái Tông Lý Thế Dân.
Kết cấu của Càn Lăng mô phỏng theo thành Tràng An (kinh đô nhà Đường), bao gồm hoàng thành, cung thành và ngoại quách.
Đường trục chính Nam – Bắc của lăng mộ này dài tới 4,9km. Nội thành chiếm 240m2. Chu vi cung thành dài 12 dặm. Chu vi ngoại thành là hơn 80 dặm. Sân trong của lăng gồm 308 phòng.
Ngày nay, bên trong Càn Lăng còn được bố trí 103 tượng đá, trong đó có 61 tượng đại diện cho các dân tộc Trung Hoa.
Điều bí ẩn là cả 61 bức tượng này đều mất đầu bởi nhiều nhát chém. Cho tới ngày nay, nguyên nhân những pho tượng đó bị "chặt đầu" vẫn là chủ đề gây nhiều tranh cãi trong giới sử học Trung Quốc.
Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên - Ảnh 3.
Những ngôi mộ bị "chặt đầu" trong lăng mộ của Võ Tắc Thiên cho đến nay vẫn là bí ẩn lịch sử. (Ảnh: nguồn internet).
Sâu bên trong lăng mộ có tấm "vô tự bia" (bia không chữ) khổng lồ với chiều dài lên tới 7,5m, nặng hơn 100 tấn, được chạm khắc 8 đầu rồng cùng với những hình tuấn mã, sư tử.
Lý giải về tấm bia không chữ này, một số nhà nghiên cứu lịch sử cho rằng công đức của Võ Tắc Thiên quá lớn, không một tấm bia hay văn tự nào có thể diễn tả hết.
Tuy nhiên, một số khác lại khẳng định, tuy là một người tài năng, nhưng Võ Tắc Thiên lại mang thân nữ nhi và sở hữu không ít "tật xấu". Bởi không thể luận rõ công và tội của bà, nên bia mộ mới không đề chữ.
Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên - Ảnh 4.
Hơn một thiên niên kỷ qua,bí mật về vô tự bia trong Càn Lăng vẫn luôn là chủ đề tranh cãi của hậu thế. (Ảnh: nguồn internet).
Theo ước tính của giới nghiên cứu, với quy mô và tầm vóc của Càn Lăng, rất có thể số châu báu trong mộ sẽ lên tới con số… 500 tấn. Thậm chí, nhiều khả năng tập Lan Đình Tự nổi tiếng của "thánh thủ" Vương Hy Chi cũng được cất giấu bên trong lăng mộ này.
Trường tồn cũng bởi mang trong mình lời nguyền chết chóc?
Xuất phát từ những giai thoại về kho báu khổng lồ bên trong Càn Lăng, nên lăng mộ này đã từng bị mộ tặc ghé thăm tới… 17 lần.
Cuối thời nhà Đường, Hoàng Sào – lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa nông dân – đã huy động tới 40 vạn dân binh đào bới liên tục tại Càn Lăng với hy vọng lấy được của cải. Nhưng ngay cả khi đã đào tới hố sâu 40m vào lòng núi, nhóm người này vẫn phải tay trắng ra về.
Bí mật rợn người trong hầm mộ của Võ Tắc Thiên - Ảnh 5.
Trải qua ngàn năm, ngôi mộ của Võ Tắc Thiên vẫn còn nguyên vẹn bất chấp sự tàn phá của thời gian, thiên nhiên hay đao kiếm, thuốc nổ của mộ tặc. (Ảnh: nguồn internet).
Tương truyền rằng, ngôi mộ của Võ Tắc Thiên hợp táng cùng Cao Tông Lý Trị còn sở hữu lời nguyền chết chóc cho kẻ nào tới phá đám giấc ngủ ngàn thu của hai vị Hoàng đế.
Theo đó, vào thời Ngũ Đại, thứ sử Diệu Châu là Ôn Đạo là một mộ tặc khét tiếng. Họ Ôn này từng có "thành tích" đào xới hơn 10 lăng mộ Đường triều, thu về cả kho tài châu báu.
Ôn Đạo từng huy động tới 2 vạn người để khai quật Càn Lăng. Nhưng trong quá trình đào bới, thời tiết thường xuyên xảy ra mưa bão, sấm sét dữ dội. Đội nhân công cũng liên tục có người chết vì tai nạn, bệnh tật.
Quá sợ hãi trước những điềm báo này, Ôn Đạo đã phải dừng ngay hành động xâm phạm khu lăng mộ của Nữ hoàng họ Võ.
Dưới thời Quốc Dân Đảng, tướng Tôn Liên Trọng cũng từng huy động một binh đoàn với một lượng lớn thuốc nổ để phá 3 tầng nham thạch vào trong núi. Nhưng những vũ khí tân tiến, hiện đại vẫn không giúp những kẻ hậu thế chạm tới Càn Lăng.
Trải qua nhiều biến động của lịch sử, Càn Lăng vẫn sừng sững tọa lạc trên đỉnh Lương Sơn. Cho đến ngày nay, kỳ quan "thi gan cùng tuế nguyệt" tới cả ngàn năm ấy vẫn là một trong những lăng mộ bí ẩn nhất trong lịch sử Trung Quốc.
theo Trí Thức Trẻ

Mỹ: Ông Duterte gây căng thẳng trên toàn cầu

Mai Anh | 

Mỹ: Ông Duterte gây căng thẳng trên toàn cầu
Trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương Daniel Russel. Ảnh: Reuters.

Trợ lý ngoại trưởng Mỹ Daniel Russel nói những tuyên bố của Tổng thống Philippines Duterte gây căng thẳng cho Mỹ và nhiều nước trên thế giới.

Trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á - Thái Bình Dương Daniel Russel đưa ra tuyên bố trên tại Manila sau cuộc gặp với Bộ trưởng Ngoại giao Philippines Perfecto Yasay ngày 24/10. 
Ông cũng cho biết Mỹ vẫn quan ngại về những tuyên bố gây tranh cãi gần đây của tổng thống Rodrigo Duterte.
"Tôi nói với Ngoại trưởng Yasay rằng một loạt các tuyên bố gây tranh cãi liên tiếp cùng sự không rõ ràng về ý định của Philippines gây rất nhiều kinh ngạc đối với nhiều nước, không chỉ là với Mỹ", ông Russel nói với báo giới. "Đây không phải là xu thế tích cực".
Bên cạnh đó, ông Russel nói Mỹ ủng hộ những nỗ lực chống lại hiểm họa ma túy của Manila nhưng tiếp tục lo ngại về số lượng lớn người chết trong chiến dịch truy quét ma túy mạnh tay. 
Ông cho hay những vụ giết người ngoài vòng pháp luật không phải là hướng đi tích cực và ảnh hưởng xấu đến thương mại.
Phát biểu trên được đưa ra trong bối cảnh quan hệ Manila và Washington có nhiều khúc mắc. Hôm 22/10, Tổng thống Rodrigo Duterte nói Mỹ vẫn là "người bạn thân thiết nhất" của Philippines, cho dù trước đó ông thông báo nước này muốn tách khỏi Mỹ và củng cố quan hệ với Trung Quốc.
Ông Duterte cũng từng thoá mạ Tổng thống Obama khiến tổng thống Mỹ huỷ cuộc gặp chính thức bên lề với ông tại Hội nghị thượng đỉnh các nước ASEAN ở Vientiane (Lào) mới đây.
Mỹ là một trong những đối tác thương mại lớn đồng thời là đồng minh an ninh thân cận nhất của Philippines trong suốt 70 năm qua.
theo Zing

Cách chức và thu thẻ Nhà báo của ông Võ Khối – Tổng thư ký toà soạn Báo Thanh Niên?; Nước mắm và Truyền thông


Chiêu bài đánh nước mắm truyền thống 

của Masan và Báo Thanh niên 

Một nguồn tin đáng tin cậy nói với tôi nhà báo Võ Khối – Tổng thư ký toà soạn Báo Thanh Niên đã chịu hoàn toàn trách nhiệm cho loạt bài nước mắm vừa qua trên báo này. Ông Khối đã bị cách chức sau khi đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm.

Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên Võ Văn Khối (khoanh đỏ) bị cách chức?
Trong cuộc họp chiều nay với Bộ Thông Tin – Truyền Thông, ông Nguyễn Quang Thông – Tổng Biên Tập báo Thanh Niên và ông Đặng Việt Hoa – Phó Tổng Biên tập, đã nhận hình thức kỷ luật khiển trách.

Một nguồn khác cho biết thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trước đó đã vô cùng phẫn nộ với những diễn biến về vụ nước mắm trên báo chí những ngày qua. Gọi điện thoại với người này, ông Phúc tuyên bố sẽ “trị hết bọn phá hoại kinh tế đất nước. Lôi cho được bọn đứng sau âm mưu bất lương này ra trước pháp luật”. Là một người Quảng Nam, ông Phúc có tình cảm đặc biệt với mắm khi nói: “Tui ăn mắm cái mới lớn được rồi cha ông mình ăn mắm có ai bị chi đâu mà bọn hắn nhẫn tâm vu oan cho mắm. Không trị không được”. 
 
Trung Bảo
 
 
Chiêu bài đánh nước mắm truyền thống
của Masan và Báo Thanh niên 

Hiện đã xuất hiện luận điệu Tập đoàn Masan, chủ nhãn hiệu nước mắm công nghiệp Nam Ngư và Chinsu, bị tấn công trước nên mới buộc phải tự vệ. Sau đây là những cứ liệu cho thấy Masan không hề bị đánh, mà hoàn toàn chủ động tiêu diệt nước mắm truyền thông, với sự tiếp tay của báo Thanh niên.


* Ngày 10-10, báo Thanh Niên dành 2/3 đất trang bìa cho bài viết “Nước + hoá chất = Nước mắm công nghiệp”. Nếu chỉ đọc title, nhiều người lầm tưởng bài báo đánh Masan. Nhưng, nếu đọc nội dung lại hoá ra Thanh Niên khen sản phẩm của tập đoàn này. Đồng thời, đây là bài đánh nước mắm truyền thống ở góc độ kinh tế tiêu dùng.

Các chiêu PR được sử dụng trong bài viết này gồm:

– Chiêu tác động vào tâm lý của người đọc: Bài báo dẫn ra rất nhiều ý kiến hoàn toàn tin tưởng vào nước mắm Nam Ngư từ người nội trợ.

– Chiêu dìm chất lượng nước mắm truyền thống để gián tiếp khen ngợi chất lượng nước mắm công nghiệp. Ví dụ, khi nói về chất lượng Chinsu, báo Thanh Niên dẫn lời một bà nội trợ (không thể xác tin danh tính nhân vật): “Riết rồi quen vị, trong nhà lại không thích dùng nước mắm truyền thống mặn chát nữa”. Hoặc, họ chê nước mắm truyền thống nặng mùi, khó nêm nếm…

– Chiêu so sánh giá: Nước mắm Nam Ngư chỉ 43.000 đồng/lít, trong khi nước mắm Hạnh Phúc giá tới 200.000 đồng/lít.

Bài báo có đề cập đến thành phần “tinh cốt cá cơm” trong nước mắm Nam Ngư không nêu rõ tỉ lệ, tuy nhiên Thanh Niên không chỉ ra tỉ lệ bao nhiêu. Cũng chính Thanh Niên nói đến việc sử dụng 17 loại hoá chất nhưng đã khẳng định đều là hoá chất được phép sử dụng để tạo độ ngon cho nước mắm. Đây giống lời giải thích cho Masan.

Vậy đó có phải bài đánh Masan không? Hãy hỏi trưởng ban Kinh tế báo Thanh Niên.

Sau bài báo này, báo Thanh Niên đăng loạt bài đánh nước mắm truyền thống trên trang nội dung (thời sự). Một nguồn tin của tôi cho biết, báo Thanh Niên bắt tay với Masan từ trước ngày 10-10. Thực tế, diễn biến kịch bản truyền thông bất lương về nước mắm Asen cũng chỉ ra điều đó.

* Ngày 11-10, Báo Thanh Niên đăng bài ” Đi tìm nước mắm sạch”, chê công nghệ sản xuất nước mắm truyền thống là thủ công!?

* Ngày 12-10, báo Thanh niên đăng bài “Cẩn trọng với hàm lượng thạch tín”. Bài báo này đê tiện, bỉ ổi hơn nhiều nếu so với cách công bố nước mắm truyền thống nhiễm Asen. Báo lấy 106 mẫu nước mắm đem kiểm nghiệm và công bố 80 mẫu nhiễm Asen vượt ngưỡng. Họ không nói đó là Asen hữu cơ hay vô cơ. Tất cả vẫn nhằm vào mắm truyền thống.

Các anh chị nào còn đang bênh vực Masan và báo Thanh Niên rằng, thì ngồi im tôi nói cho mà nghe.

Ngày 10-10, bài báo về nước mắm công nghiệp được đăng tải. Không thể vì bài này Masan mới đánh lại nước mắm truyền thống, bởi 106 mẫu kiểm nghiệm thực hiện tại một công ty tư nhân mới thành lập không thể có kết quả để phóng viên viết bài vào ngày 11-10 (vì sáng sớm 12-10 bài đã lên trang).

Họ lấy mẫu ở 13 địa phương và kiểm nghiệm tất cả chỉ trong một ngày, thì đó chỉ có thề là kết quả tưởng tượng! Người nào ngớ ngẩn mới tin vào điều đó. Tôi đã từng đi kiểm nghiệm nước mắm truyền thống theo chỉ đạo của sếp, nhưng mất 10 ngày mới có kết quả. Tôi không viết bài vì kết quả cho thấy độ đạm và độ an toàn được đảm bảo.

Thực tế, việc tìm hiểu rồi thu thập mẫu được Thanh Niên thực hiện từ đầu tháng 9-2016. Tôi không ngớ ngẩn đến mức tin rằng Masan đã “dự báo” trước, rằng mình bị đánh trên báo Thanh niên, để bắt tay chính tờ báo này, chuẩn bị tung đòn đánh mắm truyền thống trước cả tháng trời.

* Ngày 13-10, Thanh Niên đăng tiếp bài “Tiêu chuẩn nào cho nước mắm Việt”, đánh vào nước mắm độ đạm cao – nước mắm truyền thống.

* Ngày 20-10, Báo Thanh Niên quảng cáo cho Masan, nội dung Masan cam kết nước mắm Chinsu, Nam Ngư an toàn về Asen. Họ quảng cáo sau khi cả báo Thanh Niên và Hội bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam (Vinastas), công bố nước mắm truyền thống nhiễm Asen, lập lờ đánh lận con đen gây hoang mang cho người tiêu dùng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các nhà sản xuất nước mắm truyền thống.

Đến đây, các anh chị muốn biết một trang nội dung trên báo Thanh Niên bán bao nhiêu tiền, hãy hỏi lãnh đạo tờ báo này, chẳng hạn như tổng thư ký toà soạn của họ chẳng hạn.

(Còn tiếp…).
 
Bạch Hoàn
 


(Blog Tễu)

Nước mắm và Truyền thông


In bài viết
Nhà báo Nguyễn Công Khế
   Sự cố ở báo Thanh Niên là một nỗi buồn lớn của tôi, bởi vì tôi đã là người viết và biên tập những dòng đầu tiên cho đến 23 năm sau trong cương vị Tổng biên tập, có lúc tờ báo đã lên đến trên 500.000 bản 1 ngày. Rất đau xót, khi tôi phải rời xa nó. Tất cả những đồng nghiệp ở đó đều thân thiết và máu thịt của tôi.
Tôi không biết mình ăn nước mắm từ khi nào, nhưng chắc mẹ tôi thì biết, chắc là bà cho tôi ăn nước mắm từ khi tôi mới lọt lòng. Lúc tôi sinh ra, năm ký Hiệp định Genève phân chia  nước Việt nam bắt đầu từ vĩ tuyến 17. Năm đó, Việt Nam còn nghèo, chắc là tôi có ăn bột gạo trộn nước mắm, vì lúc đó chưa có nhiều loại sữa như sau này. Ông Phạm Duy có một bài hát rất hay là bài “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời”. Tôi nghĩ không người Việt Nam nào sinh ra mà cái lưỡi của mình không dính những giọt nước mắm làm bằng cá cơm hoặc cá thu ướp với muối biển. Theo hiểu biết của tôi, trên thế giới có hai nước sản xuất và ăn nước mắm là Việt Nam và Thái Lan. Nước mắm Việt Nam được nổi lên với cái tên hòn đảo ở cực Nam của đất nước có tên là Phú Quốc. Đến nổi Thái Lan có lần bán nước mắm ra ngoại quốc cũng ghi tên made in Phú Quốc. Tôi nhớ, năm 1978 thì phải, tôi đi ra viết bài ở Phú Quốc ăn một nồi cá tuyệt vời mà tôi chưa bao giờ được ăn lại, nước mắm nhĩ nguyên chất được gia chủ kho với những con cá nục, cá bạc má mà không nêm nếm bất cứ một gia vị nào khác. Bữa ăn ngon tuyệt vời . Tôi chưa thấy trong đời có một bữa ăn nào ngon đến như vậy đối với tôi.

"Tôi nghĩ không người Việt Nam nào sinh ra mà cái lưỡi của mình không dính những giọt nước mắm làm bằng cá cơm hoặc cá thu ướp với muối biển"- Nhà báo Nguyễn Công Khế. Ảnh minh họa
Mấy ngày nay làm bóng đá U.21 ở Quảng Ninh, anh Quốc Phong bạn hiền của tôi,từng là phó Tổng biên tập Thanh Niên mấy năm trước kể lại cho tôi câu chuyện: Anh có một người thân, là ông nội của anh ở Hải Phòng. Ông làm nghề đông y theo cha truyền con nối (cụ nội anh Quốc Phong có bằng cử nhân nhưng cáo quan ở nhà nghiên cứu đông y dược giúp người). Ông nội anh là một thầy thuốc rất nổi tiếng, những năm 60-70 của thế kỷ trước từng nhiều năm được Ban Bảo vệ sức khoẻ Trung ương hàng tuần cho xe xuống Hải Phòng đón ông lên Hà Nội chữa bệnh cho Bí thư Thứ nhất Trương ương Đảng Lê Duẩn, Chủ tịch UB Thường vụ Quốc hội Trường Chinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng ....
Một lần, ông đã chữa trị cho bệnh nhân, một người phụ nữ giàu có ở Tân Thế Giới về Hải phòng định cư. Sau khi ông chữa qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo, bà cảm kích hỏi ông: Bây giờ bác muốn bất cứ thứ gì, tôi có thể tặng bác vì các con tôi rất đông, các cháu đang sống ở nhiều nước khác nhau. Ông thầy thuốc  đã  từ chối tất cả. Nhưng khi người tỏ lòng tạ ơn mà ông không thể thoái thác, ông bảo: cô chỉ làm sao kiếm cho tôi một chai nước mắm Phú Quốc là tôi thích nhất vì đã lâu tôi không được dùng.
 Đó lại là thời điểm Hải Phòng vào năm 1971, chiến tranh tạm yên nhưng còn chia cắt đất nước, làm gì có nước mắm Phú Quốc. Nhưng rất may, bệnh nhân này thuộc hàng khá giả,lại có bà con ở khắp nơi. Bà bệnh nhân đã nhờ người con sống Paris gửi thư sang cho bạn Sài gòn nhờ mua một thùng nước mắm Phú Quốc rồi gửi qua Phnompenh ( Campuchia) . Sau đó, gửi tiếp sang Paris, rồi từ đó, con bà đã  gửi về cảng Hải Phòng  để biếu thầy thuốc, như một sự tri ân đặc biệt. Đúng là "của một đồng, công một nén", khó đong đếm bằng tiền.  Ông thầy thuốc,  sau khi nghe nói cũng rất ân hận vì ông ước một điều tưởng quá đơn giản, mà phải tốn công tốn sức như vậy. Thùng nước mắm được mua tại Phú Quốc rồi đi nửa vòng trái đất  để về Việt Nam.
 Nước mắm truyền thống nó có sức hấp dẫn với bất cứ người Việt Nam nào.
Song đến giờ này, nó lại bị nhóm lợi ích nào đó kết hợp với một Hội gọi là bảo vệ Tiêu dùng và một nhóm truyền thông bất chính bố ráp tiêu diệt. Nó muốn tiêu diệt cả một món ăn quốc hồn quốc túy của bao đời người Việt Nam luôn nâng niu giữ gìn và làm cho nó quốc tế hóa đến nổi đi đến ở đâu, châu Âu, châu Mỹ, châu Úc,  người ta đều có nước mắm Việt trong siêu thị. Đó là sự nhẫn tâm không tưởng tượng được.
 Tôi xin được nói về truyền thông trong thời đại này, nhất là tôi muốn nói về truyền thông và mạng xã hội trong nước. Một vài cơ quan truyền thông đã có tội rất to trong việc này mà Bộ trưởng Trương Minh Tuấn đã nói một câu rất hay: đó là loại “truyền thông bất lương”. Từ khi mạng xã hội ra đời, tôi mừng không thể tả được. Một vũ khí lợi hại để mọi người có thể truyền tải tâm tư nguyện vọng của mình đến tất cả mọi người, mỗi người có thể là một Tổng biên tập của một tờ báo. Facebook, các trang mạng cá nhân nở rộ.Tín hiệu của một xã hội tự do.
Bây giờ, đến như tôi, tôi cũng ít đọc báo giấy mà đọc các trang mạng. Nhưng với tình trạng các trang mạng và blog ở Việt Nam, nhiều trang đọc rất thú vị, bổ ích và nhiều thông tin hơn các trang trên báo chính thống. Nhưng ngược lại, có những trang tôi không thể nào chịu nổi. Báo chí hay blog, facebook, đối với những người chủ của nó chỉ có lương tâm trách nhiệm ràng buộc chứ chả có ai kiểm soát nổi cả. Chính như tôi, ngồi ở nhà làm bóng đá, làm truyền thông sự kiện, mà cuối năm 2015, họ đã lập một trang mạng lấy tên tôi và vu khống tôi đủ điều. Họ hacker lấy những tài liệu và ảnh trong tư liệu lưu trữ của cơ quan tôi, để đưa ra lắp ghép, xuyên tạc, vu khống không thương tiếc. Nếu trong loạt bài họ viết về tôi, chỉ cần chứng minh được một điều đúng, tôi xin thọ tội. Lúc đó nhiều người đồng nghiệp bảo là họ sẵn sàng “phản công lại”, mọi tư liệu đã chuẩn bị làm cho rõ ngô khoai. Tôi bảo với bạn bè, một nhóm trong bóng tối họ giả dạng an ninh và có một vài người trong làng báo chính thống mà tôi biết hẳn hoi. Đứng sau họ là ai tôi cũng biết. Họ đặt điều nói tôi đủ thứ rất xúc phạm danh dự tôi, nhưng tôi mặc kệ. Đến giờ này vẫn có một trang mạng với tác giả TNP đều nói “xía” tôi ở phe này, phe nọ ở Việt Nam, dựng nên những cuộc gặp giữa tôi và một lãnh đạo nào đó của Việt Nam mà thực sự có người tôi chưa có dịp tiếp xúc. Tôi cũng xin nói luôn, tôi chỉ có một phe là phe Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam mà thôi.
 Trở lại vấn đề truyền thông ở Việt Nam, sự tiến bộ của nó thì không ai có thể phủ nhận được, nhưng mặt trái của nó thì cũng khủng khiếp lắm. Thông tin chính thống cũng bị ngấm nhiều độc hại, phóng viên viết bài đe dọa lấy tiền bạc ở doanh nghiệp này, doanh nghiệp kia đầy rẫy mà nhiều người dân cũng đã từng là nạn nhân và cơ quan quản lý đã cảnh báo và đã có hình thức kỷ luật với nhiều trường hợp. Chính các cơ quan quản lý và định hướng cũng phải điều chỉnh làm sao để báo chính thống nói được, phản ảnh được sự thật và không có vùng cấm để ngăn chặn được sự bất lương đầy rẩy trong truyền thông hiện nay.
Vụ bãi rác Đa Phước ở thành phố Hồ Chí Minh là một ví dụ. Tôi hoàn toàn không có ác cảm gì với chủ đầu tư, với con người, thậm chí có thể bạn bè, nhưng việc công nghệ chôn lắp, xử lý rác như thế nào để mà hàng chục hàng trăm nghìn người bị ảnh hưởng mùi hôi, càng ngày càng hôi, mà mới đây một quan chức Cao cấp và ông giám đốc Sở tài nguyên môi trường nói đã được khắc phục bớt hôi. Dân chúng vùng này đã gọi điện tới tấp đến các cơ quan chức năng phản đối. Có thể thiếu ăn, thiếu mặc một chút không sao. Nhưng thử ai trong số họ xuống ở những vùng đó và ngưng thở trong vòng một phút rồi họ sẽ biết sức chịu đựng của dân chúng.
 Xã hội ta rất “ỡm ờ”. Chính vì thế mà nhiều hậu quả là do con người gây ra, và những người có quyền lực trong tay như báo chí mà thiếu vô tư và “muốn có những đồng tiền không chính đáng” thì xã hội đó sẽ không biết tương lai nó như thế nào. Tôi nghe vụ Đa Phước, nhà đầu tư ở đây đã từng ký một số hợp đồng truyền thông với ít nhất 4 tờ báo. Mùi hôi của Đa Phước chưa bao giờ được phản ảnh trên 4 tờ báo này dù mùi hôi này là đại họa của hàng nghìn dân, trái lại có dịp là họ PR ngay cho công ty này. Còn những phản ánh của dân và các nhà khoa học chân chính, họ đều “lơ”.
 Tôi không bao giờ có tư tưởng chống lại “nước mắm công nghiệp, hoặc “nước chấm công nghiệp” nhưng nước mắm công nghiệp là trên cơ sở của nước mắm truyền thống mới có, chứ nó không phải từ trên trời rơi xuống được. Nước mắm truyền thống (tức là giữ được cái gốc của nước mắm) sẽ làm lợi rất nhiều cho các nhà sản xuất nước mắm công nghiệp. Việc này tôi sẽ có một bài riêng ở dịp khác.
 Những ngày qua đối với tôi là những ngày buồn cho giới truyền thông Việt Nam. Việc báo Thanh Niên đứng ra xin lỗi bạn đọc là việc cần làm nhưng chưa đủ. Chúng ta phải có những điều tuyệt cấm trong đạo đức nghề nghiệp chứ không thể là chuyện đơn giản. Sự cố ở báo Thanh Niên là một nỗi buồn lớn của tôi, bởi vì tôi đã là người viết và biên tập những dòng đầu tiên cho đến 23 năm sau trong cương vị Tổng biên tập, có lúc tờ báo đã lên đến trên 500.000 bản 1 ngày. Rất đau xót, khi tôi phải rời xa nó. Tất cả những đồng nghiệp ở đó đều thân thiết và máu thịt của tôi.
 Truyền thông của Việt Nam phải cần một cuộc đại phẫu từ công tác chỉ đạo, quản lý, nhất là phải giáo dục nghề nghiệp và đạo đức cho các phóng viên trẻ, mà không chỉ đối với các phóng viên trẻ không thôi đâu. Tôi tin việc đó chúng ta sẽ làm được vì trong làng báo chúng ta, còn rất nhiều người tài hoa, tâm huyết với nghề và đạo đức mà tôi từng biết.
Nguyễn Công Khế