Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Những lần gặp ma kỳ bí của đạo diễn Dương Khiết khi quay phim Tây Du Ký; Tại sao Người Peru cổ đại có thể làm mềm đá khổng lồ cả trăm tấn?

Bộ phim “Tây Du Ký” (1986) dù đã lên sóng hơn 2.000 lần nhưng cho đến nay vẫn là tác phẩm được yêu thích nhất trong lòng người hâm mộ. Làm nên kiệt tác ấy, cả đạo diễn Dương Khiết và đoàn làm phim đã phải trải qua 6 năm mưa gió mà không mấy ai thấu hiểu hết được.
Trong những năm cuối đời, cố đạo diễn Dương Khiết đã hồi tưởng lại quá trình làm phim và viết nên cuốn tự truyện “Con đường Tây Du 30 năm của tôi – Xin hỏi đường ở nơi đâu”. Trong đó, Dương Khiết đã kể lại rất nhiều trải nghiệm ly kỳ và thần bí mà đoàn làm phim từng gặp qua. Dưới đây, xin được mượn lời kể của nhân vật “tôi” (đạo diễn Dương Khiết) để tóm lược một vài câu chuyện trong số đó.

Cuốn tự truyện “Con đường Tây Du 30 năm của tôi – Xin hỏi đường ở nơi đâu” của đạo diễn Dương Khiết.

Từ chuyện đoàn làm phim 2 lần gặp ma…
Ngày 2/10/1987, đoàn làm phim chúng tôi đến Tây Lăng – khu lăng mộ của hoàng đế Ung Chính thời nhà Thanh, để quay cảnh hoàng đế Đại Đường nghênh đón bốn thầy trò Đường Tăng trở về. Đây cũng là cảnh cuối cùng xuất hiện trong phim.
Đây là lần thứ 2 chúng tôi đến Tây Lăng (Lần đầu tiên là phục vụ cho cảnh quay hoàng đế đưa tiễn Đường Tăng sang Tây Trúc). Trong cả hai lần, đoàn làm phim đều nghỉ tại nhà khách ở gần khu Tây Lăng. Bước qua cánh cổng lớn là một căn phòng đẹp như cung điện, nhưng cửa chính của nó bị khóa chặt. Phía sau có vài ngôi nhà nghỉ được xây sau này cho lữ khách ở lại.
Nếu như trong lần đầu tiên, các nhân viên chủ chốt nghỉ trong dãy nhà đầu tiên và bộ phận còn lại thì ở một số phòng bên cạnh khuôn viên, thì lần này, cả đoàn làm phim cùng ở tại khuôn viên trong nhà khách.
Linh hồn vua Quang Tự?
Khi chúng tôi đến Tây Lăng thì trời không còn sớm nữa, chúng tôi vội vàng cất hành lý rồi đến căng-tin ăn cơm. Tôi cùng với Dương Bân (diễn viên đóng vai Na Tra) và Trì Trọng Thụy (diễn viên đóng vai Đường Tăng) rời khỏi căng-tin trước tiên.
Giữa căng-tin và nhà khách chính là dãy phòng mà đoàn làm phim nghỉ lại vào lần trước. Khoảng đất giữa dãy phòng và căn nhà phía trước là khóm trúc rậm rạp khiến nơi đây rất tối. Trong lần quay cảnh tiễn Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh, Trì Trọng Thụy chưa tham gia đoàn làm phim nên lần này tôi đã chỉ cho cậu ấy biết, đồng thời miêu tả lại khung cảnh nơi này khi đoàn tới lần đầu tiên.
Tôi đang say sưa nói thì đột nhiên Dương Bân chỉ tay về phía cuối khóm trúc và hô lớn: “Hai người xem, có người đang đến!”. Cả tôi và Trì Trọng Thụy cũng nhìn thấy người đó, dáng cao gầy nhưng lại không rõ mặt.
Dương Bân và Trì Trọng Thụy cùng nói với tôi: “Không thấy rõ mặt, không biết là ai“. Tôi nói: “Đi, chúng ta đi xem đó là ai!“.
Tôi vừa đi vừa quay sang Trì Trọng Thụy và tiếp tục kể: “Lúc trước ở đây không có cây trúc, mọi người còn ngồi trước cửa ăn dưa hấu. Không ngờ mới qua vài năm mà chúng đã mọc rậm rạp, cao lớn như vậy“.
Đúng lúc ấy Dương Bân la lên: “Anh chị xem kìa! Người nọ lui về rồi!“. Lúc này tôi mới nhận ra rằng người lạ mặt kia đang tránh né chúng tôi, chỉ có điều kỳ lạ là người ấy bước đi chậm rãi như mộng du. Chúng tôi càng rảo bước thì bóng người kia lại càng đi nhanh hơn, cuối cùng biến mất vào phía cuối dãy phòng.
Chúng tôi đi đến cuối dãy phòng và phát hiện có lối đi nối với một cổng vòm. Dương Bân chỉ vào cổng vòm nói: “Anh ta ở chỗ đó, lại còn nghiêng đầu ra xem chúng ta kìa”. Tôi quay đầu lại nhìn theo hướng tay Dương Bân chỉ nhưng không thấy ai. Cả Dương Bân và Trì Trọng Thụy cùng khẳng định: “Thật sự có người ở đó, hắn còn nghiêng người nhìn chúng ta mà!“.
Tôi nói: “Để chị đi xem“, rồi tiến về phía cổng vòm nhưng chỉ thấy một quảng trường rất lớn, xa xa có một con đường nhỏ, trên đường không có bóng người nào. Bên trái là một khu đất trống lớn, phía xa hơn có một nhà vệ sinh cũ nát, còn bên phải là một không gian rộng lớn cũng không có bóng người. “Không có ai hết, hai người có hoa mắt không vậy?“.
Dương Bân quả quyết nói: “Em thấy rõ ràng bóng người kia xuất hiện ở cổng vòm, nghiêng người nhìn chúng ta mà!“. Trì Trọng Thụy cũng nói: “Em cũng nhìn thấy“.
Lúc đó, tôi không nhận ra rằng cả hai người đã bị dọa đến kinh hồn phách tán nên tôi điềm nhiên quay về phòng như không có chuyện gì xảy ra.
Hôm sau, đoàn làm phim tới Tây Lăng để thực hiện cảnh quay. Khi ở nhà bảo tàng của Tây Lăng, tôi nhìn thấy một bản giới thiệu về hành cung phụ cận Tây Lăng, là quàn của vua Quang Tự (hoàng đế thứ 11 của nhà Thanh) trong 3 năm để chờ cung điện đặt linh cữu xây xong. Sau này, linh cữu của Trân phi cũng được đặt tại đây nửa năm trước khi chôn cất.
Lúc đó tôi rất tò mò nên đã hỏi phó chủ nhiệm sản xuất Lý Hồng Xương: “Không biết hành cung ở đâu? Khi nào rảnh chúng ta đi xem thử?“. Lý Hồng Xương nói: “Chỗ chúng ta ở không phải là hành cung sao?“.
Lúc này tôi mới giật mình nhớ lại bóng người xuất hiện tối hôm trước mà kinh sợ đến nỗi mồ hôi lạnh chảy khắp người. Liệu đó có phải là âm hồn vua Quang Tự hay không? Dù không có câu trả lời, nhưng điều đó vẫn ám ảnh tôi.

Tranh vẽ vua Quang Tự. (Ảnh dẫn theo gliderrider)

Người phụ nữ bí ẩn
Tại địa điểm quay phim còn xuất hiện một chuyện kỳ dị khác: Lúc diễn viên quần chúng đã hóa trang xong và đang chờ tới cảnh diễn của mình, quản lý đạo cụ Chân Chí Tài bỗng nhìn thấy một người phụ nữ mặc quần áo vải hoa, trên tay bế một đứa trẻ đẩy cửa vào một căn phòng ở nhà bảo tàng. Vì đang khát nước nên Chân Chí Tài đã cầm ly đi theo để xin nước uống.
Không ngờ, khi bước vào phòng ông không tìm thấy người phụ nữ kia ở đâu. Ông tìm khắp nơi cũng không thấy có cửa ra khác. Vậy cô ấy đi đâu? Chân Chí Tài sợ hãi vội chạy ra khỏi phòng. Con gái tôi ngồi dưới gốc cổ thụ bên ngoài nhà bảo tàng cũng chứng kiến toàn bộ sự việc, từ lúc người phụ nữa kia đi vào phòng, tóc thắt bím, mặc quần áo vải hoa, tay bế đứa trẻ, cho tới lúc quản lý Chân sợ hãi rời đi, nhưng đến cuối cùng vẫn không thấy người phụ nữ kia đi ra.

(Ảnh minh họa, dẫn theo tinhhoa.net)

Lời kể của ông lão ở hành cung
Vào bữa trưa, tôi đã kể lại hai sự việc trên cho tất cả mọi người, ai nấy đều cảm thấy kỳ quái. Đến buổi chiều, chúng tôi phải trở lại Tây Lăng để quay cảnh trên không cuối cùng làm bối cảnh khi bốn thấy trò Đường Tăng phi thăng. Trên đường đi, Tuần Hạo ngồi bên cạnh tôi bỗng thốt lên: “Đạo điễn, miệng chị sao lại sưng lên thế?”. Tôi liền sờ miệng mình thì thấy miệng bị sưng lên không khác nào Trư Bát Giới, lại còn không ngừng sưng lớn hơn.
Chồng tôi là Vương Sùng Thu nhìn thấy cũng hoảng sợ: “Mau quay về tìm bác sĩ!”. Thế là chúng tôi lên ôtô chạy về nhà khách. Bác sĩ Tào cho tôi uống thuốc rồi cũng bắt tôi quay về Bắc Kinh chữa trị. Trên đường đi miệng đã tiêu sưng từ từ, và về đến nhà thì tôi hoàn toàn khỏi hẳn. Điều này thật kỳ lạ! Lúc đó tôi mơ hồ nghĩ rằng, phải chăng âm hồn kia trách tôi đã kể chuyện của hắn cho quá nhiều người cùng nghe? Nếu không, thì những thứ mà chúng tôi trông thấy là gì? Họ là người hay ma quỷ?
Mãi về sau, phó quay phim Đường Kế Toàn mới kể cho tôi rằng, ông lão canh cổng ở hành cung từng nói: “Nơi đây không chỉ là quàn của vua Quang Tự và Trân phi, mà còn có không ít người đã chết trên quảng trường kia. Từ thời kháng Nhật và Cách mạng Văn hóa đều có rất nhiều oan hồn. Vào buổi tối ở đây thường xuyên nghe được tiếng khóc la…”. Cũng vì câu chuyện ấy mà Đường Kế Toàn từng muốn đến xem quảng trường nhưng lại không dám đi nữa.
Đến chuyện Dương Khiết linh hồn ly thể
Đây là một trải nghiệm khi tôi còn trẻ, không liên quan đến quá trình làm Tây Du Ký, nhưng cũng đủ khiến tôi tin rằng linh hồn là có thật.
Đó là một ngày sau Tết Nguyên Đán năm 1963. Hôm đó, bảo mẫu quên đem bếp than tổ ong ra ngoài, trong khi tôi vẫn đang ngủ trưa ở trong phòng. Có lẽ do thói quen nhiều năm nên trong đầu tôi giống như có một chiếc đồng hồ sinh học, cứ đến một giờ nhất định liền tự động thức dậy. Lần này cũng vậy, tôi thức dậy và cầm túi xách ra ngoài. Nhưng khi vừa đi đến cầu thang, tôi liền mất tri giác.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như vậy, cảm giác bản thân trở nên nhẹ nhàng như không có trọng lượng, phiêu bồng trên không trung, bay về màn sáng trắng ở phía trước. Lúc này, bên tai tôi nghe thấy có người gọi: “Cô Dương! Cô Dương!”, “Mau đi lấy dấm chua! Nhanh nhanh ấn huyệt nhân trung“.
Tôi nhìn xuống dưới tự hỏi: “Ai đang gọi mình thế nhỉ?“. Lúc này tôi mới phát hiện mình đang phiêu du trên cầu thang ngay trước nhà. Dưới cầu thang cách nhà tôi khoảng 2 tầng lầu, bà Bạch và các con của bà đang vây quanh một người nằm bất tỉnh trên mặt đất, tôi nhìn kỹ thì hóa ra người đó chính là mình. Lúc đó tôi đã rất ngạc nhiên và nghĩ: “Rõ ràng mình đang ở đây, vậy người bất tỉnh dưới kia là ai?”.
Tôi đang tự hỏi thì bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, sau đó tôi tỉnh dậy. Bà Bạch cùng người nhà đều chụm đầu vào nhìn tôi: “Tỉnh rồi! Sống lại là tốt rồi!”. Mọi cảm giác đều bình thường trở lại, nhưng đồng thời cảm giác thoải mái như vừa rồi cũng biến mất.
Nhờ có lần ngộ độc khói than ấy mà tôi có được một lần trải nghiệm linh hồn ly thể. Trước đây, tôi vẫn luôn muốn biết trên đời này thật sự có linh hồn hay không, thể nghiệm thú vị này đã cho tôi đáp án. Tôi vững tin: Linh hồn là có thật. Cái chết cũng không đáng sợ, bởi vì tôi đã trải qua một lần rồi…
Hồng Liên, biên tập theoTinhhoa.net


Dấu vết văn minh tiền sử: Tại sao Người Peru cổ đại có thể làm mềm đá khổng lồ cả trăm tấn?




Với những công trình cổ đại được tìm thấy, chúng ta có thể phát hiện rằng người cổ đại phát triển hơn so với chúng ta ngày nay. Dưới đây chúng ta hãy thử tưởng tượng về cách mà người cổ đại “lắp ráp” và di chuyển những khối đá nặng hàng trăm tấn như thế nào, nếu phát hiện ra được và có thể ứng dụng vào thực tế thì công nghệ hiện đại sẽ có bước đột phá lớn.
Khối đá nổi tiếng với 12 cạnh ở Cuzco, Peru. Một công trình bằng đá chính xác như vậy được thực hiện như thế nào vẫn là một bí ẩn. (Shutterstock)
Nếu bạn ngắm kỹ cấu trúc các công trình và tường làm từ các khối cự thạch ở Nam Mỹ – như khối đá với 12 cạnh ở Cuzco, Peru – ngay lập tức bạn thấy chúng được xếp khớp với nhau rất chính xác.
Những ghi chép về lịch sử cổ xưa kể về người Inca, những người đã sống ở Peru (trước khi bị người Tây Ban Nha chiếm đóng), là những người đã xây dựng lên tất cả các công trình được tìm thấy trong khu vực này.
Theo phương thức chúng ta biết đến thì sẽ “sử dụng” các khối đá nặng hàng trăm tấn như thế nào?
Làm thế nào mà người Inca có thể xây dựng các công trình với một sự chính xác như thành trì Saksaywaman với những khối đá nặng tới 150 tấn, chồng khít vào nhau, trong khi người ta không tìm thấy được “công nghệ” mà họ dùng để xây dựng?
Lời giải thích “chuẩn mực” là người Inca bằng cách nào đó đã cố gắng sử dụng một phương pháp “ước lượng và thử” để cắt, xẻ các khối đá với các công cụ bằng đá của họ rồi đặt khối đá vào vị trí, nhìn ngắm nên cắt thế nào để các khối đá ăn khớp với nhau, nếu chưa khớp thì họ lại nâng đá lên và cắt xẻ khối đá một lần nữa rồi thử lại….và cứ tiếp tục như vậy cho đến khi khớp thì thôi.
Phương pháp này có lẽ đã được áp dụng trong thế kỷ XVI và XVII, khi người Tây Ban Nha và các nhà truyền giáo đã quan sát cách mà người Inca xây dựng các công trình. Vào thời điểm đó, người Inca chỉ xây dựng các công trình với những phiến đá nhỏ hơn nhiều, và không đạt độ chính xác cần thiết để tạo nên các khối 12 cạnh.
Chỉ với búa đá tròn dường như cắt xẻ những khối đá vừa to vừa nặng như vậy là điều không thể. Nhất là với các khối đá có trọng lượng 100 tấn!

Mặc dù đưa ra những cách giải thích kiểu như trên, nhưng các nhà khoa học trong đó có nhà khảo cổ Jean-Pierre Protzen vẫn phải thừa nhận rằng cách giải thích như trên là không khả thi. Nhất là bằng cách nào mà người Inca có thể vận chuyển và lặp đi lặp lại việc nâng lên hạ xuống những khối đá lớn như vậy. Một số mỏ đá cách xa địa điểm xây dựng khoảng từ 30km trở lên, lại còn nằm ở các khu vực đồi núi.

Di chuyển các khối đá lớn không phải lúc nào cũng là điều không thể. Nếu mỏ đó ở trên cao hơn so với công trình xây dựng, hay khi không có sự chênh lệch về độ cao, nhưng nếu có không gian rộng lớn để nhiều người có thể kéo đá, thì vẫn có thể di chuyển những phiến đá khổng lồ này.
Ví dụ khối đá Tonnerre dùng làm trụ cho bức tượng đồng Kỵ sĩ ở St Petersburg, Nga, nó nặng 1.500 tấn, được di chuyển chỉ bằng sức người vào năm 1768.
Những khối đá được xếp trùng khớp với nhau thật kinh ngạc
Nhưng ở một xã hội chỉ có các công cụ thô sơ, và không có kỹ thuật tiên tiến, làm thế nào có thể vận chuyển những khối đá nặng 100 tấn qua 30 km đường núi?
Ít ra thì điều này gợi ý rằng dù ai đã xây dựng chúng, họ cũng tiên tiến hơn so với những suy nghĩ của chúng ta về họ
Nhưng những gì người Tây Ban Nha xâm chiếm Peru ghi nhận rằng người Inca không sở hữu những kĩ thuật cần thiết để xây dựng các công trình phức tạp và không tưởng như vậy.
Như vậy có lẽ công trình này đã được xây dựng không phải bởi người Inca. Chính người Inca cũng tiết lộ cho người Tây Ban Nha rằng các công trình này đã được xây dựng từ trước khi người Inca tới đây sinh sống, do một tộc người khác thực hiện.
Công trình cổ Saksaywaman, gây nhiều tranh cãi về niên đại được xây dựng. (Shutterstock)
Có khả năng người Inca đã xây dựng thêm lên trên nền công trình đã được dựng sẵn từ trước và những nhà biên niên sử Tây Ban Nha đã nhầm lẫn khi cho rằng người Inca đã xây dựng toàn bộ công trình?
Nếu những người xây dựng công trình này thậm chí còn xa xưa hơn tổ tiên của người Inca, thì chẳng phải điều đó trái ngược với hiểu biết về lịch sử của chúng ta, rằng những nền văn minh xa xưa hơn người Inca không thể có được kiến thức và khả năng xây dựng những công trình phức tạp tiên tiến như vậy?

Công nghệ của những nền văn minh cổ đại đi ngược lại với suy nghĩ của chúng ta về họ.

Vì vậy, chúng ta có khả năng đang tìm về một nền văn minh tiên tiến cổ xưa hơn nền văn minh của người Inca, nhưng chúng ta lại không biết tí gì về họ, ngoài trừ việc họ có thể xây dựng các công trình như Saksaywaman.
Toàn cảnh di chỉ Sacsayhuamán ở Peru
Những khối đá này được di dời như thế nào vẫn còn là một bí ẩn, và đó cũng là bí ẩn đối với các công trình cự thạch khác, như Kim tự tháp Giza.
Mặc dù ngày nay chúng ta có thể vận chuyển các khối đá lớn như vậy và nâng chúng lên cao, nhưng suy nghĩ của chúng ta về sự tiến bộ công nghệ của người cổ xưa không phải lúc nào cũng phù hợp với các thành tựu mà chúng ta thấy được từ các công trình của họ. Phải chăng cần phải thay đổi cách suy nghĩ về các nền văn minh cổ xưa?
Tuy nhiên, có một vài giả thuyết về cách gia công ra các khối đá như vậy. Nhiều truyền thuyết địa phương nói về một dung dịch của người cổ xưa được chiết xuất từ thực vật, có đặc tính làm mềm đá.
Các nhà thám hiểm như Percy Fawcett huyền thoại, cũng như Hiram Bingham người đã khám phá ra Machu Picchu, đều được nghe về những truyền thuyết tương tự. Bên cạnh đó, Jorge A. Lira, một linh mục Công giáo, năm 1983 đã khẳng định có thể tái chế dung dịch làm mềm đá, nhưng ông lại không thể làm cho đá cứng trở lại.
Những dấu tích trên một số khối đá của công trình Saksaywaman trông rất giống bê tông hiện đại – điều đó chỉ ra rằng đá đã được đúc hoặc được gia công ra hình dáng như ta đã thấy.
Trong khi điều này vẫn là giả thuyết, thì chúng ta có thể chắc chắn rằng việc dùng búa đá và nâng đá lên nhiều lần để gia công sẽ không đạt được độ chính xác cũng như lực cần thiết để xây dựng được Saksaywaman. Những công trình như vậy sẽ thôi thúc chúng ta tìm hiểu nhiều hơn về quá khứ và nhận ra rằng người cổ xưa có thể có trình độ tiến bộ hơn nhiều so với những gì chúng ta vẫn hằng tưởng.
Xuân Hà
Xem thêm:

Xem thêm:

Những công trình “lạ” trong sân bay Bạch Mai; Vô tư ‘xẻ thịt’ đất quốc phòng phi trường Biên Hòa


1
TP – Hàng loạt công trình như sân tập golf và nhà điều hành câu lạc bộ golf hoành tráng được xây dựng trên đất quốc phòng do Quân chủng Phòng không Không quân quản lý nằm sát đường Lê Trọng Tấn. UBND quận Thanh Xuân nhiều lần có văn bản đề nghị làm rõ căn cứ pháp lý xây dựng các công trình này nhưng không được hồi âm.
Sân tập golf rộng hàng nghìn m2
Trên địa bàn quận Thanh Xuân, từ lâu người dân sống xung quanh khu vực sân bay Bạch Mai, thuộc Quân chủng Phòng không – Không quân (PKKQ) quản lý không khỏi bất ngờ khi từ giữa năm 2015, cùng thời điểm thi công dự án mở rộng đường Lê Trọng Tấn về phía đất sân bay Bạch Mai, hàng loạt công trình phục vụ nhu cầu vui chơi, tập luyện thể thao mọc lên rầm rộ sau bức tường rào chạy dọc con đường này.
Trong đó, nổi bật là tổ hợp công trình nhà điều hành – khu tập golf treo biển Mipec Golf Club tại số 8 Lê Trọng Tấn. Tổ hợp gồm một công trình xây dựng kiên cố cao hơn 2 tầng có tổng diện tích gần 1.000m2, thiết kế như một biệt thự gồm 4 mái, phía trước nhà điều hành là khu sân tập golf rộng nhiều nghìn m2. Cũng trên diện tích đất dọc đường Lê Trọng Tấn thuộc quản lý của Quân chủng PKKQ còn có cả siêu thị điện máy, kho bãi, gara ôtô, bãi trông giữ ôtô qua đêm…, được xây dựng từ giữa năm 2015 đến nay.
Ông Lê Văn Dũng, sống tại phường Khương Mai (quận Thanh Xuân) cho biết: “Trước khi đường Lê Trọng Tấn được mở, không có công trình nào xây dựng trên đất Quân chủng PKKQ. Những công trình tập luyện thể thao chỉ mới xuất hiện từ khoảng tháng 7/2015, khi đường đang được mở rộng, công trình thể thao được xây dựng phục vụ mục đích cho thuê thu phí là chính”.
Trao đổi với PV Tiền Phong, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, Chủ tịch UBND phường Khương Mai xác nhận, công trình sân tập golf, cửa hàng điện máy nằm giáp đường Lê Trọng Tấn được xây dựng trên diện tích đất thuộc quyền quản lý của Quân chủng PKKQ. Từ năm 2015 cho đến nay, UBND phường đã phối hợp với cơ quan liên ngành vào kiểm tra nhiều lần nhưng Quân chủng PKKQ không cung cấp hồ sơ khiến việc quản lý của chính quyền địa phương gặp nhiều khó khăn.
Về danh sách các công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai, bà Lan cho biết, UBND phường đã có danh sách nhưng phường không thể cung cấp do công trình nằm trên đất Quân chủng PKKQ. Tuy nhiên, theo chức năng quản lý nhà nước, chính quyền địa phương chịu trách nhiệm kiểm tra, quản lý công trình xây dựng trên địa bàn, dù công trình nằm trên loại đất gì.
Những công trình “lạ” trong sân bay Bạch Mai - ảnh 1
Công trình sân tập golf “mọc” lên trong đất Quốc phòng.
Bất hợp tác với chính quyền
Về những công trình xây dựng trong khu đất thuộc quản lý của Quân chủng PKKQ, một lãnh đạo UBND quận Thanh Xuân cho biết, công trình sân tập golf, cửa hàng điện máy, gara ôtô… trong sân bay Bạch Mai được xây dựng do Quân chủng PKKQ cho phép, chính quyền địa phương không được cung cấp thông báo khởi công, giấy phép xây dựng (GPXD), các hồ sơ liên quan theo quy định. UBND quận Thanh Xuân đã có văn bản gửi Tư lệnh Quân chủng PKKQ đề nghị xem xét căn cứ pháp lý của việc xây dựng các công trình nêu trên nhưng đến nay chưa nhận được hồi âm.
Căn cứ hồ sơ PV thu thập được, sau khi phát hiện các công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai, tháng 8/2015, UBND quận Thanh Xuân đã ký Văn bản số 943/UBND-TTrXD gửi đồng chí Tư lệnh Quân chủng PKKQ, đề nghị chỉ đạo các đơn vị cung cấp cho chính quyền địa phương các hồ sơ liên quan đến các công trình xây dựng trong khu vực sân bay Bạch Mai để quận thực hiện chức năng quản lý nhà nước. Tháng 9/2015, UBND phường Khương Mai có văn bản gửi các cơ quan thuộc Quân chủng PKKQ đề nghị cung cấp tài liệu, hồ sơ pháp lý liên quan đến các công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai.
Nội dung văn bản của UBND phường Khương Mai xác định: Qua kiểm tra khu vực sân bay Bạch Mai giáp phố Lê Trọng Tấn, nay đã cải tạo thành sân bóng đá mini, sân tập golf, dựng nhà tôn khung sắt sử dụng làm bãi đỗ xe ôtô qua đêm, quán bia.
Chủ đầu tư đã phá tường rào, vỉa hè dành cho người đi bộ để mở cổng ra phía đường Lê Trọng Tấn gây bụi bẩn, không đảm bảo vệ sinh môi trường và thường xuyên gây ách tắc giao thông, gây bức xúc dư luận nhân dân. Ngày 10/9/2015, tổ công tác quản lý trật tự xây dựng phát hiện thêm 1 công trình nhà thép tại địa chỉ 171 Trường Chinh cao 1 tầng, diện tích khoảng 300m2
UBND quận Thanh Xuân, UBND phường Khương Mai đã ban hành nhiều văn bản đề nghị Quân chủng PKKQ cung cấp GPXD, thông báo khởi công và hồ sơ liên quan đến các công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai.
Tuy nhiên, theo lời một lãnh đạo UBND quận Thanh Xuân cho biết, thì đến nay chính quyền địa phương chưa nhận được các tài liệu pháp lý về hàng loạt công trình sân dựng trong sân bay Bạch Mai, mà các cấp chính quyền đã nêu trong văn bản gửi các đơn vị thuộc Quân chủng PKKQ.
Trao đổi với PV, một lãnh đạo Sở Xây dựng Hà Nội khẳng định, việc UBND quận Thanh Xuân gửi văn bản đề nghị Quân chủng PKKQ cung cấp hồ sơ pháp lý liên quan đến các công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai là đúng trình tự và thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ quản lý Nhà nước về trật tự xây dựng trên địa bàn. Ngay cả với các công trình thuộc diện miễn phép, theo trình tự, cơ quan chủ quản vẫn phải gửi thông báo khởi công và hồ sơ pháp lý cho chính quyền địa phương.
Để làm rõ căn cứ pháp lý của những công trình xây dựng trong sân bay Bạch Mai, PV Tiền Phong đã gửi giấy giới thiệu và nội dung cần làm việc với Quân chủng PKKQ thông qua Cục Tuyên huấn – Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam theo đúng trình tự. Trao đổi với PV Tiền Phong ngày 6/7, đại diện Cục Tuyên huấn – Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam cho biết, đã gửi giấy giới thiệu và các tài liệu liên quan đến Quân chủng PKKQ theo đúng quy định để Quân chủng sắp xếp và sẽ có thông báo lịch làm việc đến PV sau.
Đại diện lãnh đạo UBND quận Thanh Xuân cho hay, cũng chính vì Quân chủng PKKQ không cung cấp hồ sơ pháp lý, không hồi âm nên cũng chưa có hồ sơ báo cáo lên thành phố.
Làm sân golf không phải là nhiệm vụ của quân đội
“Tôi rất đồng tình với phát biểu của Thượng tướng Lê Chiêm, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng trong buổi làm việc của Thủ tướng Chính phủ tại TPHCM vừa qua. Lúc này, quân đội phải tập trung tăng cường sức mạnh quân đội, bảo đảm quốc phòng an ninh. Chính vì thế, những nhiệm vụ nào chỉ đơn thuần về kinh tế, không liên quan trực tiếp đến quốc phòng thì quân đội không tham gia, để cho các thành phần kinh tế khác làm. Quân đội chỉ làm kinh tế tại các vùng trọng yếu như biên giới hải đảo, có thể kết hợp làm kinh tế gắn với quốc phòng. Ngược lại, với những lĩnh vực kinh tế thuần tuý, không liên quan đến quốc phòng, ví dụ như làm sân golf thì quân đội việc gì phải làm?”.
(Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên Tư lệnh Quân khu IV, đại biểu Quốc hội khóa VIII, IX, X trao đổi với PV Tiền Phong)
Luân Dũng (ghi)

Không đội mũ bảo hiểm, Thủ tướng Campuchia chấp nhận nộp phạt

Thứ 6, 15:20, 24/06/2016

VOV.VN - Sáng 24/6, Thủ tướng Campuchia ông Hun Sen đã đến cơ quan công an ở thủ đô Phnompenh để đóng tiền phạt vì không đội mũ bảo hiểm khi lái xe.
Trước đó khoảng 1 tuần, Thủ tướng Hun Sen đi công tác ở huyện Sre Om Bol, tỉnh Kos Kong. Tại đây, ông Hun Sen có đi xe gắn máy một đoạn nhưng không đội mũ bảo hiểm và bị công an huyện Sre Om Bol lập biên bản do trung úy Sun Nem ký.
thu tuong campuchia nop phat vi pham giao thong hinh 1
Thủ tướng Campuchia Hun Sen nộp phạt vi phạm giao thông.
Tại nơi nộp phạt sáng 24/6, Thủ tướng Hun Sen tuyên bố, không ai có quyền sống trên pháp luật. Dù người đó có chức vụ quyền hạn đến đâu cũng không được dùng chức quyền hay quyền miễn trừ của mình để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật.
Thủ tướng cũng đã cám ơn công an huyện Sre Om Bol đã thực hiện đúng chức năng nhiệm vụ của mình, đồng thời Thủ tướng kêu gọi mỗi người dân Campuchia chấp hành tốt luật giao thông nhằm hạn chế thiệt hại do tai nạn giao thông xảy ra./.
PV/VOV-Phnom Penh

ĐÊM 16/7 NHÓM NGƯỜI VIỆT TẠI NHẬT CƯỚP CỦA, ĐÂM TRỌNG THƯƠNG NGƯỜI BỊ HẠI ĐÃ BỊ BẮT


Đêm qua 16/7 “Rúng động Nhật Bản vụ cướp táo tợn của nhóm DHS Việt tại ga ….. “

Thông tin mới nhất trên kênh truyền hình Nhật Bản Nihon TV News cho biết, cảnh sát nước này cuối cùng cũng đã tóm gọn được toàn bộ nhóm nghi phạm tham gia vụ đánh cướp tài sản nói trên.
Trước đó, hôm 23/2, tại một khu chung cư ở thị xã Kamisato thuộc tỉnh Saitama, cách thủ đô Tokyo hơn 80km, một nhóm nam giới người Việt đã cướp đi một túi xách chứa 500.000 Yen (khoảng gần 100 triệu đồng) của một phụ nữ người Việt.
Sau đó, một nam giới người Việt khác đã đuổi theo và bị nhóm cướp đâm trọng thương. Nhóm cướp đã lên xe bỏ chạy và bị cảnh sát Nhật Bản truy đuổi.
Tới trưa ngày 24/2, cảnh sát Nhật Bản phát hiện được xe của nhóm cướp chạy trên đường cao tốc tại thành phố Iida, tỉnh Nagano. Khi bị cảnh sát yêu cầu dừng lại, 3 người trên xe đã bỏ chạy. Cảnh sát đã vây bắt được một đối tượng tại làng Achi gần đó.
Nghi phạm được xác định danh tính là Nguyen Van Du, 21 tuổi. Du khai nhận đã tới chỗ nạn nhân định vay tiền. Khi không vay được, Du đã cướp số tiền của nạn nhân. Riêng vụ chém người truy đuổi, Du cho biết là do một đối tượng khác trong nhóm gây ra.
Đêm cùng ngày, cảnh sát truy bắt được nghi phạm thứ hai Nguyen Ba Cong, 22 tuổi. Tới sáng 25/2, cảnh sát bắt được nghi phạm thứ ba Nguyen Dao Tran, 23 tuổi. Cong và Tran khai nhận có mặt tại nơi xảy ra vụ cướp, nhưng không nhận đâm người truy đuổi.
Trong khi đó, cũng vào sáng 25/2, một nam giới người Việt xuất hiện tại một công ty ở thành phố Takasaki, tỉnh Gunma, nằm cách thủ đô Tokyo gần 100km, và tự nhận đã tham gia vụ cướp trên. Người này cũng nhận là thủ phạm chém người truy đuổi.
Cảnh sát đã đưa người này về điều tra. Nghi phạm thứ tư được xác định là Vu Ngoc Tuc, 26 tuổi. Nguồn tin cảnh sát sau đó khẳng định, cả bốn nghi phạm bị bắt đều có liên quan tới vụ cướp tại Saitama hai ngày trước đó.
Tại cơ quan an ninh, Tuc khai nhận không tham gia vào vụ cướp tiền, mà chỉ đâm người truy đuổi. Hung khí gây án, Tuc đã vứt trên đường trốn chạy.
Hiện vụ việc đang tiếp tục được điều tra.

http://tinuocnhat.info/dem-qua-167-rung-dong-nhat-ban-vu-cuop-tao-ton-cua-nhom-dhs-viet-tai-ga/

ĐẠI TÁ HOA CHÍ CƯỜNG-PHÓ TƯ LỆNH SƯ 40 BỊ ĐẠI TƯỚNG DƯƠNG ĐẮC CHÍ PHẠT DO TỬ HÌNH THIẾU TÁ MÃ HƯỜNG HÃM HIẾP 3 EM GÁI HÀ GIANG 14 TUỔI

Mùa Xuân khói lửa ngút trời

Huỳnh Tâm  - Quân đội Trung Quốc tung hoành theo ý đồ của Đặng Tiểu Bình "dạy cho Việt Nam một bài học" quân đội Trung Quốc như kẻ nằm mơ trong chiến thắng cứ thế tha hồ làm mưa làm gió, hãm hiếp phụ nữ từ già đến trẻ không tha thứ một ai! Nam giới tương vong la liệt từ biên giới đến thị xã, có nhiều thường dân bị thương chờ ngày chết, tàn nhẫn nhất là những bé gái và trai từ sơ sinh cho đến 15 tuổi v.v... đem ra làm tấm bia thi nhau bắn, trúng được thưởng một điếu thuốc lá Chunghwa. Sau đó, vài ngày chúng tôi không còn thấy người Việt nơi chúng tôi đóng quân, làm tôi rất phân vân, không biết họ sống chết thế nào?...

*

Sau buổi cơm tối, chuẩn bị đến tuần trà, tôi liền chuẩn bị máy thu âm, còn Nhất Biến tiếp tục phỏng vấn tên Đại tá Hoa Chí Cường: 

- Anh, Cương có thể trình bày tiếp mọi sự kiện trong câu hỏi được không? 

- Vâng, từ lúc tôi trình diện tên Đại tướng Dương Đắc Chí, sau đó được y ủy nhiệm quyền tham mưu phó Sư đoàn bộ binh 40 với quân số 12.820, chỉ huy trưởng vẫn tên Thiếu tướng Tô Tường Khuê. Nhiệm vụ tham mưu phó Sư đoàn trước nhất kiểm điểm lại tình hình các bộ phận của Sư đoàn, như đơn vị đặc công, thông tin, trinh sát, liên lạc, các lực lượng nhẹ của trung đoàn pháo binh gồm tiểu đoàn lựu pháo, cối v.v... 

Lúc ấy toàn bộ vũ khí nặng của Sư đoàn 40 còn án ngữ các nơi hiểm yếu tại biên giới vòng 1, gồm 1 tiểu đoàn xe tăng, 1 tiểu đoàn cao xạ phòng không, pháo chống tăng, công binh, vận tải, hậu cần. 

Và một chuyện đáng trách nhất của Sư đoàn 40 với tổn thất 510 binh sĩ tử trận, chôn chung một mộ tập thể, có ghi tọa độ, một tuần sau, tôi ra lệnh chuyển tất cả đồng đội bị tử trận đưa về bên kia biên giới Trung Quốc. Có một chuyện lạ đến không ngờ được, khi quật mộ không thấy một tử thi nào của đồng đội, tôi rà lại tọa độ không sai, mọi người ngỡ ngàng, báo cáo lên Bộ Tư lệnh liên quân khu Côn Minh, được trả lời mật: 

- Từ lúc này những thương vong ngày đầu chiến tranh kể như mất tích (không khai báo). 

Sức đề kháng của dân quân Việt Nam mãnh liệt. Nguồn Nhất Biến 

Nếu chiếu theo trả lời mật, quân đội nhân dân Trung Quốc với con số tử trận đích thật bị mất tích: 

Sư đoàn 40 mất tích thay vì tổn thất 3%. (510 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 31 mất tích 14% quân số. (2550 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 32 mất tích 11% quân số. (1887 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 33 mất tích 17% quân số. (2890 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 37 mất tích 18% quân số. (3060 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 38 mất tích 16% quân số. (2720 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 39 mất tích 14% quân số. (2550 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 41 mất tích 10% quân số. (1700 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 42 mất tích 15% quân số. (2550 binh sĩ tử trận) 
Sư đoàn 58 mất tích 22% quân số. (3740 binh sĩ tử trận) 

Quân đội nhân dân Trung Quốc mới đánh hiệp đầu của nhạc phẩm (phản công tự vệ), tức thì trên sân khấu chiến trường Việt Nam, do tên Đại tướng (杨得志) Dương chỉ huy (Hết Đắc Chí) đã tổn thất 24.157 binh sĩ, tương đương một Quân đoàn trên lý thuyết của quân đội nhân dân Trung Quốc, nói rõ hơn Đại tướng Hết Đắc Chí, hiện chỉ còn 3 Quân đoàn, còn Quân đoàn mật số (0) có 24.157 khai mất tích (tử trận). Trong khi ấy mặt trận phía Đông do Đại tướng (许世友) Hứa Thế Hữu chỉ huy, được biết thê thảm hơn từ hai hướng Cao Bằng và Lạng Sơn mất tích 1 Quân đoàn tương đương 23.782 quân số, và 1 Lữ đoàn 4.230 quân số. 

Từ ngày 17/02/1979 đến ngày 19/02/1979 nhạc phẩm (phản công tự vệ) do Đặng Tiểu Bình lãnh đạo, dưới sự trình diễn của hai viên Đại tướng (许世友) Hứa Thế Hữu và Đại tướng (杨得志) Dương Đắc Chí, đã thu hút 52.169 chiến binh mất tích, nếu là tử trận có thể nói nơi đây sân khấu bi trường phản công tự vệ chứa 52.169 nấm mồ! 

Trong khi ấy nhà máy Trung Quốc phóng loa truyền tin chiến tranh phản công tự vệ, từ năm 1979 đến năm 1987 Quân đội nhân dân chỉ tổn thất 60.000 thánh tử đạo (chết cho đảng CSTQ). 

Quả nhiên chiến tranh bất nhân với con người thời nào cũng vậy, nhưng chiến tranh thời nay rất khác thường, mới ngày đầu, tại biên giới lãnh thổ Việt Nam, ta, địch, dân quân và thường dân cùng ôm nhau chết. Sau đó Trung Quốc công bố con số tử vong không thực thà, họ chỉ đưa ra con số chẵn không lẻ thấp nhất 60.000 binh sĩ tử trận để lừa đối dư luận, họ phủi tay con số 52.169 tử trận trước đó vào 17/02/1979 và 19/02/1979, họ chính thước vô thừa nhận. Thế là 52.169 tử vì đạo không có nửa nén hương lạnh cho người đem thân xác hy sinh vì đảng CSTQ! 

Từ đó con số 52.169 ghi mãi trong tim tôi, đến nay vẫn còn sợ, sau một đêm ngủ, thấy 52.169 thi thể, chưa + tôi = 52.170 thế mới biết một buổi sáng mình vẫn còn sống. Xin lỗi tôi chưa tính đến quân sổ tử trận sau ngày 20/02/1979 cho đến hôm nay 1987. Hai bạn nên biết quân đội nhân dân Trung Quốc tử trận 3 lần hơn, còn nhà máy Trung Quốc chỉ công bố 1 phần, tính theo mộ bia hiện có trong nghĩa trang, tôi gọi là con số tự hào của đảng CSTQ! 

Hơn 650.400 dân công Trung quốc và dân công người Việt tị nạn, ngày đêm đào hào đắp lũy vòng 2, nối vào chiến lũy vòng 1 trong lãnh thổ Việt Nam vừa hoàn tất. Nguồn: Đại tá Hoa Chí Cường. 

Ngày 22/02/1979. Bộ tư lệnh liên quân khu, Quân ủy Vân Nam đặt bộ chỉ huy chiến trường trên chiến lũy biên giới vòng 2, gồm 1 Lữ đoàn xe tăng và các đơn vị binh chủng khác, đảm nhiệm tấn công các tỉnh biên giới Tây Bắc của Việt Nam. Ngày 24/02/1979 chiến lũy vòng 1, nối kết vào chiến lũy vòng 2 bằng những giao thông hào, đây là con đường huyết mạch chuyển binh bổ sung cho 10 Sư đoàn bị khuyết quân số. 

Cụ thể để hai bạn am tường: 

Tư lệnh, Đại tướng (许世友) Dương Đắc Chí, chuyển binh từ Vân Nam tiến quân vượt biên giới vào Việt Nam theo 3 hướng. 

- Hướng Lai Châu, Quân đoàn 11 có 3 Sư đoàn bộ binh: 31, 32, 33. Quân số 13.250 người. 

- Hướng Hoàng Liên Sơn (Lào Cai) Quân đoàn 13 có 3 Sư đoàn bộ binh 37, 38, 39 được tăng cường Quân số 12.840 người. 

- Hướng Hà Tuyên (Hà Giang) Quân đoàn 14 có 3 Sư đoàn bộ binh 40, 41, 42 và Quân đoàn 20, có 1 Sư đoàn bộ binh 58 và bổ sung Sư đoàn bộ binh 149. Quân số 19.500 người. 

Ngoài ra còn có 4 trung đoàn pháo binh, 2 trung đoàn cao xạ, 16 trung đoàn biên phòng và các lực lượng dân binh. Lực lượng 4 Quân đoàn hiện có quân số 48.590 người. 

Được biết dưới trướng của Đại tướng (许世友) Hứa Thế Hữu có Quân đoàn 55 được tăng cường, thêm 5 trung đoàn pháo binh, nâng tổng số 9 trung đoàn pháo binh cho mỗi quân đoàn. 























Bản đồ chi tiết các hướng tiến công của Trung Quốc trên toàn tuyến biên giới chiến tranh Việt-Trung 1979. Ngoài ra còn có XXXXX Tập đoàn biệt lập. Bộ Tư lệnh tại thị trấn Tĩnh Tây, và Bách Sắc, sát nách Cao Bằng, VN. Cửa ngỏ vào chiến lũy vòng 1 trong lãnh thổ biên giới VN. Mọi chuẩn bị tăng cường nếu Đại tướng (许世友) Hứa Thế Hữu cần đến. Nguồn: Nhất Biến CPC. 

Tổng kết 10 Sư đoàn chính quy của viên Đại tướng (杨得志) Dương Đắc Chí, cộng thêm các lực lượng thiết giáp, pháo binh, phòng không, công binh tương đương với 4 sư đoàn. Theo biên chế một quân đoàn 50.000 quân, một sư đoàn 12.900 quân, tổng số quân Trung Quốc tham chiến phản công tự vệ trên chiến trường biên giới Việt Nam từ 450.000 đến 500.000. Chưa tính (XXXXX Tập đoàn biệt lập) đặt bản doanh Bộ tư lệnh tại thị trấn Tĩnh Tây, chờ ứng chiến. 

Thị xã Hà Giang, Quân đội nhân dân Trung Quốc hãm hiếp phụ nữ 
từ già đến trẻ không tha thứ một ai. Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường. 

Tôi xin trình bày tiếp về "tổn thất của kẻ chiến thắng, và người chiến bại". 

Cả hai đảng CSVN và CSTQ xem cuộc chiến tranh này không khác nào một trò chơi giải trí, chúng nó khai thách tâm lý bảo vệ xóm làng, đẩy thường dân làm là chắn biển người, còn dân quân làm thân bia đỡ đạn, cảnh chiến tranh đem đến cho nhân dân Việt Nam tại biên giới nhiều tổn thất nhất, rồi mới đến thường dân thị xã Hà Giang, người người lầm than khắp nẻo đường, tài sản bỗng chốc hóa trắng tay, chỉ vì bốn chữ "phản công tự vệ" của Đặng Tiểu Bình. Mấy ngày đầu, quân chủ lực của đảng CSVN chưa thấy tên nào xuất hiện, hoàn toàn mở cửa 6 tỉnh, thị xã Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Quân đội Trung Quốc tung hoành theo ý đồ của Đặng Tiểu Bình "dạy cho Việt Nam một bài học"quân đội Trung Quốc như kẻ nằm mơ trong chiến thắng cứ thế tha hồ làm mưa làm gió, hãm hiếp phụ nữ từ già đến trẻ không tha thứ một ai! Nam giới tương vong la liệt từ biên giới đến thị xã, có nhiều thường dân bị thương chờ ngày chết, tàn nhẫn nhất là những bé gái và trai từ sơ sinh cho đến 15 tuổi v.v... đem ra làm tấm bia thi nhau bắn, trúng được thưởng một điếu thuốc lá Chunghwa. Sau đó, vài ngày chúng tôi không còn thấy người Việt nơi chúng tôi đóng quân, làm tôi rất phân vân, không biết họ sống chết thế nào? 

Quân đội nhân dân Trung Quốc tử vong trên đường 22 trong lãnh thổ Việt Nam. 
Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường. 

Chúng tôi nghe tên Hoa Chí Cường kể lại cuộc chiến tranh tại Hà Giang, quả thực không lòng nào chịu được, bởi chứng lời người thực, việc thực đã từng giày xéo trên quê hương tôi thảm khốc, người dân có tội tình gì mà phải đem họ ra làm trò chơi dã man, thảo nào 2 đảng CSVN-TQ đào tạo ra đại tập đoàn máu lạnh. Tôi vừa chớm chân đứng lên, ý ra ngoài hiên nhà để dằn căm phẫn. Nhất Biến hiểu ý, liền ấn vai tôi ngồi xuống, hỏi: 

- Thưa, anh Cương thế thì Sư đoàn 40 của anh có tham gia vào những sự việc mà anh vừa trình bày không? 

Quân đội nhân dân Trung Quốc tử vong trên đường 22 Hà Giang Việt Nam. Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường. 

Hoa Chí Cường tự tay rót một ly trà đầy, uống một hơi cạn ly đáp: 

- Tôi ra lệnh, Sư đoàn 40 cắm trại 100%, và nghiêm lệnh bất cứ binh sĩ nào phạm phải quân kỷ đều tử hình, tuy nhiên cũng có một tên Thiếu tá không tuân lệnh, hãm hiếp cùng lúc 3 em gái độ tuổi 14, y xem thường quân kỷ, tôi lấy quyết định tử hình không tha thứ. Thề là tôi bị tên Đại tướng Dương Đắc Chí mời về Bộ tư lệnh Quân Ủy Vân Nam. Ông ấy tự phóng đại những quân kỷ để đẩy tôi vào đường cụt, nào là khinh quân không tuân Biển người, tránh né địch, không học tập lời dạy của Quân ủy trung ương "dạy cho Việt Nam một bài học". 

Tôi thà chết chứ không chịu tự dối mình, đáp: 

- Thưa Đại tướng, Biển người tôi không thực hiện được thì người khác đã thực hiện thay tôi, thường dân Việt Nam chết không đất chôn, nếu tôi theo chiến thuật Biển người thì bao giờ có lối tiến quân nhanh, nhờ vậy 4 Quân đoàn của Đại tướng, tổn thất chỉ mới 24.157 binh sĩ. Tại sao tôi phải tránh địch cũng có lý do của nó, tôi thích xông pha vào chiến trường với quân đội chủ lực, chính qui của CSVN. Nếu trận chiến này tôi thắng dân quân tự vệ Việt Nam thì không hãnh diện mấy, tôi cho đó là một thất sách về chiến lược, bởi dân quân ấy không phải quân chuyên nghiệp, và thường dân Việt Nam tay không có một tất sắt. Tôi đem tên Thiếu tá Mã Hường tử hình vì Sư đoàn 40 canh cửa cho các Sư đoàn bạn tung hoành, nếu Sư đoàn 40 theo gương Sư đoàn bạn, nhỡ có địch tấn công thì ai chống đỡ, thà một tên Thiếu tá chết còn hơn để 4 Quân đoàn của Đại tướng bị tổn thất thê lương. 

Quân đội nhân dân Trung Quốc tử vong tại 
đầu nguồn sông Lô lãnh thổ Việt Nam. Nguồn Ảnh: Hoa Chí Cường. 

Bỗng, Hoa Chí Cường cười một tràng dài có vẻ thích thú, vì Cường có ý mỉa mai tên Dương Đắc Chí, nói tiếp: 

- Nói chung thời gian đầu tại 6 tỉnh, thị xã Việt Nam, quân đội của Trung Quốc tàn sát người dân Việt Nam vô tội vạ, và tài sản lớn nhỏ đều bị phá hủy, một cảnh tượng chiến tranh để lại đất nước Việt Nam bình địa, đổi lại Trung Quốc hơn 24.157 tử trận, cả 2 đảng CS đồng bại trận. Hiện nay (1987) chiến tranh còn tiếp diễn chưa thể nào tổng kết, nhất là con số tổn thất phải chuẩn, có thể sau cuộc chiến tranh này, tôi sẽ trình bày mọi chi tiết với hai bạn. 

Tôi ký vào sổ kỷ luật, ngồi chờ Quân ủy Vân Nam hài tội, tuy nhiên tên Đại tướng Dương Đắc Chí, thấy tôi còn có thể xài lại được, cho nên y để tôi ngồi chơi xơi nước tại bản doanh tổng tham mưu chiến lược của Bộ tư lệnh liên quân khu.