Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Bộ trưởng " trận đánh lớn" bị đưa lên thớt cùng với 1 ông Thứ trưởng Bộ GD-ĐT

Ông Phạm Vũ Luận, ông Nguyễn Vinh Hiển giúp GS. Hồ Ngọc Đại lách luật?

HỒNG THỦY

(GDVN) - Một là, tại sao ông Phạm Vũ Luận sẵn sàng chống lại Nghị quyết số 40 của Quốc hội, trong đó quy định thống nhất cả nước sử dụng một chương trình, một sách...
LTS: Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã đăng 2 bài phân tích của tác giả Hồng Thủy trên khía cạnh căn cứ pháp lý của quyết định triển khai đại trà sách giáo khoa Tiếng Việt - Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, và tìm hiểu tại sao mô hình "thực nghiệm" gần 40 năm không đưa ra kết quả đo nghiệm nào.
2 bài viết nhận được sự quan tâm rộng rãi từ dư luận, đặc biệt là các bậc phụ huynh có con em học sách giáo khoa Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại và các thày cô giáo trực tiếp giảng dạy theo sách giáo khoa này.
Tuy nhiên những vấn đề đặt ra trong 2 bài viết trước vẫn chưa tìm ra được câu trả lời thỏa đáng, bởi "người trong cuộc" là Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng như Giáo sư Hồ Ngọc Đại, cho đến nay vẫn giữ quyền im lặng.
Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài phân tích thứ 3 của tác giả Hồng Thủy, hy vọng có thể giải đáp phần nào thắc mắc của dư luận.
"Ai đã thẩm định sách giáo khoa Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại?"và "Công nghệ giáo dục còn "thực nghiệm" học sinh đến bao giờ?" đặt ra những vấn đề mang tính cơ sở pháp lý việc Bộ Giáo dục và Đào tạo cho phép triển khai đại trà chương trình gây tranh cãi.
Đồng thời người viết cũng đặt câu hỏi với Bộ Giáo dục và Đào tạo về quy trình và hiệu quả của việc "thực nghiệm" Công nghệ giáo dục Hồ Ngọc Đại.
Tuy nhiên đến nay vẫn chưa thấy Bộ Giáo dục và Đào tạo hay Giáo sư Hồ Ngọc Đại có phản hồi gì về những vấn đề người viết đặt ra trong hai bài trước.
Trước sự im lặng của Bộ, người viết đành tiếp tục "mò mẫm" tìm câu trả lời từ chính những gì Giáo sư Hồ Ngọc Đại và các quan chức Bộ Giáo dục và Đào tạo phát biểu công khai trên báo chí, ngõ hầu giúp bạn đọc có thêm thông tin và góc nhìn, trong khi chờ đợi câu trả lời chính thức.
Nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận, ảnh: VTV.
Người viết không kết luận rằng thông tin một số tờ báo trích dẫn được cho là phát biểu của Giáo sư Hồ Ngọc Đại và các quan chức Bộ Giáo dục và Đào tạo về sách giáo khoa Công nghệ giáo dục đúng hay sai.
Chúng tôi chỉ hy vọng chắp nối thông tin và sự kiện, ngõ hầu tìm tới những góc khuất để xem, làm thế nào một bộ sách giáo khoa gây tranh cãi như thế vẫn cứ ung dung vào trường học.
Ông Phạm Vũ Luận, ông Nguyễn Vinh Hiển giúp Giáo sư Hồ Ngọc Đại lách luật?
Thông tin này được báo Vietnamnet dẫn lời Giáo sư Hồ Ngọc Đại cho biết trong chương trình “những vấn đề giáo dục sau sự kiện đạp đổ cổng trường” ngày 21/5/2012, trong bài báo: "Trường Thực nghiệm, một bí mật không ai biết". [1]
Ông Đại kể rằng: "Năm vừa rồi (2011), Bộ trưởng Phạm Vũ Luận ra quyết định chính thức đưa phương án của công nghệ giáo dục về địa phương.
Nhưng vì Quốc hội ra Nghị quyết số 40 chỉ có một bộ sách toàn quốc nên buộc phải dùng từ “thí điểm”. Nhưng mà “thí điểm” hiện nay có 16 tỉnh và có 50.000 học sinh… 
Chỉ cần, nếu làm thí điểm thì chỉ cần 1.000 là đáng tin cậy.
Giải pháp đưa ra là giải pháp, khi Bộ trưởng Phạm Vũ Luận chỉ đạo thì xuống Chủ tịch UBND quận ra quyết định, UBND huyện ra quyết định nên làm việc ngon hẳn. Rất ngon!
Tôi chưa bao giờ làm việc thuận lợi như năm vừa rồi.
Trước đây làm gì thì chỉ làm với anh Hiển thôi, anh Thành thôi. Anh Hiển là Thứ trưởng, anh Thành là Vụ trưởng, các anh ấy cho phép làm, cùng hỗ trợ.
Trong 3-4 năm nay, khi chỉ có thứ trưởng và vụ trưởng làm, nói chung cũng vất vả, phải thuyết phục. Nhưng khi Bộ trưởng có quyết định thì tình hình khác hẳn. 
Tôi thấy khi thực sự chính quyền vào cuộc thì tình hình rất dễ.
Mà cũng may, hai anh là anh Hiển và anh Luận phụ trách là hai người thực bụng muốn làm giáo dục, không sợ, không ngại thủ tục và chấp nhận danh từ “thí điểm” để lách luật. 
Khi Bộ trưởng Phạm Vũ Luận dám ra quyết định chính thức bằng văn bản, tôi thấy tình hình khác rồi.
Nhân chuyện ấy tôi nói, chúng ta không nên nhận, kể cả anh Tiến, anh Thành, anh Luận… không phải là tác giả của“chương trình 2000”.
Chương trình này đã triển khai đã mười mấy năm nay. Những người đó là một bộ phận hoàn toàn khác. Còn các anh là những người chịu một việc đã rồi.
Vấn đề này, phải bàn lại công việc trước đó nữa, cần nói đến nguồn gốc sâu xa nữa.

Học chữ mà không cần hiểu, khác nào ăn mà không cần hấp thụ?

Vụ Tiểu học thực bụng muốn làm. Anh Hiển, anh Luận thực bụng muốn làm. Nhưng cả một hệ thống từ xưa đến nay… Chuyện này, chuyện khác là hậu quả của "Chương trình năm 2000".
Nên nếu nền giáo dục hiện này có vấn đề gì, cần truy cứu thì phải truy cứu bộ máy làm chương trình năm 2000, tốn hàng ngàn tỉ nhưng không ra gì. Cần phải nhìn sâu xa hơn nữa mới thấy gốc rễ vấn đề. 
Tôi thấy, đây là cơ hội để chúng ta nhìn thấy vấn đề thực hơn, cả phụ huynh, cả người dân nói chung, cả bộ phận quản lý cũng nhìn thấy thực hơn, và Đảng cũng phải nhìn thấy thực hơn là từ chủ trương cách đây lâu rồi. 
Nhóm người đó hầu hết đã về hưu hết cả, hoặc có đang chức thì cũng chỉ hời hợt… Những người đương chức hiện nay đều là nạn nhân phải chịu hết. Việc đã hết rồi, thể chế của mình cứ thế mà làm." [1]
Những câu hỏi xin gửi ông Phạm Vũ Luận, Nguyễn Vinh Hiển và Hồ Ngọc Đại 
Nếu quả thực những nội dung báo Vietnamnet đăng tải mà người viết trích dẫn trên đây đúng là lời của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, thì e rằng hai ông Phạm Vũ Luận, Nguyễn Vinh Hiển dù có về hưu cũng phải giải trình trước dư luận mấy vấn đề:
Một là, tại sao ông Phạm Vũ Luận sẵn sàng chống lại Nghị quyết số 40 của Quốc hội, trong đó quy định thống nhất cả nước sử dụng một chương trình, một sách giáo khoa?
Nếu quan chức nào cũng biết luật và lách luật như ông thì còn đâu kỷ cương phép nước?
Hai là, Giáo sư Hồ Ngọc Đại đã thừa nhận nếu làm thí điểm thì chỉ cần 1000 học sinh là đáng tin cậy, vậy Bộ Giáo dục và Đào tạo tại sao lại cho "thí điểm" đến 16 tỉnh và 50 ngàn học sinh? Đến nay con số đã lên tới 48 tỉnh? 
Hai ông nguyên Bộ trưởng và Thứ trưởng giải thích thế nào về việc Giáo sư Hồ Ngọc Đại tố quý vị chấp nhận danh từ "thí điểm" để lách luật?
Người viết từng được một vị Giáo sư khả kính trong giới nghiên cứu sinh học cho biết, có thí nghiệm chuột bạch cũng chỉ đến 50 con là cùng. Thế mà người ta có thể cho “thực nghiệm” hàng trăm ngàn học sinh hết thế hệ này đến thế hệ khác thì thật kỳ lạ.
Và cứ theo câu cuối trong phần trích dẫn nội dung được cho là Giáo sư Hồ Ngọc Đại nói trên Vietnamnet mà "suy", có thể đặt vấn đề:
Tất cả những "bùng nhùng", "bung bét" của VNEN, sách giáo khoa Công nghệ giáo dục hay Thông tư 30...thuộc về ông Phạm Vũ Luận, ông Nguyễn Vinh Hiển chứ không phải tân Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ.
Giáo sư Hồ Ngọc Đại phủ nhận sạch trơn mọi nỗ lực của hơn 500 nhà khoa học là chủ nhân của Chương trình năm 2000. Ông cho rằng:
"Nếu nền giáo dục hiện này có vấn đề gì, cần truy cứu thì phải truy cứu bộ máy làm chương trình năm 2000, tốn hàng ngàn tỉ nhưng không ra gì."
Vậy xin được hỏi Giáo sư Hồ Ngọc Đại, trong 38 năm qua "thực nghiệm" Công nghệ giáo dục của mình, ông đã tiêu tổng cộng bao nhiêu tiền từ ngân sách nhà nước, đã đo nghiệm được những gì?
Giáo sư Hồ Ngọc Đại, ảnh: Thinh Pham / Youtube.
Ai thẩm định kết quả đo nghiệm ấy và thẩm định dựa trên căn cứ pháp lý nào?
Sở dĩ phải đặt câu hỏi này, vì người viết tìm mỏi mắt trên Google cũng chỉ thấy những lời khen ngợi từ những người được Giáo sư Hồ Ngọc Đại vận động và làm việc trực tiếp, cho nên thiếu tính khách quan và thuyết phục.
Tuy nhiên đọc hai bài viết này, người viết không hiểu các tác giả muốn nói gì. Họ không trả lời câu hỏi của vị phụ huynh kia đặt ra, mà nói lòng vòng trên mây trên gió để ca ngợi Công nghệ giáo dục là hay, là tiên tiến.
Như thế chẳng khác nào người ta hỏi anh ăn cơm chưa, anh lại trả lời: Tôi tắm rồi!
Còn với ông Nguyễn Vinh Hiển, ngày 12/9/2013 báo Vietnamnet đưa tin: Chấm dứt 'thí điểm' một chương trình giáo dục 35 năm.
Ông Nguyễn Vinh Hiển, nguyên Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, ảnh: giaoduc.edu.vn.
Bài báo nói về chương trình Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại "có lúc công khai, có khi lén lút", đến 2013 thì Bộ Giáo dục và Đào tạo chấm dứt "thí điểm lớp 1" mà triển khai đại trà.
Trong bài báo này, ông Nguyễn Vinh Hiển được Vietnamnet dẫn lời nói rằng: 
“Chính do tính ưu việt của chương trình, do nhu cầu ngày càng lớn của các địa phương nên Bộ GD-ĐT đã quyết định triển khai đại trà. 
Khi một bộ tài liệu đã được Bộ phê duyệt thì Bộ phải đảm bảo đó là tốt nhất hiện có để dạy và học”.
Nếu những nội dung báo Vietnamnet đưa mà người viết trích dẫn trên đây đúng là phát biểu của nguyên Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển, thì xin đề nghị ông Nguyễn Vinh Hiển cho biết:
Sách giáo khoa Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại đã qua Hội đồng quốc gia thẩm định chương trình giáo dục phổ thông và sách giáo khoa thẩm định hay chưa? Hội đồng thẩm định gồm những ai?

Công nghệ giáo dục còn "thực nghiệm" học sinh đến bao giờ?

Cũng trong bài báo này của Vietnamnet còn cho thấy một "âm mưu" khác:
"Lãnh đạo Bộ GD-ĐT cũng cho rằng nếu việc áp dụng thành công, đây sẽ là một trong những phương thức dạy học được hướng đến trong đổi mới chương trình - sách giáo khoa sau 2015." [2]
Sở dĩ người viết dùng từ "âm mưu" đặt trong ngoặc kép là vì, cho đến nay chương trình tổng thể và chương trình bộ môn của Đề án Đổi mới chương trình, sách giáo khoa của Bộ Giáo dục và Đào tạo trong suốt một nhiệm kỳ của ông Luận, ông Hiển còn làm chưa xong.
Ấy vậy mà đã có kế hoạch đưa Công nghệ giáo dục, sách giáo khoa Công nghệ giáo dục vào chương trình phổ thông trên toàn quốc mà có thể chính nó chưa qua thẩm định thì thật nguy hiểm. 
Bởi làm như vậy thì khác nào sinh con rồi mới sinh cha?
Do đó người viết đề nghị nguyên Bộ trưởng Phạm Vũ Luận, nguyên Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển lên tiếng về những thông tin được cho là phát biểu của hai ông trên báo chí, cũng như "một bí mật không ai biết" được cho là Giáo sư Hồ Ngọc Đại tiết lộ trên Vietnamnet ngày 21/5/2012.
Tài liệu tham khảo:
Hồng Thủy

Bài đã bị gỡ: Phải phạt thật nặng, thậm chí đình chỉ… mưa bientap By bientap

October 16, 2016 14:40

Bài đã bị gỡ: Phải phạt thật nặng, thậm chí đình chỉ… mưa
Lời giới thiệu: Một bài viết hay, nhưng chỉ 4h sau khi đăng trên báo Lao Động đã bị gỡ xuống một cách đầy bí ẩn. Mời mọi người xem bản copy từ cache trên Google. —
Cơn mưa chiều rơi rơi thành phố không nhỏ đã khiến người ta bật khóc khi nhớ lại khung cảnh lẫm liệt và bi tráng trong phim Titanic. Và trong cái khung cảnh đậm mùi đại hồng thủy ấy, người ta chợt thấy trong mình, và đồng bào đang co ro quanh mình đức tính nhẫn nại quý báu. Đức tính đã khiến nhiều năm qua, chúng ta luôn luôn chiến thắng hết cơn mưa này đến cơn mưa khác, mặc cho nó lịch sử đến đâu, cuốn theo bao nhiêu ngàn tỉ chống ngập!
Thưa các bạn, ngay cả Cảnh sát PCCC cũng được huy động, không phải bơm nước dập lửa mà để hút nước cứu ngập.
Hàng ngàn chiếc xe máy ở Nguyễn Siêu trở thành tàu ngầm.
Biệt thự triệu dollar của Mr Đàm ngập trong nước khiến anh, quần tới gối, khuôn mặt thẫn thờ như mặt bức tượng sáp 12 tỉ vnd.
Tòa “tháp” Bitexco ngập từ trong ngập ra, ngập từ ngoài ngập vào. Một khung cảnh dữ dội và lãng mạn như trong đại sảnh con tàu Titanic gãy đôi. Các nàng Rose ống thấp ống cao tay xách nách mang trong tòa tháp cao nhất Sài Thành.
Một clip quay cảnh anh soái ca lao mình giữa dòng nước “cứu” chiếc xe máy trôi như bao diêm, à như chiếc lá – thu hút đến ngót 100k like, 35k lượt bình luận và hàng vạn share.
Sân bay Tân Sơn Nhất trở thành sân bơi, bãi đáp của Thủy phi cơ. Bến xe Chợ Lớn biến thành bãi canoing.
À còn nữa, các nữ y tá hò dô ta bắt lươn trong hành lang bệnh viện.
Toàn dân sặc nước với những vận động viên bất đắc dĩ điện thoại dắt trên lưỡi trai nón bảo hiểm.
Những chiếc bus thủy phi cơ “mất điện” giữa dòng thác. 20 chuyến bay trong nước và quốc tế phải bay vòng vòng.
Facebook tràn ngập 2 chữ thất thủ. Có người, trí tưởng tượng thật là phong phú, nhắc đến một cơn “đại hồng thủy”.
Đâu đó vang lên bản nhạc “Sài Gòn ngập quá Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi”.
Một con chuột cố bám víu vào hàng rào B40 ở một nơi nào đó trong sự kiện “Sài Gòn thất thủ” tối qua. Đúng là một khoảnh khắc lịch sử! Một chi tiết câm lặng nhưng đầy biểu cảm mà bạn có thể chú thích với bất cứ caption nào.
GS Ngô Bảo Châu viết một status mấy chữ “Có thêm tàu điện ngầm có khi TPHCM thoát nước tốt hơn nhỉ?”.
24 ngàn tỉ, hoặc hơn đã được ném xuống nước. 75 ngàn tỉ chuẩn bị được nói đến. 1.200 tỉ được đề xuất cho “xe chống ngập”. Nhưng hôm qua, Sài Gòn “thất thủ” thật rồi với Chợ Nổi Bến Thành, con kinh Nguyễn Hữu Cảnh, bến cảng Tân Sơn Nhất.
Bạn sẽ hỏi giải pháp là gì?
Trước khi nói đến giải pháp, chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân.
Tôi phải khẳng định, thủ phạm đã gây ra sự cố, scandal, hay thảm họa ngày hôm qua chính là ông giời. Và, không khó để đoán nguyên nhân sẽ lại là “mưa quá to”, mưa lịch sử… như tuần trước, như tháng trước, như sắp tới… khi mùa mưa mới chỉ bắt đầu.
Nhưng nếu đó là nguyên nhân, chỉ có một giải pháp duy nhất là phạt. Phạt thật nặng, thậm chí đình chỉ mưa nếu lượng mưa vẫn đổ xuống TP to như ngày hôm qua.
Đào Tuấn
(Đã đăng trên báo Lao Động)

Đất Việt: Trung Quốc rải cảm biến ở Biển Đông: Nguy cơ lớn

Chủ Nhật, 16/10/2016 14:03

“Khi cảm biến hoạt động sẽ bất lợi cho tất cả các nước xung quanh cũng như  các nước có nhu cầu tự do hàng hải, tự do hàng không”.
Các nước bị theo dõi
Mới đây Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP) dẫn nguồn tin quân sự Trung Quốc cho biết, nước này có kế hoạch đưa tổng cộng 20 cảm biến xuống Biển Đông.
Trong những hệ thống cảm biến này, gồm 8 cảm biến đã đưa đến Biển Đông trong tháng 9/2016 đều nằm trong một dự án quan sát toàn cầu, với sự tham gia của hơn 30 nước. Tổng cộng cả hệ thống có 3.800 cảm biến rải rác trên khắp thế giới.
Theo thiết kế, cứ sau 5 ngày cảm biến của Trung Quốc sẽ tự động lặn xuống dưới 2 km để thu thập thông tin và nổi lên để truyền tín hiệu cho vệ tinh định hướng Bắc Đẩu. Để duy trì hoạt động liên tục của cảm biến này, Trung Quốc sẽ đưa 10 cảm biến mới xuống Biển Đông mỗi năm để thay thế cho những cảm biến cũ hết năng lượng.
Trung Quoc rai cam bien o Bien Dong: Nguy co lon
Nguyên lý hoạt động của các thiết bị cảm biến Argo - Ảnh: Jamstec
Trước thông tin trên, trao đổi với Đất Việt, ông Lê Việt Trường, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban An ninh và Quốc phòng của Quốc hội cho rằng đây là một bước mới của Trung Quốc,  đe dọa trực tiếp đến hoạt động tự do hàng hải và tự do hàng không trên biển.
Theo ông Trường, trước đây việc Trung Quốc sử dụng các biện pháp cũ thì các nước dễ dàng phát hiện. Còn hiện nay với vỏ bọc công nghệ ngụy trang, Bắc Kinh đang toan tính kiểm soát toàn bộ khu vực biển Đông và gây bất lợi cho các nước xung quanh.
“Khi cảm biến này hoạt động sẽ bất lợi cho tất cả các nước xung quanh cũng như  các nước có nhu cầu tự do hàng hải, tự do hàng không. Khi đi qua khu vực này họ sẽ trở thành đối tượng bị theo dõi”, ông Trường nói.
Ông Trường khẳng định, các nhà khoa học cần phải xem xét kỹ tính năng kỹ chiến thuật của hệ thống cảm biến này để đưa ra những cảnh báo với các nước bị ảnh hưởng.
“Nhìn chung chức năng của nó là để phát hiện sớm các mục tiêu, giống như máy bay cảnh báo phát hiện sớm của Mỹ và 1 số có nền công nghệ tiên tiến. Khi đó bất cứ một hoạt động quân sự chuẩn bị hoặc trận địa tên lửa của một nước nào đó khởi động thì ngay tiếng nổ đầu tiên là hệ thống cảm biến của Trung Quốc đã phát hiện và đưa ra cảnh báo rồi.
Về mặt quân sự thì rõ ràng bất lợi rồi. Khi Trung Quốc đọc được hết nhất cử nhất động của đối phương thì rõ ràng họ sẽ có biện pháp để đối phó”, ông Trường phân tích.
Cùng đưa ra ý kiến, Đại tá Nguyễn Hữu Hùng, nguyên Uỷ viên thường trực Ủy ban Quốc phòng và an ninh của Quốc hội đánh giá, Trung Quốc muốn kiểm soát toàn bộ khu vực biển Đông nên phải dùng nhiều cách, trong đó có việc đưa ra các cảm biến.
Họ tăng cường kiểm soát tàu thuyền và các phương tiện thủy, trong đó có cả kiểm soát tàu ngầm. Nhất là những vùng Trung Quốc đang bảo thuộc chủ quyền của họ.
“Việc này rất nguy hiểm vì nó gây bất ổn cho an ninh hàng hải. Tôi nghĩ mục tiêu của thiết bị này là các phương tiện thủy hoạt động trên Biển Đông. Trung Quốc muốn kiểm soát tàu thuyền và các phương tiện thủy, trong đó có cả kiểm soát tàu ngầm, chứ không đơn thuần mục đích kinh tế. Các hệ thống cảm biến sẽ tìm cách theo dõi và phát hiện hoạt động của các phương tiện thủy trên các vùng biển”, ông Hùng nhấn mạnh.
Không được phép quân sự hóa Biển Đông
Từ những phân tích trên, ông Hùng cho rằng, bản thân Việt Nam hay bất cứ các nước nào có quyền lợi liên quan đến Biển Đông cần phải hết sức thận trọng, theo dõi kỹ lưỡng và đưa ra các cảnh báo khi vùng đặc quyền kinh tế bị xâm phạm.
“Tất nhiên những hoạt động thuộc đặc quyền kinh tế đặc quyền của Việt Nam và các nước, Trung Quốc muốn thả cái gì, hoạt động thăm dò gì thì phải được sự đồng ý. Nếu thiết bị cảm biến nằm trong vùng danh giới giữa thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thì chúng ta phải lên tiếng phản đối. Luật tự do hàng hải đã có những quy định chung rõ ràng rồi. Chúng ta cần phải hết sức chủ động”, ông Hùng khẳng định.
Trong khi đó, ông Trường nhấn mạnh, Việt Nam cũng như các nước có quyền lợi liên quan phải đấu tranh không được để Trung Quốc tiến hành quân sự hóa khu vực Biển Đông.
“Chưa biết mức độ khoa học kỹ thuật đến đâu nhưng về tổng thể nếu Trung Quốc tiến hành được thì phần ưu thế thuộc về họ. Các nước có quyền lợi liên quan đến Biển Đông sẽ bị theo dõi.
Biển Đông là biển chung có đường hàng hải quốc tế, vì vậy không nên quân sự hóa và phải để nó tiến hành các hoạt động giao thương. Trung Quốc không được phép làm như vậy”, ông Trường nêu quan điểm.
Hoàng Hà 

Vì sao HNTW 4 không nêu vụ Trịnh Xuân Thanh & Nguyễn Như Phong?

Cho tới nay, chiến dịch “tìm và diệt” đối với Trịnh Xuân Thanh đã vượt hơn 4 tháng. Thế nhưng đến giờ vẫn không có bất kỳ thông tin nào từ bất kỳ cơ quan chức năng nào của Việt Nam cho biết ông Thanh đang ở đâu, chưa nói gì đến chuyện “sẽ kiên quyết bắt Trịnh Xuân Thanh”. 


Hội nghị trung ương 4 của đảng CSVN vào tháng 10/2016 đã kết thúc lặng lẽ. “Bài phát biểu quan trọng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng” có lẽ là điểm nhấn duy nhất của hội nghị này, để chấm dứt bằng yêu cầu về nghị quyết “chống suy thoái” và chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa”.

Nhiều giải pháp được nêu ra, nhưng hình như chẳng có giải pháp nào cụ thể. Mọi thứ vẫn chung chung, vẫn trừu tượng một cách trì đọng.

Cuộc “chỉnh đảng” lần này là hoàn toàn không ấn tượng, nếu so với Hội nghị trung ương 4 khóa XI được giới tuyên giáo coi là “lịch sử”. Cứ khoảng vài ba năm, đảng lại ra một nghị quyết hoặc một “văn bản quan trọng” để chấn chỉnh lối sống, tư tưởng, đạo đức và bao gồm cả việc phòng chống diễn biến hòa bình trong cán bộ đảng viên. Sau đó, cán bộ đảng viên các tỉnh thành lại xách cặp đến hội trường để học tập nghị quyết. Học xong, đường ai nấy về.

Tuy nhiên kết quả của các cuộc chỉnh đảng liên tiếp như vậy có thể được xem là “thành công” đến mức nào?

Có thể mô phỏng tính song hành quy luật về suy thoái giữa kinh tế và chính trị. Trong một diễn đàn kinh tế Việt Nam cũng vào tháng 10/2016, nhiều chuyên gia nhà nước đã phải tán thán rằng sau 5 năm tái cơ cấu kinh tế, nợ công và nợ xấu đều tăng vọt.

5 năm lại là khoảng thời gian tính từ cuộc “chỉnh đảng” tại Hội nghị trung ương 4 năm 2011 cho đến nay. Kết quả mới nhất về tinh thần nghị quyết đảng là trường hợp Trịnh Xuân Thanh và Nguyễn Như Phong.

Là một đảng viên từng được xem là ‘ưu tú”, là một đại biểu quốc hội từng có số phiếu bầu cao nhất ở tỉnh Hậu Giang, ông Trịnh Xuân Thanh đã bay thẳng sang trời tây để chống lại ông Nguyễn Phú Trọng mà do đó bị quy thành tội chống đảng. Không những thế, ông Thanh còn liên kết với blogger Người Buôn Gió – nhân vật bị công an và ông Trọng coi là “thế lực thù địch”.

Trong khi đó, đại tá công an Nguyễn Như Phong còn tỏ ra mạnh bạo hơn cả Trịnh Xuân Thanh. Vào tháng 9/2016 khi còn đương chức tổng biên tập báo Petrotimes, ông Phong đã cho đăng bài của tờ Thời Báo (Đức) phỏng vấn Người Buôn Gió với nội dung có lợi cho Trịnh Xuân Thanh.

Rất rõ ràng, cả ông Thanh lẫn ông Phong đều “tự diễn biến” một cách ngọt ngào, và ngọt ngào chưa từng thấy.

Tuy thế, điều đáng ngạc nhiên là trường hợp Trịnh Xuân Thanh và Nguyễn Như Phong lại không được mang ra Hội nghị trung ương 4 để làm bằng chứng cho hiện tượng “tự diễn biến”, ít nhất trên phương diện thông tin cho báo chí. Vì thế, dư luận xã hội vẫn chỉ biết đến cuộc “chỉnh đảng” của ông Nguyễn Phú Trọng qua bài phát biểu đã qua và có thể bản nghị quyết sắp tới.

Cũng cần nói thêm rằng cho tới nay, chiến dịch “tìm và diệt” đối với Trịnh Xuân Thanh đã vượt hơn 4 tháng. Thế nhưng đến giờ vẫn không có bất kỳ thông tin nào từ bất kỳ cơ quan chức năng nào của Việt Nam cho biết ông Thanh đang ở đâu, chưa nói gì đến chuyện “sẽ kiên quyết bắt Trịnh Xuân Thanh”. Cũng cho tới giờ, vẫn không có bất kỳ thông tin nào về việc tổ chức Interpol quốc tế đã đưa cái tên Trịnh Xuân Thanh vào danh sách truy nã quốc tế, dù cho Bộ Công an Việt Nam đã phát lệnh và gửi yêu cầu này cho Interpol quốc tế từ cả tháng trước.

Lê Dung

(SBTN)

Việt Nam sao chép quy định về hội của Trung Quốc

Dự thảo Luật về Hội Việt Nam hiện nay đang trong giai đoạn soạn thảo, hoàn chỉnh với rất nhiều tranh cãi và ý kiến. Dự thảo, cho đến hiện nay, cũng trải qua nhiều thăng trầm. Từ việc cực kỳ cởi mở với đầy đủ tiêu chuẩn quốc tế đối với việc thành lập hội, cho đến những quy định thậm chí có phần hà khắc hơn cả Nghị định 45 về Hội hiện tại.

Nhưng tiêu chuẩn quốc tế ra sao? Khó khăn về việc thành lập Hội tại Việt Nam là những khó khăn gì? Bài viết này hy vọng giúp bạn đọc có được một cái nhìn cơ bản về các quy định về Hội hiện nay. Điều này có thể giúp chúng ta có cái nhìn khách quan riêng cho mình khi dự thảo Luật về Hội mới chính thức được đệ trình lên Quốc hội hay thông qua trong thời gian tới đây.


1. Đạo luật gần 60 năm tuổi: sống cũng như chết

Hiện nay, Sắc lệnh số 102/SL/L004 ngày 20 tháng 5 năm 1957 ban hành Luật quy định quyền lập hội vẫn được xem là văn bản nguồn cơ bản nhất của hệ thống pháp luật về Hội. Tuy nhiên, văn bản này chỉ mang giá trị hình thức vì không có nội dung cụ thể nào được áp dụng.

Tiếp đó là Nghị định 45/2010/NĐ-CP, văn bản pháp luật “thực quyền” quy định về Hội và quản lý nhà nước về Hội hiện nay. Nghị định 45 được sửa đổi bổ sung bởi Nghị định 33/2012/NĐ-CP cũng như được hướng dẫn bởi một số văn bản dưới luật khác như Thông tư 03/2012/TT-BNV của Bộ Nội vụ hướng dẫn thi hành nghị định và Quyết định 68/2010/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ xác định các tổ chức đặc thù.
2. Nguồn gốc Trung Quốc

Một trong những lập luận thường được sử dụng để phản bác việc áp dụng mô hình kinh tế, pháp luật nước ngoài tại Việt Nam là mọi thứ phải dựa trên tình hình thực tế ở địa phương.

Tuy nhiên, Nghị định 45 là một trong những minh chứng cho kiểu “tiêu chuẩn kép” của nhiều nhà lập pháp Việt Nam. Một mặt, họ cho rằng việc học hỏi pháp luật nước ngoài phải phù hợp với mô hình kinh tế – xã hội Việt Nam, mặt khác lại sao chép và sử dụng gần như nguyên bản một văn bản pháp luật nước ngoài – mà ở đây là Trung Quốc.

Cụ thể hơn, Nghị định 45 hiện nay có thể được xem là bản copy từ Quyết định của Hội đồng Nhà nước Trung Hoa (State’s Council) quy định về đăng ký và quản lý nhà nước các tổ chức xã hội (Regulations on the Registration and Management of Social Organizations). Hai văn bản này tương đồng từ lời mở đầu, cách loại trừ tổ chức đặc thù, những hoạt động không được thực hiện, hai lớp thủ tục kiểm soát đăng ký, phương án và điều kiện đặt ra để đăng ký hội, phân hội theo cấp bậc hành chính địa phương, nội dung chính phải có của điều lệ hay kể cả cấu trúc của văn bản.

3. Yêu cầu… 100 thành viên sáng lập hội

Thông thường, hội được hiểu là nơi sinh hoạt, kết nối, tập hợp của một nhóm gồm hai công dân trở lên. Cách hiểu này được công nhận ở nhiều nước. Pháp yêu cầu 2 công dân trở lên thì được đăng ký lập hội, trong khi ở Nga là 3. Ngay cả tại Trung Quốc, với dân số chiếm 1/7 dân số thế giới, con số này cũng chỉ là 50.

Trong khi với Nghị định 45, do cách phân chia hội theo cấp quản lý hành chính, các hội “quốc gia” phải có đến 100 sáng lập viên ở nhiều tỉnh thành, với đầy đủ đơn “đăng ký tham gia thành lập hội”. Yêu cầu này đối với các tổ chức địa phương là 10 sáng lập viên.

Việc đòi hỏi phải có từ 10 đến 100 thành viên sáng lập cho bất kỳ hội nhóm nào mới thành lập đều tỏ ra bất hợp lý, đặc biệt khi những hội này còn chưa có hoạt động nào đáng kể.

4. Độc quyền Hội

Dù trong Nghị định 45 không có ghi nhận rõ việc “độc quyền hội”, kết quả độc quyền luôn tồn tại do quy định giới hạn phạm vi hoạt động, cũng như quy trình xem xét hội có… “cần thiết” hay không.

Cụ thể, tại Khoản 1, Điều 5, Nghị Định 45, Hội mới thành lập phải “không trùng lặp về tên gọi và lĩnh vực hoạt động chính với hội đã được thành lập hợp pháp trước đó trên cùng địa bàn lãnh thổ”.

Điều này, cộng với thực tế có hàng loạt các hội nhóm thân chính phủ và do chính phủ bảo trợ, từ mang tính chính trị (Hội Nông dân, Liên đoàn Lao động…) cho đến xã hội – kinh tế thông thường (như Hội bảo vệ người tiêu dùng, Hiệp hội doanh nghiệp…) khiến cho việc thành lập các hội mới trong cùng lĩnh vực là bất khả thi.

5. Muốn thành lập hội? Phải thành lập Ban vận động.

Được quy định cụ thể tại Điều 6 của Nghị định 45, pháp luật Việt Nam hiện nay yêu cầu những cá nhân tổ chức có mong muốn buộc phải thành lập Ban vận động thành lập hội, trước khi được phép thực hiện các thủ tục thành lập. Đây là bước mà nhiều học giả trong ngành cho là biện pháp “loại từ vòng gửi xe” các hội nhóm độc lập tại Việt Nam.

Trước tiên, yêu cầu phải hình thành Ban vận động nghe cũng phi lý giống như việc phải thành lập Hội đồng quản trị vận động thành lập doanh nghiệp trước khi thành lập công ty. Thêm vào đó, những thông tin phải cung cấp trong quy trình thành lập Ban vận động thật ra hoàn toàn trùng khớp hoặc có thể đưa vào nhóm thủ tục thành lập hội thông thường. Cũng cần kể đến yêu cầu dành riêng cho thành viên của Ban vận động, vốn lệ thuộc vào ý kiến và sự xem xét chủ quan của cơ quan quản lý, như “có sức khoẻ và có uy tín trong lĩnh vực hội dự kiến hoạt động”.

6. Hội của tập thể, hoạt động theo quyết định nhà nước

Có nhiều quy định cho thấy sự lệ thuộc tương đối lớn giữa hoạt động của Hội và cơ quan quản lý nhà nước, mà rõ nhất là yêu cầu báo cáo kết quả đại hội hay phê duyệt điều lệ hội. Trong đó, hội sau khi thành lập phải thông qua đại hội thành lập và phải báo cáo cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền các nội dung sau:
  1. Điều lệ và biên bản thông qua điều lệ hội;
  2. Biên bản bầu ban lãnh đạo, ban kiểm tra (có danh sách kèm theo) và lý lịch người đứng đầu hội;
  3. Chương trình hoạt động của hội;
  4. Nghị quyết đại hội.
Cùng với đó, điều lệ hội cũng phải được cơ quan nhà nước này “phê duyệt”.

Nguyễn Quốc Tấn Trung

(Nhà Báo Tự Do)