Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Vì sao cổ nhân cho rằng, nhà rộng mà ít người ở là phong thủy xấu

Theo quan niệm phong thủy của người xưa, ngôi nhà rộng lớn nhưng ít người ở chính là điều hung hiểm. Do vậy, trong thiết kế phòng ngủ của các Hoàng đế đều không quá 10m vuông, tất cả là có đạo lý của nó.

phong thủy, phòng ngủ, hoang de,
Xét về phong thủy, nếu phòng lớn mà ít người ở sẽ không cát tường, bởi căn phòng có thể hấp thụ nhiều nhân khí. (Ảnh: Paoshouji)
Cổ nhân giảng: “Nhà lớn, người ít là nhà hoang”
Lý luận phong thủy của người xưa có câu: “Ốc đại nhân thiểu, thị hung ốc”, tức là ngôi nhà rộng lớn nhưng ít người ở thì đó là nhà nguy hiểm, xét về phong thủy thì đó là thuộc loại xấu. Vì sao cổ nhân lại nói như vậy trong khi mua được một ngôi nhà lớn là mơ ước của rất nhiều người? Kỳ thực, từ xưa đến nay xung quanh vấn đề này đã nảy sinh bao chuyện buồn, vui, ly, hợp.
Vậy vì sao nhà quá to lớn lại không tốt? Nếu nhìn lại các kiến trúc của người xưa, đặc biệt là phòng ở của Hoàng đế, có thể thấy chúng đều vừa ở, thậm chí phòng ngủ của các vị Hoàng đế Trung Hoa đều chỉ nhỏ hơn 10m2. Cổ nhân có câu: “Ốc đại nhân thiểu thiết mạc trụ”, đại ý chính là nhà to mà người ít ở thì cũng giống như là không có người ở, là nhà hoang.
Đạo lý này kỳ thực cũng rất đơn giản. Chúng ta có thể lấy nguyên lý của máy điều hòa nhiệt độ làm ví dụ để giải thích cho điều này: Với những ngôi nhà 10 m2, thì chỉ cần nửa giờ đồng hồ khởi động là phòng đã mát lạnh. Thậm chí sau khi tắt điều hòa thì căn phòng vẫn mát trong một khoảng thời gian nhất định. Đó là bởi vì không gian nhỏ, năng lượng sẽ rất nhanh chóng bão hòa.
Nói cách khác, không gian càng nhỏ thì năng lượng cần tiêu tốn lại càng ít. Nhưng nếu chúng ta đặt chiếc điều hòa ấy vào trong một ngôi nhà rộng 100m2 thì nó sẽ bất lực, không đủ sức làm mát.
Đó là bởi vì không gian càng lớn thì năng lượng cần thiết lại càng nhiều. Cho nên, chiếc điều hòa ấy có hoạt động liên tục thì ngôi nhà cũng không mát được. Do đó, chúng ta cần một lượng lớn máy điều hòa để đáp ứng nhu cầu của ngôi nhà lớn. Điều này là tương tự như với thân thể con người. Ngôi nhà càng lớn thì sẽ tiêu hao càng nhiều năng lượng của thân thể con người.
Vì thế, ngôi nhà to nhỏ như thế nào thì số lượng người sống trong ngôi nhà đó cũng phải tỉ lệ thuận với nó. Điều đó có nghĩa là, ngôi nhà càng lớn thì càng cần nhiều người ở, nhân khí phải vượng, phải lớn thì mới phù hợp. Xét từ góc độ phong thủy, nhà càng to càng rộng thì càng hút nhân khí.
Những lý luận này là hoàn toàn có cơ sở. Năng lượng mà cơ thể con người phát ra là thứ mà chúng ta gọi là “nhân khí”. Khi một người dùng quá nhiều năng lượng để lấp đầy không gian rộng lớn của ngôi nhà thì thân thể sẽ bị tổn hại rất lớn.
Khi cơ thể một người phải tiêu tốn năng lượng càng nhiều thì thể chất của người ấy cũng tự nhiên yếu đi. Biểu hiện bên ngoài của người này chính là mệt mỏi phờ phạc trong công việc, khó tránh khỏi mắc sai lầm, khả năng phán đoán nhận định bị suy giảm. Từ đó, những chuyện không hay, chuyện xui xẻo cũng liền theo nhau mà đến.
Như vậy, diện tích nhà bao nhiêu mới được coi là tốt? Từ những kinh nghiệm thực tế có thể thấy rằng: phòng ngủ rộng khoảng 15m2 và lớn nhất không vượt quá 20m2 là tốt. Cổ nhân nhận định rằng, nếu ngủ trong phòng rộng hơn 20m2 thì sẽ rất khó có con. Điều này có thể không phải là chân lý tuyệt đối, nhưng trong một ý nghĩa nào đó thì lại là chính xác. Thực ra, điều này cũng có thể giải thích rằng do thân thể bị tiêu hao nhiều năng lượng, làm thể chất giảm và ảnh hưởng đến sức sinh sản. Cũng tương tự như, đất đai mà không màu mỡ thì cây trồng sẽ không ra hoa kết quả được.
Phong thủy trong phòng ở của người xưa
phong thủy, phòng ngủ, hoang de,
Phòng ngủ của Hoàng đế xưa đều không quá 10m2. (Ảnh: Read01)
Phòng ngủ của Hoàng đế Trung Hoa thường chỉ nhỏ hơn 10m2. Chúng ta hãy đến Cố Cung ở Bắc Kinh để xem tẩm cung của Hoàng đế thời xưa để hiểu rõ hơn về điều này.
Khi bước vào Điện Dưỡng tâm và phòng đọc sách, phòng ngủ của Hoàng đế Ung Chính trong Cố Cung, nhiều người không khỏi ngạc nhiên khi thấy rằng phòng nghỉ của Hoàng đế không hề lớn hơn phòng của thường dân, cũng chỉ vẻn vẹn trong khoảng 10m2.
Chiếc giường của Hoàng đế cũng không lớn hơn so với giường của những người dân bình thường khác. Hơn nữa, trong khi ngủ còn buông hai song rèm nên không gian càng trở nên hẹp hơn, có lẽ còn không đến 10m2. Điều quan trọng không phải là phòng rộng mà là có một thân thể khỏe mạnh.
Cố Cung là hoàng cung lớn nhất thế giới. Diện tích của nó lên tới 720.000 m2, tổng cộng có 9.000 phòng ở. Nhưng vì sao Hoàng đế lại sống trong một căn phòng nhỏ hẹp như vậy? Bởi vì, cơ thể và thể trạng của Hoàng đế cũng không khác gì so với những người dân bình thường khác. Vì để giữ gìn thể lực, đạt được mục đích về sức khỏe và tuổi thọ, nên các vị Hoàng đế xưa cũng chỉ ở trong một không gian nhỏ như vậy.
Nếu có dịp tới thăm 10 viên lâm lớn nhất tại Tô Châu và 4 khu vườn nổi tiếng nhất tại Quảng Đông, Trung Quốc, chúng ta cũng có thể thấy rằng, tuy những ông chủ lớn ở đây rất giàu có nhưng phòng ngủ của họ lại nhỏ hẹp, chỉ khoảng 10m2. Ngược lại, những người giàu có mới nổi lên hiện nay lại trang trí phòng ngủ vô cùng xa hoa, diện tích cũng rất rộng lớn, có khi rộng tới hơn 50m2. Kết quả, cơ thể họ không mắc bệnh này thì lại mắc bệnh khác, cả ngày ăn uống thuốc bổ, kết quả vẫn là cơ thể bị hủy hoại, việc kinh doanh cũng vì thế mà đi xuống.
Từ đó, có thể thấy trí tuệ của cổ nhân là phi thường cao. Xét về sâu xa, thì điều này cũng là phù hợp với lý nhân quả và tư tưởng “số mệnh thiên định” của người xưa. Vì sao nói như vậy? Bởi vì, cổ nhân cho rằng số mệnh của một người đã được định sẵn từ trước (trừ khi một người làm việc đại thiện, có công đức vô lượng, hoặc khi làm những điều quá xấu xa, phúc đức bị hao tổn thì sẽ có thay đổi).
Bởi vậy, nếu một người chỉ tận hưởng giàu sang phú quý mà không lo hành thiện tích đức, đến khi dùng hết phúc báo đã định từ trước, thì điều chờ đợi phía trước sẽ là tai ương, như đoản mệnh hoặc thiên tai dịch bệnh. Đúng như lời cổ nhân nói: “Phúc hề họa sở ỷ, họa hề phúc sở trí” (phúc nếu như hưởng hết thì tất sẽ chiêu mời họa).
Cổ nhân cho rằng, dù là điều nhỏ như cơm áo gạo tiền hay lớn hơn nữa là an ninh và hòa bình cũng đều từ phúc báo mà sinh ra. Bởi vậy, một người nếu muốn có cuộc sống thuận lợi, chỉ có một cách là luôn làm việc thiện, ở phương diện hưởng thụ thì phải tận lực tiết kiệm, tránh lãng phí, tránh làm hao tổn phúc báo. Như vậy, cuộc đời người ấy sẽ càng ngày càng thuận lợi và bình an vô sự.
TinhHoa tổng hợp

Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp

Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp

29/10/2017 18:28 GMT+7    ·    NGỌC ĐÔNG - Ảnh: NVCC

TTO -Tối ngày 28-10 (giờ VN), Trần Đặng Đăng Khoa – chàng trai Việt đang thực hiện kế hoạch đi vòng quanh thế bằng xe máy - cho biết mình vừa cán đích Paris sau 150 ngày đi từ Việt Nam.

Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 1.
Chàng trai Việt muốn khám phá thế giới bằng xe máy Trần Đặng Đăng Khoa - Ảnh: NVCC
Trao đổi với Tuổi Trẻ sáng ngày 29-10 từ thủ đô nước Pháp, Đăng Khoa cho biết Paris là điểm đến đánh dấu một nửa hành trình khám phá thế giới bằng xe máy của mình, và anh đang tất bật chuẩn bị cho chặng tiếp theo.
"Sáng nay mình chạy về Paris, theo đại lộ Champs-Élyséss đến Khải Hoàn Môn rồi chạy những kilomet cuối cùng đến chân tháp Effiel tại thủ đô Paris của nước Pháp", Đăng Khoa chia sẻ trên trang cá nhân.
Tính đến nay, sau 5 tháng chu du khắp nơi bằng xe máy, chàng trai đến từ Gò Công, Tiền Giang đã mang chiếc xe "bảng số 63" của mình đi quãng đường dài 20.000km qua 23 quốc gia lớn nhỏ, tốn hết 500 lít xăng, 25 chai nhớt và 1 cặp vỏ xe.
23 quốc gia mà Khoa đã đi qua, tính luôn cả Việt Nam, có Campuchia, Thái Lan, Nepal, Ấn Độ, Pakistan, Iran, Azerbaijan, Georgia, Bulgaria, Hy Lạp, Albania, Montenegro, Bosnia & Herzegovina, Croatia, Ý, Thụy Sỹ, Lichtenstein, Áo, Đức, Luxembourg, Bỉ và Pháp.
Khoa cho biết, chuyến đi giúp anh được "ăn những món chưa bao giờ ăn, chơi những môn chưa bao giờ nghĩ đến, ngắm nhìn những tòa lâu đài, di sản thế giới, công trình kiến trúc và cảnh quan nổi tiếng hay thấy trên ti vi và cả những nơi đẹp đẽ chưa bao giờ nghe nói đến, gặp và trò chuyện với bao nhiêu con người thú vị, người dân bản địa, những người thích chu du khác…"
Chàng trai sinh năm 1987 cũng tâm sự suốt chuyến hành trình vừa qua, anh có "nhiều kỉ niệm vui buồn và trải nghiệm đáng nhớ chưa từng có trong đời không kể xiết, nhiều lần cũng sợ hãi và chán nản lắm nhưng ráng vượt qua và đi tiếp, rồi cũng nếm trải đủ thứ trong chuyến đi này".
Nhưng cái Khoa thấy quan trọng và hài lòng nhất, đó là không bị bất kì tai nạn, va chạm lớn nhỏ nào, do anh chạy chậm và cực kỳ cẩn thận, ngoài ra cũng không bị bệnh hay cảm sốt gì dọc đường, thêm nữa là do sức đề kháng từ nhỏ đã rất tốt và biết tự chăm sóc bản thân để duy trì sức khỏe về lâu dài.
Sau Paris, Khoa dự định đi Bắc Âu, sang Nam Mỹ, Trung Mỹ, có thể cả Bắc Mỹ, rồi sang Úc, sau đó về Đông Nam Á và về Việt Nam trong 365 ngày nữa.
"Các bạn thấy đấy, các bạn Tây đi được thì mình cũng đi được, tuy nhiên sẽ cần nhiều nỗ lực và chuẩn bị cũng phức tạp hơn nhưng không có nghĩa là không thể. Hãy theo đuổi và chiến đấu cho giấc mơ của mình và những gì mình tin là đúng đắn. Đừng bỏ cuộc, vì mình chỉ sống một lần mà thôi", Đăng Khoa chia sẻ sau chặng đường đến Paris.
Một số hình ảnh ấn tượng trong hành trình 150 ngày từ Việt Nam đến Pháp của Trần Đặng Đăng Khoa:
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 2.
Đăng Khoa tại tháp Tháp Eiffel, Paris
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 3.
Hành trình từ Việt Nam đến Pháp trong 150 ngày của Khoa
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 4.
Đăng Khoa khi đi qua dãy Alps ở Thụy Sỹ
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 5.
Khoa cho biết anh "tới châu Âu vừa kịp mùa lá vàng rơi rụng"
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 6.
Khung cảnh Khoa chụp ở Tuscany, Ý
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 7.
Đăng Khoa tình cờ gặp lại người bạn tên Fabio ở Ligura, Ý. "Lần đầu gặp là ở Pakistan lúc hai thằng đi ngược chiều nhau, mình đi về châu Âu, bạn ấy đi về châu Á. Giờ bạn ấy đã về còn mình vẫn trên đường", Khoa viết
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 8.
Đăng Khoa và "bạn đường" của anh ở đảo Santorini, Hy Lạp
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 9.
"Chiến mã" của Khoa tại vùng núi Caucasus ở biên giới Georgia giáp nước Nga
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 10.
Đăng Khoa ở Bouzonville, Pháp
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 11.
Khung cảnh thần tiên ở Luxembourg
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 12.
Hành trang của Trần Đặng Đăng Khoa
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 13.
Lâu đài Neuschwanstein ở Đức
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 14.
Làng cổ Masouleh ở Iran
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 15.
Đăng Khoa chia sẻ mình được "cảnh sát Iran hộ tống qua đoạn nguy hiểm"
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 16.
Thay nhớt cho "chiến mã" ở Sukkur, Pakistan
Chàng trai Tiền Giang đi xe máy từ Việt Nam đến Pháp - Ảnh 17.
Phnom Penh, Campuchia
NGỌC ĐÔNG - Ảnh: NVCC

TÔI ĐƯỢC TS Y KHOA ĐÀO THỊ MÙI CHỮA KHỎI “VIÊM BỜ MI” BẰNG THỦY CHÂM…SAU 5 THÁNG KHÁM, CHỮA TẠI 3 BỆNH VIỆN…

Phạm Viết Đào.

Từ cuối tháng 4 đầu tháng 5 năm 2017, mắt tôi tự nhiên bị ngứa, rất khó chịu đành phải vào Bệnh viện E khám điều trị theo chế độ Bảo hiểm y tế…
Bác sĩ khám cho thuốc và vòng đi vòng lại vài, ba tháng nhưng xem chừng bệnh “ ngứa mắt” không được khắc phục; Tuy không nghiêm trọng nhưng khá khó chịu, đối với 1 người như tôi hàng ngày không thể không vào mạng thì đây là cản trở lớn.
Thầy thuốc động viên: Đây là bệnh của tuổi tác, phải sống chung với khiến cho tôi khá buồn, mặc dù bệnh này cũng không nghiêm trọng gì lắm nhưng ảnh hưởng tới chuyện viết lách của mình…
Sau khi vào bệnh viện E thấy không ổn, mặc dù đã được 2-3 bác sĩ tận tình khám chữa; tôi đã tìm đến Bệnh viện Mắt Việt-Nga, rồi Bệnh viện Mắt TW.. hy vọng có sự cải thiện gì không nhưng đều được chẩn trị như nhau: Vệ sinh bờ mi và cho một số thuốc đặc trị…
Có bác sĩ còn dọa tôi bị tăng nhãn áp, phải vào nội trú ngay nếu không sẽ bị mù; Có ông còn dỗ mình thay thủy tinh thể vì đã có vấn đề…Nhưng rồi mình đã bình tĩnh âm thầm tìm cách giải quyết…

Tình cờ gặp TS y khoa Đào Thị Mùi, nhân dịp chị vừa ra mắt tập truyện ngắn Người quê, NXB Hội Nhà văn VN tại Câu lạc bộ Văn chương tại tư gia nhà văn Nguyễn Đình Chính, mình có phàn nàn về cái bệnh viêm bờ mi đã hành mình 5 tháng nay. Nghe vậy, TS Đào Thị Mùi, nhà văn Y Mùi tư vấn ngay: Anh đến em chữa cho, em đảm bảo chữa được; Bệnh của anh là do viêm dị ứng; Các thầy thuốc của 3 bệnh viên kia không khắc phục được là do họ chạy chữa bằng liệu pháp trị cấp; Em sẽ thủy châm cho, thủy châm sẽ khắc chế được căn bệnh viêm dị ứng…
Đầu tháng 10/2017 mình đến nhờ “bàn tay vàng” của TS Y Mùi, sau 10 ngày thủy châm, thấy tình trạng bờ mi được khắc phục khá tốt. Hiện tại không còn cảm giác ngứa bờ mi nữa, đó là niềm vui lớn nhất của mình. Hiện nay vẫn phải tra rửa mắt bằng một vài loại thuốc nhưng mình tin “bệnh viêm bờ mi” đang khắc phục tốt…
Trước đây, hàng ngày dăm ba lần lại phải lấy tay dụi mắt cho đỡ ngứa. Có bác sĩ còn khuyên mình là hàng ngày tự vệ sinh bờ mi, thỉnh thoảng miết miết vào mí mắt; Đấy là lời khuyên nguy hiểm…
Khi nghe TS Y Mùi chẩn đoán bị viêm dị ứng bờ mi, mình nhận ra ngay là chính xác vì cơ địa của mình hay bị di ứng; Mỗi khi trở trời, mình thường biết trước vài ngày, hắt hơi liên tục. Mùa hè, nóng lên thì 2 bắp chân nổi mẩn, càng gãi càng ngứa vì cơ địa bị dị ứng…
Được biết châm cứu, thủy châm là sở trường thăm khám của TS Đào Thị Mùi, tốt nghiệp Đại học Y tại Liên Xô cũ. Những vị nào bị bệnh về viêm thần kinh, xương khớp do bị thoái hóa, viêm nhiễm do cơ địa dị ứng nên điều trị bằng châm cứu, thủy châm.
Cách đây hơn 10 năm mình bị bị viêm, gai cột sống, phải chạy chữa mất mấy tháng bằng châm cứu trị liệu tại Bệnh viện Y học cổ truyền dân tộc nhưng không khỏi. Tình cờ được giới thiệu tới một ông y sĩ, ở tại một góc ngôi chùa cuối phố Đội Cấn, giáp đường Bưởi, ông tên Hồng, Y sĩ Hồng đã thủy châm cho mình 9 ngày và đã dứt được viêm gai cột sống. Hiện nay ông Hồng không còn ở đó nữa vì chùa đã được cải tạo lại…
Tiến sĩ Đào Thị Mùi cũng có khả năng này. Vậy xin giới thiệu với quý vị, ai bị những bệnh như đã nêu, thấy có thể chạy chữa bằng châm cứu, thủy châm nên tìm đến TS Đào Thị Mùi…

Địa chỉ phòng khám: Số nhà A 5, ngách 4, ngõ 276 đường Nghi Tàm…ĐT:01696722383

Sau khi được khám chữa, để trả ơn, mình đã viết một bài giới thiệu Tập truyện ngắn Người quê của TS y khoa, nhà văn Y Mùi trên báo Văn Nghệ
 
Y MÙI VỚI TẬP TRUYỆN NGẮN “NGƯỜI QUÊ”…
Phạm Viết Đào.
Trong cuộc đời có 2 cái nghề mà những người làm trong cái nghề có cái quyền năng tự mình can thiệp trực tiếp, trực diện vào sinh mạng, số phận của người khác; Họ có thể làm thay đổi không chỉ đời sống sinh học mà cả đời sống tinh thần tâm linh của người khác: đó là nghề y- nghề làm thầy thuốc và nghề viết văn…
Trong cuộc đời cũng có 4 cái nghề mà những con người làm cái nghề này rất dễ bị tổn thương về âm đức, gánh chịu những nghiệp chướng: nghề làm chính trị ( Một đời làm lãi vạn đại ăn mày; Một đời làm chúa, mười đời ăn mày…); nghề cầm súng, cầm gươm ( Một tướng công thành vạn cốt khô…); nghề làm thầy thuốc ( để làm thầy thuốc giỏi cứu chữa cho hàng ngàn, hàng vạn người bị bệnh hiểm nghèo không khỏi có lúc sai sót, lẫm lỗi làm chết oan người khác); nghề làm quan tòa trong thời buổi hiện nay ( Rất nhiều quan tòa hiện nay mỗi khi tuyên xong một bản án tử hình thường phải vào chùa vào nhà thờ sám hối, xin rửa tội)…
Không ngẫu nhiên mà Lỗ Tấn được bố mẹ cho tiền sang Nhật học nghề làm thầy thuốc nhưng ông đã rẽ ngang, chuyển sang cầm bút. Vì Lỗ Tấn muốn tự mình chữa cái bệnh u mê mà hàng triệu sinh linh của dân tộc Trung Hoa vĩ đại của ông đang mắc phải; tuy ở vào đầu thế kỷ XX nhưng  xã hội, con người Trung Hoa vẫn chìm trong bóng đen Trung Cổ. Lỗ Tấn nhận thấy: nếu ông cứ theo nghề thầy thuốc thì chỉ có thể cứu vớt cho vài ngàn con người đói khổ, tật nguyền…
Y Mùi là người có cái may, định mệnh đã an cư Y Mùi và Y Mùi đang hăng hái hoạt động trong 2 cái nghề đầy quyền năng nhưng cũng đầy nghiệp chướng này: làm thầy thuốc và viết văn…Y Mùi đã xây được cái lầu 1: Lầu thầy thuốc, hiện đang hăng hái muốn xây thêm lầu 2: lầu văn…
Đọc tập truyện Người quê của Y Mùi, thấy tác giả có tư chất một nhà văn, có cái hồn hậu, trong sáng của một con người cầm bút có lẽ nhờ do những trải nghiệm, từng đụng chạm trực diện tới sinh mạng của những con người mang trên mình những khuyết tật của sinh thể; có thể từ nguồn ren do cha sinh mẹ dưỡng và cũng có thể do hoàn cảnh gia đình-xã hội đưa đẩy…
Đọc văn Y Mùi chưa thấy sự làm dáng, viện dẫn kỹ xảo, những chiêu thức báo hiệu sự lão hóa của tâm hồn giống như một người đàn bà qua tuổi xuân sắc phải dùng tới son phấn để đẩy lùi, đánh lừa tuổi tác, thời giang…
Đọc 9 truyện ngắn trong tập truyện Người quê, người viết chí muốn xin gợi ý cho tác giả và lưu ý độc giả 2 truyện đó là truyện: Người tử tế ( Viết về cuộc đời bị căn bệnh thế kỷ HIV)  và Chuyện kể của “người thích ôm rơm” ( Chuyện viết về một người phụ nữ nông thôn tích cóp tiền lên thành phố chữa bệnh)…
Theo người viết bài này: đó 2 lại chuyện được nhất, đúng thế mạnh, sở nghề của Y Mùi. Y Mùi cho biết, chị làm nghề thầy thuốc và 2 cái chuyện này cũng đã cho ta thấy những trải nghiệm đáng tin được thế hiện trong các con chữ của 2 truyện do Y Mùi bộc bạch…
Như trên đã nói: người làm nghề y rất dễ bị tổn thương về âm đức và gánh chịu nghiệp chướng…Dẫu sao thì cái nghề châm cứu của Y Mùi cũng đỡ rủi ro hơn so với cái nghề phẫu thuật mà chỉ cần sai lầm một nhát dao, đường chỉ có thể đẩy bệnh nhân về thế giới bên kia hay chịu tàn phế suốt đời…Không phải ngẫu nhiên danh ngôn dành cho nghề y đó là: Lương y như từ mẫu…
Qua những gì Y Mùi viết trong 2 truyện ngắn này, người đọc nhận thấy Y Mùi đã tự nhận thức được cái đạo cầm kim, đạo chữa bệnh cứu người của người làm nghề thầy thuốc; Đó là sự thành công hồn nhiên, hồn hậu của tác giả, của bác sĩ…Chúc Y Mùi vững tiến trên cái tư chất đó, kết hợp ngày một nhuyền hơn 2 cái nghề đầy quyền năng và nghiệp chướng này…
Là thầy thuốc, Y Mùi biết rõ cơ chế nảy sinh bệnh lý trong con người: Con người thường bị bệnh khi CHÍNH KHÍ bị rối loạn, TÀ KHÍ nổi lên chế ngự đẩy lùi chính khí dẫn tới bệnh tật…
Người làm thầy thuốc giỏi là người sớm giúp người bệnh củng cố, ổn định chính khí đẩy lúi tà khí..Nghề y cũng như nghề làm chính trị; chữ CHÍNH TRỊ chiết tự theo chữ Hán là làm cho nó ngay thẳng…
Người làm chính trị vương đạo là người làm cho xã hội đang rối loạn về kỷ cương, đạo lý trở nên ngay thẳng trở lại, ngay ngắn trở lại; Người làm chính trị bá đạo, tà đạo là người làm cho xã,hội đang ngay thẳng lành mạnh, trở nên cong queo,  u uất, tối tăm, xuống cấp về đạo lý để mưu xầu lợi ích cho cá nhân, dòng họ, phe nhóm và đảng của mình…
Đọc Y Mùi thấy văn chất của Y Mùi cón có tiềm năng phát triển hơn, nếu đem so với những gì Y Mùi đã viết ra trong tập truyện với 9 truyện ngắn được đặt tên Người quê…
Hy vọng Y Mùi thấm nhuần y đức của một người làm nghề y, xuất phát từ khu rừng rậm ngành y ít người khai phá, bằng những quan sát, con chữ của mình góp phần vào sự nghiệp phục hồi, củng cố chính khí, đẩy lùi tà khí…
Từ cái nghề thầy thuốc, cầm kim tiêm châm trị bệnh cứu người, một cái nghề kiếm thêm thu nhập của một bác sĩ đã nghỉ hưu để nâng cao đời sống vật chất cho gia đình, thêm cái nghề viết văn, Y Mùi đã tự làm giàu thêm cho mình đời sống tinh thần…Cả hai cái nghề này nếu làm tốt, kết hợp hài hòa nhuẫn nhuyễn thì Y Mùi đã tự dưỡng phúc, bồi đắp phúc cho mình, gia đình mình, con cháu mình…Các cụ xưa dạy: Có phúc thì có phần; Chúc Y Mùi tu nghề, tích phúc…
Trong truyện ngắn Tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp, có một tình tiết ám ảnh khủng khiếp người đọc: chuyện cô con dâu, một bác sĩ phụ sản, làm nghề nạo thai, hàng ngày vẫn lấy những cái thai nhi thiếu tháng bị nạo phá đem về nuôi lợn…
Một bài thơ, một cuốn tiểu thuyết, một truyện ngắn khiến cho người đọc nhớ mãi đôi khi do bởi sự ám ảnh của một tình tiết nào đó… Tướng về hưu, Nguyễn Huy Thiệp khiến người ta nhớ, khiến người đọc bị ám ảnh chính nhờ cái tình tiết mang đầy tính “nghiệp vụ y khoa”…
Tôi tin là người trong nghề, Y Mùi chắc chắn biết nhiều chuyện của cái nghề này hơn Nguyễn Huy Thiệp, vậy thì Y Mùi nên học và viết theo cách mà Nguyễn Huy Thiệp đã khám phá về ngành nghề của mình đi…
Nếu cứ đi sâu vào nghề y, cái nghề hiện như một khu rừng hoang của châu Phi ít có nhà văn nào đụng bút vào; cái nghề hiện đang nổi lên rất nhiều chuyện qua chuyện thuốc ưng thư giả vừa qua, cái nghề rất dễ gây tổn thương ấm đức và nghiệp chướng;  tôi tin Y Mùi sẽ tạo dựng được một vương quốc văn chương có một không hai…
Chúc Y Mùi vượt xa Nguyễn Huy Thiệp vì Y Mùi chuyên nghề hơn Nguyễn Huy Thiệp…
Còn Y Mùi cứ lan man hết chuyện này sang chuyện nọ, mặc dù chuyện người quê cũng là trải nghiệm có thật, ảm ảnh của Y Mùi, nhưng nếu Y Mùi cứ chúi vào mảng này thì khó lòng vượt được Nguyễn Quang Thiều, Tạ Duy Anh… những “ bợm viết” về khu vực đề tài này…
Chúc Y Mùi thành công và hy vọng trong tập truyện tiếp sau sẽ là: Y Mùi kể chuyện ngành Y…

P.V.Đ.