Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Đạo diễn Andrzej Wajda qua đời



  • 8 giờ trước
Andrzej WajdaImage copyrightGETTY IMAGES
Image captionAndrzej Wajda
Blog Phạm Viết Đào: Đôi lời tri ngộ với đạo diễn nổi tiếng Ba Lan Andrzej Wajda...Bất ngờ vệ việc Wajda qua đời ở tuổi 90...Mình tưởng ông mất từ lâu? Nhớ hồi làm biên tập tại Fafilm, mình vô cùng cảm phục khi xem những phim của Wajda, mình đã viết nhiều bài về Trường phái phim Balan và Wajda, trong đó nổi tiếng là phim Nhạc trưởng...Sẽ tìm lại các bài viết về Wajda mà mình đã viết về ông những năm 80 của thế kỷ trước...
Đạo diễn điện ảnh Ba Lan Andrzej Wajda qua đời ở tuổi 90, theo truyền thông Ba Lan.
Ông thường được mô tả là thành viên hàng đầu của "Trường phái phim Ba Lan" thập niên 1950.
Nhiều bộ phim của ông lấy cảm hứng từ lịch sử thăng trầm của Ba Lan.
Năm 2000, ông được giải Oscar danh dự vì cống hiến cho điện ảnh thế giới.
Năm 2007, ông làm phim Katyn, về cuộc thảm sát binh sĩ Ba Lan tại khu rừng có tên Katyn, vào năm 1940 trên lãnh thổ Liên Xô.
Bộ phim được đề cử giải Oscar cho phim nước ngoài.

Ảnh tuyệt đẹp về xứ Huế cuối thập niên 1920

Vẻ đẹp thâm trầm của xứ Huế cuối thập niên 1920 trong loạt ảnh của Raymond Chagneau, một nhà vẽ bản đồ người Pháp làm việc tại Việt Nam từ 1925-1930.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920

Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-2
Nhà bia trong khu lăng vua Đồng Khánh.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-3

Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-4

Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-5
Cổng Ngọ Môn.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-6
Cận cảnh Ngọ Môn.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-7
Cột cờ Hoàng thành Huế.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-8
Khu vực phía trước lăng Gia Long với hồ nước, hai trụ biểu và núi Đại Thiên Thọ.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-9
Hồ nước ở lăng Minh Mạng.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-10
Chợ Đông Ba với tháp chuông ở trung tâm.
Anh tuyet dep ve xu Hue cuoi thap nien 1920-Hinh-11
Một góc chợ Đông Ba.
Theo kienthuc

Việt Nam nên chấm dứt ‘bưng bít thông tin về lúa gạo’

Sản xuất gạo sạch và ngon không phải chỉ để xuất khẩu, chấm dứt câu chuyện “xuất đi bị trả về” mà còn để phục vụ nhu cầu tiêu dùng đang ngày càng thay đổi rõ rệt của người tiêu dùng trong nước.


01ff3_gao
Vài ngày gần đây, dư luận xôn xao về chuyện gạo Việt xuất khẩu sang Mỹ bị trả về.
GS-TS Nguyễn Quốc Vọng, một chuyên gia giảng dạy thuộc Đại học RMIT (Australia), có nhiều trăn trở đối với nông nghiệp Việt Nam cho biết, không phải gần đây mà từ năm 2008 đến nay, đã nhiều lần lúa gạo xuất khẩu của Việt Nam bị trả về do vi phạm các cảnh báo về an toàn thực phẩm, cụ thể là có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt mức cho phép.
Tại Australia, thông tin về các vi phạm an toàn vệ sinh thực phẩm lan truyền rất nhanh do kết nối mạng đã toàn cầu hóa và một khi có sự cố, người Australia sẽ không nhập khẩu các sản phẩm bị lên tiếng nữa.
GS-TS Nguyễn Quốc Vọng cho rằng, Việt Nam không nên lo ngại và bưng bít các thông tin về lúa gạo nữa, đến lúc cần phải nhìn thẳng vào sự thật để thay đổi chất lượng sản phẩm của mình.
Thông tin từ Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ được Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) dẫn lại cho thấy, chỉ tính riêng trong 4 tháng đầu năm 2016, đã có 95 container (tương đương với hơn 1.700 tấn) gạo từ Mỹ bị trả về, chủ yếu là gạo thơm jasmine, gạo tấm jasmine, gạo lứt và gạo trắng chất lượng cao.
Có 8 hoạt chất trong gạo Việt Nam khi xuất sang Mỹ vượt mức giới hạn cho phép và đều có trong danh mục thuốc bảo vệ thực vật được phép sử dụng ở Việt Nam.
GS Võ Tòng Xuân thuộc Trường Đại học Nam Cần Thơ bày tỏ nỗi lo ngại về việc gạo Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ bị trả về và khẳng định rằng, sự việc này đã làm ảnh hưởng không nhỏ tới uy tín của gạo Việt Nam đối với thị trường xuất khẩu.
Từ sự cố gạo bị trả lại cộng tín hiệu xuất khẩu gạo trên cả nước liên tục sụt giảm kể từ đầu năm 2016 đến nay (8 tháng đầu năm lượng xuất khẩu giảm 16,6%), thị phần phụ thuộc chủ yếu vào thị trường Trung Quốc thông qua xuất khẩu tiểu ngạch, cho thấy tồn tại hàng loạt bất cập và nỗi lo xa cho ngành sản xuất lúa gạo Việt Nam.
Hơn hai năm nay, các nhà hoạch định chính sách đã nhắc tới câu chuyện lúa gạo Việt Nam có nguy cơ mất ngôi “nhất nhì” về xuất khẩu trong khi khu vực đang nổi lên các đối thủ cạnh tranh đáng gờm như gạo Thái Lan, gạo Campuchia và trong tương lai còn có cả gạo Myanmar…
Từ nhiều năm nay, Bộ NN-PTNT và Bộ Công Thương đã họp bàn nhiều về vấn đề xây dựng “thương hiệu lúa gạo Việt Nam” để quảng bá và hỗ trợ xúc tiến thương mại, xuất khẩu nhưng các thông tin về gạo Việt kém chất lượng, bị trả về do có dư lượng chất bảo vệ thực vật vượt mức như gáo nước lạnh hắt vào đống lửa mới nhóm với tiến độ rất ì ạch.
Tại hội thảo về chủ đề “Phát triển thị trường cho gạo sạch Việt Nam và nông sản an toàn hữu cơ” tổ chức ngày 7/10 tại Hà Nội, nằm trong chuỗi sự kiện về gia tăng giá trị – nâng cao tính cạnh tranh của nông sản Việt Nam, các chuyên gia đều lên tiếng đề nghị, tiềm năng xuất khẩu lúa gạo vẫn còn nhiều dư địa nhưng đã đến lúc phải soi lại mình, khẩn trương chuyển hướng sang sản xuất lúa gạo sạch và ngon để giữ thị trường xuất khẩu.
Phần lớn các chuyên gia cũng cho rằng, vựa lúa gạo của thế giới là ĐBSCL cần phải từng bước chuyển sang canh tác an toàn, sản xuất nông sản hữu cơ theo xu hướng tiêu thụ mới của người tiêu dùng thế giới.
Sản xuất gạo sạch và ngon không phải chỉ để xuất khẩu, chấm dứt câu chuyện “xuất đi bị trả về” mà còn để phục vụ nhu cầu tiêu dùng đang ngày càng thay đổi rõ rệt của người tiêu dùng trong nước.
Theo bà Nguyễn Tú Anh, giám đốc một công ty sản xuất nông nghiệp theo hướng GAP, hiện nay bữa ăn của người Việt đã thay đổi, ăn ít cơm và tăng thịt cá rau quả, coi trọng an toàn vệ sinh thực phẩm, hướng về sản phẩm hữu cơ, đặc biệt là gạo phải ngon.
Vì thế, chúng ta không thể đứng nhìn gạo Thái Lan tràn ngập thị trường nội địa, trong khi chúng ta cũng là một “cường quốc” về lúa gạo xuất khẩu.
GS Võ Tòng Xuân cho rằng, ĐBSCL lâu nay đã triển khai cánh đồng mẫu lớn để sản xuất lúa gạo quy mô hàng hóa chất lượng cao nhưng trên thực tế, doanh nghiệp sau khi ký hợp đồng với bà con nông dân cũng không giám sát được bà con sử dụng thuốc bảo vệ thực vật như thế nào.
Theo GS Võ Tòng Xuân, đã đến lúc Nhà nước phải thắt chặt quản lý tình trạng sử dụng thuốc bảo vệ thực vật và không thể để nông dân thoải mái sử dụng thuốc bảo vệ thực vật như hiện nay.
Để quản lý hiệu quả thì cần kiểm soát thông qua doanh nghiệp, bắt buộc các doanh nghiệp phải xem lại quy trình sản xuất lúa gạo có đảm bảo mới được thu mua.
Quan trọng hơn, phải chuyển sang chiến lược mới: sản xuất lúa gạo chất lượng cao bằng công nghệ kỹ thuật cao như Thái Lan đang đẩy mạnh.
Phúc Hậu
Theo SGGP

Tương Lai - Một lời nhắn gửi "Mật" của Tướng Giáp

Image result for võ nguyên giáp

Xem thư anh Cao Huy Thuần mà mông lung trong suy ngẫm về những câu tâm tình anh gửi nhân đọc bài Mênh mông thế sự 46 tôi viết về anh mình nhưng đã liều lĩnh lếu láo “loạn bàn” về một ám ảnh từng chìm sâu trong ký ức: “Hẳn túc trái làm sao đây tá. Hay tiền nhân hậu quả xưa kia” vận dụng vào trường hợp hi hữu lạ lùng liên quan đên một chủ đề bản lĩnh người trí thức.

Bằng một sự tế nhị vốn có, anh thẳng thắn chỉ ra cho tôi điều anh cho là chưa ổn trong nhận thức về triết thuyết Phật mà tôi đã “loạn bàn” ấy: “Chúng ta đã đến cái tuổi buồn tàn thu rồi, cho nên chắc đã đủ sagesse để nói đến chuyện "tiền duyên túc trái". Không phải là tiêu cực hoặc an phận, hoặc cam chịu, régnisation đâu. Thấy "tiền duyên" là để mà tích cực nghĩ đến "hậu duyên". Là không phải ngồi im rầu chán. Mà hành động để cải lại”.

Không dừng lại đó Anh nói tiếp: “Chúng ta cũng đã quá già để không suy nghĩ về cái vấn đề vĩ đại muôn đời đặt ra cho triết lý: thế nào là "chết"? Linh hồn bất diệt? Là hết, như mọi vật chất? Ai không theo hai thái cực đó thì phải chiêm nghiệm cùng với "thành phần thứ ba": không phải bất diệt, cũng không phải chấm dứt. Luân hồi không phải là định luật khoa học, nhưng là một thái độ sống. Sống, chứ không phải chết”.

Càng cảm tấm lòng người bạn từ Paris xa xôi đã kịp đọc và chuyển ngay lời chỉnh sửa chỉ sau một đêm bài tôi vừa đưa lên mạng, càng trân trọng quý mến tình cảm và trí tuệ của anh dành cho tôi: “Xa xôi, chợt nhớ anh, nhớ thắm thiết, phải bật ra lời, lâu quá vắng tin” và rằng “Có những cái "muốn" làm anh khổ, có những cái "muốn" khác thì lại làm ta tốt lên thôi. Chẳng lẽ ta là cục đá? ...Thôi nhé, không nên nói nữa, chén trà đang nguội”. Đây là anh láy lại chuyện tôi viết về mẹ tôi qua “Tản mạn chung quanh một ấm trà ” trong Mênh mông thế sự 43.

Vâng, anh Thuần ơi, “không phải bất diệt, cũng không phải chấm dứt”, để hiểu cho thấu cái đó cần phải xác lập một “thái độ sống”. Và đúng vậy, “sống, chứ không phải chết”. Nhưng tôi lại cứ phân vân mà nối kết hai phạm trù sống, chết ấy để mà tin chắc vào cái nằm bên trong cái vỏ huyền bí “không phải bất diệt, cũng không phải chấm dứt” ấy. Duyên do là tình cờ thư anh đến vào ngày 4.10.2016, khiến tôi phải nói lên cái “phân vân” ấy nhân ngày Giỗ năm thứ ba Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Cái chủ đề sống chết, bất diệt và chấm dứt lại gọi dậy những suy tư về con người huyền thoại ấy. Năm nay, báo chí bị cuốn vào cơn lốc của ruồi và hổ nên ngoài Vietnamnet không thấy có bài về Đại tướng, có thể tôi không tìm kỹ.

Nhưng tìm làm gì, cứ theo cách mà Oriana Fallaci, nữ ký giả nổi tiếng thế giới người Italy cách nay nửa thế kỷ từng hài hước diễu rằng, có thể dọa người Mỹ bằng cách thì thào: Giáp đang đến đấy” thì hôm nay đây, những kẻ đang toan tính và thực thi những thủ đoạn bẩn thỉu trong cuộc tranh bá đồ vương chắc cũng sẽ phải tránh né đôi mắt “tựa như hai lưỡi kiếm, đầy quyết đoán, uy nghi” của Đại tướng! Fallaci hình dung Võ Nguyên Giáp là “Ngọn núi lửa phủ tuyết” [cách người Pháp gọi ông Giáp], vì những cơn thịnh nộ và sự im lặng sắt đá… của Giáp”. Bà viết: “Đôi mắt của Giáp! Hẳn đây là đôi mắt thông minh nhất mà tôi từng được thấy… Một đôi mắt long lanh như hai tia sáng, xuyên thấu anh tựa như hai lưỡi kiếm, ánh mắt đầy quyết đoán, uy nghi”. (Bài đăng trên Washington Post, 6/4/1969, in trong cuốn sách Đối thoại với lịch sử – Interview with History).

Thế rồi đêm nay, một kỷ niệm ập đến trong nỗi niềm suy tư, tôi như cảm nhận được đôi mắt ấy đang nhìn vào chúng ta. Xin vắn tắt kể lại câu chuyện cách nay đúng 10 năm, năm 2006. Đặt tay trên bàn phím máy tính nhưng không sao gõ được một dòng, trong đầu vẫn cứ nặng trĩu về hình ảnh ông Sáu Dân trên giường bệnh ở Viện Tim và câu chuyện với Lương (lái xe) và Trang (cảnh vệ) ở bậc thềm bệnh viện đang lo cho sức khỏe của ông Sáu.

Định tắt máy tính đi nằm thì chuông điện thoại réo. Giọng anh Huyên ở đầu dây: “Tôi, Huyên đây, nói chuyện được chứ?”. Sau vài câu thường lệ, anh hỏi: “Sức khỏe thế nào, có bay ra Hà Nội được không?”.

Có chuyện gì không anh?”, tôi hỏi lại.

Thì cũng có tí việc muốn gặp anh, liệu ngày mai anh bay ra được không?”, anh đáp. Một thoáng giật mình, tôi hỏi: “Gấp thế hả anh, mà chuyện gì vậy?”.

Thì cứ ra đây đã, chính tôi cũng không thật rõ đâu, anh Văn muốn gặp anh có việc gì đó”. “Thế thì tôi ra ngay chuyến sớm nhất có thể lấy vé vào sáng mai”, tôi khẳng định. “Nhưng, anh Huyên trầm giọng nói, anh tự mua vé, đừng lấy vé chỗ Văn phòng nhé, được chứ?”. Tôi cười: “Chắc là tôi không đến nỗi kiết để không mua nổi chiếc vé máy bay, anh an tâm”.

Đúng 10g30 sáng hôm sau, từ sân bay tôi đến thẳng 36 Hoàng Diệu, anh Huyên đã đợi sẵn để đưa tôi vào vào phòng khách, Đại tướng đang ở đó. Rời ghế Đại tướng đứng dậy bắt tay tôi: “Tốt quá, nom anh khỏe đấy, ngồi uống nước đi”. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tuy đã biết chắc sức khỏe Đại tướng không có gì đáng ngại, nhưng vẫn cứ có cảm giác lo lo. Mà lo còn vì xen vào đó là việc anh Sáu Dân đang phải nằm Viện vì tim mạch có vấn đề phải theo dõi kỹ bởi bác sĩ chuyên khoa tại Viện Tim Sài Gòn. Rồi câu chuyện trôi đi trong nhịp câu hỏi của Đại tướng và tôi trả lời theo sự hiểu biết của tôi về một số vấn đề mà người hỏi đang quan tâm. Thú thật là tôi cũng có phần ngạc nhiên vì nội dung của những điều Đại tướng quan tâm không có gì quá cấp bách và cũng không là điều tôi đã lưu tâm suy nghĩ, chuẩn bị trong đầu để có thể nói với ông như những lần đã gặp trước đây. Tôi hồi hộp chờ một câu hỏi nào đấy, một vấn đề gì đó vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi.

Thế rồi, tôi ngỡ ngàng khi thấy Đại tướng đứng dậy: “Bây giờ tôi có việc, hẹn dịp khác sẽ có nhiều chuyện trao đổi với anh. Tôi vẫn chưa quên cái đề tài mà anh trình bày với tôi ở bãi biển Cửa Lò dạo ấy”. Ông đứng dậy nắm tay tôi bước chậm rãi ra khỏi cửa phòng khách. Dừng lại ở bậc thềm ông nói đủ cho tôi nghe: “Anh vào nói Sáu Dân về nhà mà nằm!”.

clip_image002

clip_image004

Dừng lại ở bậc thềm ông nói đủ cho tôi nghe: “Anh vào nói với Sáu Dân về nhà mà nằm”.

Tôi sững lại, thoáng rùng mình, một cảm giác buốt lạnh chạy suốt sống lưng. Xúc động, tôi nhìn vào mắt ông. Ánh mắt vừa trang nghiêm, vừa hiền hậu hình như cũng đang dành cho tôi. Là tôi cảm thấy thế!

Vâng, thưa Anh, tôi hiểu, tối nay tôi bay vào ngay”.

Tôi không giấu được mắt rớm lệ vì nhịp tim đập mạnh, nghẹn ngào một cảm xúc khó tả. Tôi những muốn ôm chặt lấy Đại tướng khi chia tay. Nhưng rồi kìm lại được, chỉ bối rối nắm thật chặt tay ông và quay đi. Bước mấy bước, tôi ngoái lại, ông vẫn đứng đó với nét cười trìu mến.

Từ trong phòng bước ra, anh Huyên rảo bước đến để đưa tôi ra cổng. Im lặng bước bên tôi, anh chỉ nói: “Thôi anh về nhé, hẹn gặp nhau vào dịp khác anh ở lại được lâu hơn”. Chia tay anh, tôi hiểu rằng câu anh nói qua điện thoại tối qua: “Chính tôi cũng không thật rõ đâu, anh Văn muốn gặp anh có việc gì đó” là đúng như vậy.

Sau này, tuy gặp nhau nhiều lần, tôi không hề thấy anh Huyên nhắc lại chuyện này. Phải chăng đây là nguyên tắc – nguyên tắc trong hành xử của những người đảm trách những công việc liên quan đến những chuyện cơ mật?

clip_image006

clip_image008

Đại tá Nguyễn Huyên, Thư ký của Đại tướng “chính tôi cũng không thật rõ đâu, anh Văn muốn gặp anh có việc gì đó” *

Vậy những chuyện cơ mật ấy có liên quan gì đến nhịp tim của con người không nhỉ? Có liên quan gì đến nhịp tim đập mạnh của người viết những dòng này đang xốn xang trong những suy tư mông lung về thế thái nhân tình. Thì ra, Đại tướng muốn gặp chỉ để dặn một câu. Câu ấy ông cũng chỉ muốn chuyển đến cho chỉ một người. Lặng lẽ, kín đáo nhưng trĩu nặng những âu lo về vận nước qua một lời nhắn gửi không đến mười từ.

Sáng sớm hôm sau đến bệnh viện, bước vào phòng, thấy ông Sáu Dân đang nằm nói chuyện với bác sĩ, tôi dừng lại ở cửa. Ông Sáu cười chào tôi khi bác sĩ rời giường bệnh bước ra. Nắm bàn tay hơi nóng và nhơm nhớp mồ hôi của ông, tôi hỏi thăm sức khỏe, ông cười: “Khá lên rồi”.

Tôi cúi sát vào ông nói khẽ lời nhắn gửi của Đại tướng. Ông hỏi: “Anh ra Hà Nội lúc nào, vừa về à?”. “Vâng”, tôi đáp “và cũng chỉ để chuyển có một câu ấy thôi”. Ông lại cười, bình thản: “Thôi được, hôm nay tôi về. Bấy giờ anh về nghỉ đi, lúc nào thong thả sang tôi nói chuyện, mà chẳng cần vội đâu’.

Chiều hôm ấy ông xuất viện. Hình như đó là quãng tháng 9 năm 2006 tôi không nhớ chính xác. Hai năm sau thì ông ra đi để lại bao dở dang mà mỗi lần gặp phải những bức xúc trong hiện tình đất nước cần một bộ óc một trái tim tầm cỡ Võ Văn Kiệt để đưa ra những quyết sách xoay chuyển tình thế người ta lại xót xa, da diết: “Giá như lúc này có ông Sáu Dân”.

Phũ phàng và đau đớn làm sao cho hai chữ “giá như”, mà vì thế càng day dứt thêm về lời nhắn nhủ, nhắc nhở của Đại tướng đối với Sáu Dân, người kém tuổi ông gần một giáp lại đã ra đi trước ông 5 năm. Rất nhiều lúc vắt tay lên trán một mình mình biết, một mình mình hay về lời nhắn nhủ ấy tôi lại mông lung trong nỗi ám ảnh nhức nhối về cái thế sự du du nại lão hà trong Cảm hoài của người tráng sĩ mài kiếm dưới trăng mong đền nợ nước đầu thế kỷ 15.

Khi Đại tướng cho gọi để chỉ trực tiếp nhắn gửi một câu vỏn vẹn 9 từ, phải chăng ông cũng đang ấp ủ một nỗi “cảm hoài”?

Cảm hoài về thế cuộc nhiễu nhương mà với sự trải nghiệm của chính bản thân, ông hiểu được những hiểm nguy đang treo lơ lửng trên số phận những con người có bộ óc lớn, trái tim lớn ấp ủ những ý tưởng đột phá bứt ra khỏi những giáo điều xơ cứng đang cầm tù cả một dân tộc mà Sáu Dân là một người đang gánh chịu bi kịch ấy. Chính Sáu Dân cũng đã có sự trải nghiệm ấy, ông hiểu ngay ra cái gì đang ẩn sau lời nhắn gửi có lực cảnh báo ghê gớm ấy của một người như Võ Nguyên Giáp.

Lực cảnh báo được nén chặt tận đáy lòng một chữ nhẫn bằng bản lĩnh dám tự khẳng định mình trong cách nhìn, tầm nhìn với sự mẫn tiệp của trí tuệ mà phân tích thời cuộc gắn với vận mệnh dân tộc trên dòng chảy của thời đại, để dám đưa ra những ý tưởng có tầm vóc chiến lược, quyết không dễ dàng chuồi theo dòng chủ lưu đang thắng thế.

Vì thế mà hai bộ óc lớn ấy hiểu được nhau, hai trái tim lớn ấy cùng đập theo một nhịp, cho dù có lúc có cách xử lý tình huống không giống nhau. Nếu tôi nhớ không nhầm thì chính Võ Nguyên Giáp cũng như Võ Văn Kiệt, cả hai đều hiểu quá rõ mối hiểm nguy ghê gớm của thủ đoạn cài đặt quen thuộc của Bắc Kinh đã trực tiếp thẳng thắn khuyên Nông Đức Mạnh nên thôi trách nhiệm Tổng Bí thư. Đương nhiên là Mạnh không nghe, điều này thì chẳng có gì khó hiểu trong bối cảnh của chuyện nhân sự Đại hội nằm trong một “quy trình” chắp vá nhưng lại rất ngặt nghèo của giải pháp tình thế, đẩy cỗ xe Đảng xuống dốc không phanh, bộc lộ sự phá sản không sao tránh khỏi của một cơ nghiệp xây dựng theo một mô hình đã ruỗng nát và sụp đổ.

Một Tổng bí thư mà nghe đâu ông Phó ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Đình Hương có nói: “Tôi cảm thấy xấu hổ vì Đảng ta có một tổng bí thư như vậy. Nông Đức Mạnh chỉ có trình độ ở tầm cán bộ cấp huyện”! Nhưng loại cán bộ tầm ấy lại đã lọt vào tầm ngắm của “thiên triều” vì nó thích hợp cho những toan tính thâm hiểm và xảo trá của những triều đại phương Bắc từ Tùy, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh đến Mao, Đặng Giang, Hồ, Tập.

Chẳng những thế, mãi sau gần 20 năm ngất ngưỡng trên những cái ghế cao nhất, hai nhiệm kỳ Chủ tịch Quốc hội, hai nhiệm kỳ Tổng Bí thư, thì nghe đâu khi Mạnh chuẩn bị rời ghế, một Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức của Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đến thăm để “tỏ ý sẽ rất vui với người kế nhiệm đã được chuẩn bị”.

Đây chính là điều mà ông Sáu Dân hết sức lo lắng. Ông hiểu rõ giờ đây ông đang phải đương đầu với một thế lực nham hiểm như thế nào, bài học ông đã nhận được từ kinh nghiệm và bản lĩnh của Lê Duẩn, người ông kính phục. Cái thế lực ấy đã chớp lấy cơ hội Nguyễn Văn Linh, người từng bị đưa ra khỏi Bộ Chính trị mà tìm cách khoét sâu mâu thuẫn, tranh thủ mua chuộc, thao túng để từng bước dẫn tới Hội nghị Thành Đô 1990. Lời cảnh báo của Nguyễn Cơ Thạch đã thành sự thật. Cái thòng lọng “cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” đang siết chặt dần vận mệnh của đất nước.

Càng hiểu rõ về cái thế lực mà Võ Văn Kiệt phải đương đầu khi đã lui về trong những năm các đời Tổng bí thư của Đại hội 10 và 11 cho đến ngày ông đột ngột ra đi, càng thấm thía về câu nhắn gửi mang tính cảnh báo của Võ Nguyên Giáp. Một lời cảnh báo chất chứa bao nhiêu ưu tư về thế sự từ những trải nghiệm khắc nghiệt của đường đời đã vắt ngang hai thế kỷ đầy biến động.

Vừa rồi, gặp lại người bạn trí thức đồng hương với ông Sáu Dân, từng hoạt động lâu năm ở nước ngoài về nước dự một Hội thảo về Biển Đông, nhân gợi lại một kỷ niệm về bữa cơm với ông Sáu Dân mời dạo tháng 7. 2006, anh bâng khuâng nói với tôi: “Những điều anh vừa nói khiến tôi nhớ lại cử chỉ và câu nói dạo ấy của ông Sáu Dân: cứ thế này thì chắc là tôi phải nghĩ đến chuyện đề nghị với anh Văn [Đại tướng Võ Nguyên Giáp] cùng đứng ra thành lập một Đảng mớiAnh TL nhớ không, mỗi lần ông Sáu có điều gì tức giận thì mấy ngón tay ông ấy thế này này. Anh chìa bàn tay ra trước mặt tôi, vừa cười vừa nhại lại động tác của ông khi nói câu trên.

Thế rồi hôm nay ngày 4.10.2016, nhớ lại để viết ra mấy dòng về một lời nhắn gửi chưa đến 10 từ trong nỗi u hoài về thế thái nhân tình của cái buổi lạm phát ngôn từ, lạm phát sự bịp bợm và xảo trá. Sự lạm phát ấy càng tăng lên trong sự bấn loạn của cuộc tranh bá đồ vương đang tự phơi bày không cần phải thì thầm úp mở. Mưu đồ thì quá lớn nhưng bộ óc thì quá hạn hẹp, còn trái tim thì mang khuyết tật bẩm sinh, lại đang loạn nhịp.

Liệu có nên không nhỉ nhắc lại nỗi u hoài “thời lai đồ điếu thành công dị, vận khứ anh hùng ẩm hận đa”?

Nhưng, mắc mớ gì mà giữa những biến động như vũ bão của thập niên thứ hai thế kỷ 21 lại gợi đến nỗi u hoài của một tấm lòng trong thiên hạ đầu thế kỷ 15? Vậy mà xem ra những gì đang diễn ra giữa dòng đời bụi bậm nhớp nhúa và trên màn hình mùi mẫn phô diễn những ai đang “thời lai” mà khi đã “diện mục sở thị” thì không chỉ là nỗi u hoài mà còn là sự phẫn nộ.

Trong sự phẫn nộ đó bỗng trào dâng mối ưu tư về vận nước trong cơn bĩ cực đang cần, rất cần những con người có bộ óc lớn, trái tim lớn như Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt.

Bỗng nghĩ đến niềm tâm sự gửi gắm của anh Cao Huy Thuần: “Có những cái "muốn" làm anh khổ, có những cái "muốn" khác thì lại làm ta tốt lên thôi.Vậy thì cái muốn làm ta tốt hơn là gì đây anh Thuần ơi? Phải chăng là muốn có cách nhìn mới về những bước đi của dân tộc theo một xu thế không sao đảo ngược được. Xu thế ấy đang làm bật dậy những sức trẻ đủ khả năng đưa đất nước đi tới.

Vâng, sức trẻ. Vì e không thể đợi như anh nói phải “đủ sagesse để nói đến chuyện”, đây là chuyện vận mệnh đất nước. Sự thông tuệ của tuổi trẻ hôm nay cho thấy họ có cách nghĩ và sự minh triết của thế hệ họ trong thời đại thế kỷ 21 của kỹ thuật số với sự sáng tạo bất ngờ trong hành động. Không hiểu anh thì thế nào, chứ như tôi, vượt ngưỡng “cổ lai hy” gần một giáp rồi, khó mà theo kịp họ đấy. Họ cũng sẽ không “cam chịu, régnisation đâu”. Họ đang quyết liệt tạo ra bước đột phá, đưa đất nước vượt qua cơn bĩ cực mà đi tới.

Dòng sông cuộc sống đang dồn vào khúc ngoặt hiểm nghèo, mặt sông sủi bọt dồn váng bẩn vào bờ, nước chảy xiết, sóng trào dâng bởi sức cuộn chảy từ bên dưới bung phá dồn dập, khó mà lường trước những biến động. Cái gì cần tới đang tới. “Vật cùng tắc biến, vật cực tắc phản”**, chẳng phải Lão Tử đã từng nói vậy sao! Không thể khác được, chỉ sớm muộn mà thôi.
23g ngày 4.10. 2016

Tương Lai

Tác giả gửi BVN.
______________________________

*Tôi vừa gọi điện nói chuyện với anh Huyên, muốn nhờ anh xem trước bài viết, nhưng anh cho biết là mắt anh không đọc được máy tính nên cứ in rồi gửi đến anh qua bưu điện vậy.


** 物窮則變, 物極則反

(Bauxitevn)

Cha, con và biệt thụ khủng ở Tam Đảo

Nếu biệt thự trên là do Công ty TNHH Mai Phương mua, thì dứt khoát nó phải được đưa vào khai thác để thu hồi vốn và sinh lời, chứ không thể mua chỉ để cho ông Trịnh Xuân Thanh thỉnh thoảng lên đó nghỉ và đãi tiệc bạn bè, xong lại đóng cửa, thuê người trông nom. Còn nếu nó là tài sản riêng của ông Trịnh Xuân Giới, núp dưới danh nghĩa công ty, thì tiền đâu để ông mua một tài sản “khủng” như vậy, kể cả lúc còn tuổi, ông làm đến Phó ban Dân vận Trung ương đi nữa?

Một góc của căn biệt thự giá hàng triệu USD mang đậm bóng dáng Trịnh Xuân Thanh nhưng lại được đứng tên Cty Mai Phương do ông Trịnh Xuân Giới, bố đẻ của Trịnh Xuân Thanh làm Chủ tịch HĐQT (Ảnh: Dân trí)
Mấy hôm nay, dư luận xôn xao trước việc các nhà báo phát hiện một biệt thự “khủng” trên đỉnh núi Tam Đảo (tỉnh Vĩnh Phúc) mà người dân Tam Đảo vẫn gọi là “tòa nhà dầu khí”.

Đó là một biệt thự được xây trên diện tích đất 3.400 m2, ở một vị trí vô cùng đắc địa, đứng ở đó nhìn trọn vẹn được cả thị trấn Tam Đảo. Có người còn nói rằng những hôm trời quang, từ đó có thể nhìn về tận... Hà Nội.

Biệt thự 3 tầng, được thiết kế theo phong cách châu Âu, mặt sàn và cầu thang đều được ốp gỗ quý. Ngoài nhiều phòng nghỉ còn có phòng hát karaoke, phòng chiếu phim 3D, bể bơi. Nội thất các phòng cực kỳ sang trọng, với những bộ bàn ghế có giá hàng trăm triệu đồng. Ngoài sân là vô số kỳ hoa dị thảo, chỉ mỗi gốc hồng cổ Sa Pa thôi, đã có giá hàng triệu đồng rồi. Ngôi biệt thự (cả đất và nhà) trị giá cả trăm tỷ đồng.

Theo UBND thị trấn Tam Đảo, thì cách đây khoảng 5-6 năm, Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Kinh Bắc (PVC-KBC) đã mua mảnh đất nói trên của một doanh nghiệp khác và xây dựng biệt thự đó. Nhưng sau đó, PVC-KBC đã bán biệt thự đó cho Công ty TNHH Mai Phương. Và hiện nay, nó vẫn là tài sản của Công ty TNHH Mai Phương.

PVC-KBC là doanh nghiệp liên kết của Tổng công ty Cổ phần Xây lắp dầu khí (PVC) thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam mà ông Trịnh Xuân Thanh làm Chủ tịch HĐQT thời kỳ đó. Còn Công ty TNHH Mai Phương do ông Trịnh Xuân Giới, bố ông Trịnh Xuân Thanh, làm Chủ tịch HĐQT.

Có gì lắt léo trong chuyện này? Công ty TNHH Mai Phương chuyên sản xuất hay kinh doanh lĩnh vực nào? Nếu biệt thự trên là do Công ty TNHH Mai Phương mua, thì dứt khoát nó phải được đưa vào khai thác để thu hồi vốn và sinh lời, chứ không thể mua chỉ để cho ông Trịnh Xuân Thanh thỉnh thoảng lên đó nghỉ và đãi tiệc bạn bè, xong lại đóng cửa, thuê người trông nom. Còn nếu nó là tài sản riêng của ông Trịnh Xuân Giới, núp dưới danh nghĩa công ty, thì tiền đâu để ông mua một tài sản “khủng” như vậy, kể cả lúc còn tuổi, ông làm đến Phó ban Dân vận Trung ương đi nữa?

Phải chăng đó là tài sản của Trịnh Xuân Thanh, có được từ nguồn “lỗ” 3.300 tỷ của PVC thời kỳ Thanh làm chủ tịch HĐQT, rồi được “rửa” qua từ PVC-KBC đến Công ty TNHH Mai Phương? Vụ việc này khiến người ta nhớ đến vụ án Giang Kim Đạt. Với trên 30 triệu USD tham nhũng được từ những vụ “làm ăn” ở Vinalines, Đạt đã mua cả chục bất động sản từ trong nước đến ngoài nước, cho bố mình đứng tên.

Và nếu tài sản trên đúng là của Trịnh Xuân Thanh, thì thêm một minh chứng nữa cho thấy: Chỉ kê khai tài sản của riêng các quan chức thôi là chưa đủ, chưa phát hiện được tham nhũng hay tài sản bất chính, mà cần phải mở rộng đối tượng kê khai, ngoài họ còn là vợ, con, cháu... của họ nữa. Và sau khi kê khai là giai đoạn giải trình. Giải trình một cách công khai cho toàn dân biết để giám sát. Bởi chẳng ai dại gì lại tự mình đứng tên những tài sản có nguồn gốc từ số tiền tham nhũng.

(Nông Nghiệp)

Nga bán cho láng giềng của Trung Quốc tên lửa mạnh nhất

(Quốc tế) - Nga được cho là sẽ bán cho Ấn Độ những hệ thống tên lửa phòng không thiện chiến nhất và tối tân nhất của họ – đó là hệ thống S-400. Điều này sẽ giúp Ấn Độ có được khả năng “độc nhất vô nhị” trong việc bảo vệ không phận của mình ngay cả trước những chiếc chiến đấu cơ tàng hình thế hệ mới tối tân nhất.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Được biết, Ấn Độ sẽ mua 5 hệ thống tên lửa phòng không S-400 Triumf, các trực thăng Kamov-28 và những chiếc chiến đấu cơ Sukhoi 30-MKI được nâng cấp của Nga với giá trị hợp đồng lên tới 6 tỉ USD.
New Delhi được cho là đang thúc đẩy hợp đồng trên trong một nỗ lực nhằm ngăn Nga ngả về “kẻ thù không đội trời chung” của họ là Pakistan.
Ấn Độ và Nga dự kiến sẽ đàm phàn về hợp đồng quốc phòng trị giá nhiều tỉ đô nói trên bên lề hội nghị thượng đỉnh BRICS vào tuần tới trong bối cảnh chính phủ của Thủ tướng Narendra Modi tìm cách tái thiết lập quan hệ quân sự, quốc phòng gắn bó với Moscow và ngăn chặn khả năng điện Kremlin hướng tới một quan hệ đối tác chặt chẽ với Pakistan. Pakistan là nước láng giềng của Ấn Độ nhưng hai nước đối đầu nhau gay gắt.
Việc Ấn Độ có được trong tay những tên lửa S-400 không chỉ khiến Pakistan lo ngại mà còn khiến cả Trung Quốc cũng “toát mồ hôi”. Trung Quốc cũng là nước láng giềng của Ấn Độ và cũng đang có sự cạnh tranh gay gắt giữa New Delhi-Bắc Kinh. Trong những năm qua, New Delhi nỗ lực tăng cường sức mạnh quân sự của họ là nhằm để đối phó với cả Trung Quốc và Pakistan.
S-400 Triumph là thế hệ tên lửa chiến thuật hiện đại nhất của Nga và cũng là một trong những loại tổ hợp tên lửa phòng không hiện đại nhất thế giới hiện nay. Nó là thứ vũ khí phòng không được rất nhiều nước thèm muốn. S-400 được phát triển và cải tiến từ hệ thống tên lửa phòng không S-200 và S-300. NATO gọi S-400 của Nga bằng cái tên SA-21 Growler.
S-400 có khả năng tiêu diệt mục tiêu ở độ cao từ 5m đến 27km trong phạm vi 400km. Những mục tiêu mà tên lửa S-400 có thể tiêu diệt là các thiết bị bay, tên lửa có cánh kích thước nhỏ và tên lửa hỏa tiễn có tầm hoạt động không quá 3.500km và tốc độ bay tối đa 4,8 km/s. S-400 Triumph có thể tác chiến trong mọi điều kiện địa hình, thời tiết, trong môi trường có nhiễu cường độ mạnh và chế áp điện tử cao.
Một trong những đặc tính khiến S-400 trở thành hệ thống tên lửa độc nhất vô nhị trên thế giới là nó có khả năng cùng lúc giám sát 300 mục tiêu khác nhau và bắn hạ 36 mục tiêu chỉ bằng một lần phóng. Chính vì tính hiệu quả của S-400 nên Nga đã cho triển khai các hệ thống tên lửa phòng không này ở Moscow để bảo vệ thủ đô.
Nhiều nước rất muốn sở hữu S-400 của Nga. Hiện giá mỗi tổ hợp tên lửa phòng không tối tân này là khoảng 500 triệu USD.
(Theo Vnmedia)