Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Dự án của tập đoàn Novaland và Công ty Bắc Nam 79 xóa sổ bờ biển Cửa Đại uy hiếp đô thị phố cổ Hội An?

Dự án lấn biển Khu đô thị mới quốc tế Đa Phước Đà Nẵng của hai đại gia kín tiếng Bùi Thành Nhơn và Phan Văn Anh Vũ – tên thường gọi Vũ Nhôm, dù chưa có báo cáo đánh giá tác động môi trường, thẩm định PCCC nhưng vẫn tiến hành xây dựng hạ tầng, mở bán rầm rộ. Ngoài ra để san lấp mặt bằng, dự án này tiêu thụ một lượng cát khổng lồ được cho là lấy từ biển Cửa Đại, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam, đây là nơi đang sạt lở nghiêm trọng. Dư luận hoang mang, liệu rồi đây dự án này có xóa sổ bờ biển Cửa Đại uy hiếp đô thị phố cổ Hội An?

Khu đô thị mới quốc tế Đa Phước

Đại gia “bí ẩn” Phan Văn Anh Vũ (Vũ nhôm), Chủ tịch HĐQT Công ty Bắc Nam 79
Dự án Khu đô thị quốc tế Đa Phước hay còn gọi là The Sunrise Bay nằm ở vị trí đắc địa trên đường Nguyễn Tất Thành ven biển Đà Nẵng (quận Hải Châu, Đà Nẵng). Dự án này có tổng diện tích khoảng 200ha, vốn đầu tư hơn 4.465 tỉ đồng, bao gồm các khu resort, sân golf 18 lỗ theo tiêu chuẩn quốc tế, khách sạn, căn hộ cao cấp, chung cư 33 tầng với quy mô 8.500 căn hộ, trường học quốc tế, câu lạc bộ biển, bến du thuyền, đường đi bộ dọc biển dành cho du khách, khu nhà phố, biệt thự, khu văn phòng 60 tầng, nhà hát, trung tâm hội nghị quốc tế.

Đây là dự án đặc biệt nhạy cảm về quy hoạch, thiết kế, kiến trúc và đầu tư xây dựng, vì có một phần diện tích lấn biển, và có địa thế thuận lợi nhìn ra vịnh Đà Nẵng và đối diện với bán đảo Sơn Trà. Nơi đây được ví như “nóc nhà của Đà Nẵng” bởi có thể quan sát cảnh quan đô thị từ các điểm cách xa TP như đèo Hải Vân, đỉnh Sơn Trà…nhận biết các tuyến hàng không đi qua vùng trời, các luồng hàng hải đi qua vùng biển. Một số nhà quy hoạch đô thị từ Thượng Hải (Trung Quốc) cũng phải thốt lên “Đây là viên ngọc quý nơi cửa sông”.

Trước đây, dự án này do Công ty TNHH Daewon Cantavil – Hàn Quốc làm chủ đầu tư với tổng số vốn hơn 250 triệu USD. Đến năm 2016, Deawon sang nhượng lại cho 2 đơn vị là Công ty Novaland (Chủ tịch HĐQT Bùi Thành Nhơn) và Công ty Bắc Nam 79 (chủ tịch HĐQT Phan Văn Anh Vũ). Sau khi hoàn tất thủ tục bàn giao, chủ đầu tư mới đã xin điều chỉnh quy hoạch nhiều hạng mục của dự án, thay thế hạng mục xây sân golf, nhà cao tầng bằng những khu phố và biệt thự.

Daewon tháo chạy, dự án khu đô thị 180ha ven biển Đà Nẵng về tay hai đai gia kín tiếng Bùi Thành Nhơn và Phan Văn Anh
Thi công chưa được phê duyệt ĐTM, rao bán dự án ma

The Sunrise Bay – mệnh danh là Khu đô thị Vầng Trăng Khuyết Đà Nẵng, được UBND TP phê duyệt điều chỉnh quy hoạch vào năm 2016. Khi thay đổi công năng thì phải đánh giá lại tác động môi trường, ông Lê Quang Nam, Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Đà Nẵng cho biết: “Về nguyên tắc, khi thay đổi quy hoạch thì phải làm lại đánh giá tác động môi trường, vì đã thay đổi quy hoạch là thay đổi công năng”. Nhưng bất chấp báo cáo tác động môi trường được phê duyệt hay chưa, chủ đầu tư vẫn tiến hành thi công một số hạng mục đường và cống…

Thậm chí dự án chưa hoàn thành thủ tục xây dựng nhưng đã rao bán rầm rộ. Sàn giao dịch bất động sản của dự án cũng tiến hành quảng cáo, rao bán công khai suốt một thời gian dài, một người dân sống cạnh công trình cho hay “trên nhiều kênh thông tin, dự án Khu đô thị quốc tế Đa Phước được quảng cáo rầm rộ để mời chào người mua”. Tuy nhiên, theo công bố của Sở Xây dựng về 18 dự án được mua bán đất nền trên địa bàn TP Đà Nẵng thì không có dự án này. Việc làm này chẳng khác nào nhà đầu tư đang lừa tiền khách hàng, liệu những trường hợp đã trót thanh toán tiền thì họ có được hoàn trả hay không hay phải trắng tay khi dự án bị đình chỉ thi công?

Thông tin rao bán đất nền dự án tràn lan trên các kênh quảng cáo
Tiêu thụ cát trái phép

Ngoài những sai phạm trên, dự án của hai vị đại gia này còn bị cáo buộc là tiêu thụ cát trái phép của bờ biển Cửa Đại, làm cho nơi đây có nguy cơ bị xóa sổ, uy hiếp cả khu đô thị phố cổ Hội An.

Trong khi bờ biển Cửa Đại, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam đang sạt lở nghiêm trọng, chính quyền nơi đây phải chi hàng chục tỉ đồng để bơm cát vào chống sạt lở, đồng thời “kêu cứu” Trung ương trợ giúp về vốn và kỹ thuật. Giải pháp tạm thời khắc phục tình trạng này là bơm cát từ ngoài khơi và đồng thời nạo vét luồng cạch tuyến giao thông, toàn bộ lượng cát được nạo vét sẽ cung cấp cho việc tạo bãi bờ biển Cửa Đại.

Thế nhưng trong quá trình thi công, công ty TNHH Thành Đô (trụ sở tại TP Đà Nẵng) đã cấu kết với công ty Trung Nam (Công ty này đang thi công tại khu đô thị mới Đa Phước) tuồng gần 5.000 m3 cát bán trái phép để san lấp khu lấn biển cho dự án The Sunrise Bay Đà Nẵng.

Chưa dừng lại đó công ty Trung Nam còn ký hợp đồng với Công ty TNHH T.S, bơm và vận chuyển 1.000.000 m3 cát từ khu vực biển Cửa Đại sang nền cho công trình Khu đô thị mới quốc tế Đa Phước, điều này gây bất bình trong nhân dân. Dư luận đặt ra câu hỏi, trong khi dự án tiêu thụ cát trái phép như thế, liệu có xây dựng trái phép hay không?

Các tàu hút cát đang thực hiện dự án ở biển Cửa Đại
Trước đó, dự án này cũng “dính phốt” kết luận sai phạm của Thanh tra Chính phủ vào năm 2013. Cụ thể khu đất 29 ha thuộc dự án sân golf Đa Phước (nằm trong khu đô thị Vầng Trăng Khuyết) giao cho Công ty Cổ phần 79 thấp hơn giá TP quy định làm lợi cho này là trên 570 tỉ đồng”.

Tình trạng doanh nghiệp khai thác cát và tiêu thụ trái phép diễn biến ngày càng phức tạp, gây ra hậu quả nghiêm trọng, sạt lở, diện tích đất tự nhiên bị thu hẹp, tài nguyên ngày càng cạn kiệt. Nếu còn nhiều danh nghiệp khai thác cát lậu như thế này, thì e rằng trong tương lai không xa Việt Nam có nguy cơ xóa sổ. Doanh nghiệp thì được lợi, người dân phải gánh chịu hậu quả, mất nhà mất đất sản xuất, không còn chốn nương thân. Thử hỏi những doanh nghiệp làm giàu trên sinh mạng của người dân liệu có đáng tồn tại hay không? Đối với một dự án mà có quá nhiều sai phạm nguy hiểm như thế này, thiết nghĩ không chỉ đơn thuần đình chỉ thi công mà phải mạnh tay xử lý.

Tường Vân

(Blue)

Trung Quốc thu thập thông tin của Quốc hội Việt Nam thông qua những thiết bị văn phòng?

Trung Quốc chưa bao giờ hết ý định xâm chiếm Việt Nam. Bằng chứng là việc tranh chấp chủ quyền Biển Đông ngày càng diễn biến phức tạp, trong khi đó ở đất liền thì Trung Quốc âm thầm đưa người dân của họ xâm nhập vào nước ta bằng chính sách khuyến khích du lịch, chưa hết hàng loạt các nhà máy, xí nghiệp của họ đều đóng ở các vùng có vị trí chiến lược…Nay Chính phủ Trung Quốc lại trao quà là thiết bị văn phòng cho Quốc hội Việt Nam, điều này khiến cho dư luận nghi ngại vì xưa nay Trung Quốc là quốc gia nổi tiếng về lĩnh vực thu thập thông tin của các nước thông qua các thiết bị công nghệ. Vậy mục đích của việc này là gì, phải chăng Trung Quốc đang âm mưu muốn điều khiển, thu thập bí mật quốc gia từ cơ quan đầu não của ta?

Chiều 31/3, tại Văn phòng Quốc hội đã tổ chức Lễ tiếp nhận quà tặng của Chính phủ Trung Quốc trao tặng Quốc hội Việt Nam, nhân kỷ niệm 60 năm thiết lập quan hệ giữa 2 nước. Đó là một số thiết bị văn phòng trị giá 2 triệu Nhân dân tệ.

Trung Quốc sẽ thu thập thông tin bí mật quốc gia của Việt Nam thông qua các thiết bị quà tặng
Trước tình hình căng thẳng trên Biển Đông, gần đây TQ cũng có nhiều động thái tác động mạnh mẽ đến nền chính trị Việt Nam, thông qua việc hợp tác đầu tư về kinh tế, xã hội…

Về kinh tế, TQ nắm trong tay quyền sinh sát đối với hàng loạt công trình trọng điểm của Việt Nam: Đường ống nước Sông Đà 2, tuyến đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông, dự án cao tốc Hà Nội – Hải Phòng, bô xít Tây Nguyên, đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai, nhà máy nhiệt điện Duyên Hải I, Nhiệt điện Vĩnh Tân, nhà máy giấy Lee&Man, Fomosa…Ngoài ra họ còn đầu tư vào các vùng kinh tế trọng yếu của Việt Nam: Khu Kinh tế Vũng Ánh – Hà Tĩnh, Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải….

Tổng thư ký Quốc hội, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc với các đại biểu tại lễ tiếp nhận quà. Ảnh: Văn Điệp/TTXVN
Về xã hội, TQ còn khuyến khích người dân của họ du lịch sang Việt Nam bằng những tour du lịch 0 đồng. Sau vụ này, Hạ Long lại xuất hiện hiện tượng lạ, là người dân nơi đây thanh toán hoàn toàn bằng đồng nhân dân tệ. Không những thế, TQ còn cho người dân của họ sang Việt Nam để lao động và định cư những vùng có vị trí chiến lược về mặt quân sự: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Đà Nẵng, và Trà Vinh thông qua sự bảo trợ của doanh nghiệp TQ. Ai dám đảm bảo rằng trong số những người này không có tình báo, gián điệp đi thu thập thông tin cho cơ quan tình báo TQ?

Áp đảo về cả về mặt kinh tế, xã hội liệu TQ có gây sức ép chính trị với Việt Nam? Ngày xưa chiến tranh bên nào có vũ khí hiện đại sẽ thắng, nhưng nay đã khác xưa. Bên nào nắm được thông tin của đối phương thì coi như nắm được quyền áp đảo. Với điều kiện công nghệ phát triển như vũ bão như hiện nay, thì việc xâm nhập, đánh cắp thông tin, dữ liệu của đối phương là việc làm rất đơn giản. Chỉ cần cài một phần mềm mã độc, hoặc 1 con chíp vào bất kỳ thiết bị công nghệ nào là có thể thu thập được thông tin của đối phương.

Lenovo Flex 2 Pro, một trong những mấy laptop cài phần mềm điều khiển từ xa trước khi xuất xưởng.
Còn nhớ vụ tình báo Mỹ cáo buộc hacker Trung Quốc tấn công hệ thống web Chính phủ nước họ thông qua hệ thống máy tính cơ quan, đã đánh cắp thông tin cá nhân của 21,5 triệu người bao gồm ứng cử viên cho các công việc của chính phủ và 1,8 triệu người khác. Chỉ cần một con chip, một mã độc được cài cắm từ xa, tin tặc Trung Quốc đã có thể hack hệ thống web chính phủ của một đất nước đi đầu về công nghệ như Mỹ. Còn với những thiết bị mà TQ đã tặng cho Việt Nam thì sao? Nếu một trong những người đứng đầu Quốc hội – cơ quan nắm giữa thông tin bí mật quốc gia, sử dụng những thiết bị đó vào công việc nội bộ, nhập dữ liệu bảo mật, hoặc trao đổi thông tin liên lạc với lãnh đạo cấp cao, hay công việc điều hành đất nước…Mà toàn bộ thông tin này được truyền tải về hệ thống máy chủ bên TQ thì hậu quả thế nào, thật không thể tưởng tượng.

Mời xem Video: [Nóng] Trung Quốc đưa tàu chiến vào Biển Đông để tạo áp lực giúp TBT Nguyễn Phú Trọng trước HNTW 5?



Nhiều người tự hỏi vì sao TQ lại tặng quà là những thiết bị văn phòng trị mà không là vật gì khác? Trước đây báo chí trong nước đã phản ánh rất nhiều về việc TQ cài phần mềm gián điệp vào thiết bị viễn thông, hay những thiết bị công nghệ như điện thoại Oppo, Huawei, ZTE … ở thị trường Việt Nam để đánh cắp thông tin người dùng, tuyên truyền cho yêu sách chủ quyền vô lý trên Biển Đông. Liệu nay TQ có lợi dụng những thiết bị quà tặng này để thu thập thông tin từ phía Quốc hội Việt Nam, thông qua việc cài sẵn phần mềm gián điệp hay không? Đã có quá nhiều bài học cho thấy, cảnh giác trước ông anh láng giềng lắm thủ đoạn là không bao giờ thừa, và đưa ra biện pháp đề phòng những thiết bị văn phòng mà phía Trung Quốc “tặng” chính là một trong những “việc cần làm ngay”.

Minh Tâm

(Blue)

Thua lỗ là tại… hướng đình hay tại cơ chế

Thua lỗ là tại… hướng đình

XUÂN DƯƠNG

(GDVN) - “Toét mắt là tại hướng đình, cả làng bị toét chứ mình em đâu”, liệu có sai khi chữa đi tí chút: “Thua lỗ là tại hướng đình, cả làng bị lỗ chứ mình tôi đâu”?
Thua lỗ” vốn là điều bình thường trong cung cách làm ăn của không ít tập đoàn, tổng công ty nhà nước Việt Nam hiện tại.
Để có thể nhìn rõ bức tranh toàn cảnh, chỉ cần tổng hợp thông tin công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Ông Đinh Quang Tri, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), cho biết trong 6 tháng đầu năm, tổng lãi hoạt động sản xuất kinh doanh của EVN (chưa tính đến lỗ chênh lệch tỉ giá) là 5.814 tỉ đồng. 
Trong khi đó, lỗ chênh lệch tỉ giá lên đến 6.371 tỉ đồng.
Hai số liệu này dẫn đến kết quả lỗ hoạt động sản xuất kinh doanh sau thuế là hơn 700 tỉ đồng.  
Đây mới chỉ là lỗ 6 tháng đầu năm 2016, nếu cộng dồn thì “ngành điện báo lỗ hơn 700 tỉ đồng” trong khi đó “Kiểm toán Nhà nước “khui” ra lương bình quân thực của cán bộ khối văn phòng công ty mẹ gần 30 triệu đồng/tháng, trong khi tập đoàn này lỗ gần chục nghìn tỉ đồng”. [1]
“Thua lỗ” vốn là điều bình thường trong cung cách làm ăn của không ít tập đoàn, tổng công ty nhà nước Việt Nam hiện tại. (Ảnh minh họa trên Vietnamnet.vn)
Bài báo trên Cổng thông tin điện tử Bộ Công Thương (MOIT) cho biết đầu năm 2015 Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) lỗ 1.145 tỉ đồng. [3]Trong số 12 dự án thua lỗ nặng nề, kém hiệu quả đã được công bố, có 4 dự án của Tập đoàn Hóa chất Việt Nam (Vinachem), 5 dự án của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), 2 dự án có “bóng dáng” Tổng công ty Thép Việt Nam (Vnsteel). [2]
Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam) nhìn tổng thể có lãi song hàng loạt dự án đầu tư của Tập đoàn vẫn thua lỗ hàng nghìn tỉ. 
(Công ty Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí lỗ luỹ kế 1.472 tỉ đồng, Tổng công ty Xây lắp Dầu khí lỗ lũy kế 3.209 tỉ đồng, Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Công nghiệp tàu thủy Dung Quất lỗ lũy kế 3.628 tỉ đồng, Lọc hóa dầu Bình Sơn lỗ lũy kế 1.159 tỉ. 
Tổng công ty Dầu Việt Nam cũng ghi nhận khoản lỗ 3.072 tỉ đồng, Tổng công ty Công nghệ năng lượng Dầu khí lỗ 224 tỉ đồng, Công ty Đầu tư khai thác Cảng Phước An lỗ 18 tỉ đồng....)
Với các khoản lỗ nêu trên, PetroVietnam đã phải chi đến 8.343 tỉ đồng dự phòng. [4]

Nợ ngập đầu, lãnh đạo Tập đoàn Than - Khoáng sản vẫn ung dung hưởng lương cao

Báo Tuoitre.vn cuối năm 2014 viết: “Tập đoàn Cao su lỗ: Đề nghị lấy vốn nhà nước giải quyết?”.
Với Tập đoàn Dệt May Việt Nam (Vinatex), báo Plo.vn ngày 20/10/2016 viết: “Dự án sản xuất xơ sợi Polyester Đình Vũ do Tập đoàn Dệt may Việt Nam và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đầu tư 325 triệu USD nhưng chỉ sau vài năm đi vào hoạt động dự án này đã thua lỗ gần 1.500 tỉ đồng”.
Tại Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam (TKV), kết luận của Thanh tra Bộ Tài chính cho thấy “Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam cũng đầu tư vào 59 công ty con, công ty liên kết nhưng có 9 công ty kinh doanh thua lỗ trong năm 2015, lũy kế đến 31/12/2015 thì có 11 công ty lỗ hơn 1.407 tỉ đồng”. [5]
Thống kê trên cho thấy đã có 7 trong tổng số 10 Tập đoàn Quốc gia làm ăn thua lỗ.
Những Tập đoàn người viết chưa có điều kiện tìm hiểu gồm: Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT); Tập đoàn Tài chính - Bảo hiểm Bảo Việt (Bảo Việt); Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel).
Nếu như trước đây dư luận biết nhiều thông tin thua lỗ của các đơn vị quốc doanh về tàu thủy, hóa chất, phân đạm, sắt thép, điện lực… thì nay cái tên mới tham gia “thị trường thua lỗ” chính là Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam.
Đời sống người thợ mỏ mấy chục năm qua tuy có được cải thiện nhưng vẫn thua kém rất nhiều so với các ngành khác. 
Bình quân thu nhập của công nhân mỏ là 8,7 triệu đồng/tháng, của người lao động tại Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) năm 2015 là gần 13,7 triệu đồng.
Thu nhập bình quân tối thiểu của hầu hết nhân viên ngân hàng được khảo sát đều trên 10 triệu đồng/tháng…
Cần phải biết rằng lao động khai thác than, đặc biệt là lao động hầm lò là nghề vô cùng độc hại và cũng vô cùng nguy hiểm.
Không chỉ tại Việt Nam, trên thế giới tai nạn hầm lò vẫn thường xuyên xảy ra cướp đi mạng sống của không ít lao động.
Trong khi thu nhập của người lao động chỉ từ khoảng 40 - 170 triệu đồng/năm thì lãnh đạo các tập đoàn, tổng công ty nhà nước dao động từ khoảng 600 triệu đến 1,4 tỉ một năm (Sabeco)…
Doanh nghiệp làm ăn lãi nhiều, lãnh đạo thu nhập cao là bình thường. Hưởng lương cao gấp nhiều lần so với người lao động, kinh doanh thua lỗ nhưng lại không phải chịu trách nhiệm, nghịch lý này có lẽ khó tìm thấy ở các nước tư bản phát triển.

Chính phủ không thể "nai lưng" trả nợ thay doanh nghiệp

Với cơ chế hiện tại, cái khó của lãnh đạo doanh nghiệp (nhà nước) không ở chỗ họ lãnh đạo giỏi hay kém mà là làm thế nào để trở thành lãnh đạo!
Trình độ quản lý, khả năng kinh doanh của bộ phận lãnh đạo bảy tập đoàn nêu trên thấy họ “làm theo năng lực” nhưng hưởng theo... nguyện vọng! 
Có thể kinh doanh sinh lời cho doanh nghiệp kém nhưng chuyện “mua bán” chưa chắc người ta đã kém.
Cuối năm 2016, sau 9 tháng khai thác, than trong nước tồn kho khoảng 10 triệu tấn thế nhưng đất nước lại nhập khẩu than từ nước ngoài. 
Theo thống kê mới nhất của Tổng cục Hải quan, trong 9 tháng (2016) cả nước đã nhập khẩu hơn 10,5 triệu tấn than trị giá 655 triệu USD. [6]
Số than nhập khẩu xấp xỉ bằng số than tồn kho không bán được. Than nhập từ Úc giá 61 USD/tấn, Nga 64 USD/tấn nhưng nhập từ Trung Quốc giá lại là 82 USD/tấn.
Đương nhiên việc mua than Trung Quốc với giá cao sẽ được hạch toán vào giá thành sản phẩm của doanh nghiệp sau này.
Vấn đề gây sốc không chỉ là tại sao than trong nước thừa mà vẫn nhập khẩu, vấn đề còn là ở chỗ tầm nhìn của lãnh đạo Tập đoàn Than - Khoáng sản. 
Trong một thời gian dài chủ yếu khai thác theo kiểu ăn sổi, cứ bóc một lớp đất đá là có than lộ thiên, là xúc đi bán.
Đến khi buộc phải khai thác sâu hơn (khai thác hầm lò), hệ số bóc đất tăng, cung độ vận chuyển tăng, tỉ lệ than hầm lò tăng hơn than lộ thiên cộng với kỹ thuật lạc hậu, thuế phí cao khiến giá thành cao hơn than mua của nước ngoài, xuất khẩu không được mà bán trong nước cũng khó. 

Quá nhiều dự án thua lỗ, đất nước chậm phát triển vì gánh nặng nợ nần

Thua trên sân nhà có thể là điều đau xót với ai đó chứ lãnh đạo Tập đoàn vẫn ung dung hưởng lương năm, sáu chục triệu một tháng, xin nói thêm đây mới chỉ là lương chứ không phải toàn bộ thu nhập của quan chức tập đoàn này. 
Nói thế không có nghĩa là đổ lỗi hoàn toàn cho Tập đoàn Than - Khoáng sản, bởi việc nhập khẩu than không thể không có trách nhiệm của các bộ ngành khác và sự điều tiết của Chính phủ.
Người không am hiểu buôn bán cũng thấy vận chuyển than từ Trung Quốc tới Việt Nam gần hơn so với từ Nga, Úc, Indonesia, chất lượng than nhập khẩu từ Trung Quốc không hơn của TKV vậy tại sao giá lại cao hơn rất nhiều?
Được biết khoảng 80% than nhập khẩu là dùng cho các nhà máy nhiệt điện và than Việt Nam hoàn toàn đáp ứng về chất lượng, chỉ thua mỗi về giá.
Hiện có 3 nhà máy nhiệt điện Duyên Hải 1, 2 và 3 đều do Trung Quốc tổng thầu (hoặc vay vốn từ Ngân hàng Trung Quốc).
Vừa qua doanh nghiệp thép Formosa Hà Tĩnh đã xin và được Thủ tướng Chính phủ cho phép nhập khẩu than để sử dụng cho nhà máy điện của doanh nghiệp này.
Liệu nguyên nhân mua than giá cao của Trung Quốc có phải vì nhà máy do Trung Quốc thiết kế chỉ phù hợp với than của họ hay đây còn là việc chuyển giá, cũng như Coca Cola Việt Nam nhập nguyên liệu giá rất cao từ Hoa Kỳ khiến họ nhiều năm không nộp đồng thuế nào cho ngân sách nhà nước?
Nhập khẩu than với giá rất cao, công ty tại Việt Nam sẽ không có lãi nhưng thực chất lãi đã quay về “chính quốc”.

Nhóm lợi ích hốt tiền từ dự án "bánh vẽ", nhà nước và nhân dân cùng gánh hậu quả

Tại Việt Nam kinh doanh không có lãi thì không phải nộp thuế, về điều này người Mỹ đã giỏi, người Trung Quốc còn giỏi hơn, chỉ người Việt Nam là biết nhưng giả vờ không biết.
Người Trung Quốc từng mua dưa hấu, chuối, lợn hơi… với giá rất cao rồi ngừng mua khiến giá nông sản trong nước rớt thảm hại.
Hầu hết hàng hóa, kỹ thuật họ đưa vào Việt Nam đều chất lượng thấp nhưng giá lại cao và mặt hàng than không phải là ngoại lệ, vì sao chúng ta vẫn chấp nhận? 
Vấn đề phải chăng là do sự yếu kém trong quản trị doanh nghiệp, trong nghệ thuật kinh doanh, trong tầm nhìn vĩ mô của lãnh đạo đơn vị hay còn là lỗi trong việc vận hành cơ chế thị trường mà chúng ta chưa có biện pháp kiên quyết khắc phục?
Doanh nghiệp nhà nước lãi chia nhau, lỗ ngân sách gánh vậy nên Tổng Giám đốc hay Chủ tịch Hội đồng thành viên chỉ cần là người được “cơ cấu” theo quy trình, giỏi kinh doanh có lẽ không phải là tiêu chí cao nhất. 
Làm ăn thua lỗ thì phải cách chức, nếu làm thiệt hại kinh tế đất nước, ảnh hưởng đến đời sống người dân thì phải bị truy tố trước pháp luật, thế nhưng dù bị xác định là có dấu hiệu vi phạm hình sự, Phí Thái Bình và cộng sự vẫn chưa bị truy tố với lý do “phạm tội lần đầu và có nhân thân tốt”. 
Phải chăng đây chính là bảo bối khiến cho lãnh đạo các tập đoàn kinh tế cứ “yên tâm” công tác kể cả khi “phạm tội lần đầu”?
Của cải cha ông để lại, chỉ moi lên đem bán mà vẫn thua lỗ, thử hỏi làm ăn thế thì làm sao sản xuất được máy bay, tên lửa, tàu chiến, đến chiếc xe máy hiện nay cũng chỉ mới sản xuất được ít phụ tùng, động cơ vẫn nhập khẩu.
Với đội ngũ lãnh đạo như Võ Kim CựVũ Huy HoàngPhí Thái BìnhTrịnh Xuân Thanh,… sự tụt hậu “toàn diện” của đất nước không phải là điều khó nhận thấy.
Những người như họ, thuật ngữ khoa học gọi là virus vì chúng tàn phá chính “vật chủ” mà chúng ký sinh
Người xưa có câu ca dao khá dí dỏm “Toét mắt là tại hướng đình, cả làng bị toét chứ mình em đâu”, liệu có sai khi chữa đi tí chút: “Thua lỗ là tại hướng đình, cả làng bị lỗ chứ mình tôi đâu”?
Người Việt bảy mươi năm qua đã đối mặt ít nhất bốn cuộc chiến chống xâm lược với Pháp, Mỹ, Trung Quốc, Polpot.
Giành hòa bình, thống nhất là để xây dựng đất nước “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” như lời dạy của Hồ Chủ tịch. 
Nếu có điều cần nói thì là “hãy thương đất nước này, dân tộc này”, không làm điều đó chỉ có thể là kẻ vong quốc.

Tài liệu tham khảo:
• Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT), thành lập tháng 4/2005;
• Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin);
• Tập đoàn Tài chính-Bảo hiểm Bảo Việt (Bảo Việt), thành lập tháng 12/2005;
• Tập đoàn Dệt May Việt Nam (Vinatex), thành lập tháng 12/2005;
• Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam (VRG), thành lập tháng 01/2006;
• Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), thành lập tháng 7/2006;
• Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam), thành lập tháng 9/2006;
• Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel), thành lập tháng 12/2009;
• Tập đoàn Công nghiệp Hóa chất Việt Nam (Vinachem);
• Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex), thành lập tháng 5/2011.
Xuân Dương

Nhục ơi là nhục: Giáo dục Việt Nam xếp hạng sau Campuchia

Giáo dục Việt Nam xếp hạng sau Campuchia

Tính hiệu quả của hệ thống giáo dục Việt Nam chỉ xếp thứ 7 trong số 8 nước ASEAN được xếp hạng mà Báo cáo về Tính Cạnh tranh toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) vừa công bố.

Theo đó WEF ghi nhận Singapore, Malaysia và Brunei Darussalam lần lượt đứng đầu trong khi Campuchia đứng thứ 6, Việt Nam thứ 7 và Thái Lan ở cuối bảng. Lào và Myanmar không được WEF xếp hạng.

Kết quả xếp hạng này dường như trái ngược với những bản báo cáo thành tích về số lượng dày đặc các học sinh giỏi, học sinh tốt nghiệp, Thạc sĩ, Tiến sĩ, Giáo sư tại Việt Nam.


Đang có sự chênh lệch giữa những nhận xét và báo cáo chủ quan về chất lượng giáo dục của Việt
Đang có sự chênh lệch giữa những nhận xét và báo cáo chủ quan về chất lượng giáo dục của Việt Nam

Thế nhưng báo cáo này xem ra có phần phù hợp với nhận xét của Giáo sư Thomas J.Vallely trước đó từng chỉ ra 5 ngộ nhận của Việt Nam về việc làm như thế nào để nâng cao chất lượng giáo dục đại học ở Việt Nam hiện nay.

Trong số này Giáo sư Thomas J.Vallely cho rằng Việt Nam ngộ nhận vì nghĩ bộ tiêu chuẩn mà các trường ở Việt Nam đang áp dụng sẽ tạo ra chất lượng cao. Song, vấn đề khó nhất, lớn nhất là làm thế nào để quản trị, quản lý trường đại học (Việt Nam nên so sánh hệ thống đại học của mình với các nước khác, không nên so sánh mình với mình);

Hai là, việc tăng nguồn lực vật chất là có thể tạo ra chất luợng cao hơn hiện có. Tôi (Giáo sư Thomas J.Vallely) rất hoài nghi về khả năng Ngân hàng Thế giới cho Việt Nam vay để phát triển giáo dục. Giáo sư cho rằng, nếu tiếp tục thì sẽ không thành công, không hiệu quả mà vấn đề là ở chỗ đổi mới quản trị, quản lý trước rồi mới đến cái khác. Kinh nghiệm ở Trung Quốc là khó áp dụng ở Việt Nam;

Những nhận xét khách quan này cũng là dễ hiểu khi báo cáo kết quả giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về đảm bảo chất lượng và chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông, được Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến chiều 15/8 cũng chỉ ra những điều đáng ngại về giáo dục.

Theo đó, từ việc biên soạn còn chưa cân đối giữa “dạy chữ” với “dạy người”, giữa lý thuyết và thực hành, giữa dung lượng kiến thức, kỹ năng và thời lượng thực hiện của một số môn học. Một số nội dung trong chương trình, trong sách chưa thực sự cơ bản, khối lượng kiến thức nhiều, dẫn đến sự “quá tải”…,

Bên cạnh đó, việc phân ban không đạt được mục tiêu đề ra, không phù hợp với nhu cầu, nguyện vọng của học sinh. Sau 3 năm triển khai thực hiện phân ban đại trà, năm học 2008-2009, cả nước có gần 84% học sinh lớp 10 học ban Cơ bản, chỉ hơn 14% học sinh học ban Khoa học Tự nhiên, xấp xỉ 2% học sinh học ban Khoa học Xã hội và Nhân văn.

Tiền vẫn tăng đều, bộ trưởng kêu thiếu tiền

Đáng chú ý là ngân sách Nhà nước đầu tư cho giáo dục tăng nhanh, từ 15,3% năm 2001 lên đến 20% tổng chi ngân sách năm 2010. Giai đoạn 2008-2012, tỷ lệ ngân sách nhà nước chi cho giáo dục và đào tạo chiếm khoảng 5,5% GDP. Ngân sách chi cho giáo dục phổ thông chiếm khoảng 55% đến trên 60% tổng chi cho giáo dục đào tạo và luôn được ưu tiên đầu tư tăng thêm hằng năm.

Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý cũng cho rằng  tài chính đầu tư cho giáo dục nhiều chứ không ít song thiếu bàn tay chỉ đạo, thiếu niềm tin của xã hội nên nguồn lực bị phân tán. Vì thiếu niềm tin nên nhiều gia đình mang tiền đi đầu tư giáo dục ở bên ngoài. Nếu không củng cố niềm tin đó đầu tư cho giáo dục vẫn dàn trải.

Song Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận giải thích thêm rằng, 20% ngân sách là chi cho giáo dục đào tạo nói chung chứ không chỉ của riêng bộ này. Vậy nên số chi cho giáo dục phổ thông trên tổng thể vẫn không đủ đảm bảo cho chất lượng tối thiểu của giáo dục.

Thế nhưng vẫn có ý kiến lo ngại: "Nếu tăng được ngân sách thì chất lượng giáo dục có tăng tỷ lệ thuận được không? Tôi nghi ngờ. Có ý kiến là chính ngành giáo dục cũng phải vì lợi ích người dân mà chiến thắng chính lợi ích của ngành mình".

Trong khi đó báo cáo của WEF lại khẳng định rằng tài chính không phải là yếu tố quan trọng nhất để bảo đảm nền giáo dục tốt và lương giáo viên cao không hẳn tạo ra khả năng giảng dạy thích hợp.

Mới đây, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan còn đánh giá đạo đức học sinh hiện nay xuống cấp đến mức báo động.

Theo bà Doan, nếu muốn thay đổi sản phẩm đào tạo thì cần chỉ thẳng vào khiếm khuyết, phải xác định thực tế mục tiêu giáo dục của từng cấp học, xem khiếm khuyết cái gì thì sửa cái đó. Ví dụ, ở bậc tiểu học, giáo dục nhân cách phải được chú trọng vì nó chi phối tất cả quá trình sau này, bậc tiểu học cần tập trung vào dạy người và học lễ...

Theo Phương Nguyên
Đất Việt