Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Trung Quốc toan tính điều gì trong vụ "mớm tin" về Scarborough và COC?

HỒNG THỦY

(GDVN) - Một ngày nào đó một công trình xây dựng mọc lên ở bãi cạn Scarborough, Manila có phản đối hay quốc tế lên án, thì Bắc Kinh sẽ bảo, đấy là lãnh thổ của họ.
Ngày 22/3, bà Hoa Xuân Oánh - người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc chủ trì họp báo hàng ngày đã lên tiếng về thông tin: Bắc Kinh chuẩn bị xây dựng một trạm quan trắc môi trường tại Scarborough trong năm 2017.
Trên website của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, câu hỏi và câu trả lời của bà Hoa Xuân Oánh về Scarborough được thể hiện như sau:
- Hỏi: "Một quan chức của (cái gọi là) thành phố Tam Sa nói rằng, họ có kế hoạch xây dựng một trạm quan trắc môi trường trên Scarborough (trong câu hỏi, bãi cạn này được gọi là đảo Hoàng Nham). 
Bà có thể xác nhận thông tin này không? Philippines đã gửi yêu cầu chính thức (đến Trung Quốc đòi) làm rõ điều này. Câu trả lời của bà là gì?"
- Bà Hoa Xuân Oánh trả lời:
"Trung Quốc rất coi trọng việc bảo vệ môi trường, sinh thái biển trên Biển Đông. Điều này là chắc chắn. 
Chúng tôi đã kiểm tra (thông tin từ) các cơ quan có liên quan, và báo cáo gần đây về việc xây dựng một trạm quan trắc môi trường ở Scarborough (bà Oánh gọi là đảo Hoàng Nham) là sai. Không có chuyện như vậy.
Bà Hoa Xuân Ánh, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ảnh: SCMP.
Về Scarborough, lập trường của Trung Quốc là nhất quán và rõ ràng.
Trong khi đó Trung Quốc rất coi trọng mối quan hệ với Philippines, trân trọng đà quan hệ song phương hiện nay.
Chúng tôi sẽ vẫn cam kết theo đuổi một mối quan hệ phát triển ổn định và nhanh chóng giữa Trung Quốc với Philippines". [1]
Trung Quốc chủ động "mớm tin" cho báo chí 
Hãng thông tấn AP ngày 17/3 cho biết, thông tin Trung Quốc sẽ xây dựng trạm quan trắc môi trường (bất hợp pháp) tại bãi cạn Scarborough được Tiêu Kiệt, người đứng đầu cái gọi là "thành phố Tam Sa" phát biểu trên tờ Nhật báo Hải Nam bản giấy ngày 13/3.
Sau đó đến ngày 17/3, thông tin này mới xuất hiện trên các phương tiện truyền thông ấn bản điện tử tại Bắc Kinh, AP lưu ý [2]. 
Xin nhắc lại rằng, ngày hôm sau 18/3, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson đặt chân đến Bắc Kinh. 
Bản tin của AP cũng nói rằng, ngoài thông tin trên không có chi tiết nào được cung cấp thêm. 
Trong khi Nhật báo Hải Nam bản giấy, tiếng Trung Quốc xuất bản hôm 13/3 đăng bài phỏng vấn Tiêu Kiệt được thực hiện ngày11/3 bên lề kỳ họp Quốc hội nói rằng:
Năm 2017 ngoài Scarborough, Trung Quốc còn xây dựng cơ sở hạ tầng (bất hợp pháp) trên 5 cấu trúc ở Hoàng Sa (Đà Nẵng, Việt Nam).
Ngày 14/3 tờ báo điện tử Người Quan Sát đăng lại nội dung phỏng vấn Tiêu Kiệt trên Nhật báo Hải Nam nói trên, trong đó đoạn nội dung nói rằng năm 2017 Trung Quốc sẽ xây dựng ở Scarborough và 5 cấu trúc ở Hoàng Sa được in đậm để nhấn mạnh.
5 cấu trúc địa lý Trung Quốc sẽ xây dựng ở Hoàng Sa gồm Đá Bông Bay thuộc cụm An Vĩnh; đảo Đá Bắc, Đá Lồi, Đá Chim Én và đảo Bạch Quy thuộc nhóm Lưỡi Liềm. [3]
Hãng thông tấn Reuters ngày 15/3 cũng đưa ra hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy, Trung Quốc đang tiến hành các hoạt động chuẩn bị xây dựng một bến cảng trên đảo Đá Bắc. [4]
Tiêu Kiệt, một quan chức cấp huyện đứng đầu cái gọi là "thành phố Tam Sa", ảnh: China News.
Cũng theo Tiêu Kiệt, Trung Quốc đã thành lập xong bộ máy chính quyền (bất hợp pháp) xuống từng đảo, từng cấu trúc, từ Hoàng Sa xuống 7 đảo nhân tạo (bất hợp pháp) ở Trường Sa, quản lý đến từng tàu cá.
Bên cạnh hệ thống chính quyền cơ sở, Trung Quốc cũng đã xây dựng hàng loạt công trình hạ tầng giao thông, thông tin liên lạc, điện, nước, nhà máy xử lý rác...trên các cấu trúc Trung Quốc chiếm đóng (trái phép) ở Hoàng Sa và Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam). [3]
"Làm giá" với Mỹ, thăm dò phản ứng Philippines và Việt Nam
Đọc kỹ phần tuyên bố của bà Hoa Xuân Oánh bác thông tin Trung Quốc xây trạm quan trắc khi tượng ở Scarborough mà chúng tôi nêu ra ở phần đầu bài viết có thể thấy:
Thứ nhất, bà Oánh nói Trung Quốc rất coi trọng việc bảo vệ môi trường, sinh thái biển trên Biển Đông hoàn toàn trái với thực tế.
Bởi lẽ nước này đã hủy hoại toàn bộ các rặng san hô và môi trường sinh thái biển trên 7 cấu trúc họ xây đảo nhân tạo trái phép ở Trường Sa.
Thứ hai, bà chỉ bác bỏ thông tin "Trung Quốc sẽ xây trạm quan trắc môi trường ở Scarborough trong năm nay". Điều đó không có nghĩa là Trung Quốc sẽ không có hành động nào làm thay đổi diện mạo cấu trúc địa lý này.
Thứ ba, về bãi cạn Scarborough lập trường của Trung Quốc là nhất quán và rõ ràng. Câu này của bà Oánh rất nhiều ẩn ý, nhất quán và rõ ràng như thế nào?
Lập trường của Bắc Kinh với Scarborough là:
"Đảo Hoàng Nham là lãnh thổ cố hữu của Trung Quốc mà Trung Quốc đã thực thi chủ quyền, quyền tài phán một cách liên tục, hòa bình và hiệu quả.
Philippines có tham vọng lãnh thổ và cố gắng chiếm trái phép đảo Hoàng Nham của Trung Quốc", trích một phần tuyên bố của Trung Quốc về lập trường với vụ kiện Biển Đông ngay sau ngày có Phán quyết Trọng tài, theo Tân Hoa Xã ngày 13/7/2016. [5]
Nói theo kiểu này, một ngày nào đó một công trình xây dựng mọc lên ở bãi cạn Scarborough, Manila có phản đối hay quốc tế lên án, thì Bắc Kinh sẽ bảo, đấy là lãnh thổ của họ, nên xây dựng trên lãnh thổ của mình là hợp tình, hợp lý và hợp pháp.

Mỹ - Trung đạt được "cái gì đó" sau khi ông Tillerson gặp ông Tập Cận Bình

Điều này đã từng xảy ra và đã từng lặp lại, chứ không phải chưa có tiền lệ.
Trung Quốc tìm cách chiếm quyền kiểm soát đá Vành Khăn từ năm 1995 và bắt đầu xây dựng công sự trái phép ở đây từ năm 1998.
Khi hiện nguyên hình thành một pháo đài quân sự kiên cố, năm 2013 Trung Quốc chính thức cho binh lính đồn trú ở Vành Khăn cởi bỏ đồng phục kiểm ngư của Bộ Nông nghiệp, khoác đúng áo lính hải quân, thay đổi hoàn toàn các phiên hiệu đơn vị đóng quân trái phép tại đây. [6]
Hoặc theo dõi câu trả lời của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc trước chất vấn của truyền thông quốc tế về việc bồi đắp, xây dựng đảo nhân tạo bất hợp pháp ở Trường Sa có thể rút ra quy luật:
Giai đoạn đầu người phát ngôn nói không biết thông tin hoặc phủ nhận việc xây đảo.
Giai đoạn hai người phát ngôn nói nước đôi, đó là "lãnh thổ chủ quyền không tranh cãi" của Trung Quốc và nước này có quyền làm gì thì làm.
Giai đoạn ba khi có đủ bằng chứng ảnh chụp từ vệ tinh, thông thường người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc sẽ nói, đó chỉ là các công trình dân sự, phục vụ mục đích công cộng.
Nếu nước ngoài phát hiện súng ống và tên lửa, thì nói đó chỉ là "phòng thủ cần thiết". Thông thường đây là giai đoạn cuối của chiến dịch thay đổi diện mạo một cấu trúc địa lý ở Biển Đông và quân sự hóa chúng.
Như vậy có thể thấy, chờ thời cơ và tìm cớ, tạo cớ để xây dựng ở Scarborough sẽ là mục tiêu lâu dài và xuyên suốt của Bắc Kinh nhằm độc chiếm Biển Đông.

Brexit có thể kích Trung Quốc đẩy mạnh độc chiếm Biển Đông

Thời điểm trước chuyến đi Bắc Kinh của ông Rex Tillerson, Bắc Kinh để một quan chức cấp huyện đứng ra phát biểu về xây dựng tại Scarborough cũng như Hoàng Sa, chỉ là đòn ngoại giao thăm dò thái độ Hoa Kỳ, cũng như thủ đoạn "nâng giá trước đàm phán".
Có thể khi ông Rex Tillerson ngồi vào bàn hội đàm ở Trung Nam Hải, Bắc Kinh lại rút lại tuyên bố này và xem đó là một kiểu "nhượng bộ", bởi Hoa Kỳ từng xác định Scarborough là giới hạn đỏ cấm Trung Quốc vượt qua ở Biển Đông.
Và đương nhiên khi Trung Quốc gọi động thái này là "nhượng bộ", thì đối phương có thể cũng sẽ phải đối mặt với một yêu cầu "nhượng bộ" nào đó.
Tàu chiến Mỹ cũng đã thực hiện các hoạt động tuần tra tự do hàng hải ở vùng biển quần đảo Hoàng Sa, nơi Trung Quốc đang chiếm đóng trái phép.
Với Philippines, thông tin mà Tiêu Kiệt đưa ra sẽ kiểm tra thái độ và phản ứng của Nội các Tổng thống Rodrigo Duterte đối với bãi cạn này như thế nào, trên cơ sở đó sẽ tính tiếp. 
Trong bối cảnh cả hai bên đều muốn hòa hoãn, Manacanang thì mong giữ nguyên hiện trạng Scarborough, Trung Nam Hải thì tính kéo Philippines vào sâu hơn vòng ảnh hưởng của mình, cho Tiêu Kiệt ném đá dò đường, để thấy Manila mềm thì "nắn" tiếp, rắn thì tạm để đấy sau này tính.
Với Việt Nam, động thái Trung Quốc cho viên quan cấp huyện đứng ra tuyên bố sẽ xây dựng trên 5 cấu trúc ở quần đảo này trong năm nay, rất có thể họ sẽ làm trong thực tế.
Bởi thực tế Trung Quốc đang chiếm đóng bất hợp pháp hoàn toàn quần đảo này từ năm 1974. Công trình xây dựng, cải tạo trái phép Trung Quốc tiến hành trên 5 cấu trúc ở Hoàng Sa là dân sự hay quân sự sẽ cần phải tìm hiểu thêm.
Nhưng rất có thể trong toan tính của Bắc Kinh, Hoàng Sa sẽ là bước đệm đầu tiên của ý tưởng con đường tơ lụa trên biển thế kỷ 21, thống trị Biển Đông làm bàn đạp thống trị khu vực và toàn cầu.
Những hoạt động tăng cường đưa khách du lịch trái phép ra Hoàng Sa, tuyên bố phát triển du lịch bất hợp pháp xuống Trường Sa năm 2020 có thể cho thấy phần nào ý định này.
Tại sao chỉ mình Trung Quốc nhắc đến "tiến bộ" về COC?
Theo Tân Hoa Xã ngày 8/3, trong khi chủ trì cuộc họp báo bên lề kỳ họp Quốc hội Trung Quốc cùng ngày, Ngoại trưởng Vương Nghị tuyên bố: 
Cuối tháng Hai vừa qua, nhóm (chuyên gia) làm việc chung giữa Trung Quốc và ASEAN đã đạt được tiến bộ rõ rệt trong việc tham vấn và đưa ra dự thảo khung của bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (dự thảo khung COC). [7]
Thông báo này đi kèm một thông điệp với Hoa Kỳ mà Tiến sĩ Trần Công Trục đã có bài bình luận trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị trong phiên họp báo ngày 8/3. Ảnh: Reuters.
Nhưng điều đáng chú ý ở đây là, thông tin về một "dự thảo khung COC" chỉ được đưa ra từ phía Trung Quốc mà không quốc gia thành viên ASEAN nào chủ động đề cập đến nó như một thành tựu theo cách nói của Ngoại trưởng Vương Nghị.
Ngày 16/3, Quyền Ngoại trưởng Philippines Enrique Manalo lên tiếng giải thích với báo giới:
"Đây (dự thảo khung COC mà ông Nghị nhắc đến) không phải là dự thảo COC. Đó là dự thảo các khuôn khổ cho COC, đó chỉ là bản thảo đầu tiên. 
Tầm quan trọng của nó là, nếu chúng ta có được một bộ khung quy tắc ứng xử, đó sẽ là cơ sở tiến hành các cuộc đàm phán trên thực tế về quy tắc ứng xử sau đó". [8]
Nói cách khác, vẫn chưa có tiến bộ nào đáng kể về COC, bởi lẽ như chúng tôi nhiều lần phân tích, vướng mắc lớn nhất của COC là phạm vi áp dụng quy tắc trên Biển Đông đến đâu.
Nếu trong phạm vi đường lưỡi bò thì không thể chấp nhận, vì đó là sự mặc nhiên thừa nhận yêu sách vô lý và phi pháp này. 
Nếu phạm vi áp dụng là các vùng biển tranh chấp do việc áp dụng và giải thích UNCLOS 1982 thì Phán quyết Trọng tài 12/7/2016 sẽ là một cơ sở quan trọng, liệu Trung Quốc có chấp nhận hay không? 
Bởi chấp nhận nó, tức là thừa nhận Phán quyết Trọng tài, điều mà cho tới hiện nay Bắc Kinh vẫn né tránh hoặc bác bỏ.
Trong khi Quyền Ngoại trưởng Philippines phủ nhận rằng, Phán quyết Trọng tài sẽ được xem xét trong quá trình làm việc về COC giữa ASEAN và Trung Quốc.
Hơn nữa, trong bản tin của Tân Hoa Xã, ông Vương Nghị vẫn dùng từ "tham vấn" thay vì "đàm phán", tức Bắc Kinh vẫn chỉ nói chuyện chơi vậy thôi.
Xem ra Trung Quốc dường như vẫn chỉ muốn kéo dài thời gian chứ không thực tâm muốn có COC.
Vậy Trung Quốc chủ động và cố ý nhấn mạnh "dự thảo khung / khuôn khổ cho COC" như một thành quả là nhằm mục đích gì?
Theo cá nhân người viết, COC sẽ vẫn là con bài để Trung Quốc tìm cách lèo lái cục diện Biển Đông theo ý họ, một mặt hòa hoãn với Hoa Kỳ và các bên tranh chấp, mặt khác tiếp tục xúc tiến các thủ đoạn bành trướng mềm bằng con đường kinh tế, nghiên cứu khoa học...trên Biển Đông.
Do đó về đối ngoại, việc Trung Quốc chủ động tuyên truyền về "dự thảo khung" của COC như một thành tựu trong khi ASEAN không nói gì, là thủ thuật ngoại giao quen thuộc của họ nhằm "chiếm quyền phát ngôn" về Biển Đông.
Ông Nghị cũng đã thể hiện rõ điều này: Biển Đông vẫn hòa bình!
Khi ông Rex Tillerson đặt chân đến Bắc Kinh có phàn nàn hay gây sức ép, Trung Quốc lại lôi chuyện này ra nói: đấy, Biển Đông "vẫn ổn". Rồi họ đổ tội cho Hoa Kỳ gây rối hòa bình, ổn định ở Biển Đông.
Còn về đối nội, tuyên bố như vậy giúp họ tuyên truyền cho dân chúng Trung Quốc rằng, Bắc Kinh đang giữ vững cái gọi là "trạng thái bình thường mới" được họ tạo ra bằng cách quân sự hóa Biển Đông.
Trên cơ sở đó họ thúc đẩy cái gọi là "sáng kiến một vành đai, một con đường" có thể được xem như thành tích chính trị của một vài nhà lãnh đạo Trung Quốc trước thềm Đại hội 19 sẽ diễn ra vào cuối năm nay.
Tài liệu tham khảo:
Hồng Thủy

Khúc củi lạ và vận may đặc biệt của doanh nhân Bạch Thái Bưởi

24/03/2017  04:00 GMT+7

Một lần, Bạch Thái Bưởi vớt được khúc củi, ông đem về phơi khô. Càng khô khúc củi càng tỏa ra mùi thơm kỳ lạ. Thương lái Trung Quốc trả giá rất cao để mua khúc củi lạ này. Từ số vốn đó, ông lao vào thương trường và trở thành một doanh nhân lừng lẫy của Việt Nam đầu thế kỷ 20.
Doanh nhân Bạch Thái Bưởi (1875 - 1932) tên thật là Đỗ Thái Bửu, quê Yên Phúc, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông (cũ), nay là Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội. Ông là một trong 4 doanh nhân giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xương, tứ Bưởi).
Khởi nghiệp từ khúc củi khô 
Bà Bạch Quế Hương (SN 1961, Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội) - chắt nội doanh nhân này, cho biết, Bạch Thái Bưởi khởi nghiệp từ rất sớm.
Bà Quế Hương kể: "Các cụ trong gia đình tôi kể rằng, cụ Bưởi khởi nghiệp từ một số vốn "trời cho".
Theo đó, ngày nhỏ, gia đình nghèo, Bạch Thái Bưởi thường vớt củi trên sông Nhuệ mang về bán kiếm tiền. Một lần, ông vớt được một khúc củi khá lớn, mang về phơi khô ở sân. Nhưng không hiểu sao càng khô, khúc củi đó càng tỏa ra một mùi thơm kỳ lạ.
Doanh nhân thế kỷ 20, kinh doanh tàu biển, khai thác than, máy bay
Bà Bạch Quế Hương (bên phải), chắt nội của doanh nhân Bạch Thái Bưởi. Ảnh: NVCC
Câu chuyện lan nhanh, đến tai các thương lái Trung Quốc. Họ tìm gặp ông để mua bằng được khúc củi khô này với giá cao ngất ngưởng. Sau này ông mới biết đó là gỗ trầm hương - một loại gỗ vô cùng quý giá.
Với số vốn từ thương vụ "củi khô", ông bắt đầu lao vào học hỏi kinh doanh trên thương trường với nhiều nghề. 
Có thời gian, ông xin vào làm cho một số hãng buôn lớn của Pháp để làm việc, tích lũy kinh nghiệm... Bạch Thái Bưởi sau đó nổi tiếng trong nhiều lĩnh vực, trong đó phải kể ngành kinh doanh khai thác mỏ than và hàng hải. 
Năm 1909, Bạch Thái Bưởi thuê lại 3 chiếc tàu (Phi Phụng, Phi Long và Khoái Tử Long) của một hãng tàu Pháp chở thư và hành khách đường sông Bắc kỳ, có tên là A. R. Marty, vừa hết hạn hợp đồng với chính phủ. 
Doanh nhân thế kỷ 20, kinh doanh tàu biển, khai thác than, máy bay
Doanh nhân Bạch Thái Bưởi. Ảnh: Gia đình cung cấp
Ông đã cho tàu chạy hai tuyến đường: Nam Định - Hà Nội và Nam Định - Bến Thủy (Vinh). Lúc này, ông đã phải đối mặt với hai đối thủ nặng ký nhất là chủ tàu người Pháp và người Hoa. 
Và cuộc đụng độ không cân sức đã xảy ra, ông hạ giá vé xuống một thì người Hoa hạ giá vé xuống hai. Ông mua trà mời khách đi tàu, họ mua bánh ngọt. Các chủ tàu người Hoa trường vốn đã quyết chí đánh bại Bạch Thái Bưởi bằng đủ mọi cách. 
So với các thương gia người Hoa, tình thế của ông rất nguy ngập. Ông thuê ba chiếc tàu, mỗi tháng trả 2.000 đồng, mà mỗi chuyến chỉ thu được 20 đồng.
Doanh nhân thế kỷ 20, kinh doanh tàu biển, khai thác than, máy bay
Một trong những con tàu của Bạch Thái Bưởi. Ảnh: Gia đình cung cấp
Trong tình thế đó, Bạch Thái Bưởi đã nghĩ tới một thứ vũ khí mà người Hoa không thể có, đó là tinh thần dân tộc. Ông cho người tới các bến tàu nêu rõ những thiệt thòi của người Việt, kêu gọi về tình đồng bào, tinh thần tương thân tương ái. 
Ông treo một cái ống trên tàu, để ai thấy việc làm của ông là đáng khuyến khích, bỏ tiền vào, giúp cho chủ tàu giảm lỗ. Kết quả hành khách dần bỏ tàu Hoa mà đi tàu Việt. 
Lần khác, trong một cuộc họp của Hội đồng kinh tế lý tài, do bênh vực cho quyền lợi của người dân bị trị, Bạch Thái Bưởi bị Renê Robanh - Thống sứ Bắc Kỳ lúc đó, đe dọa: "Nơi nào có Robin thì không có Bạch Thái Bưởi". Ông khẳng khái đáp lại: "Nước này còn Bạch Thái Bưởi thì không còn Robin".
Sau bảy năm kinh doanh trên sông nước, Bạch Thái Bưởi đã tạo dựng một cơ ngơi khép kín từ chạy tàu đến đóng tàu, sửa chữa tàu và các chi nhánh ở nhiều nơi. 
Năm 1916, một công ty hàng hải mang tên Giang hải luân thuyền Bạch Thái công ty đã ra đời. Tại các trụ sở của ông, ở vị trí cao nhất người ta bắt đầu thấy phấp phới ngọn cờ hiệu màu vàng, có hình mỏ neo và ba ngôi sao đỏ.
Ngày 7/9/1919, công ty của Bạch Thái Bưởi hạ thủy tại Cửa Cấm (Hải Phòng) chiếc tàu Bình Chuẩn hoàn toàn do người Việt thiết kế, thi công. 
Doanh nhân thế kỷ 20, kinh doanh tàu biển, khai thác than, máy bay
Bà Nguyễn Thị Kim Quý, cháu dâu của Bạch Thái Bưởi, cho biết: "Sinh thời, cụ Bạch Thái Bưởi từng nói: "Tôi muốn làm cho Hà Nội đẹp như Paris".
Tàu Bình Chuẩn chạy chuyến đầu tiên từ Hải Phòng cập bến Sài Gòn ngày 17/9/1920, trong sự đón chào nồng nhiệt của giới công thương Sài Gòn lúc đó. 
Công ty của Bạch Thái Bưởi bắt đầu mở rộng tầm hoạt động khắp Đông Dương và các nước lân cận như Hồng Kông, Trung Quốc, Nhật Bản, Singapore và Philippines. 
Đỉnh cao phát triển của công ty là khoảng cuối thập niên 1920 đầu 1930. Khi ấy công ty hàng hải của Bạch Thái Bưởi có trên 40 con tàu cùng sà lan chạy trên tất cả các tuyến đường sông Bắc kỳ và cả các nước cùng vùng lãnh thổ lân cận, với số lượng nhân viên lên tới 2.500 người, làm việc trên các đội tàu, xưởng đóng tàu. 
Mua vé máy bay đưa kỹ sư Pháp sang Việt Nam
Từ lợi nhuận thu được từ kinh doanh hàng hải, Bạch Thái Bưởi lấn sân sang các lĩnh vực khác, trong đó có khai thác mỏ than. 
Doanh nhân thế kỷ 20, kinh doanh tàu biển, khai thác than, máy bay
Hình ảnh mỏ than của Bạch Thái Bưởi trên báo Pháp. Ảnh: NVCC
Năm 1928, Bạch Thái Bưởi dốc tiền vào việc khởi nghiệp khai mỏ. Ông được cấp phép khai mỏ than ở vùng Quảng Yên. 
Nhận thức rằng, muốn hơn người Pháp phải có người điều hành giỏi chuyên môn, kỹ thuật, ông tuyển những kỹ sư Pháp tài năng nhất làm việc cho mình. Tất cả kỹ sư tốt nghiệp ưu tú đều được ông mua vé máy bay đưa sang Việt Nam nhận việc. 
Những ngày Bạch Thái Bưởi bắt đầu kinh doanh than, không lúc nào ông nghỉ ngơi, ngày cũng như đêm, ông làm việc liên tục. Đều đặn, cứ 3 giờ sáng ông cưỡi ngựa qua các đồi núi để đi thăm hầm mỏ, đốc thúc công nhân.
Công việc khai thác than của ông đã đẩy mạnh đến mức than chất thành núi không kịp bán ra. Trữ lượng khai thác của công ty Bạch Thái Bưởi tính ra phải bán tới năm 1945 mới hết...
Xuất phát điểm từ nghề vớt củi khô, Bạch Thái Bưởi đã trở thành một doanh nhân lừng lẫy tiếng tăm thời bấy giờ.
(Còn tiếp)
Chuyện nhà quan huyện đưa dâu bằng máy bay riêng

Chuyện nhà quan huyện đưa dâu bằng máy bay riêng

Một lăng mộ cổ bằng đá nổi nằm ngay trong khu vực sân của UBND thị trấn Văn Điển, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Theo nội dung khắc trên bia, đây là mộ của hai vợ chồng quan huyện Nghi, dưới triều nhà Nguyễn.
Chuyện trộm vàng bạc, châu báu trong mộ cổ đại gia Hà thành

Chuyện trộm vàng bạc, châu báu trong mộ cổ đại gia Hà thành

Một thời gian, mộ của quan huyện Nghi và vợ bị rình mò, đào trộm trong đêm. Ông Tòng nói: "Chắc họ nghĩ trong đó có nhiều vàng bạc, đồ quý giá được cải táng theo quan huyện Nghi nên đào trộm, tìm vàng".
Xuất hiện quả trứng hình hồ lô ở Nghệ An

Xuất hiện quả trứng hình hồ lô ở Nghệ An

Một nông dân ở Nghệ An khi thu lượm trứng trong chuồng gà đã phát hiện 1 quả trứng gà có hình thù kì lạ giống như chiếc hồ lô, dài khoảng 8 cm.
Diệu Bình - Ngọc Trang

“Phong trào Trăm hoa” – Chiến dịch tiêu diệt giới trí thức lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc

“Tần Thủy Hoàng đáng kể gì? Ông ta chỉ chôn sống 460 nho sĩ, còn chúng ta đã giết cả 46.000 ngàn tên trí thức hủ nho ấy chứ… Chúng ta còn vượt xa ông ta đến cả trăm lần’’. Đó là những lời tự hào của Mao Trạch Đông trong chiến dịch đàn áp trí thức lớn nhất trong lịch sử.

đàn áp trí thức, Phong trào trăm hoa, cảnh hữu,
Bắt bớ tầng lớp trí thức trong cuộc vận động chống cánh hữu. (Ảnh sưu tầm từ Internet)
Sau khi Đảng Cộng sảnTrung Quốc (ĐCSTQ) lên nắm quyền vào năm 1949, Mao Trạch Đông đã tạo ra một bầu không khí sợ hãi và khủng bố bao trùm lên dân chúng. Cuối những năm 1940 đến đầu những năm 1950, Mao huy động nông dân Trung Quốc giết hại tầng lớp “địa chủ”, dẫn đến hàng trăm ngàn đến vài triệu người chết.
Ở một số khu vực, những nông dân bị chính trị hóa của Mao ngang nhiên trở thành thẩm phán, bồi thẩm đoàn, và xử bắn tầng lớp địa chủ. Giữa thời kỳ khắc nghiệt này, các nhà trí thức dường như thiếu một tiếng nói về đảng cộng sản.
Tuy nhiên, tất cả đã thay đổi khi nhà lãnh đạo Liên Xô Nikita Krushchev lên án người tiền nhiệm độc tài Joseph Stalin, điều này như thúc giục Mao hành động, vì Trung Quốc đang vận hành mô hình kinh tế tương tự như của chính quyền Stalin.
“Hãy để trăm hoa đua nở, trăm phái tranh luận”, Mao trích dẫn một bài thơ nổi tiếng của Trung Quốc. Năm 1956, “Phong trào Trăm hoa” do đó được đề ra, nhằm khuyến khích công chúng, đặc biệt là giới trí thức đưa ra phê bình về các lãnh đạo ĐCSTQ và đề xuất giải pháp cho các chính sách quốc gia.
Thủ tướng Trung Quốc thời đó, Chu Ân Lai nói, “Chính phủ cần những lời bình luận từ người dân. Nếu không có những lời phê bình này, chính phủ sẽ không thể hoạt động như một Chế độ Độc tài Dân chủ Nhân dân. Vì vậy mà nền tảng của một chính phủ lành mạnh sẽ bị mất đi … Chúng ta phải học hỏi từ những sai lầm trong quá khứ, tiếp nhận mọi hình thức phê bình lành mạnh, và làm những gì có thể để hồi đáp những phê bình ấy”.
Tuy nhiên, “Phong trào Trăm hoa” chẳng những không có tác dụng khắc phục sai lầm trong các chiến dịch đẫm máu của Mao, mà còn biến thành cuộc công kích lớn nhất trong lịch sử nhắm vào giới trí thức, vì hàng trăm ngàn người muốn nói ra ý kiến coi như đã tự xác định số phận của họ với ĐCSTQ.
đàn áp trí thức, Phong trào trăm hoa, cảnh hữu,
Chương Bá Quân bị sập bẫy, bị coi là kẻ cánh hữu số một ở Trung Quốc. (Ảnh: history.dwnews.com)
Những trí thức thuộc các lĩnh vực khác nhau như luật sư, học giả, nhà khoa học, nhà văn,… đã nhanh chóng tham gia vào phong trào. Họ chỉ trích các quan chức cộng sản về mức sống người dân thấp, can thiệp quá mức vào các công việc của họ, bên cạnh đó là “những mô hình rập khuôn Liên Xô mù quáng” với các khẩu hiệu, áp phích và tham nhũng. Hơn nữa, các đảng viên cộng sản đã được hưởng quá nhiều đặc ân khiến họ trở thành một nhóm người khác biệt trong xã hội.
Các tấm áp phích được treo khắp Trung Quốc, tố cáo mọi khía cạnh của chế độ cộng sản và các đảng viên thì bị chỉ trích.
Trong năm 1957, hàng triệu lá thư đã đổ về văn phòng Thủ tướng Chu Ân Lai cũng như văn phòng của các nhà cầm quyền khác. Một số người còn tổ chức các cuộc mít tinh, giăng biểu ngữ, áp phích, và thậm chí xuất bản những bài báo phê bình.
“Những đảng viên, họ chiếm vị trí thuận lợi trong ban lãnh đạo, và có vẻ được hưởng quá nhiều đặc quyền trong mọi lĩnh vực”, trích dẫn từ bức thư của một vị giáo sư đại học.
“Các nhà trí thức nhiệt thành ủng hộ Đảng và công nhận sự lãnh đạo của Đảng. Nhưng trong vài năm qua mối quan hệ giữa Đảng với quần chúng vẫn chưa được tốt đẹp và trở thành một vấn đề trong đời sống cần khẩn trương điều chỉnh. Vậy đâu là chìa khóa của vấn đề?
Theo tôi, một đảng lãnh đạo quốc gia không đồng nghĩa với việc đảng đó sở hữu cả quốc gia ấy. Công chúng ủng hộ Đảng, nhưng họ đã quên rằng họ mới chính là chủ nhân của đất nước”, theo một lá thư từ biên tập viên tờ báo Guangming Daily.
Sử gia, nhà phê bình chính sách Mao, Jung Chang nói về phong trào:
“Phải mất một năm trước khi các nhà trí thức có can đảm để đáp lại lời kêu gọi của Mao, trước hết là phê bình mạnh mẽ về các mô hình giáo dục, sau đó rộng hơn về hệ thống chính trị xã hội tổng thể. Xét về hệ thống giáo dục, có những khiếu nại về việc sao chép rập khuôn từ Liên Xô, thiếu hụt các chương trình giảng dạy, bỏ bê các môn khoa học xã hội, quá thực tế hóa chủ nghĩa Mác – Lênin và coi nó như một học thuyết chính thống phải chấp nhận vô điều kiện…
Các phê bình về xã hội chủ yếu tập trung vào vai trò độc tôn của đảng trong tất cả các quyết định, khoảng cách giữa các chuyên gia của đảng và ngoài đảng ngày càng tăng, dẫn đến hiện tượng lạm dụng chức quyền chèn ép tài năng xảy ra ở khắp nơi”.
Sự chỉ trích mạnh mẽ cuối cùng cũng có ảnh hưởng không tốt tới Mao và tay chân của ông, họ đã hành xử vượt ra khỏi phạm vi “phê bình lành mạnh” ban đầu. Sau đó ông đã tuyên bố những bức thư này là “tai hại và không thể kiểm soát được”.
Vì vậy, vào giữa năm 1957, những lời phê bình đã trở thành 1 cái gì đó không thể tha thứ. Những người chỉ trích ĐCSTQ và Mao bị tố cáo là “cánh hữu”, và Phong trào Trăm Hoa đã nhường chỗ cho phong trào Chống Cánh hữu, bắt đầu vào mùa hè năm 1957.
Mao sau đó đã bất ngờ vây bắt họ, đưa đi hành quyết hoặc ép đi lao động cưỡng bức trong các trại cải tạo. Mao sau đó tuyên bố rằng đây là chiến dịch “dụ rắn ra khỏi hang” và ông ta đã chiến thắng. Từ 300.000 đến 550.000 người đã bị liệt vào phe cánh hữu, trong đó có nhiều trí thức, nghệ sĩ, nhà khoa học và nhà văn.
đàn áp trí thức, Phong trào trăm hoa, cảnh hữu,
Xử tử những phần tử được liệt vào phản động, gián điệp, cánh hữu. (Ảnh sưu tầm từ Internet)
Chính quyền của Mao được so sánh với triều đại Tần Thủy Hoàng, người đã chôn sống hàng trăm nho sinh hơn 2.000 năm trước.
Tuy nhiên, trong bài phát biểu với các quan chức ĐCSTQ năm 1958, khi nhắc đến Tần Thủy Hoàng, ông nói: “Tần Thủy Hoàng đáng kể gì? Ông ta chỉ chôn sống 460 nho sĩ, còn chúng ta đã giết cả 46.000 ngàn tên trí thức hủ nho ấy chứ. Trong cuộc trấn áp phản cách mạng, chẳng phải chúng ta đã giết cả những tên trí thức phản cách mạng hay sao? Tôi đã tranh luận với những người theo phái dân chủ buộc tội chúng ta là hành động như Tần Thủy Hoàng. Tôi nói rằng họ đã nhầm. Chúng ta còn vượt xa ông ta đến cả trăm lần ấy chứ’’.
Nhiều năm sau đó, vẫn có nhiều người tin rằng Mao Trạch Đông chỉ bắt đầu tấn công những người trí thức sau khi không thể chịu đựng được những lời phê bình quá gay gắt của họ. Tuy nhiên, sự thực hóa ra lại không phải vậy. Con dao đồ tể đã được mài sẵn từ lâu, “dụ rắn ra khỏi hang” chính là để lừa họ rơi vào cái bẫy này.
Thực ra, khi người ta đọc lại các ý kiến đề xuất với ĐCS Trung Quốc, thì không có một ai trong số những người bị buộc tội là “cánh hữu” đề xuất rằng Đảng Cộng sản nên bị lật đổ; tất cả những gì mà họ đề xuất là những lời phê bình với mong muốn có thay đổi tốt đẹp hơn.
Vì điều này mà hàng chục ngàn người đã bị mất tự do, và hàng triệu gia đình đã phải chịu thống khổ. Tiếp theo là các cuộc vận động khác nữa như “giãi bày tâm sự với Đảng”, để moi ra những người có chủ trương cứng rắn, chiến dịch mới “Tân Tam Phản”, nhằm đẩy những người trí thức về nông thôn để lao động khổ sai, và bắt những người cánh hữu đã bị sót trong lần đầu.
Ngày nay, cuộc thảo luận về Phong trào Chống Cánh hữu vẫn bị kiểm duyệt rất gắt gao ở Trung Quốc. Dự án Truyền thông Trung Quốc của Đại học Hồng Kông năm 2009 được coi là “chủ đề nguy hiểm” vì nó liên quan đến tội ác của Mao Trạch Đông và về những thất bại nghiêm trọng trong hệ thống chính trị Trung Quốc.
Theo The Epochtimes

Đột nhập hang động căn cứ quân sự chứa hàng trăm tàu ngầm của Trung Quốc trên Đảo Phú Lâm.

Có phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc lại vào quy hoạch sông Hồng?

Thứ ba, 21/03/2017, 14:32 (GMT+7)

(Bạn đọc) - Mới đây, sự xuất hiện thông tin về việc Viện Thiết kế TP. Hàng Châu (Trung Quốc) tham gia quy hoạch hai bên bờ sông Hồng (Hà Nội) đã khiến dư luận bức xúc. Rất nhiều câu hỏi cho rằng, tại sao cứ nhất thiết phải mời Trung Quốc trong dự án này?
Lãnh đạo thành phố Hà Nội cho biết, đã giao cho 3 nhà đầu tư gồm Sun Group, Vingroup và Geleximco có trách nhiệm mời các đơn vị tư vấn quốc tế có năng lực và kinh nghiệm tham gia. Ngay sau đó, Geleximco đã chủ động mời Viện Thiết kế và quy hoạch TP. Hàng Châu tham gia vào dự án này.
Thực chất, Hàng Châu chỉ là một thành phố của Trung Quốc, về vị thế thì Viện này cũng chỉ ngang bằng Viện Quy hoạch Xây dựng Hà Nội (cấp thành phố). Một cơ quan cấp sở thuộc thành phố lại được giao thẳng trọng trách quy hoạch một dự án mang tầm quốc gia Việt Nam. Trong khi đó, chúng ta có các viện quy hoạch cấp trung ương như Viện Quy hoạch Đô thị & Nông thôn nhưng lại không được mời?
Viện Thiết kế và quy hoạch TP. Hàng Châu (Trung Quốc) tham gia quy hoạch hai bên bờ sông Hồng (Hà Nội).
Viện Thiết kế và quy hoạch TP. Hàng Châu (Trung Quốc) tham gia quy hoạch hai bên bờ sông Hồng (Hà Nội).
Điều đó chứng tỏ các tiến sĩ, kĩ sư đang bị “thất sủng” trong mắt nhà đầu tư. Cả một đất nước mà không có lấy một ai có khả năng quy hoạch, vì lý do năng lực yếu kém, không có khả năng, thiếu kinh nghiệm… hay còn nguyên nhân nào khác? Hơn nữa, các nước như Nhật Bản, Hà Lan, Pháp, Ý…. cũng có kinh nghiệm trong việc quy hoạch đô thị, thậm chí Hàn Quốc cũng đã thực hiện rất thành công dự án quy hoạch sông Hương nhưng vẫn không được mời?
Đất nước ta có 2 con sông rất quan trọng: đó là sông Cửu Long là một nhánh sông Mê Kông và sông Hồng – bắt nguồn từ Trung Quốc chảy qua nước ta, đổ ra biển Đông. Hiện nay, sông Cửu Long đã bị thiệt hại rất nhiều do sự suy giảm dòng chảy trên sông Mê Kông nếu không muốn nói là số phận của nó bị định đoạt bởi hàng loạt các đập thủy điện – hay còn gọi là “vũ khí nước” của Trung Quốc ở đầu nguồn. Nay để quy hoạch sông Hồng, viện Hàng Châu còn yêu cầu cung cấp số liệu thủy văn, lưu lượng nước, mặt cắt ngang đê, số liệu quan trắc, khí tượng thủy văn… phục vụ công việc. Chỉ dùng “vũ khí nước” đối với Mê Kông đã khiến cho đồng bằng sông Cửu Long “điêu đứng”, nay lại mang tất cả số liệu để cho họ nghiên cứu tại một dòng sông bắt nguồn tại chính Trung Quốc, thì có khác nào “giao trứng cho ác”?
Còn nhớ tháng 03/2016 khi những bất đồng tranh chấp trên biển Đông gia tăng, cũng là lúc con sông Mê Kông cạn kiệt nguồn nước, gây thiệt hại nặng nề cho đồng bằng Sông Cửu Long. Tới thời điểm hiện tại, Trung Quốc đã bắt đầu xây thêm các căn cứ quân sự trên biển Đông và thực hiện các tour du lịch trái phép thì cũng lại là lúc một Viện của họ xuất hiện trong đề án mang tầm quốc gia và nhiều yếu tố địa chính trị này. An ninh quốc phòng của Việt Nam sẽ ra sao nếu Trung Quốc được chọn trong dự án này?
Nếu bỏ qua các yếu tố “nhạy cảm”, thì Trung Quốc cũng không phải là một ứng cử viên sáng giá, bởi mặc dù đầu tư nhiều nhưng tai tiếng không phải là nhỏ. Như dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông liên tục đội vốn và chậm tiến độ, thậm chí còn gây nguy hiểm co người dân, sân vận động quốc gia Mỹ Đình mới xây dựng đã xuống cấp nghiêm trọng, dự án thép Thái Nguyên thì đắp chiếu, tiêu tốn của nhà nước không biết bao nhiêu tỷ đồng, còn các dự án Nhiệt điện Duyên Hải 1, Duyên Hải 3, Vĩnh Tân 2, Uông Bí mở rộng 2, Hải Phòng 1, Hải Phòng 2, Quảng Ninh 1, Quảng Ninh 2…cũng gặp rất nhiều tai tiếng về đội vốn và chậm thi công…
Ý kiến bạn đọc về sự việc này .
Ý kiến bạn đọc về sự việc này .
Không hiểu lý do gì mà nhà đầu tư Geleximco lại chọn Trung Quốc. Đã có một số ý kiến về lợi ích nhóm ở đây, thế nhưng dù có là gì đi chăng nữa thì nó cũng không thể nào vượt qua “lợi ích của dân tộc”. Hơn nữa, bất cứ một đường lối chính sách chủ trương hay dự án đầu tư nào cũng đều phải hợp lòng dân, thì mới thành công được. Cho tới thời điểm hiện tại, đa phần người dân phản đối việc Trung Quốc xuất hiện trong dự án này.
Từ những lý do trên, liệu lãnh đạo thành phố Hà Nội có còn tiếp tục cho Viện Thiết kế và quy hoạch TP.Hàng Châu (Trung Quốc) tham gia quy hoạch hai bên bờ sông Hồng?
Thu An

Hé lộ hợp đồng 'khủng' hút hàng triệu m3 cát tại biển Cửa Đại

TT&VH  1 đăng lại 3 liên quan

Trong khi bờ biển Cửa Đại, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam đang sạt lở nghiêm trọng, chính quyền địa phương phải chi hàng chục tỉ đồng để bơm cát vào chống sạt lở, đồng thời “kêu cứu” Trung ương trợ giúp về vốn và kỹ thuật, thì trong những ngày qua đã xuất hiện thông tin có một hợp đồng “khủng” về việc bơm hút 1 triệu m3 cát từ khu vực biển Cửa Đại để đưa ra Đà Nẵng san lấp mặt bằng.
Theo thông tin phóng viên có được, đây là hợp đồng giữa Công ty cổ phần T.N (bên A) và Công ty TNHH T.S (bên B). Cụ thể, hợp đồng số 01/017/ĐP “Vận chuyển và bơm cát san nền cho công trình Khu đô thị mới quốc tế Đa Phước tại địa điểm xây dựng: Phường Thanh Bình - Thuận Phước, quận Hải Châu và phường Tam Thuận - Xuân Hà, quận Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng”.
Theo điều 1 của bản hợp đồng này: “Bên A đồng ý giao và bên B đồng ý nhận thực hiện công việc hút cát lên tàu, vận chuyển đến công trường và bơm xả cát để san nền dự án Khu Đô thị mới quốc tế Đa Phước. Địa điểm khu vực hút cát là vùng biển Cửa Đại (thành phố Hội An, Quảng Nam). Vị trí đặt ống bơm cát vào công trường cách mép nước biển 30m và bắt đầu từ đây sẽ bơm ra xa bờ”. Đơn giá, khối lượng và giá trị hợp đồng ghi rõ 60.000 đồng/m3, với khối lượng 1.000.000 m3 cát, thành tiền 60 tỷ đồng.
Hợp đồng cũng ghi rõ số lượng tàu hút, thiết bị bơm (phao bơm) của bên B dự kiến phục vụ thi công là từ 5 - 10 tàu, khoang chứa mỗi tàu phải chở được 800m3 cát. Số lượng thiết bị bơm, ít nhất là 3 hệ thống thiết bị bơm hút, xả. Tùy thuộc khối lượng và thiết bị bơm cần thiết theo từng giai đoạn thi công của dự án.
Theo hợp đồng này, từ tháng 1/2017 đến hết tháng 2/2017 sẽ hút và vận chuyển cát 3.000m3/ngày. Từ tháng 3 đến tháng 9/2017 tăng lên 10.000m3/ngày. Trách nhiệm của Công ty T.N, là: “Chịu trách nhiệm về tính pháp lý của mỏ cát nơi bên B bố trí thiết bị bơm hút, vận chuyển…; Chịu trách nhiệm thả phao xác định khu vực hút cát…; Đảm bảo đủ trữ lượng để bên B khai thác…; Chịu các khoản thuế như thuế tài nguyên môi trường và phí bảo vệ môi trường...”
Nếu chậm trễ thực hiện theo tiến độ hợp đồng trên, bên B là Công ty T.S sẽ phải chịu phạt 2% giá trị của phần công việc chưa thực hiện theo hợp đồng cho mỗi ngày vi phạm. Ngược lại Công ty cổ phần T.N phải đền bù thiệt hại cho bên hút cát nếu “không cung cấp được hồ sơ pháp lý liên quan đến khai thác cát…”.
He lo hop dong 'khung' hut hang trieu m3 cat tai bien Cua Dai - Anh 1
Nước biển tiếp tục lấn sâu vào đất liền ở bãi biển Cửa Đại. Ảnh: Đỗ Trưởng- TTXVN
Khi phóng viên thông tin có hợp đồng “khủng” về việc các đơn vị tổ chức hút hàng triệu m3 cát từ khu vực biển Cửa Đại và chở đi nơi khác tiêu thụ, ông Đinh Văn Thu, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam cho biết: Thông tin này, chúng tôi cũng mới được nghe. Hiện chúng tôi đã chỉ đạo các ngành chức năng, trong đó lực lượng công an là chủ công kiên quyết làm rõ. Quan điểm của tỉnh Quảng Nam là xử lý nghiêm, không bao che cho bất cứ đối tượng cũng như doanh nghiệp nào.
Hiện tượng xói lở bờ biển Cửa Đại, thành phố Hội An bắt đầu xảy ra từ năm 2004, xuất phát từ khu vực cửa sông Thu Bồn dịch chuyển dần lên phía bắc biển Cửa Đại. Một số nơi nước biển đã khoét sâu vào đất liền tới 200m, nhiều công trình du lịch, cơ sở hạ tầng bị cuốn trôi xuống biển. Mặc dù UBND tỉnh Quảng Nam cùng các ngành chức năng đã triển khai một số biện pháp khẩn cấp nhằm “cứu” bờ biển Cửa Đại nhưng vẫn chưa đem lại hiệu quả như mong muốn.
Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Thế Hùng, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hội An cho biết: Trước tình trạng bờ biển Cửa Đại bị sạt lở nghiêm trọng, UBND tỉnh Quảng Nam và thành phố Hội An có dự án chống sạt lở khẩn cấp bờ biển Cửa Đại với nhiều giải pháp, trong đó có giải pháp bơm cát từ ngoài khơi về bồi đắp cho bờ biển.
Cũng trong thời gian này, Cục Đường thủy Nội địa (Bộ Giao thông vận tải) có Dự án nạo vét đảm bảo giao thông khu vực Cửa Đại đoạn Hội An - Cù Lao Chàm, do Ban quản lý dự án đường thủy nội địa (thuộc Cục Đường thủy nội địa) làm chủ đầu tư. Vì vậy, UBND tỉnh Quảng Nam phối hợp với Cục Đường thủy nội địa để bơm khoảng hơn 150.000m3 cát từ nguồn cát thuộc dự án nạo vét đảm bảo lưu thông trên tuyến và hỗ trợ cát cho bờ biển Cửa Đại.
Trong đó, Ban Quản lý dự án Đầu tư và Xây dựng Hội An bơm hút khoảng 70.000m3 và Cục Đường thủy nội địa bơm hút khối lượng còn lại chở về bồi lắng cho bãi biển Cửa Đại. Dự án được thực hiện từ tháng 2/2017.
Ông Phạm Văn Sơn, Giám đốc Đoạn quản lý đường thủy nội địa tỉnh Quảng Nam cho biết: Với chức năng là phân luồng, đảm bảo an toàn giao thông trên khu vực được phân công đoạn từ cảng Cửa Đại ra Cù Lao Chàm, đơn vị đã tích cực đầu tư trang thiết bị, bố trí nhân lực để tuần tra trên tuyến. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây chúng tôi liên tục phát hiện một số tàu hút cát sai vị trí và chở đi nơi khác.
Cụ thể vào ngày 12/3, phát hiện tàu HP4055 và tàu DNa 0578 (thuộc Công ty Thành Đô) hút cát cách luồng quy định 3km trên khu vực biển Cửa Đại; ngày 13/3, phát hiện tàu HP4288 hút cát sai vị trí và có ý định bỏ chạy nhưng chúng tôi đã phối hợp với lực lượng chức năng yêu cầu quay tàu, đưa cát đổ vào nơi quy định. Khi phát hiện sự việc, đơn vị đã báo cho lãnh đạo thành phố Hội An và Đồn Biên phòng Cù Lao Chàm để có biện pháp xử lý.
Theo thông tin từ người dân địa phương, trong khoảng thời gian từ đầu tháng 3/2017 đến nay, nhiều tàu lén lút hút cát trộm vào ban đêm tại khu vực biển Cửa Đại và chở đi nơi khác tiêu thụ.
Nguyễn Sơn - TTXVN