Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Đọc thơ Hồ Xuân Hương, tản mạn về thời gian và cái tỉnh cái mê của người xưa

ho xuan huong thumbnail
Trong dòng Ngân Hà lấp lánh muôn ngôi sao khổng lồ của văn minh nhân loại, nhiều ngôi sao Việt xuất hiện, mỗi người một bản sắc riêng nhưng họ đã mang lại cho nền văn hóa phương Đông những áng thơ văn bất hủ. Bên cạnh những áng văn gắn liền với những biến cố thăng trầm của lịch sử, thì đây là lúc âm giai của thân phận con người, kiếp nhân sinh gắn bó với những tư tưởng khai phóng cho văn hóa nhân loại được cất tiếng. Có Nho, có Phật, có Lão và có cả những quy luật vũ trụ mà Thần Phật đã đặc định cho con người như là Đạo Đức dân gian. Đó là tiếng khóc, là nụ cười chen nhau. Đó là những đam mê làm cho con người khổ lại chồng chất thêm khổ não. Đó là những bất chợt được giác ngộ được phá Mê để minh triết những vấn đề cốt lõi mà Thần Phật đã khuyên dạy con người giải Mê, thoát khổ, đến với cảnh giới khác.
Cuộc đời với bao nhiêu nghịch cảnh trái ngang. Biển khổ không chỉ nằm ở cuộc bể dâu của “bao phen thay đổi sơn hà” mà bể luân hồi vỗ sóng trong mỗi con người, mỗi thân phận. Cánh mày râu viết về phái nữ để nói cuộc nhân sinh và gửi gắm tâm sự của chính mình thật là nhiều. Nguyễn Du lạc vào” cõi người ta “trong thân phận bầm giập Thúy Kiều; Đặng Trần Côn chiêm nghiệm thân phận ở cái thời cuộc “Thiên Địa phong trần” đọa đầy Chinh phụ khiến “hồng nhan đa truân”…  Nhưng để có một tiếng nói từ một người đàn bà, chiết luyện trong nỗi đau tâm não của người phụ nữ thì chỉ có Hồ Xuân Hương là cho ta thấy rõ nhất. Tâm trạng day dứt không yên, nhãn quan nhìn cuộc sống, lời yêu thương nồng nàn hay bi ai tuyệt vọng … hầu như có đủ trong những bài thơ ít ỏi nhưng cực kỳ cô đúc, cực kỳ tự nhiên của bà. Thơ Đường luật với bao nhiêu quy phạm nhưng Hồ Xuân Hương đã làm cho người ta không hề có một cảm giác quy phạm nào. Tôi cho rằng, đó là Thiên Tài tầm cỡ…
ho xuan huong 1
Hồ Xuân Hương là nữ sĩ tài ba ở nước ta vào cuối thế kỉ XVIII – đầu thế kỉ XIX. Bà là người xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.  Ngoài tập “Lưu Hương kí” bà còn để lại khoảng 50 bài thơ Nôm, phần lớn là thơ đa nghĩa, vừa có nghĩa thanh vừa có nghĩa tục. Một số bài thơ trữ tình đằm thắm, thiết tha, buồn tủi… thể hiện sâu sắc thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ, với bao khao khát sống và hạnh phúc tình duyên. Thơ của họ Hồ không phải là lục bát, không gần với ca dao hò vè, không có khả năng cho các nghệ sĩ đàn bầu, đàn cò ngồi ở ngã ba đường, ở những lều nát góc chợ ò e như “Phụ tử tình thâm, Công thầy nghĩa mẹ.. “. Thơ của bà phần lớn là THẤT NGÔN BÁT CÚ ĐƯỜNG LUẬT, một thể thơ bác học, thường rất trang trọng giành cho giới chủ lưu, thượng lưu trong xã hội. Ấy vậy mà, kỳ lạ thay, thể thơ bác học ấy lại được Dân gian tiếp nhận và lưu truyền trong quảng đại nhân gian. Đây là điều có lẽ Đỗ Phủ, Lý Bạch khó có thể làm. Người Trung Quốc coi Bạch Cư Dị là nhân vật thứ Ba sau hai đỉnh núi không ai với tới. Nhưng ngay cả ngọn Thái Sơn Đỗ Phủ, ngọn núi Kính Đình Lý Bạch cũng phải mơ ước với đỉnh Côn Luân mây bay ngũ sắc đầy lời ca tiếng hát dân gian. Đó là thi ca họ Bạch. Nhà thơ này thường chinh phục mọi người bằng thơ Ngũ Ngôn. Và Đỗ Phủ muốn vào nhân dân cũng phải qua con đường này.
Đọc Hồ Xuân Hương, tản mạn về cái mê cái tỉnh của người xưa, tôi muốn các bạn đọc bài thơ nổi tiếng của bà có tiêu đề “Tự Tình”:
Đêm khuya, văng vẳng trống canh dồnTrơ cái hồng nhan với nước non.Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn,Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám.Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,Mảnh tình san sẻ tí con con!
ho xuan huong 2
Bối cảnh là ban đêm, sự kiện là tiếng trống cầm canh. Ngày xưa, khi chưa có đồng hồ Tây đánh chuông treo trong nhà Nghị Quế thì cha ông chúng ta thường phân thời gian MỀM hơn. Đêm có năm canh, ngày có sáu khắc. Một thời thần ngày xưa là gần với 2 giờ đồng hồ hôm nay. Vị chi là một ngày chỉ có 12 thời thần ứng với 12 con giáp. Ông ngoại tôi trước đây, đúng ngày Khuất Nguyên nhảy tắm sông Mịch La là cho bọn trẻ đúng giờ Ngọ nhảy xuống sông La tắm gội rồi mới về ăn bánh trái cúng một người ái quốc và chính trực. Người ta không có đồng hồ, nhìn mặt trời mà ước lượng. Ai đó chê bai ngày xưa là lạc hậu, là không có phương tiện khoa học… Tôi ưa những giá trị xưa!
Không phải tất cả đều là Thần an bài cả sao? Mặt Trời rụng nở cũng rất chính xác, cũng là an bài .Vũ trụ thăm thẳm kia chuyển động một cách TOÀN CƠ và bí ẩn đến mức Newton phải thốt lên đầy cảm khái tấm lòng kính ngưỡng Thượng Đế cũng là sự an bài. Ngày xưa, cả Đông lẫn Tây đều có những cách thức để báo thời gian. Chỉ có Khoa học khi thâm nhập vào đời sống con người thì thời gian mới chi li để một phần tỷ giây. Nó tương thích với những tiện nghi với tốc độ các thiết bị và tốc độ sống. Hóa ra, cái hệ thời gian chi ly nó kết duyên với Khoa học. Và con người không tương thích với nó nghĩa là mâu thuẫn với khoa học. Vâng, cứ bình tĩnh, bình tâm suy nghĩ đi. Khoa Học mà chúng ta đang mê tín nó như một Tôn Giáo liệu có phải là cho con người sống được hạnh phúc trong sự dung hòa của Thiên, Địa, Nhân?
ho xuan huong 3
Tôi đã từng viết, từng dạy trò mình nhiều lần. Bài nào cũng mục to, mục nhỏ. Bài nào cũng phải là logic. Khoa học thâm nhập vào cái gọi là Khoa Học Xã hội để băm vằm một bài thơ bài văn. Kể từ khi tôi thấy cần tôn trọng hơn những giá trị truyền thống, tôi thấy cha ông xưa đã đi theo một thứ khoa học khác. Họ cũng sáng tạo nghệ thuật tuyệt đỉnh, cũng thù tạc và thưởng thức nghệ thuật vô cùng tinh tế. Thử đọc VĂN TÂM ĐIÊU LONG của Lưu Hiệp xem, ông rất quan tâm tới những yếu tố tín ngưỡng trong hành vi sáng tạo cũng như thưởng thức nghệ thuật. Chúng ta hiện nay quá sùng bái khoa học phương Tây, cách tiếp cận văn chương theo Tây. Bây giờ mà nói với mọi người những từ ngữ vô cùng phong phú trong thẩm định nghệ thuật như: ” tứ, thần, tâm, tính, khí, lực, phong thái, cốt cách… “Nhiều người thấy xa lạ, thậm chí cười mỉa mai to thành tiếng. Đáng tiếc là những gì tinh túy, là chân lý của vũ trụ chúng ta lại dùng khoa học thực chứng, là cái Mê nhất của con người, để loại bỏ nó.
Vì thế, bàn về câu thơ “Đêm khuya, văng vẳng trống canh đồn”, tôi đã đi sai quy trình khoa học. Tôi cố ý như vậy mong có một ai đó đồng tình. Thời nay, khoa học thực chứng là hơi thở, là cơm nước hàng ngày không ai dám bỏ nó. Nhưng hy vọng con người hãy nhìn nó ở chiều khác để tránh Mê, để làm người tỉnh táo. Và hưởng thụ những giá trị thực sự khi đặt mình vào sinh mệnh TỰ NHIÊN NHƯ NHIÊN của vũ trụ.
ho xuan huong 4
Ngày xưa, ban ngày Sáu khắc, ở nhà mình, đã có cái HỒ nhỏ và cái bình làm bằng ĐỒNG đựng cát, hoặc nước cho nó chảy ra HỒ. Ta có Đồng Hồ. Nhưng ban đêm có chòi canh, có những người lính lệ thức đêm để đánh trống báo hiệu thời gian của đêm. Về cách đo đếm thời gian của người xưa, chúng ta cũng được nghe nhắc đến các khái niệm “Khắc lậu”, “Giọt rồng”, “Giọt đồng”, “Thủy lậu” và “Sa lậu”. Một số khái niệm được nhắc đến trong Truyện Kiều của Nguyễn Du:
Ðêm thu khắc lậu canh tànGió cây trút lá trăng tàn ngậm gương(câu 1121 và 1122)Giọt rồng canh đã điểm baTiểu thư nhìn mặt dường đà cam tâm(câu 1865 và 1866)
Để đo lường thời gian, người xưa chỉ dùng một ít dụng cụ thô sơ. Dụng cụ đó là “đồng hồ thái dương” (mặt trời) được coi như xuất hiện trước nhất do tinh thần sáng tạo mộc mạc của con người lúc bấy giờ.  Vật này gồm có một cái trụ đứng thẳng giữa một cái khung bán nguyệt bằng phẳng gọi là nhựt quỹ, có chia từng gạch. Mỗi gạch là một giờ. Mặt trời chiếu xuống trụ và bóng trụ ấy rọi xuống nhựt quỹ, rồi người ta căn cứ vào đó mà định giờ. Cố nhiên, cái “đồng hồ thái dương” này chỉ có thể dùng ban ngày và khi trời tốt, có bóng mặt trời. Tuy nhiên, vì nhu cầu đời sống bắt buộc, con người vốn luôn luôn có óc sáng tạo nên phải tìm một vật khác- có tiến bộ hơn- để tiện lợi trong việc đo thời gian, phân định giờ lẫn ngày và đêm. Ðó là cái “khắc lậu” hay cũng gọi là “thuỷ lậu”. “Thuỷ lậu” là nước rỏ xuống từng giọt. “Khắc lậu” là giọt nước rỏ thành khắc. Ðồng hồ là một cái hồ bằng đồng, trong đựng nước. Dưới có lỗ nhỏ để nước rỏ từng giọt ra ngoài. Mỗi khắc đồng hồ qua thì nước trong hồ vơi đi một ít. Muốn cho có vẻ mỹ thuật, người ta chạm hình đồng hồ này thành một con rồng, hoặc chạm chỗ vòi rỏ nước xuống. Do đó mới gọi là “giọt rồng” hay “giọt đồng” vì cái hồ bằng đồng.  Cũng dựa trên cách làm này, người ta sáng chế thêm là làm một quả tròn và bộng bằng đồng có xoi một lỗ nhỏ. Quả này được thả nổi trong một chậu nước. Nước chui vào quả tròn bộng này, và khi quả tròn đầy nước tất chìm xuống chậu. Khi nhìn thấy hoặc nghe tiếng kêu thì người ta vội vớt trút nước ra, rồi đặt lại trên mặt nước như cũ. Cứ mỗi lần như vậy là một giờ hay một thì. Ðồng hồ nước này (khắc lậu hay thuỷ lậu) cũng có nhiều bất tiện. Vì ở miền hàn đới, trời quá lạnh, nước đọng thành giá tất đồng hồ nước này mất hiệu lực. Do đó, người ta phải nghĩ tìm cách khác là không dùng nước mà dùng cát. Ðồng hồ này gọi là “sa lậu”. “Sa lậu” hình giống như hai con vụ giao đầu nhọn lại nhau. Cát chảy từ phần trên xuống phần dưới thông qua một cái lỗ nhỏ. Mỗi khi hết thì có cách lật ngược trở lên. Tuy vậy cũng có điều bất tiện là không có tiếng kêu, phải có người tốn công trông chừng.
Tiếng trống mà Xuân Hương nghe rất có thể là cầm canh Bốn canh Năm. Bởi nhà thơ biết “Đêm khuya”. Có thể mô phỏng câu thơ Xuân Diệu: “Hoa bưởi thơm rồi, đêm đã khuya”  để viết lại: “Tiếng trống canh văng vẳng dồn dập tới báo hiệu đêm đã khuya”. Hóa ra không cần có tiếng trống thì Nữ nhân vật trữ tình này đã biết đêm khuya. Thức lâu ngần ấy. Ý thức sự hiện diện của mình trong bóng đêm lâu ngần ấy thì tiếng trống cầm canh vang lên chỉ là xác nhận cho Xuân Hương biết rằng “đêm đã khuya”.  Trống cầm canh thì luôn đơn điệu và vô hồn. Nó từ xa vọng lại khi rõ khi không nên “văng vẳng”. Đáng nói là cái động từ “”dồn” gấp gáp, xô đẩy, dồn nén rất bất ngờ, bất thường ở một thứ âm thanh vốn dĩ nó không như vậy.
Cái mà những người làm nghiên cứu văn học hay nói ấy là Khách thể trở thành Chủ thể. Đây là hoạt động Tâm lý ” khách thể hóa” đối tượng để chia cái tôi ra hai, ba bản ngã khác nhau. Điều này xảy ra khi tâm lý, tình cảm của con người bị xáo động ghê gớm.
Khoa Học Thần Kinh, đặc biệt là các nhà phân tâm học theo trường phái Freud hay Jung đã khoa học hóa nó. Các nhà Xuân Hương học Việt Nam cũng lõm bõm một thứ đầu voi đuôi chuột để giải thích thơ ca của bà có tính Dâm là do hành vi, kinh nghiệm và nhận thức của con người phần lớn được định hình bởi các xung năng bẩm sinh và phi lý. Những xung năng này mang bản chất vô thức. Họ cho rằng cái dục tính tình dục là cái tiềm năng dữ dội của con người. Cần giải phóng thì mới là người thường. Đây là tiền đề cho cái gọi là Giải phóng tình dục ở phương Tây và những hành vi này âm thầm nhưng phát dục một cách đồi trụy ở phương Đông .
ho xuan huong 6
Phật Thích Ca từng giảng thế giới càng nhiều dục vọng càng nhiều Mê. Cái điều mà ta tưởng như rất khoa học về khách thể và chủ thể được Đức Thích Ca gọi là Tùy Tâm Nhi Hóa. Nó có quan hệ hết sức phức tạp của cái thế giới còn phức tạp hơn vũ trụ này của chúng ta là SINH MỆNH CON NGƯỜI. Nếu cứ cắm đầu mà tin cái ông Charles Robert Darwin rằng con người bắt đầu từ loài vượn thì mãi mãi con người vẫn là bí mật của chính cõi Mê con người. Chỉ nội trong hệ Ngân hà vốn chỉ là hạt bụi bé tý tẹo của Tầng vũ trụ Thứ Nhất trong vô số vũ trụ mênh mang hơn, con người thừa nhận chỉ mới biết được chừng 4%. Còn lại là vật chất Tối, năng lượng Tối. Trong 4% con người nói biết chỉ là bề mặt. Cấu trúc của Nguyên tử chúng ta mới biết cách đây chưa tới 200 năm. Khám phá thêm nữa lại có hạt này, hạt kia. Giờ đây, đang dừng lại ở các hạt như các quark, lepton (electron, positron, neutrino. ..). Với một vị Phật, thì hành trình mà loài người đi đến khám phá thế giới vi mô, vĩ mô là BẤT KHẢ TƯ NGHÌ.  Thành thử, ai đã bước vào Tu luyện, họ sẽ có những cánh cửa khác để nhìn thế giới. Con người ngày xưa, cho dù không thực sự là Phật Tử, là tu Đạo gia nhưng họ sống với cái trường năng lượng Đạo đức ấy, họ có những trí huệ tiên thiên của Thần Thánh ban cho nên những trạng thái tâm hồn của họ rất khác với con người mà chúng ta vẫn tự hào cho là hiện đại hôm nay.
ho xuan huong 7
“Trống canh dồn” báo hiệu đêm sắp tàn, đêm đã khuya lắm rồi. Ngày mới, ban mai sắp rạng rỡ phải chăng đang phát ra những tín hiệu tích cực? Câu thơ hình như không muốn cho ta cái thông báo ấy. Nó cho thấy cái bối rối, thậm chí cái hoảng hốt của một người phát hiện thời gian trôi đi, kiếp người đang trôi đi mỏi mòn không có cơ hội trở lại. Cảm thức thời gian cũng là cảm thức về thân phận mình đang mất dần tinh lực sống, tinh lực tuổi trẻ. Quả thế, nhà thơ thấy mình cô đơn:
Trơ cái hồng nhan với nước non
“Hồng nhan bạc mệnh” là một thành ngữ và là chủ đề cho hầu hết những tác phẩm như Kiều, Cung Oán ngâm, Chinh Phụ ngâm … Xác định mình đã là hồng nhan, ắt là bạc mệnh nên “vật hóa” mình bằng từ “CÁI” thật cay đắng. Cái hồng nhan ấy dường như nó ngoại thân, nó không phải là mình. Nữ sỹ nhìn nó mà chẳng có chút cảm tình. Cái hồng nhan ấy nó trơ trơ. Nó trơ tráo, trơ trẽn. Nhưng ở phương diện khác lại là khẳng định, thách thức. Cái hồng nhan này trơ như đá, vững như đồng không dễ người khác làm biến dịch, biến di tâm tính của Nó. NƯỚC NON trong câu thơ dễ thấy trong cái thành ngữ THỆ HẢI MINH SƠN, thề non nước của người xưa. Cái hồng nhan ấy vẫn không nguôi lời thề với một người đã kết giao nguyện ước!
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn,
Người phụ nữ thức trong đêm là khách phong lưu. Có thể tưởng tượng cô đang ngồi độc ẩm ngắm trăng như Lý Bạch ngày xưa :
Cử bôi yêu minh nguyệt,Đối ảnh thành tam nhân.(Cất chén mời trăng sáng,Mình với bóng là ba)
Xưa nay, những bậc thượng lưu, chính nhân quân tử dùng rượu để luận anh hùng, độc ẩm để giải sầu muộn. Một người phụ nữ đa tình, đa tài, đa cảm hẳn nhiên khi uống rượu là có điều sầu khổ riêng tư rất khó nói phải dồn nén trong tâm. Thường đó là trạng thái tương tư, nhớ nhung dằn vặt. Đây là bi kịch, là khát vọng thường vượt xa cái thực tại mà mình đang đối diện. Đây là tâm sự, tâm trạng của những Hăm lét, của những Từ Hải muốn tháo cũi sổ lồng khi nhìn thấy cái phi lý của cả một hệ thống quan niệm cản trở khát vọng nhân văn. Xuân Hương muốn bứt phá cái quy luật hồng nhan bạc mệnh. Bà thấy phi lý sự phân chia giới tính lại tạo nên những khổ đau oan trái giành cho nữ giới. Trăn trở này là khát vọng nhân văn. Nó không tầm thường như ai đó cố dung tục khát vọng bản năng con vật trong bài thơ thuần khiết, đạo đức này! Chữ HƯƠNG ở đây là hương thơm của hơi rượu. Nhưng nó đồng âm với tên của nữ sỹ. Vậy có thể có cách hiểu: Chén rượu Hương đưa cho Hương khiến say rồi tỉnh lại. Ai đó đã nói: “Khi ta say đến trở thành rất tỉnh” quả là một quy luật kỳ lạ nhưng có thật trong thế giới con người. Vật cực tất phản cũng là quy luật của Vũ trụ!
ho xuan huong 8
Đạo gia dùng rượu đế đánh mê Chủ nguyên thần. Họ cho rằng, con người Mê rất khó độ nên đành cứu Phó nguyên thần vậy. Ở trong Mê của Danh, Lợi,Tình mà phát hiện những giá trị ấy giả tạm thì ở mức độ nào đó con người ấy đã giải Mê, giải độc của Thế gian. Bởi vì, nó thường đem đến phiền muộn và các phản ứng tiêu cực.
Nhìn bề ngoài ta thấy có hai Xuân Hương đang thù tạc tri âm cùng nhau. Cái số hai ấy làm cho cái số một, cái lẻ loi còn tăng gấp bội. Nhưng, theo tôi, trong nội hàm của nó. Đây chính là phần Tỉnh đang đánh thức phần Mê của mình để cả Hai cùng tỉnh. Đây là ý nghĩa và cũng là hành động tích cực, chủ động mà Xuân Hương nói với chúng ta. Thật thấm thía, thật sâu sắc. Vâng, những quan ải trong cuộc đời mình hãy cố gắng dùng trí huệ của mình mà vượt. Truy cầu bên ngoài là mình đang đầu hàng chính mình!
Câu thơ sau nói về Trăng. Chỉ đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du ta thấy Trăng với người xưa là biểu tượng của hạnh phúc.
Vầng trăng vằng vặc giữa trờiĐinh ninh hai miệng, một lời song song
Khi mà cái hạnh phúc bị xâu xé bởi Thúc Sinh, Hoạn Thư, Thúy Kiều thì Nguyễn Du viết:
Một VÀNH trăng khuyết, ba sao giữa trời.
Hồ Xuân Hương nhìn Trăng khi đêm khuya , ở một góc trời xa xôi: “Vầng trăng bóng xế”. Và không thản nhiên chút nào. Bà nhận xét rằng, vầng trăng ấy “khuyết chưa tròn”. Đến đây thì ta đã hiểu tại sao nhà thơ lại gọi Trăng là VẦNG một cách trang trọng như thế. Đây là Trăng Thượng Huyền hình con thuyền đang lướt sóng. Câu thơ hàm chứa những năng lượng tích cực. Hoàn cảnh thực tế bi đát. Nhưng cái Tâm Chí của nhà thơ không thừa nhận hoàn cảnh ấy.
ho xuan huong 9
Hai câu Luận có đặc điểm rất rõ của hai câu thực. Xuân Hương dùng cái Thực để bình luận, ẩn dấu cái Tâm Chí mạnh mẽ vượt hoàn cảnh của mình. Ta có thể hình dung người phụ nữ ấy đã ngồi bên án độc ẩm với mình cho tới đêm khuya. Buồn nhưng không bi quan, đầu hàng số mệnh. Nhìn Trăng để có thêm hy vọng. Rồi cô đã đứng lên, đã ra ngoài đài trang gương lược trong nhà để đến bên hòn Non Bộ. Cô nhìn thấy trong các đám rêu thảm rêu nhưng thân rêu bèo bọt nhỏ xíu như tóc đang bừng bừng sự sống. Thật hiếm ai mà tả rêu, một biểu tượng của thân phận dưới đáy lại kỳ lạ như nhà thơ nữ họ Hồ. Nghệ thuật đảo ngữ đã phát huy hiệu quả thật tích cực. Rêu tự thân, chủ động khẳng định mình. Câu thơ đáng lẽ viết:
Từng đám rêu xiên ngang mặt đất
Nhưng thật sống động khi Hồ Xuân Hương viết đảo lại :
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Câu tiếp theo cũng vậy. Đáng lẽ là :
Mấy hòn đá đâm toạc chân mây.
Thì Xuân Hương lại viết :
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn.
Hóa ra “Trơ cái hồng nhan” như đá kia không phải là trơ lạnh, trơ tráo ngẩn ngơ. Mà là định vị kiên trinh một tính cách. Chủ ý thức rất mạnh mới có bản lĩnh ấy. Cảnh được miêu tả hình như ở hòn non bộ nhưng nếu đọc qua, rất nhiều người cảm giác đó là không gian Nước Non khoáng đạt rộng rãi ngoài kia. Cái đáng nói là rêu đang cố tạo chiều ngang, tạo trục Hoành; đá đang vút lên theo chiều dọc, tạo trục Tung. Cả hai dường như đang bứt phá và phối hợp với nhau cái tư thế, tâm thế Tung Hoành ngang dọc của Đấng trượng phu, nam nhi chi Chí. Thật ngoạn mục. Người phụ nữ ấy đã đứng ngoài định kiến xã hội, đã phủ định cái gọi là HỒNG NHAN BẠC MỆNH của thân phận cây rêu, cái kiến kêu gì được oan.
Hai câu kết không tránh nỗi ngậm ngùi. Cái lạ là nữ sỹ không so sánh với một người phụ nữ nào đó hạnh phúc để thấy mình bất hạnh mà là đặt mình vào một đối tượng to lớn, vô hình nhưng cũng rất thực thể. Đó là Cao Xanh, con Tạo, là mùa Xuân vĩnh cửu mà họ sáng tạo. Nữ sỹ dường như đứng ngoài mà mỉa mai, mà thầm chất vấn:
Ngán nỗi Xuân đi Xuân lại lại
ho xuan huong 10
Tại sao quy luật tạo hóa là vĩnh viễn, nhưng không cho cuộc đời, cho hạnh phúc con người là bất tử? Con người là sống với Tình. Không có chữ Tình tầng thứ của nhân loại không tồn tại. Nhưng cũng chính vì thế mà con người Mê. Trước những điều khó hiểu của Luật Nhân quả, con người thường khó hiểu và không dám thừa nhận nó. Vậy mới khổ. Nguyễn Du than:
Nỗi hờn kim cổ Trời khôn hỏi
Và càng hiện đại, con người càng tuyệt vọng, càng rối rít đề xuất ra lối sống Vội Vàng . Dù có giải thích đó là sống có ý nghĩa, sống đích thực ra sao, trong cái nhìn minh triết cổ xưa từ Phật, Lão đó là Mê:
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
(Xuân Diệu)
Cũng từng chứng kiến quy luật Tạo hóa ấy nhưng Mãn Giác Thiền sư là người tu luyện. Ông biết cái thở dài của Nguyễn Du, Xuân Hương, Xuân Diệu … lẽ ra không đáng có. Khi người ta chứng ngộ, có những thế giới khác mỹ diệu hơn đang chờ đón chúng ta. Xin được đọc bài thơ của ông qua bản dịch của Ngô Tất Tố:.
Xuân ruổi trăm hoa rụngXuân tới, trăm hoa cườiTrước mắt việc đi mãiTrên đầu già đến rồiĐừng bảo xuân tàn hoa rụng hếtĐêm qua, sân trước một nhành mai.
Một nhành mai Xuân xin dâng tặng nữ thi sỹ họ Hồ. Bài thơ của bà cũng đang nở sắc xuân trong lòng người hôm nay. Nỗi buồn của Xuân Hương thánh thiện, lạc quan làm sao. Đó là nỗi buồn tịnh hóa tâm hồn, là nỗi buồn vượt lên nghịch cảnh, là sự tỉnh của cơn mê trong cõi hồng trần. Chỉ có thể có tâm thế này, con người mới bảo tồn được Đạo Đức. Và đây chính là nhân tố khiến loài người gìn giữ văn minh của mình, là bệ phóng để đi tiếp con đường thần thánh không oán trời, không trách đời mà biết gánh chịu những thập tự giá cùng các Đại Giác Giả độ nhân.
La Vinh

Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.
Xem thêm:

3 chi tiết bất ngờ chứng tỏ Lưu Bị đích thực là ‘cao thủ võ lâm’

thumneo 1
Trong “Tam Quốc diễn ”, Lưu Bị hiện diện như là một thư sinh trói gà không chặt. Nhưng gần đây người ta đã tìm ra một số chi tiết chứng minh Lưu Bị biết võ, hơn thế còn là một cao thủ võ lâm.
Theo sử sách, Lưu Bị từng nhiều lần rút chạy thành công, thoát khỏi vòng vây của thiên binh vạn mã. Ông cũng lại nhiều lần đơn thương độc mã xông pha vào trận địch không chút sợ hãi. Điều đó chứng tỏ Lưu Bị tất biết võ công.
Khi nói về binh khí và cao thủ thời Tam Quốc, người ta thường chỉ nhớ về “Phương thiên họa kích” của Lã Bố, “Thanh Long yển nguyệt đao” của Quan Vũ, “Bát xà mâu” của Trương Phi hay cây thương nguy hiểm trong tay Triệu Tử Long. Kỳ thực, những người luyện võ đều biết câu: “Luyện đao trăm ngày, luyện thương ngàn ngày, luyện kiếm vạn ngày”.
Untitled-2
Câu đó có nghĩa là luyện đao thương thì dễ, luyện kiếm rất khó. Người trong võ lâm lấy việc luyện đao thương làm căn bản. Còn riêng về kiếm thuật, ai tinh thông luyện thành rồi thì đều là cao thủ. Một cao thủ dùng kiếm phải có nhiều phẩm chất: sự kiên nhẫn, quyết tâm, sự bình tĩnh đến cao độ và trí tuệ. Người đó lại cần có một nội tâm trong sạch và cảm giác cực kỳ nhạy cảm, đồng thời trong tích tắc phải có phản ứng thích đáng, kiếm đồng thời hòa làm một với tâm hồn kiếm thủ.
Một kiếm sĩ còn cần có sức lực mạnh mẽ, tay nắm kiếm cần phải chắc và có lực, đặc biệt là cổ tay càng cần phải cứng rắn như sắt thép đúc thành. Trong khi đó Lưu Bị sử dụng vũ khí là song kiếm. Trong võ lâm, sử dụng được song kiếm không có mấy người cho nên có thể nói rằng Lưu Bị rất có thể là một cao thủ.
Lưu Bị cầm song kiếm.Lưu Bị cầm song kiếm, đây chính là vấn đề.
Loại song kiếm mà Lưu Bị sử dụng là kiếm gì? Đó là loại kiếm rất không bình thường mang tên Tam xích thanh phong. Nó vừa dài lại dày và nặng. Tác giả dám chắc rằng Quan Vũ hai tay có thể múa đại đao của ông dễ dàng nhưng loại song kiếm này chưa chắc ông đã có thể múa được vài hiệp. Trong ảnh là nhân vật Lưu Bị trong phim “Tam Quốc diễn nghĩa” 1994.
1. Lưu Bị với sức mạnh “vô song” chế ngự Trương Phi và Quan Vũ 
Quan Vũ, Trương Phi thân thủ giỏi thế nào mà tuy chỉ mới gặp đã nể phục mà chịu nhận một anh chàng đóng giày, bán chiếu ở chợ như Lưu Bị làm đại ca khi kết nghĩa vườn đào? Điều này thật không giản đơn.
v2 anh hùng hảo hán Trương Phi và Vân Trường vì sao lại kết nghĩa vườn đào với Lưu Bị? Ông có điều gì đặc biệt?
Trong tập đầu phim Tam Quốc Diễn Nghĩa 1994 có cảnh Quan Vân Trường đi bán đậu tương ngoài chợ, thấy một người bán thịt nhưng lại làm khó những người khác không chịu bán. Vân Trường ra hỏi lý do, thì người này chỉ vào một cái giếng có một cái cối đá lớn đè ở trên, nói rằng ông chủ bảo ai nhấc được cối này lên thì tất cả thịt bên trong đều thuộc về người đấy.
Vân Trường cười nhẹ, vuốt râu nói nếu nhấc được thì thịt trong giếng là của mình. Vân Trường lấy hết sức bám chắc vào khối đá lớn, rồi nhấc bổng lên cao, rồi ném nó thẳng xuống dưới nền đất, đoạn bảo người kia chia thịt cho mọi người. Lưu Bị nhìn thấy cảnh này hết sức nể phục nhưng chưa vội ra mặt.
Lúc sau, gã bán thịt đi gọi ông chủ hắn đến, chính là Trương Phi. Vừa thấy Vân Trường, Trương Phi thò tay bốc ngay một nắm đậu tương, vò nát trong lòng bàn tay rồi gây sự. Hai người đấu với nhau một trận kịch liệt. Đang lúc kịch tính nhất, khi cả hai giằng co nhau dữ dội, bất phân thắng bại, Lưu Bị bèn đi vào, dùng hết sức nắm chắc 2 cổ tay của Trương Phi và Vân Trường rồi từ từ tách ra làm đôi và đè xuống dưới. Hai người kia quá bất ngờ trước sức mạnh phi thường của người bán giày, đoạn hạ tay lại, bình tĩnh cùng nhau xưng danh, bắt chuyện.
vLưu Bị, tay trái đẩy nắm đấm Quan Vũ xuống, tay phải nắm chặt cổ tay Trương Phi tách ra, sức mạnh của ông quả thật là không thể ngờ nổi!
Nói rồi Trương Phi bảo là mình cố tình gây sự với Vân Trường vì thấy ông là một trang hảo hán, muốn kết bạn thông qua võ thuật, ai ngờ hôm nay gặp được cả Lưu Bị, vậy là cả 3 người mời nhau về nhà Trương Phi ngồi tâm sự. Từ đó dẫn đến sự việc kết nghĩa vườn đào nổi tiếng của 3 anh em Lưu – Quan – Trương trong thời loạn thế, mở ra hàng loạt điển tích chấn động lòng người về sau, lưu danh sử sách.
2. Tam anh chiến Lã Bố
Trận Hổ lao quan khi quân liên minh đối đầu với Đổng Trác là lần đầu tiên Lưu Bị xuất kiếm. Cùng với Trương Phi, Quan Vũ, ông xuất kiếm quyết chiến với Lã Bố, tạo nên một trong những cuộc đối đầu thú vị nhất thời Tam Quốc. Có thể, Lưu Bị vốn không muốn bộc lộ bản thân là kẻ võ phu, chỉ trong những tình thế bắt buộc thế ông mới thể hiện sức mạnh của mình.
Biết được võ nghệ thực sự của Lưu Bị, có lẽ chỉ có 2 người là Quan Vũ, Trương Phi và Lã Bố. Lã Bố từng cướp Từ Châu của Lưu Bị, tưởng như chỉ cần múa một đường kích là có thể hạ ngay Lưu Bị nhưng cuối cùng vẫn không làm gì nổi. Lã Bố thậm chí cũng không dám hại người nhà Lưu Bị, không dám công khai chọc giận Lưu Bị.
Tam anh chiến Lã Bố.Tam anh chiến Lã Bố, một trong những giai thoại nổi bật nhất về 3 anh em Lưu – Quan – Trương, hoạn nạn có nhau.
Tại Bạch Môn Lầu, Lã Bố đã có ý định giết Tào Tháo nhưng nhìn thấy Lưu Bị ngồi đó nên đành phải thay đổi ý định. Vì vậy rất có thể Lưu Bị là một cao thủ võ nghệ ẩn thân không lộ diện. Trong ảnh là phương thiên họa kích của Lã Bố và kiếm của Lưu Bị chạm nhau, cảnh trong phim Tam Quốc 1994.
3. Lưu Bị dùng song kiếm đánh với đô đốc Hạ Hầu Đôn ở gò Bác Vọng. 
Sau khi về làm quân sư cho Lưu Bị, Gia Cát Lượng bắt tay ngay vào xây dựng lực lượng ở Tân Dã. Tào Tháo nghe tin, điều đại tướng Hạ Hầu Đôn dẫn 10 vạn đại quân đi đánh Tân Dã. Lưu Bị giao quyền điều binh cho Khổng Minh. Khổng Minh cho quân mai phục chuẩn bị mọi thứ để tiêu diệt quân Tào tại Bác Vọng.
Hạ Hầu ĐônHạ Hầu Đôn và cái giá quá đắt khi coi thường đương kim kỳ sỹ – Ngoạ Long tiên sinh, và cái kết…
Gia Cát Lượng sai Trương Phi và Quan Vũ phục kích 2 bên sườn gò Bác Vọng, chuẩn bị đầy đủ mồi lửa sẵn sàng thiêu cháy quân Tào khi có hiệu lệnh. Cũng theo kế này Khổng Minh cho Triệu Tử Long và Lưu Bị đi dụ địch, chỉ được thua không được thắng. Lần đầu tiên Triệu Tử Long ra đánh, thua chạy nhưng Hạ Hầu Đôn không dám truy kích theo vì sợ gặp mai phục. Nhưng một lúc sau lại có toán quân xông ra, lần này đích thân Lưu Bị xuất đầu lộ diện.
Việc để Lưu Bị, người đứng đầu quân đội ra nghênh chiến cho thấy Khổng Minh đã biết rõ thực lực của Lưu Bị, rằng ông không chỉ là một chúa công chỉ biết dùng nhân nghĩa và nước mắt để thu phục thiên hạ, mà còn sở hữu một sức mạnh tiềm tàng rất to lớn, có thể ‘đánh nhử’ đô đốc quân Tào là Hạ Hầu Đôn được. Vì nếu không phải là Lưu Bị, thì ngoài Triệu Tử Long, dù có cả Trương Phi, Vân Trường cũng không thể nào nhử đại quân địch vào bẫy của mình được. Đó chính là điểm then chốt của trận chiến này.
Lưu Bị lao ra, cầm song kiếm đánh tay đôi với Hạ Hầu Đôn một hồi. Mà Hạ Hầu Đôn là ai? Đó là một trong những viên tướng cưng của Tào Tháo, không phải dạng vừa. Lưu Bị có thể đánh ngang ngửa với ông, thì quả đúng không phải tầm thường rồi. Sau đó, vì phải diễn theo đúng kế của quân sư, nên Lưu Bị giả thua bỏ chạy thục mạng. Thế là cả Hạ Hầu Đôn và các tướng lĩnh dưới trướng lần này đều trúng kế, không còn ai đề phòng mai phục gì nữa, vì cơ hội chém đầu Lưu Bị đã rất gần trong tầm tay rồi, bèn thúc ngựa đuổi theo.
Màn Màn so găng giữa Lưu Bị và Hạ Hầu Đôn, một người dùng song kiếm, một người dùng trường đao.
Quân Tào tiến vào rừng đến khi đêm xuống, lúc này tướng dưới trướng mới thưa rằng Hạ Hầu Đôn nên dừng truy kích, chuẩn bị rút quân vì nơi này không nên ở lâu, thì bất ngờ tên lửa bắn xuống mịt mù, cây cối hai bên đường cháy to. Quân Tào hoảng loạn dẫm đạp lên nhau mà chạy, lương thực toàn bộ bị cháy. Toàn bộ Tào quân bị tiêu diệt, tướng Hạ Hầu Đôn chạy thoát.

Qua 3 điển tích này, mặc dù khá ‘mờ nhạt’, không phải là những chi tiết dễ thấy hay ấn tượng với khán giả, thế nhưng nó chính là phản ánh một khía cạnh khác của Lưu Bị, vị quân chủ nhà Thục Hán sau này, 1 trong 3 người có quyền lực nhất thời Tam Quốc. Lưu Bị quả là một người phi thường, rất đáng mặt được Tào Tháo khen là “anh hùng” trong thiên hạ!
Ánh Trăng
Hữu Bằng hiệu đính
Xem thêm:

'Xả một giờ 7,2 triệu khối nước làm sao dân chạy kịp được'

  • 2
 Đoàn công tác của Bộ Công thương đã vào kiểm tra đột xuất quy trình xả lũ của Nhà máy thủy điện Hố Hô vì đã gây nên lũ lụt tại huyện Hương Khê (Hà Tĩnh).
Chiều ngày 17/10, đoàn công tác của Bộ Công thương do ông Đỗ Đức Quân, Phó tổng cục trưởng, Tổng cục năng lượng (Bộ Công thương) làm trưởng đoàn đã vào làm việc với huyện Hương Khê và thị sát, kiểm tra quy trình xả lũ của Nhà máy thủy điện Hố Hô (giáp ranh giữa tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình).
Tại buổi làm việc, ông Lê Ngọc Huấn, Chủ tịch huyện Hương Khê đề nghị đoàn đi kiểm tra ở các xã hạ du, kiểm tra văn bản thông báo xả lũ của nhà máy gửi ngày nào, ai nhận.
'Xa mot gio 7,2 trieu khoi nuoc lam sao dan chay kip duoc' hinh anh 1
Ông Quân (ngồi ở giữa) dẫn đầu đoàn kiểm tra của Bộ Công thương. Ảnh: X.S.
Theo ông Huấn, về quy trình xả lũ thì có một phó giám đốc nhà máy duyệt. Trước hai ngày xả lũ phải có văn bản thông báo về chính quyền địa phương cấp tỉnh, cấp huyện, cấp xã. Nhưng Nhà máy thủy điện Hố Hô xả lũ đợt này, UBND huyện chưa nhận được thông báo nào.
"Thời lượng nước vào lúc 16h chiều 14/10, tại Chu Lễ là 10,51 m. Đến 1h ngày 15/10 mực nước lên 16,54 m. Nước lên nhanh như vậy mà người dân chẳng nhận được thông báo gì nên chỉ chạy thoát thân chứ không giữ được tài sản gì", ông Huấn thông tin. 
Trong đợt vừa rồi, các xã Phương Điền, Phương Mỹ, Phúc Đồng (huyện Hương Khê) là lũ. Còn các xã Hương Trạch, Hương Đô, Lộc Yên, thị trấn Hương Khê (huyện Hương Khê)… là lũ quét. Nhiều nhà không kịp di chuyển tài sản. Tủ lạnh, ti vi, gia cầm, cây cối bị trôi. Thậm chí có những gia đình tủ lạnh đưa lên cột nhà, khi ngập bị trôi, sập nhà phải thả.
'Xa mot gio 7,2 trieu khoi nuoc lam sao dan chay kip duoc' hinh anh 2
Người dân huyện Hương Khê bị ngập nặng do mưa và thủy điện xả lũ. Ảnh: Phạm Hòa.
“Do đầu nguồn mưa to kết hợp xả lũ hơn 1.843 m3 /giây, thậm chí chúng tôi kiểm tra cho thấy xả xấp xỉ gần 2.000 m3/ giây. Tính ra trong một tiếng đồng hồ, nhà máy xả ra 7,2 triệu khối nước thì làm sao dân chạy kịp được”, ông Huấn kết luận.
Ông Huấn đề nghị cần trang bị cho mỗi xóm một cái kẻng đề phòng khi mất điện không sử dụng được điện thoại khi thông báo cho người dân khi xả lũ. Bởi khi đánh trống đánh họ tưởng người chết có đám ma.
Làm việc với đơn vị quản lý Nhà máy thủy điện Hố Hô, ông Đỗ Đức Quân chất vấn một số vấn đề liên quan như  nguyên tắc xả lũ có đảm bảo về mặt kỹ thuật, tuân thủ quy trình vận hành và tuân thủ về phòng chống lụt bão không.
'Xa mot gio 7,2 trieu khoi nuoc lam sao dan chay kip duoc' hinh anh 3
Nhà máy Hố Hô xả lũ. Ảnh: Phạm Hòa.
Sự phối hợp giữa nhà máy với các cấp chính quyền địa phương có chặt chẽ không… . Ngoài ra, ông Quân yêu cầu phía thủy điện Hố Hô đưa tài liệu ra và báo cáo cụ thể quá trình vận hành xả lũ trong những ngày vừa rồi.
 Nhà máy thủy điện Hố Hô được vận hành từ năm 2010, có công suất 14 MW, dung tích hồ chứa 38 triệu m3. Nhà máy thủy điện Hố Hô thuộc Công ty cổ phần thủy điện Hồ Bốn (trong đó, Tổng công ty Điện lực miền Bắc giữ 93,09% cổ phần), mực nước dâng bình thường 70 m.
Cũng trong chiều 17/10, Bộ Tài nguyên môi trường cho biết cũng đã lập đoàn kiểm tra đột xuất việc xả lũ ở Nhà máy thủy điện Hố hô.
http://news.zing.vn/xa-mot-gio-7-2-trieu-khoi-nuoc-lam-sao-dan-chay-kip-duoc-post690477.html

Lập tổ điều tra việc xả lũ tại nhà máy thủy điện Hố Hô

Bộ Công Thương đã thành lập tổ công tác điều tra việc xả lũ tại nhà máy thủy điện Hố Hô (huyện Hương Khê, Hà Tĩnh) do Thứ trưởng Hoàng Quốc Vượng chỉ đạo.
Phạm Hòa

Phó Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Văn Khoa: "Bong bóng BĐS lần này nếu có sẽ vô cùng ghê gớm và hậu quả cao"

Phó Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Văn Khoa: "Bong bóng BĐS lần này nếu có sẽ vô cùng ghê gớm và hậu quả cao"

Tại cuộc họp góp ý đề án phát triển thị trường bất động sản (BĐS) TP HCM mới đây, ông Lê Văn Khoa, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM đã nêu rõ cảnh báo trên.

Theo Phó Chủ tịch Khoa, thị trường BĐS trong nước đã từng xảy ra tình trạng nhà ở cao cấp thừa nhưng nhà trung, trung bình lại thiếu. "Coi chừng thị trường gặp khó vì bong bóng xảy ra. Bong bóng này sẽ ghê gớm và gây hậu quả cao. Do vậy các Sở ngành phải có những công cụ điều tiết để thị trường không rơi vào tình trạng lệch pha", ông Khoa nhấn mạnh.
Đề án phát triển thị trường BĐS TP HCM giai đoạn 2016-2020, định hướng đến 2025 và tầm nhìn đến 2030, nhằm đánh giá thực trạng, tiềm năng, dự báo phát triển thị trường BĐS thành phố (gồm đất đai, nhà ở, mặt bằng văn phòng, khách sạn và mặt bằng bán lẻ).
Trong đó, tập trung đánh giá thực trạng của thị trường từ năm 2006 đến nay, đặc biệt, phân tích các yếu tố ảnh hưởng tới thị trường. Sau đó, đánh giá, nhận định các chính sách, quy định của pháp luật hiện hành có liên quan đến hoạt động của thị trường.
Ngoài ra còn đánh giá các yếu tố tiềm năng và dự báo xu hướng phát triển của thị trường BĐS trong mối liên quan đến phát triển vùng kinh tế trọng điểm phía Nam và quy hoạch vùng TP HCM. Trong đề án này có phần rất quan trọng là thu thập dữ liệu và tổ chức điều tra khảo sát xã hội học về nhu cầu nhà ở của người dân cũng như các yếu tố ảnh hưởng đến việc phát triển thị trường.
Đề án do Sở Xây dựng TP.HCM và Trường Đại học Việt - Đức thực hiện; theo đó, trong giai đoạn 2006-2015, diện tích nhà ở bình quân đầu người đã tăng từ 10,3 lên 17,32m²/người. Các dự án BĐS được đầu tư chủ yếu ở khu Đông, Nam và Đông Nam TP.HCM, phù hợp với định hướng phát triển chung của thành phố.
Tuy nhiên, hiện nay nhà dân tự xây vẫn chiếm 80% diện tích sàn nhà ở tăng thêm. Toàn TP.HCM có hơn 1.200 dự án nhà ở được triển khai, tuy nhiên chỉ mới có 40% dự án được hoàn thành và chủ yếu là các dự án có quy mô nhỏ, còn lại vẫn trong tình trạng dở dang. Xét về độ minh bạch, thị trường BĐS Việt Nam xếp thứ 68/102 quốc gia (năm 2014), chính sự thiếu minh bạch nên thường dẫn đến tình trạng đầu cơ, đầu tư.
Vì vậy trên thị trường BĐS vẫn xảy ra tình trạng “sốt đất”, có thời điểm trong vòng hơn một năm BĐS tăng đến 400%, sau đó lại rơi vào tình trạng “đóng băng” kéo dài. Quá trình đầu tư cho một dự án quá dài, mỗi dự án tùy quy mô mất từ 400 đến 500 ngày mới đầy đủ các thủ tục cần thiết để tiến hành khởi công.
Theo các chuyên gia kinh tế, thu hút FDI vào TP.HM từ khả năng hội nhập thời gian tới sẽ rất cao, cộng với tăng trưởng dân số lớn, quy hoạch phát triển đô thị rộng hơn sẽ tạo đà tăng trưởng mạnh cho thị trường địa ốc. Từ đánh giá tiềm năng có những dự báo. Tuy nhiên, thị trường BĐS góp phần tích cực cho nền kinh tế thành phố nhưng đòi hỏi phải minh bạch, cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh, sản phẩm đa dạng.
Phó Chủ tịch Khoa cho rằng một số quốc gia phát triển trung tâm thương mại trong trung tâm còn các khu đô thị phải ở bên ngoài nhưng với điều kiện là kết nối hạ tầng giao thông tốt. Nên hay không nên thành lập cơ quan tư vấn quản lý vì một khi có quá nhiều cơ quan quản lý liệu có góp phần minh bạch thị trường này không hay tiếp tục chồng chéo? "Tôi muốn thành phố đứng đầu trong top minh bạch của cả nước", ông nhấn mạnh.
Cũng theo ông Khoa, năm nay trên địa bàn đang có sự biến động giá đất rất mạnh, thị trường tràn lan nhà ở cao cấp mà thiếu dự án thấp cấp. Dòng cao cấp trên thị trường đang rất cao, trong khi nguồn cung nhà ở bình dân ít, vậy giải quyết và điều tiết bằng công cụ đúng để thị trường phù hợp.
"Tôi đề nghị TP.HCM phải lành mạnh phát triển thị trường bất động sản, tìm ra những cản trở, chồng chéo gây khó cho thị trường. Làm rõ vai trò của nhà nước làm gì, chính quyền địa phương phải làm gì. Như vậy mới thực hiện tốt được", ông Khoa chỉ đạo.
Theo ông Khoa, thị trường BĐS “sốt” hay “đóng băng” đều do yếu tố chủ quan, do cơ chế, chính sách vì vậy chúng ta cần phải loại trừ các yếu tố này.
Giám đốc Sở Xây dựng TP.HCM Trần Trọng Tuấn đề xuất, trong giai đoạn từ nay đến năm 2020, TP.HCM cần triển khai đồng bộ các giải pháp cơ bản để phát triển thị trường BĐS minh bạch, bền vững. Công khai các thông tin quy hoạch, đầu tư để người dân, doanh nghiệp theo dõi, tiếp cận. Tăng cường trách nhiệm các cơ quan trong việc thực thi các quy định về pháp luật.
Ngoài ra thành phố cần xây dựng trung tâm thông tin về thị trường BĐS trực thuộc UBND TP.HCM để làm đầu mối quản lý, khai thác dữ liệu thông tin liên quan. Tạo quỹ đất sạch kêu gọi đầu tư, tiếp tục cải cách thủ tục hành chính, đơn giản cách tính tiền sử dụng đất, phấn đấu đến năm 2017 cấp giấy phép qua mạng đối với các dự án đã có quy hoạch 1/500…
Song song đó, thành lập cơ quan quản lý phát triển nhà ở trực thuộc UBND TP.HCM (Cục Phát triển nhà ở), tập trung phát triển nhà ở xã hội…
Nguyên Minh
Theo Trí thức trẻ

2 cơn Siêu Bão cấp 17 mạnh nhất lịch sử đổ bộ trực tiếp vào Miền Trung tối nay ngày 17->24-10 (Hà Tĩnh – Đà Nẵng)


Nối tiếp nhau Miền Trung đón 2 cơn SIÊU BÃO mạnh nhất lịch sử cấp 17 đổ bộ, nguy hiểm khôn nguôi (Biểu đồ BÃO từ  WINDYTY)
Cơn bảo mạnh cấp 15 giật cấp 17 tiếp tục tiến vào miền trung nước ta từ Hà Tĩnh -> Đà Nẵng, ngay sau đó lại có thêm 1 cơn bảo nữa liền kề. Miền Trung cần bạn hơn bao giờ hết, hay chung tay hướng về miền trung.
Sáng 17/10, vùng tâm bão Sarika đã đi vào vùng biển phía Bắc Biển Đông với sức di chuyển nhanh và có diễn biến phức tạp.
Untitled
PROMOTED CONTENT