Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

"Kong-Đảo Đầu lâu" một siêu phẩm rợn người và não trạng kỳ thị chủng tộc, văn hóa

Nguyễn Phúc Anh

18-3-2017

Cách đây vài ngày khi theo chân một người bạn đi phỏng vấn, tôi vô tình được tham dự buổi chiếu phim cho bộ phim Kong: Skull Island (Kong – Đảo đầu lâu) của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts và vô tình được nghe, quan sát anh đạo diễn với phong cách hippy trả lời phỏng vấn phóng viên các báo đài.

Ấn tượng chung là anh ấy chả biết tí gì về Việt Nam cả. Anh ấy cũng chả có hình dung gì về cái gọi là Đại sứ du lịch cùng những gì cần phải làm khi được trao danh hiệu ấy. Lời khuyên cho các bạn phóng viên: đừng hỏi anh ấy Lý Nhã Kỳ là ai, anh ấy không biết đâu! Hỏi đi hỏi lại nhiều làm anh ấy hơi mệt và bực mình.

Tuy rằng anh ấy không có ý niệm gì về công việc đại sứ, không biết ai là người tiền nhiệm, đồng thời cũng chả biết luôn những người tiền nhiệm đã và đang làm những gì, thật mừng cho đất nước chúng ta là anh ấy đã nhận danh hiệu Đại sứ du lịch. Anh ấy thậm chí còn hứa sẽ làm tốt hơn những người tiền nhiệm.

Tôi may mắn hơn anh vì biết chút tiếng Việt, nên có thể search Google để tìm hiểu thêm về “chức danh” Đại sứ du lịch. Liệu có ai đó sẽ giúp anh ấy dịch ra tiếng Anh? (1)

Điều duy nhất anh đạo diễn có thể hứa hẹn đem đến cho Việt Nam là bộ phim của anh có thể trở thành một công cụ quảng bá cho du lịch và là cơ hội để Việt Nam kiếm thêm chút tiền từ khách du lịch.

Và cũng là để anh kiếm thêm tiền (rất nhiều tiền) từ người khán giả người Việt, bao gồm cả tôi, cùng thị trường phim ảnh trong và ngoài nước.

“Đấy là một mối quan hệ win-win về mặt tài chính. Với bất kì ai đó là điều bình thường và chả có gì đáng bận tâm, thậm chí phải ủng hộ vì tiền bạc thì ai chả thích.

Nhưng mọi chuyện trở nên quá đà khi người ta đang tìm cách biến bộ phim giải trí này thành một biểu tượng cho du lịch và để quảng bá văn hóa Việt Nam. Người ta kì vọng rằng bộ phim sẽ chuyển tải những thông điệp tốt đẹp và hấp dẫn về Việt Nam”

=> LUẬN ĐIỂM CHÍNH CỦA TÔI LÀ ĐÂY (do mọi người nghĩ rằng tôi phản đối bộ phim nên tôi phải nhấn mạnh rằng tôi đang chống việc biểu tượng hoá nó chứ không chống nó với tư cách siêu phẩm giải trí)

Theo tôi cần phải cân nhắc kĩ điều này bởi thông điệp mà bộ phim “Kong: Đảo đầu lâu” chuyển tải là một thông điệp hết sức có vấn đề trong mắt người tiếp nhận thông tin là những người nước ngoài.

THÔNG ĐIỆP CỦA SỰ KỲ THỊ CHỦNG TỘC – VĂN HÓA TỪ GÓC NHÌN CỦA NGƯỜI DA TRẮNG THƯỢNG ĐẲNG

Những bộ phim về khỉ đột khổng lồ King Kong từ lâu đã rất tai tiếng và bị phê phán nặng nề ở nhiều quốc gia. Nguyên nhân là bởi cách thức xây dựng tuyến câu chuyện đơn điệu nhàm chán cùng nhiều vấn đề kỳ thị chủng tộc được chuyển tải trong bộ phim.

Trong suốt 83 năm lịch sử của dòng phim, bắt đầu từ bộ phim King Kong (1933) của Merian C. Cooper và Ernest B. Shoedsack cho đến bộ phim Kong: Đảo đầu lâu (2017), nội dung phim vẫn luôn là hình ảnh một chú khỉ đột khổng lồ đen trũi đại diện cho sức mạnh hoang dã, man rợ của một thế giới cô lập, kém văn minh chống lại và đe dọa cả nền văn minh tiến bộ của thế giới phương Tây.

Và không thể thiếu sự góp mặt của một người đẹp da trắng, dũng cảm, anh hùng, đại diện cho tình yêu, văn minh, tiến bộ, lương tri và ánh sáng khoa học tham gia vào quá trình khám phá vùng đất của những người thổ dân man rợ.

Cuối cùng, những bộ phim này luôn kết bằng sự chiến thắng của cái đẹp, văn minh, tiến bộ, lương tri, ánh sáng khoa học. Tiến bộ, văn minh, và vẻ đẹp da trắng phương Tây luôn “cảm hóa” được sự hoang dã, man rợ. Chú khỉ đột khổng lồ cuối cùng lại ra sức chiến đấu để bảo vệ người đẹp. Và thậm chí, có thể hi sinh cho cái đẹp và văn minh.

Đoàn làm phim của những bộ phim này thường lang thang tìm bối cảnh cho bộ phim ở châu Phi và hình ảnh vùng đất được họ chọn làm bối cảnh trong bộ phim thường với thiên nhiên hùng vĩ, hoang dã, song cực kỳ kém thân thiện, nguy hiểm và được miêu tả bằng con mắt đầy kỳ thị của những chàng Mỹ da trắng.

Những câu chuyện kiểu này lặp đi lặp lại trong nhiều thập niên đến mức đã trở nên nhàm chán trong suốt 83 năm qua mà không nhiều thay đổi. Mặc cho thế giới đã có nhiều phản tỉnh về thái độ phân biệt chủng tộc, kỳ thị văn hóa, và sự thống trị về ý thức hệ đầy cao ngạo của những đám đàn ông da trắng nhưng một số nhà làm phim nghèo sáng tạo nhất của điện ảnh Hoa Kỳ vẫn nhai đi nhai lại motif này vì lợi ích kinh tế (2).

Những người da đen ở Mỹ và những người ở châu Phi nơi “được lên phim” luôn cảm thấy bị xúc phạm khi xem những bộ phim loại này, bởi từ lâu họ đã bị những người da trắng coi như là “khỉ đột”, hay “tinh tinh” chỉ vì mang một màu da đen khác biệt (3)

Đến mức mà đoàn làm phim lần này, nhận thức được vấn đề phân biệt chủng tộc hết sức nhạy cảm ở Mỹ, đã không dám chọn bối cảnh “truyền thống” là cộng đồng của thổ dân da đen ở châu Phi. Họ tìm đến châu Á, và đến Việt Nam. Ở Việt Nam, họ tiếp tục câu chuyện không có gì mới, lười biếng, thiếu sáng tạo của họ. Trong những bài viết quảng cáo cho bộ phim, họ cố làm giảm tính chất phân biệt chủng tộc và kỳ thị văn hóa dày đặc bằng cách an ủi người xem rằng “cái xứ Việt Nam được chọn” được miêu tả trên phim ảnh cũng không quá đỗi man di (4). Người Việt Nam thông minh và độ lượng sẽ không nhận ra cái nhìn trịnh thượng bề trên da trắng. Thậm chí, thông minh đến mức còn giúp họ quảng bá bộ phim này.

Những người Mỹ cấp tiến khác thì không thực tế và có tầm nhìn xa về lợi ích kinh tế như vậy. Họ cảm thấy bức xúc thay cho người Việt Nam và bắt đầu phản ứng (5)

Nói tóm lại, cái mà Khỉ đột Khổng lồ biểu tượng không phải là du lịch Việt Nam. Nó là biểu tượng cho sự hoang dã, kém văn minh, của chế độ nô lệ và sức mạnh thô bạo, và chủ nghĩa thực dân khai hóa kiểu cũ. Con khỉ đột đồng thời cũng thành biểu tượng của chủ nghĩa thực dân kiểu mới, khi chấp nhận hi sinh thân mình cho những giá trị mang tính biểu tượng của phương Tây: văn minh, tình yêu, tình người, nhân văn, cao thượng.

Dựng lên một bức tượng ở một công viên giải trí cho đám trẻ con thỉnh thoảng vào chụp ảnh thì còn chấp nhận được. Nhưng dựng nó thành tượng đài thì cần cân nhắc giá trị biểu tượng của tượng đài đấy.

Và làm ơn, hãy cân nhắc đến nó từ một góc nhìn của một người nước ngoài hơn là góc nhìn hí hửng vui vẻ của người trong nước.

NHỮNG THÔNG ĐIỆP VỀ VIỆT NAM LÀ NHỮNG THÔNG ĐIỆP CỦA KỲ THỊ VĂN HÓA VÀ CHỦ NGHĨA THỰC DÂN

Bộ phim mở đầu bằng việc mô tả Việt Nam là mảnh đất của những cô gái làng chơi để ngực trần lắc lư trong tiếng nhạc. Đàn ông Việt Nam là những người đàn ông hung hãn, bất chấp lý lẽ và luật chơi, sẵn sàng lao vào tranh chấp ẩu đả nơi công cộng. Đối lập với họ là những người da trắng văn minh, lịch sự và nhẫn nhịn nhưng khi cần thì đầy sức mạnh, đủ sức đập vỡ mõm bất kì thằng đàn ông Việt Nam láu cá, bẩn tính, chơi gian nào.

Việt nam trong phim là mảnh đất của sống nước cỏ cây hoang vu, ruồi muỗi, bệnh tật truyền nhiễm nhiệt đới, vi trùng, vi khuẩn, sẵn sàng có thể lấy mạng bất kì nhà thám hiểm phương Tây dũng cảm nào. Là nơi thử thách lòng dũng cảm và hi sinh của những người “văn minh” yêu khoa học và chân lý.

Nơi đó những người có kinh nghiệm và hiểu biết địa phương nhất, kì lạ thay, không phải là người bản địa mà chính là những chàng trai, cô gái da trắng với hiểu biết “sâu sắc” về vùng đất này. Họ đồng thời là những nhà thám hiểm, đến để khám phá và đưa ra ánh sáng những bí ẩn giấu kín của xứ sở này. Tôi cảm thấy giật mình vì góc nhìn thực dân văn hóa/khoa học này cũng chính là những thứ tôi đang phải đối mặt hàng ngày, qua nhiều trang sách viết về Việt Nam bằng tiếng Anh mà tôi đang đọc.

Năm năm qua, tôi theo chân những di dân người Việt đi lao động, làm dâu, học tập ở nước ngoài. Nhiều người Việt Nam mà tôi hỏi chuyện đã kể cho tôi những lo lắng của người bản địa về những người đến từ Việt Nam. Trong con mắt của nhiều người nước ngoài bản địa, mọi cô gái chàng trai Việt Nam đều mang mầm bệnh truyền nhiễm, đều thiếu văn minh, và sẵn sàng làm những việc khó hình dung được ở thế giới của họ.

Câu hỏi đầu tiên trước khi các bạn nước ngoài quan hệ tình dục với những cô gái/ chàng trai đến từ Việt Nam thường ẩn ý kiểu “đằng ấy có HIV không đấy?”. Bạn Mỹ trắng dính cúm mùa thì ai cũng coi là bình thường, cậu Việt Nam da vàng sụt sịt vì cúm mùa thì mọi người nhìn cứ như mang mầm bệnh H5N1 đến lớp. Thành kiến về người Việt Nam gắn liền với bẩn thỉu và bệnh tật nhiệt đới truyền nhiễm, tôi nghĩ phải chấm dứt từ đây.

Hiểu biết văn hóa của đoàn làm phim còn được thể hiện trong cách họ “CHÂU PHI HÓA” những người bản địa, miêu tả “thổ dân bản địa” (dù là Việt Nam hay New Zealand) theo cách đám làm phim người Mỹ vẫn miêu tả “thổ dân” châu Phi với những căn nhà lá chóp nhọn, bôi vẽ đầy mình theo kiểu châu Phi và cách thức chiến đấu rừng rú, nhảy xổ, bất chấp sinh mạng. “Thiên nhiên Việt Nam” là nơi sinh sống của những “giống loài cổ đại” (ancient species), và những con quái vật (monster).

Của đáng tội, nhiều năm làm nô lệ của đủ thứ thực dân mới – cũ, nhiều người Việt Nam thành tâm tin rằng đất nước mình thực sự kém “tiến bộ”, “man rợ”, “kém văn minh” chứ không phải đơn thuần là sự khác biệt về văn hóa và logic vận hành của xã hội. Quá đủ rồi những hình dung về Việt Nam kiểu này trong cuộc sống và trên phim ảnh.

Hài hước thay khi cho đứa bạn Mỹ, học Harvard và biết chút xíu về lịch sử Việt Nam xem trailer, nó thực sự sốc vì bối cảnh của bộ phim lại là chiến tranh Việt Nam. Nó nói là sau bao nhiêu năm, bọn tao cuối cùng cũng rửa hận được đất nước chúng mày bằng ẩn dụ điên khùng này về cuộc chiến Việt Nam. Cuối cùng quân đội Mỹ vẫn “chiến thắng” đám thổ dân và quái vật bản địa.

Việt Nam những năm gần đây là một đất nước bị lãng quên. Nếu đã từng đi nhiều nước, tự giới thiệu là học sinh Việt Nam thì nhiều người bạn tiếp xúc sẽ phải mất một lúc lâu để định hình xem Việt Nam là tên của đất nước nào. Người già thì còn có chút ký ức về chiến tranh Việt Nam. Người trẻ thì thậm chí chả biết Việt Nam nằm ở châu Phi hay là châu Nam Cực. Gần gũi về mặt địa lý như Trung Quốc cũng không phải ai cũng biết Việt Nam (Yuenan) nằm ở đâu trên bản đồ thế giới.

Tôi tin rằng bộ phim này sẽ thay đổi thực trạng đau buồn đó. Sớm hay muộn, với sự phổ biến của bộ phim, Việt Nam sẽ có những vị khách du lịch đến thăm. Họ sẽ mang theo máy ảnh hoặc iphone đến Việt Nam với mong muốn dạy cho người Việt Nam cách selfie và chụp ảnh với V-signs (bàn tay chiến thắng).

Tôi không ủng hộ và kỳ vọng sau bài viết này, bộ phim Kong kia sẽ bị “kiểm duyệt” bởi hội đồng duyệt phim vốn đã bị ám ảnh quá nặng về bộ phận sinh dục nữ và máu me bạo lực, nhưng kính mong mọi người đừng quảng bá bộ phim này như là đại diện cho hình ảnh du lịch, thiên nhiên và đi kèm với nó…con người và văn hóa Việt Nam.

Bạn đọc muốn tìm hiểu thêm về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc (racism) và chủ nghĩa thực dân (colonialism) chúng tôi muốn gợi ý hai quyển sách này viết cực kỳ hay và dễ hiểu. Bản scan đã có trong thư viện Nhân học.

Ali Rattansi (2007) Racism: A Very Short Introduction

Norrie MacQueen (2007) Short Histories of Big Ideas : Colonialism


(1) Đại sứ Du lịch Việt Nam Wikipedia

(2) This Video Breaks Down The Racist History Of ‘King Kong’: This Video Breaks Down The Racist History Of ‘King Kong’

(3) This Video Breaks Down The Racist History Of ‘King Kong’

This Video Breaks Down The Racist History Of ‘King Kong’

(4) King Kong’s Long Journey From Racist Monster to Woke Hero

King Kong’s Long Journey From Racist Monster to Woke Hero

(5) King Kong is RACIST:


Thư viện Nhân học là một thư viện phi lợi nhuận, chúng tôi chủ trương TẬP HỢP TOÀN BỘ những tư liệu NGHIÊN CỨU hoặc PHỤC VỤ CHO NGHIÊN CỨU về VIỆT NAM ở nước ngoài bằng các thứ tiếng ANH – TRUNG – VIỆT – NHẬT – HÀN – PHÁP về một nơi để tiện cho những nhà nghiên cứu Việt Nam trong và ngoài nước có cơ sở để tra cứu tư liệu phục vụ cho nghiên cứu của mình. ĐÂY SẼ LÀ THƯ VIỆN PHỤC VỤ NGHIÊN CỨU VIỆT NAM có quy mô LỚN NHẤT và HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ BẤT KÌ HẠN CHẾ NÀO TRONG VIỆC SỬ DỤNG DỮ LIỆU.

Chi phí vận hành lưu trữ dữ liệu cực kỳ lớn, cộng với việc trả lương cho các bạn tình nguyện viên thu thập và chỉnh lý tư liệu liên tục trong một thời gian dài khiến chúng tôi bắt buộc phải thu phí tham dự là 500 ngàn đồng 1 năm.

Thư viện hiện có 170 ngàn đầu tư liệu đã qua chỉnh lý và hơn 10 triệu đầu sách đang trong quá trình chỉnh lý.

Để được hướng dẫn đăng ký, xin gửi tin nhắn.

Giới thiệu về Dự án của chúng tôi: https://goo.gl/FKRIci

Khi Việt Nam vẫn còn ảo giác vào nước Nga

Tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin thăm Việt Nam

Trên thế giới hiếm có quốc gia nào như VN là có những ông bà được giáo điều học từ Học viện Chính trị, họ mang nặng tư tưởng Chủ nghĩa Marx-Lenin, và bám víu vào đó, những người không làm ra tiền, chủ yếu ăn lương từ ngân sách như là tiền thuế của doanh nghiệp và người dân nuôi. Đến thế kỷ này rồi, họ vấn còn "căm thù Mỹ", căm thù cái gì khi chính những kẻ căm thù đó bị bệnh là chạy sang Mỹ chữa bệnh, rồi nhờ vả Mỹ về ngoại thương, rồi nhờ Mỹ, và các nước đồng minh của Mỹ công nhận VN là nền kinh tế thị trường, tôi thì mỉa mai là sao họ không sang nước Nga và TQ nhờ họ cộng nhân và chứng nhận cho....kể từ năm 1994, VN được chính quyền Bill Clinton xóa bỏ cấm vận và dọn đường cho nhiều tổ chức định chế tài chính trợ giúp VN về tiền bạc để đổi mới đất nước này cả mấy mươi năm rồi, kể cả vào năm 2001, VN cũng được Mỹ nâng đỡ và trao quyền tự do thương mại tạm thời như miễn giảm thuế, và nhiều thứ khác rồi năm 2006 thì Mỹ dành cho VN quy chế Quan hệ Thương mại Bình thường Vĩnh viễn (PNTR) cho VN, rồi dành cho cái quy chế tối huệ quốc,….

Trong bán buôn nhiều năm, thì VN là quốc gia xuất khẩu bán hàng hóa vào Mỹ nhiều nhất so với các nước có quan hệ bán buôn với VN, kể cả tháng 1 và tháng 2/2017 này VN vẫn đạt thặng dư thương mại và xuất khẩu nhiều nhất vào thị trường Mỹ, rồi EU chứ so với “đồng chí TQ” thì rơi xuống hạng 3 nhưng VN lại là quốc gia nhập siêu, là nhập khẩu nhiều hàng hóa của TQ nhất, thì đúng là quái đản. Còn đối với nước Nga bây giờ vẫn thế và Liên Xô trước kia cũng vậy. Có lẽ bán buôn với nước Nga về ngoại thương thì Nga chỉ là con số ảo giác là không có bất cứ thứ gì gọi là báo nhiêu cả mà ít đến lỗi người ta chả cần ghi vào hóa đơn luôn. Vậy mà tại VN bây giờ vẫn còn nhiều ông bà được học bên Liên Xô xưa kia vẫn ôm mộng nước Nga và đả kích Mỹ thì đúng là bó tay. Đó là họ vẫn nghĩ là nước Nga hay Liên Xô bây giờ vẫn là siêu cường quốc thế giới về kinh tế lẫn quân sự là chỉ đứng sau Mỹ và thời cơ chin muồi khi tư bản Mỹ thoái trào thì nước Nga sẽ dẫn dắt thế giới về kinh tế lẫn quân sự.

Ôi thôi, tôi mỉa mai Liên Xô xưa kia đất thì quá rộng, nội lực kinh tế thì quá yếu mà đòi chạy đua với Mỹ thì hụt hơi và sụp đổ tan tành khi dự trữ ngoại tế thì chả còn, rồi vào năm vào năm 2002 khi Nga rút khỏi căn cứ hải quân chiến lược tại VN là căn cứ cảng nước sâu Cam Ranh, khi đó ít ai biết rằng Nga cũng chẳng muốn rút khỏi Cam Ranh, vì trước đó Nga hết tiền là âm ỉ được tích lũy từ năm 1992 mà ít ai thấy ra nó khi khối dự trữ ngoại hối của Nga chỉ còn có 4,5 tỷ $ (siêu lạm phát 2333,30% vào tháng 12/1992), và hết còn chống đỡ được suy thoái kinh tế được tích lũy vào năm 1997 khi các nước Á châu lâm nạn khủng hoảng tài chính, họ không hào phóng chi mua võ khí Nga nữa thì năm 1998 Nga lãnh đòn khủng hoảng kinh tế và chả còn đồng nào trong ngân quỹ và bán bớt tài nguyên và tài sản cho các công ty Âu châu, Mỹ khai thác, như dầu thô, kim loại hiếm, quặng sắt,…và phải cầu viện IMF châm vốn cho vay, đó là năm 1998. Một năm sau cái GDP của Nga ta gọi là “Tổng sản phẩm quốc nội” khi đó năm 1999 chỉ đạt có 195,90 tỷ $ (tức là nhỉnh hơn một so với cái GDP của VN năm 2015) thì ta tự hỏi năm 2002 Nga rút khỏi Cam Ranh vì thực tế là cạn tiền, và tiền làm ra chỉ đi trả lãi và trả nợ, rồi sau đó may mắn là giá dầu thô bắt đầu tăng đều lên, rồi căng thẳng xung đột Ấn Độ và Pakistan thì Nga kiếm được một mớ tiền tích lũy dự trữ ngoại hối nhờ bán võ khí cho Ấn Độ và bán cho TQ,…chứ cái đất nước Nga kia nó chả có còn cái gì để VN bám vào đó nữa. Và Nga họ cũng chả coi VN ra gì cả, họ chỉ là lợi dụng VN thôi nên đừng ảo giác về nước Nga. Đó là Nga bán võ khí cho VN số hiệu đó thì đồng thời họ cũng bán cho TQ võ khí đó cùng số hiệu đó, nếu VN xung đột dánh nhau với TQ thì VN tiêu vong trước vì cùng thông số và TQ thì họ biết hết đó là chả ai tin được Nga khi họ đói tiền hoa mắt bán được số lượng lớn máy bay MiG, hay Sukhoi cho TQ cùng phiên bản với VN mà họ lại tặng cho TQ là khuyến mãi tài liệu gì đó về dòng máy bay đó thì VN tiêu vong trước khi đối đầu với TQ.

Nga thì nổi tiếng chơi đểu, đó là mới đây thì gạ gẫm Ấn Độ mua võ khí Nga nhiều chục tỷ $, nhưng đồng thời cũng bán cho TQ lô máy bay cùng số hiệu đó khiến Ấn Độ hủy hợp đồng nhiều chục tỷ $ và quay sang mua võ khí do Thụy Điển, Pháp, Mỹ sản xuất. Đúng là nước Nga mà VN vẫn còn tiếc nuối thì bó tay.

Hãy nhớ rằng về kinh tế năm xưa Liên Xô sụp đổ thì sau này người ta mới phát giác ra là tại Liên Xô thời đó có cả “nghĩa địa võ khí bỏ hoang rất lớn”. Đó là hết tiền bảo trì, vì Liên Xô và kể cả nước Nga sau này thì đất quá rộng, dân thì quá ít, quân lính thì quá đông mà người tham gia lao động quá ít thì làm sao mà mơ thành siêu cường quốc của thiên hạ được về kinh tế và quân sự mà mấy ông bà ở trường đảng lý luận chính trị cao cấp vẫn còn cố bám víu vào đó cho tốn kém.

Phương Thơ

(FB Phương Thơ)

Tuyệt chiêu đơn giản để nhận biết rau củ quả Trung Quốc

Các loại hoa quả Trung Quốc chứa nhiều hóa chất độc hại ngày càng xâm nhập sâu vào thị trường Việt Nam luôn là nỗi ám ảnh của các bà nội trợ. Để nhận biết các loại hoa quả Trung Quốc không quá khó, chỉ cần một chút tinh ý sẽ giúp chị em đảm bảo an toàn sức khỏe cho gia đình.

Phân biệt các loại rau củ


Cà rốt




Cà rốt
  • Việt Nam (bên trái): Có cùi, cuống lá thường còn nguyên, đôi lúc còn rễ tỏa bao quanh củ. Củ nhỏ, có màu vàng nhạt, kích thước không đều nhau, không căng láng.
  • Trung Quốc (bên phải): Không cùi, màu cam đậm, tươi sáng. Kích thước to, suôn và các củ khá đều. Lá thường được tỉa gọn hay cắt sạch.

Tỏi

Tỏi ta có tép nhỏ và rất thơm.
Tỏi ta có tép nhỏ và rất thơm.
  • Tỏi Trung Quốc (bên phải): Củ to, các tép tỏi to và vỏ dễ bóc.
  • Tỏi Việt Nam (bên trái): Củ nhỏ, các tép tỏi nhỏ hơn và khó bóc vỏ, đặc biệt tỏi Việt Nam dậy mùi hơn tỏi Trung Quốc ngay cả khi chưa cho vào chế biến.

Khoai tây

Khoai tây
Khoai tây
  • Khoai tây Đà Lạt (bên trái): Vỏ mỏng nên khi đổ đống, các củ va chạm vào nhau nên dễ bị tróc vỏ, ruột vàng, mắt khoai nhỏ.
  • Khoai tây Trung Quốc (bên phải): Củ to, mắt to, vỏ dày, bị sượng khi nấu chín.

Gừng

Gừng
Gừng
  • Gừng Trung Quốc: Thường có 2 màu vỏ là màu vàng và màu vàng pha trắng nhợt. Gừng Trung Quốc có lớp vỏ nhẵn nhụi, căng mọng, củ to, đều, ít nốt sần sùi, được vệ sinh rất sạch sẽ.
  • Gừng Việt Nam: Có lớp vỏ xỉn màu hơn, rễ và nốt sần sùi nhiều hơn, kích thước nhỏ và có mùi thơm rất đặc trưng.

Hành

Hành Trung Quốc chỉ có 1 tép và không có mùi thơm.
Hành Trung Quốc chỉ có 1 tép và không có mùi thơm.
  • Hành Trung Quốc (bên trái): Củ to, chỉ có 1 tép, vỏ mỏng, không thơm.
  • Hành Việt Nam (bên phải): Vỏ dày, có vài tép trên một củ và rất thơm.

Hành tây

Hành tây Đà Lạt có vỏ lụa ngoài màu trắng.
Hành tây Đà Lạt có vỏ lụa ngoài màu trắng.
  • Hành tây Đà Lạt: Củ to, vỏ lụa ngoài màu trắng, dễ bị trầy xước.
  • Hành tây Trung Quốc: Vỏ ngoài màu vàng, tím hoặc trắng bóng, có hình dạng tròn đều hoặc bầu dục.

Cà chua

Cà chua Trung Quốc vỏ ngoài bóng, to và không có cuống.

Cà chua Trung Quốc vỏ ngoài bóng, to và không có cuống.
  • Cà chua Trung Quốc (bên phải): Quả bóng, to, không cuống.
  • Cà chua Việt Nam (bên trái): Thường có cuống, màu sắc tươi mới hơn.

Bắp cải

Bắp cải Trung Quốc và bắp cải Đà Lạt.
Bắp cải Trung Quốc và bắp cải Đà Lạt.
  • Bắp cải Trung Quốc: Có kích thước nhỏ hơn, tròn và mượt, không bị nhàu nát, đầu búp uốn vào, không xoăn.
  • Bắp cải Đà Lạt: Có kích thước khá lớn, có màu trắng.

Cải thảo

Cải thảo Trung Quốc có màu xanh đậm hơn hẳn so với cải thảo Đà Lạt rất dễ phân biệt.
Cải thảo Trung Quốc có màu xanh đậm hơn hẳn so với cải thảo Đà Lạt rất dễ phân biệt.
Cải thảo Đà Lạt bắp tròn trịa, màu nhạt. Còn cải thảo Trung Quốc hình thon dài và có màu xanh đậm.

Bí đỏ

Bí đỏ Việt Nam có vỏ ngoài sần sùi, hình dáng méo mó.
Bí đỏ Việt Nam có vỏ ngoài sần sùi, hình dáng méo mó.
  • Bí đỏ Việt Nam có kích thước nhỏ, vỏ ngoài sần sùi và hình dáng méo mó.
  • Bí đỏ Trung Quốc có kích thước lớn, quả dài, vỏ ngoài bóng và đẹp.

Phân biệt các loại quả

Hồng

Hồng Trung Quốc tròn đều và có màu đỏ cam tươi đậm.
Hồng Trung Quốc tròn đều và có màu đỏ cam tươi đậm.
  • Hồng Việt Nam (bên trái): quả có hình dạng tròn, dẹt trơn (giống trứng gà), phần cuống có nhiều đốm đen, không có rãnh. Vỏ có màu nhạt và có vết thâm. Kích thước quả nhỏ và không đều màu.
  • Hồng Trung Quốc (bên phải): quả tròn đều, to dẹt hơi vuông, có bốn khía. Kích thước to và đều nhau. Vỏ bóng đẹp, màu đỏ cam tươi, đậm, thường không có vết xước.

Nho

Nho Việt Nam (trái) và nho Trung Quốc (phải) có sự khác biệt rõ rệt về màu sắc.
Nho Việt Nam (trái) và nho Trung Quốc (phải) có sự khác biệt rõ rệt về màu sắc.
  • Nho Việt Nam: nho Phan Rang thường quả nhỏ, có màu đỏ hoặc tím nhạt, quả mọng, sờ vào quả thấy chắc và cứng. Cuốn rất tươi, chùm ngắn. Vị chua đậm.
  • Nho Mỹ: vỏ sậm hơn, thuôn dài, vị ngọt, giòn, rất ít hoặc không có hạt.
  • Nho Trung Quốc: quả tròn, to, thường đựng trong thùng lạnh. Quả có màu tím nhạt, có lớp phấn trắng đục. Ruột có nhiều hạt, mềm. Vị hơi chua.

Cam

Cam Việt Nam sần sùi và thường bị nám, không đẹp mã như cam Trung Quốc.
Cam Việt Nam sần sùi và thường bị nám, không đẹp mã như cam Trung Quốc.
  • Việt Nam: cam Vinh trái tròn, nhỏ, có màu xanh vàng, vỏ thường bị nám.
  • Mỹ, Úc hoặc Nam Phi: màu vỏ cam nhạt hơn cam Trung Quốc nhưng bề mặt vỏ lại dày, căng, xù xì hơn. Giá cam Mỹ tại chợ đầu mối Hóc Môn hiện là 56.000đ/kg.
  • Trung Quốc: chỉ có theo mùa, từ khoảng tháng Mười âm lịch đến Tết. Trái to, quả có màu đậm, vỏ mỏng, bề mặt vỏ mịn màng, phần cuống hơi nhọn và phần đít quả hơi bầu; đôi khi có kèm theo cả cành lá. Không hạt.

Quýt

Quýt Trung Quốc chứa hóa chất có màu vàng tươi, láng bóng, rất hấp dẫn.
Quýt Trung Quốc chứa hóa chất có màu vàng tươi, láng bóng, rất hấp dẫn.
Quýt Trung Quốc thường có hình dáng đẹp, màu vàng tươi, vỏ dầy và kích thước đồng đều hơn nhiều so với quýt Việt Nam. Khi bóc ra, đầu múi thường hay bị khô, xốp, không được mọng nước.
Về hương vị: Do được tiêm nhiều hóa chất bảo quản nên quýt Trung Quốc ngọt đậm, có vị đắng, thậm chí nhiều quả ngoài tươi ngon nhưng khi bóc ra các múi bị chín nhũn, có mùi hắc từ hóa chất, đôi khi bị mốc xanh.

Lê Trung Quốc thường to tròn, bóng đẹp, có màu xanh hoặc vàng tươi, quả đồng đều rất bắt mắt.
Lê Trung Quốc thường to tròn, bóng đẹp, có màu xanh hoặc vàng tươi, quả đồng đều rất bắt mắt.
Trong lê Trung Quốc, người ta tìm thấy hóa chất Endosulfan, đây là hóa chất độc hại cần loại trừ trên toàn thế giới của Liên hợp quốc. Do sử dụng nhiều chất bảo quản nên lê Trung Quốc giữ được vẻ ngoài hấp dẫn lâu hơn, trong khi chất lượng bên trong không được đảm bảo.
Thông thường, hình dáng những quả lê Trung Quốc thường to tròn, bóng đẹp, có màu xanh hoặc vàng tươi, quả đồng đều rất bắt mắt. Trong khi đó, lê Việt Nam lại thon dài, có vỏ sần sùi và màu vàng đậm.
Nếu như lê Việt Nam có vị ngọt, hơi chua, mùi thơm dịu thì lê Trung Quốc có vị ngọt đậm, không có mùi thơm đặc trưng.

Lựu

Lựu Việt Nam (ảnh trên) có kích thước nhỏ và da sần sùi so với lựu Trung Quốc (ảnh dưới).
Lựu Việt Nam (ảnh trên) có kích thước nhỏ và da sần sùi so với lựu Trung Quốc (ảnh dưới).
Nếu như lựu Việt Nam thường nhỏ, da sần sùi hoặc bị nám thì lựu Trung Quốc lại có kích thước lớn hơn, vỏ ngoài mịn, căng tròn hơn. Màu của vỏ thường trắng hồng.
Ngoài ra, lựu Trung Quốc thường có hạt đỏ rực, bắt mắt, các hạt đều nhau. Hạt lựu Trung Quốc thường không mùi hoặc mùi của hoá chất. Lựu Trung Quốc thường được bày bán sớm và dài hơn lựu Việt Nam do chứa nhiều chất bảo quản.

Xoài

Xoài Trung Quốc sử dụng hóa chất để thúc chín nên có màu sắc không tươi sáng.
Xoài Trung Quốc sử dụng hóa chất để thúc chín nên có màu sắc không tươi sáng.
Xoài Trung Quốc thường được thúc chín một cách siêu tốc bằng những hóa chất độc hại.
Xoài Trung Quốc có mùi hắc, vỏ có màu vàng mờ, lấm tấm đen ở cuống. Những quả xoài vỏ màu xanh nhưng bên trong lại chín vàng, không có vị xoài là xoài Trung Quốc đã được ngâm tẩm nhiều hóa chất.
Tổng hợp

Một dòng tweet của ông Trump chất thêm cho Ngoại trưởng Mỹ cả ngàn thử thách khi thăm TQ

Ngọc Anh | 


Một dòng tweet của ông Trump chất thêm cho Ngoại trưởng Mỹ cả ngàn thử thách khi thăm TQ
Ngoại trưởng Tillerson trong chuyến thăm Hàn Quốc

Tổng thống Trump lại mới có phát ngôn gây khó khăn cho Ngoại trưởng Rex Tillerson trong việc thực thi nhiệm vụ ở Bắc Kinh.

Tổng thống "làm khó" Ngoại trưởng
Đúng lúc ông Rex Tillerson sắp đặt chân đến Bắc Kinh (ngày 18/3) để sắp xếp cuộc gặp giữa các lãnh đạo cấp cao Mỹ và Trung Quốc nhằm giải quyết các căng thẳng và bất ổn trong quan hệ hai nước thời gian qua, thì Tổng thống Donald Trump lại có phát ngôn gây khó cho công việc của Ngoại trưởng Mỹ.
Trong phát ngôn mới nhất của mình trên Twitter ngày 17/3, Tổng thống Trump viết:
"Triều Tiên đang hành xử rất tệ. Họ đã "chơi" Mỹ trong suốt nhiều năm qua. Trung Quốc chẳng giúp ích được bao nhiêu [trong vấn đề Triều Tiên]!" 
Một dòng tweet của ông Trump chất thêm cho Ngoại trưởng Mỹ cả ngàn thử thách khi thăm TQ - Ảnh 1.
Phát ngôn không thân thiện với Trung Quốc của Donald Trump, đăng vào thời điểm một ngày trước khi Ngoại trưởng Rex Tillerson đặt chân tới Bắc Kinh.
Phát ngôn này của ông Trump nhiều khả năng sẽ làm Bắc Kinh giận dữ và căng thẳng.
Theo lịch trình, ông Tillerson có chuyến công du 2 ngày tới Trung Quốc, bắt đầu từ ngày 18/3 và sẽ có các cuộc tiếp xúc với các lãnh đạo cấp cao Trung Quốc, bao gồm cả Chủ tịch Tập Cận Bình.
Có thể ông Tillerson sẽ kêu gọi Trung Quốc gia tăng áp lực đối với Triều Tiên, nhưng nhiệm vụ chính của chuyến đi Trung Quốc lần này của ông Tillerson là sắp xếp tốt đẹp chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình vào tháng Tư tới.
Theo đó, ông Trump sẽ tiếp ông Tập tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago của gia đình tại Florida vào ngày 6-7/4. Đó là một cuộc gặp thân mật "không cà vạt" - giống như lần ông Obama tiếp đón ông Tập ở khu nghỉ dưỡng Sunnylands năm 2013.
Theo các nhà phân tích, phát ngôn trên Twitter của Tổng thống Trump có thể gây ra khả năng hiểu nhầm và làm hỏng cả chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình. 
Khoảng khắc thay đổi cuộc chơi
Paul Haenle, Giám đốc Hội đồng An ninh Quốc gia thời cựu tổng thống George W. Bush và Barack Obama và hiện tại là Giám đốc Trung tâm Carnegie-Tsinghua ở Bắc Kinh nói: "Cách xử lý vấn đề thiếu cẩn trọng của ông ấy [Trump] có thể khiến Trung Quốc cũng như cá nhân ông Tập Cận Bình cảm thấy bị xúc phạm."
"Điều quan trọng đối với người Trung Quốc là họ thấy rằng lãnh đạo của họ được đối xử một cách tôn trọng. Nếu ông Tập đến Mar-a-Lago và sau sự việc nào đó có vẻ thiếu tôn trọng xảy ra, thì đó sẽ là việc cực kỳ tồi tệ đối với phía Trung Quốc", Haenle nói.
Theo Haenle, tuy cuộc gặp Trump-Tập tới đây chưa được thông báo một cách chính thức, nhưng phía Trung Quốc đã coi đó là một cơ hội để vượt qua những tiếng nói chống Trung Quốc mạnh mẽ nhất trong chính quyền Trump.
Còn đối với Trump, Haenle cho rằng, bằng cách đưa ông Tập "lên sân cỏ" ở Mar-a-Lago, rất có thể Trump sẽ khởi động một thỏa thuận mới với Trung Quốc. "Trong đó Triều Tiên sẽ là vấn đề đứng đầu trong danh sách, và tái cân bằng mối quan hệ kinh tế Mỹ-Trung cũng là một vấn đề rất lớn."
Chuyên gia Haenle cũng hy vọng ông Tập cũng sẽ có những "cử chỉ" như đầu tư vào cơ sở hạ tầng hoặc tiếp cận thị trường, mà sau đó khiến Trump có thể viết trên Twitter rằng "Tập Cận Bình đã đến và tôi đạt được điều X!"
Tuy vậy, Haenle cũng nghi ngờ khả năng Trung Quốc sẽ gây sức ép lớn hơn đối với Triều Tiên, vì mới đây Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị của Trung Quốc đã miêu tả mối quan hệ Bắc Kinh – Bình Nhưỡng gần gũi "như răng với môi".
"Mỹ và Trung Quốc đang ở trong những giai đoạn khác nhau [trong mối quan hệ với Triều Tiên]ư, ít nhất là về mặt phát ngôn mà chúng ta đang được nghe", Haenle nói.
Theo nhận định của một chuyên gia khác, ông Orville Schell – lãnh đạo trung tâm về quan hệ Mỹ-Trung của tổ chức Asia Society tại New York, cuộc gặp Trump-Tập sắp tới là một "khoảnh khắc thay đổi cuộc chơi" và có thể sẽ xuất hiện "những đột phá lớn" trong vấn đề Triều Tiên.
Tại cuộc gặp, Trump có thể đưa ra những quan điểm mà ông chưa công khai thể hiện ra công chúng. Đó là kỹ năng đàm phán của cá nhân Tổng thống. Tuy nhiên, hoặc là cuộc gặp sẽ rất thành công với các thỏa thuận đáng ngạc nhiên được công bố, hoặc là nó có thể hoàn toàn thất bại – khi đó mọi thứ sẽ khá tệ"
Trước khi tới Bắc Kinh, vào ngày 17/3, tại Seoul, Ngoại trưởng Tillerson đã cảnh báo rằng việc Mỹ tấn công quân sự Triều Tiên là một lựa chọn, và rằng "sự kiên nhẫn chiến lược" Washington dành cho Bình Nhưỡng đã hết. 
theo Trí Thức Trẻ