Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Bộ KH-ĐT phản bác Bộ CT:Lập quy hoạch ngành thép là không hợp với kinh tế thị trường; Thuê chuyên gia ngoại quy hoạch ngành thép; Chuyên gia phản pháo chính sách “trên trời” của Cục Hàng không

Đăng lúc: 25.12.2016 21:30

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

In bài viết
Ảnh minh họa
   Đó là khẳng định của ông Vũ Quang Các, Vụ trưởng Vụ Quản lý quy hoạch (Bộ Kế hoạch và Đầu tư). Ông cho rằng kinh tế thị trường do nhiều thành phần kinh tế thực hiện nên Nhà nước không thể định ra ông này phải làm việc này, ông kia làm việc kia. Việc đầu tư vào lĩnh vực này hay lĩnh vực khác là do các nhà đầu tư.Nên bỏ quy hoạch ngành, sản phẩm
Thông tin mới nhất từ Bộ Công Thương, dự thảo Quy hoạch ngành thép đến năm 2025, định hướng đến năm 2035 lần thứ 2 đã bị gác lại để hoàn thiện thêm sau khi lắng nghe sự phản biện từ giới chuyên gia. Điểm mới trong quy hoạch lần 3 này chính là có sự tham gia tư vấn của chuyên gia nước ngoài.
Tuy nhiên, dư luận cũng đang đặt ra vấn đề liệu quy hoạch lần này có chết yểu như quy hoạch các năm 2007, 2009 và 2013 không, khi mà theo dự thảo Luật Quy hoạch, dự kiến sẽ có hiệu lực vào năm 2018 tới.
Cụ thể, dự thảo luật quy định Nhà nước sẽ không quản lý các ngành kinh tế bằng quy hoạch mà quản lý bằng các quy chuẩn, tiêu chuẩn, bằng các luật khác như Luật Doanh nghiệp, Luật Bảo vệ môi trường… Do đó, việc cấp phép đầu tư trong ngành thép sẽ phải có ý kiến của các bộ ngành liên quan chứ không riêng gì Bộ Công Thương.
Như vậy, theo dự thảo luật mới chỉ còn 21 ngành được lập quy hoạch cấp quốc gia và có danh mục cụ thể. Theo danh mục này, ngành công thương chỉ còn được lập 4 quy hoạch về điện lực; cung ứng xăng dầu, khí đốt; quy hoạch thăm dò, khai thác và chế biến quặng phóng xạ; quy hoạch thăm dò, khai thác khoáng sản. Trong số này không có ngành thép.
Trao đổi với báo điện tử Một Thế Giới, ông Vũ Quang Các, Vụ trưởng Vụ Quản lý quy hoạch (Bộ Kế hoạch và Đầu tư) cho biết hiện nay, về lý thì khi Luật Quy hoạch chưa có hiệu lực thì Bộ Công Thương vẫn có quyền lập quy hoạch ngành thép, những văn bản về quy hoạch hoàn toàn có giá trị.
Tuy nhiên, ông Các khẳng định việc quy hoạch cho các sản phẩm cụ thể là không phù hợp với kinh tế thị trường. Kinh tế thị trường do nhiều thành phần kinh tế thực hiện nên Nhà nước không thể định ra ông này phải làm việc này, ông kia làm việc kia. Việc đầu tư vào lĩnh vực này hay lĩnh vực khác là do các nhà đầu tư, họ sẽ quyết định đầu tư dựa vào lợi nhuận mà họ thu được chứ không phải do bản quy hoạch.
Thứ nữa, ông Các cho rằng kinh tế thị trường thì không bao giờ được khép kín nên không thể tính nhu cầu của riêng trong nước được. Ví dụ như Bộ Công Thương lập luận rằng tới đây Việt Nam sẽ thiếu 15 triệu tấn thép, làm sao có thể tính vậy được? Bộ Công Thương chỉ tính thị trường trong nước còn thị trường quốc tế thừa bao nhiêu triệu tấn thì Bộ đã tính hết chưa?
“Trong nền kinh tế thị trường, ta chỉ nên phát huy những mặt hàng mà ta có thế mạnh và cũng chỉ có thể cạnh tranh được với thế giới bằng những lợi thế của chúng ta. Ta không thể làm theo cách thị trường trong nước thiếu cái gì thì ta đầu tư làm cái đó” – ông Các nói.
Ông Vũ Quang Các nói thêm, đa số các quốc gia hiện nay lập quy hoạch theo hướng tích hợp đa ngành. Điều này có thể góp phần giải quyết xung đột về sử dụng không gian giữa các ngành trong một quốc gia. Trong khi đó, Việt Nam vẫn lập quy hoạch phương pháp cũ, riêng rẽ nên chưa phát huy được hiệu quả của quy hoạch.
Nêu quan điểm về việc lập quy hoạch ngành, sản phẩm, Bộ Kế hoạch - Đầu tư cho biết chỉ riêng kinh phí cho việc làm quy hoạch các loại giai đoạn 2011-2020 lên đến gần 8.000 tỉ đồng. Các bộ, ngành, địa phương thi nhau làm quy hoạch nhưng chất lượng quy hoạch thấp, nhiều quy hoạch thừa thãi, lãng phí, thiếu tính khả thi và thường xuyên bị điều chỉnh hoặc bị phá vỡ.
Các ví dụ điển hình cho nhận định này của Bộ Kế hoạch - Đầu tư là quy hoạch thép các năm 2007, 2009, 2013 và hàng loạt các quy hoạch tôm, cá, mía đường, bò sữa… của các bộ ngành khác hầu hết “vỡ trận”.
Cần cân nhắc việc thuê nước ngoài làm quy hoạch
Nói với Một Thế Giới về ý muốn làm thép của Bộ Công Thương, GS Nguyễn Mại, Chủ tịch Hiệp hội DN đầu tư nước ngoài cho biết Việt Nam cần tính toán lại xem làm thép đến đâu thì vừa. Quy hoạch này bỏ sót yếu tố vật liệu thay thế thép trong tương lai.
Ông Mại nêu rõ có những thứ hiện nay sử dụng thép, nhưng trong tương lai chưa chắc đã dùng thép. Hiện nay, Việt Nam đã có những vật liệu mới như như nano, composite có thể thay thế được thép trong nhiều việc.
Ví dụ như cách đây vài năm chúng ta khuyến khích đóng tàu vỏ thép để đánh bắt xa bờ, nhưng hiện nay thì nhiều ý kiến cho rằng dùng chất liệu composite sẽ có lợi hơn nhiều. Và khi so sánh, vỏ composite nhẹ hơn, bền hơn và rẻ hơn nhiều so với thép. Nếu có thể thay thế bằng vật liệu composite thì chưa chắc nhu cầu thép đã lớn như bây giờ.
Theo chuyên gia này, hiện gang thép trên thế giới rất nhiều, Việt Nam không nên đầu tư vào công nghiệp thép. Việt Nam có thể đi vào công nghiệp hiện đại như hợp kim cao cấp, vật liệu nano sau đó bán ra thị trường thế giới và mua thép. Việt Nam nên bỏ qua những ngành công nghiệp cổ điển và đầu tư công nghệ hiện đại để tránh những vết xe đổ của các quốc gia đi trước.
Theo ông Mại, việc thuê nước ngoài tư vấn về quy hoạch thép thì Bộ Công Thương cũng cần phải có tính toán. Chúng ta có đến nỗi không làm được quy hoạch thép hay không, hay là cứ người nước ngoài là làm tốt hơn?
Ông Mại cũng dẫn ra, chúng ta đã từng có 2 quy hoạch thuê nước ngoài, đó là quy hoạch Ninh Thuận và Hà Nội. Với quy hoạch phát triển Ninh Thuận chúng ta thuê Monitor, còn quy hoạch Hà Nội chúng ta cũng thuê chuyên gia Mỹ và Hàn Quốc, mất rất nhiều tiền nhưng không đến đâu.
“Nước ngoài hơn chúng ta nhiều về công nghệ, về thị trường nhưng thuê nước ngoài quy hoạch không phải lúc nào cũng tốt. Quy hoạch của chúng ta phải phù hợp với văn hóa, tập quán, dân sinh của người Việt Nam. Tôi nghĩ tốt nhất vẫn là tập hợp tài năng của người Việt Nam để là quy hoạch” – ông Mại cho hay.

Trình quy hoạch thép đến Thủ tướng vào quý 4/2016

Hiện nay, dự thảo Quy hoạch ngành thép đến năm 2025, định hướng đến năm 2035 mới thực hiện được giai đoạn đầu. Trong đó, giữa tháng 11.2016, Bộ Công Thương tổ chức lấy ý kiến các bộ ngành, đơn vị có liên quan về dự thảo lần 1. Dự thảo lần 2 được ban hành và tổ chức lấy ý kiến vào ngày 13.12 và so với dự thảo lần 1, Bộ Công Thương đã loại bỏ 12 dự án có quy mô nhỏ, hoạt động kém hiệu quả, chưa triển khai hoặc do địa phương đề xuất.
Bộ Công Thương sẽ hoàn thiện dự thảo lần 3 để báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định. Theo yêu cầu của Thủ tướng tại công văn số 2822 ngày 7.12.2016, Bộ Công Thương cần hoàn thiện dự thảo Quy hoạch ngành thép để trình Thủ tướng xem xét vào quý 4/2017.
Trí Lâm


Thuê chuyên gia ngoại quy hoạch ngành thép
Thứ sáu, 23/12/2016, 03:30 (GMT+7)
(SGGP).- Thông tin từ Bộ Công thương ngày 22-12 cho biết, Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh vừa ký phê duyệt nhiệm vụ và đề cương đánh giá dự thảo Quy hoạch hệ thống sản xuất thép đến năm 2025, định hướng đến năm 2035.
Formosa Hà Tĩnh chỉ được sản xuất khi hoàn thành các hạng mục xử lý chất thải. Trong ảnh: Hệ thống xử lý nước thải của Formosa Hà Tĩnh. Ảnh: T.L
Điểm nổi bật trong quyết định mới của Bộ Công thương là sẽ thuê một công ty tư vấn nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam để làm rõ xu hướng phát triển ngành thép thế giới và khu vực, đồng thời đánh giá khả năng cạnh tranh của ngành thép Việt Nam so với khu vực và trên thế giới cũng như tiêu chuẩn lựa chọn nhà thầu, công nghệ và những đánh giá tác động về môi trường cho ngành thép Việt Nam khi đưa ra dự thảo. Thời gian hoàn thành trong quý 2-2017.
Việc đặt hàng một công ty tư vấn nước ngoài để đánh giá dự thảo Quy hoạch hệ thống sản xuất thép Việt Nam của Bộ Công thương được đánh giá là một việc làm mới để có đánh giá độc lập, nhìn nhận khách quan, cầu thị trong việc xây dựng quy hoạch của ngành thép.
Thông điệp mà Bộ trưởng Trần Tuấn Anh truyền đạt tới Ban soạn thảo dự thảo quy hoạch là “không đánh đổi môi trường để lấy dự án”.

Đây là dự thảo lần hai về quy hoạch hệ thống sản xuất thép tại Việt Nam. Sau lần dự thảo thứ ba, Bộ Công thương sẽ trình Thủ tướng xem xét, quyết định. Trước đó, tại văn bản số 283 ngày 7-9-2016 truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng cũng khẳng định để thành công trong sự nghiệp công nghiệp hóa đất nước, cần đẩy mạnh phát triển các ngành công nghiệp cơ bản, trong đó có công nghiệp thép. Năm 2015, Việt Nam đã trở thành nước tiêu thụ nhiều thép nhất trong khu vực Đông Nam Á.
PHÚC HẬU
- See more at: http://www.sggp.org.vn/kinhte/2016/12/444667/#sthash.VQmbDfOY.dpuf

Chuyên gia phản pháo chính sách “trên trời” của Cục Hàng không

MAI ANH

(GDVN) - Theo ông Trần Đình Bá việc Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu đưa tàu bay qua đêm về sân bay Cần Thơ là kiểu làm chính sách “trên trời” làm khó doanh nghiệp.
Đưa tàu bay đậu qua đêm về sân bay Cần Thơ
Ngày 23/12/2016 trên trang web Cục Hàng không Việt Nam đăng tải thông tin cho biết Cục này vừa có văn bản gửi các hãng hàng không: Vietnam Airlines, Vietjet Air, Jetstar Pacific, Vasco về việc nghiên cứu, báo cáo kế hoạch đậu lại tàu bay qua đêm tại Cảng hàng không quốc tế Cần Thơ (sân bay Cần Thơ).
Nguyên nhân yêu cầu các hãng hàng không đưa tàu bay qua đêm tại sân bay Cần Thơ được Cục Hàng không Việt Nam lý giải do mật độ khai thác bay tiếp tục tăng cao, đặc biệt là tăng chuyến và mở mới các đường bay nội địa, số lượng tàu bay của các hãng hàng không Việt Nam ngày càng nhiều, gây áp lực rất lớn lên kết cấu hạ tầng hàng không, đặc biệt tại Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất. 
Cảng hàng không quốc tế Cần Thơ - ảnh nguồn Cục Hàng không
Tại sân bay Tân Sơn Nhất, số lượng tàu bay các hãng hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines, Vietjet Air, Jetstar Pacific, Vasco)  đậu lại qua đêm thường cao hơn số lượng được sân bay Tân Sơn Nhất điều phối. 
“Vì vậy, Cục Hàng không Việt Nam đề nghị các hãng hàng không Việt Nam tổ chức nghiên cứu, xây dựng kế hoạch khai thác, theo đó đưa tàu bay đậu lại qua đêm tại sân bay Cần Thơ (ngoài các cảng hàng không căn cứ hiện tại Tân Sơn Nhất, Nội Bài, Đà Nẵng, Cam Ranh, Cát Bi). 
Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu các hãng hàng không triển khai thực hiện và báo cáo Cục trước ngày 30/01/2017”, Cục Hàng không đưa ra yêu cầu.
Có thể thấy việc Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu các hãng hàng không đưa tàu bay qua đêm về sân bay Cần Thơ do sân bay Tân Sơn Nhất quá tải hiểu nôm na giống như việc do bến xe Mỹ Đình quá chật nên nhà xe phải tự tìm nơi đỗ xe qua đêm. Đến giờ chạy xem số chuyến quy định đưa xe về bến xe Mỹ Đình đón khách.
Tuy nhiên với đặc thù riêng của hàng không, việc yêu cầu các hãng hàng không đưa tàu bay qua đêm về “ngủ” tại sân bay Cần Thơ cách xa sân bay Tân Sơn Nhất liệu có phải giải pháp phù hợp. Quy định này ảnh hưởng đến các hãng hàng không ra sao?.
Ông Trần Đình Bá cho rằng việc Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu đưa tàu bay qua đêm về sân bay Cần Thơ là kiểu làm chính sách “trên trời” làm khó cho các hãng hàng không - ảnh nguồn Infonet.
Liên quan đến vấn đề này trao đổi với phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, ông Trần Đình Bá – chuyên gia nghiên cứu hàng không độc lập nêu quan điểm: “Tôi hoàn toàn bất ngờ và thất vọng về tư duy của lãnh đạo ngành hàng không khi họ yêu cầu hãng hàng không đưa tàu bay qua đêm về “ngủ” tại sân bay Cần Thơ.
Điều này cho thấy tư duy yếu kém chưa hiểu về công nghệ hàng không nên đưa ra những quy định “trên trời “ có thế khiến nhiều hãng hàng không phải lãng phí, lao đao và dẫn đến phá sản”.
Ông Trần Đình Bá phân tích, phương tiện hàng không là máy bay không giống với ôtô hay tàu hỏa mà cho đi “ngủ đêm” tại các gara, ban ngày mới mang ra hoạt động. Máy bay mỗi lần cất hạ cánh là tốn thời gian, tốn nhiền liệu, phải chịu sự điều hành của đài chỉ huy. 
Sân bay Tân Sơn Nhất đã quá tải đường băng do tần suất cất hạ cánh. Nếu đưa máy bay về sân bay Cần Thơ để ngủ qua đêm thì số lần cất hạ cánh sẽ tăng cấp số nhân. Hơn nữa từ Tân Sơn Nhất bay đến Cần thơ rồi quay về mất 400Km.

Nếu hàng không chậm phát triển, nhiều người dân cả đời không được đi máy bay

"Không thể bắt ngành hàng không vừa phát triển vừa chờ các ngành vận tải khác"

“Làm như yêu cầu của Cục Hàng không thì nhiều hãng hàng không sẽ sạt nghiệp vì hao phí nhiên liệu và thời gian bay trên trời. Mỗi lần cất hạ cánh là mỗi lần “sinh tử”, càng cất hạ cánh nhiều lần thì xác suất mất an toàn lại cao hơn, điều này làm khó các phi công và tốn phí sân bay”, ông Trần Đình Bá nói.
“Gây thiệt hại Cục Hàng không phải chịu trách nhiệm”
Theo ông Trần Đình Bá Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu các hãng hàng không đưa tàu bay qua đêm về sân bay Cần Thơ là cách làm chính sách “trên trời”. 
Cục Hàng không là cơ quan quản lý nhà nước mà quản lý hàng không vô tội vạ, đưa ra chính sách “trên trời” làm khó các hãng hàng không. Đây là “tối kiến” mà Cục Hàng không Việt Nam sẽ phải chịu trách nhiệm nhà nước trước Bộ Giao thông vận tải, Chính phủ và nhân dân.
Nói về việc yêu cầu đưa tàu bay qua đêm về sân bay Cần Thơ ảnh hưởng đến hãng hãng không, ông Bá cho biết, các hãng hàng không sẽ phải gánh chịu hậu quả nặng nề đó là bay lòng vòng trên bầu trời lãng phí 30 phút bay, lại mang máy bay đi “ngủ đêm” quay về mất cả 1 giờ bay thì hãng hàng không chỉ còn cách phá sản vì lãng phí.
Cục Hàng không Việt Nam là cơ quan quản lý Nhà nước về hàng không dân dụng tham mưu cho Bộ Giao thông vận tải và Chính phủ về việc chấp hành Luật Hàng không dân dụng, cấp phép nhập máy bay, cấp phép từng chuyến bay và phải đảm bảo an toàn và quyền lợi của hành khách và các hãng hàng không, quy hoạch phát triển hàng không có tổ chức. 
“Mọi quyết định của Cục hàng không đưa ra làm ảnh hưởng, gây thiệt hại kinh tế cho các hãng hàng không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật theo Luật Doanh nghiệp.
Nếu để xẩy ra mất an toàn hàng không thì cục hàng không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật do ban hành sai luật, sai quy định an toàn”, ông Trần Đình Bá nhấn mạnh.

Mai Anh

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Báo chí nhà nước xô vào vinh danh ông Trương Minh Phương, bố ông BT 4 T ?; Con là ‘trùm’ truyền thông CSVN, cha được ‘bơm’ thành ‘thiên tài’

25/12/2016

Hiện tượng lặng lẽ

25-12-2016
Ông Trương Minh Phương, bố của Bộ trưởng Bộ 4T – Trương Minh Tuấn. Ảnh: VTC/ ĐĐK.
Thú thực, tôi rất bất ngờ khi thấy hầu hết các báo, kể từ báo Nhân Dân chúa trùm cho đến đám tép riu lắt nhắt (thôi, chả kể tên ra đây kẻo chạm tự ái) và hầu như không sót báo điện tử, trang tin điện tử nào, viết bài ca ngợi một nhân vật văn nghệ có tên là Trương Minh Phương. Hội Nhạc sĩ, Hội Nhà văn, Hội Sân khấu, Hội Văn hóa dân gian… của quốc gia cũng đều tranh giành tên ông để vinh dự cho mình. Rất lạ.
Từ bé đến giờ, là người rất quan tâm đến đời sống văn nghệ, tôi chưa một lần nghe đến tên bác Phương, cả văn, cả nhạc, cả văn hóa dân gian, cả sân khấu, tức là tất cả. Tôi hỏi lão Maddox, lão cũng lắc đầu, tôi hỏi mấy người có tên tuổi nữa, họ cũng lắc đầu, không biết. Một người nổi tiếng mà không ai biết. Thật lạ.
Đọc kỹ những lời ca ngợi mới thấy đây là hiện tượng lạ:
GS Hoàng Chương: “Tôi nói đặc biệt bởi chúng ta hầu hết chưa biết nhiều về nhạc sĩ, nhà viết kịch Trương Minh Phương – một cán bộ văn hóa khiêm nhường – một nghệ sĩ đa tài nhưng lặng lẽ” (chính GS cũng phải thừa nhận hầu hết chưa biết).
Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân ca ngợi mới khiếp: “Trương Minh Phương không chỉ là một một nhạc sĩ, nhà viết kịch như chúng ta đã biết mà hơn nữa ông còn là một nhà tuyên truyền văn hóa mới, nhà ngoại giao nhân dân thông qua hoạt động âm nhạc với những tác phẩm của mình. Ông đã để lại cho đời một di sản nghệ thuật to lớn phong phú và đa dạng. Ông xứng đáng là một trong những nghệ sĩ xuất sắc, tiêu biểu cho nền văn học nghệ thuật cách mạng Việt Nam nửa sau thế kỉ 20 và đầu thế kỉ 21…”. Thú thực chả biết ông Quân có thuộc bài hát nào của nhạc sĩ xuất sắc này.
Nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha nhận xét: “Ông khước từ sự nổi tiếng bằng truyền thông, bằng tung hô ồn ào mà đi sâu vào đời sống” (bác Kha rất khéo mồm).
Trung tướng Hữu Ước: “Khi bài ‘Chiều Trường Sơn’ vang lên, tôi có cảm giác như cả rừng Trường Sơn chuyển động. Tôi đánh giá rằng đây là một trong những cái bài hay nhất về Trường Sơn kể từ sau khi giải phóng đến bây giờ…” (thú thực với trung tướng, lâu nay khi cần hát về Trường Sơn, chả có nhà tổ chức nào chọn bài hay nhất này. Tôi đố bác nào thuộc được một câu trong bài hát mà đồng chí Hữu Ước bảo là dạng hay nhất đấy)
GS Hoàng Chương còn đề nghị Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, Hội Nhạc sĩ Việt Nam xem xét đề nghị Đảng và Nhà nước truy tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật cho ông Trương Minh Phương, chưa kể ông vừa được truy tặng Giải thưởng Đào Tấn do đích thân ông Nguyễn Thế Kỷ ủy viên trung ương đảng trao…
Nói chung, đây là nhân vật rất đặc biệt, một tài năng, một sự nghiệp lớn, thậm chí cực lớn bị chìm khuất hầu như không mấy ai biết, đài báo nhà nước suốt bao nhiêu năm không hề phổ biến sáng tác của ông, không dòm ngó tới sự nghiệp của ông, rất vô trách nhiệm trong việc làm cho mọi người biết đến ông.
Không biết trên đất nước này còn có bao nhiêu “nhân vật lặng lẽ” cần được phát lộ, khảo cổ như vậy. Mà nếu được tìm thấy, chả biết có được những Hoàng Chương, Đỗ Hồng Quân, Thế Kỷ, Thụy Kha, Hữu Ước… ca ngợi nức nở vậy không.
Cũng may, tôi đọc báo Đại Đoàn Kết thì được biết ông là thân phụ của đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông.
Tôi viết những thông tin trên chỉ để nói về một hiện tượng đặc biệt chứ không có ý khen ngợi hoặc chê bai, cũng chả ẩn ý gì, nên không chấp nhận những nhận xét quá khích.
____

TRƯƠNG MINH PHƯƠNG LÀ (thằng) NHẠC SĨ NÀO?

25-12-2016
Cù bị, ủa đánh máy lộn, cù mẹ, mấy chục năm (bị ép) dỏng tai nghe nền âm nhạc cắt mạng, ủa lại lộn, cách mạng, những tên tuổi kiểu như Đỗ Nhuận bố ông Đỗ Hồng Quân thì còn biết, nhưng thú thật éo biết Trương Minh Phương là cha căng chú kiết nào? Có bài hát nào của ông này đã thấm sâu vào hồn công chúng? Hay độ thấm chỉ mới dừng ở vần ồn?
Nhiều cái tên và hình ảnh có trong bài báo này – những bút nô đình đám – thì độ nổi (tai) tiếng có khi lại ăn đứt cái lão Trương Minh Phương kia! Nào là Giáo Sư Hoàng Chương, nào là nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân (con ông Đỗ Nhuận), nào là Thụy Kha – gương mặt thận quen trong chương trình tuyên truyền “Bài ca đi cùng năm tháng” trên đài truyền hình VTV, Nguyễn Thế Kỷ – nguyên Phó trường ban Tuyên Giáo Trung ương và hiện là Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, và đặc biệt Trung tướng Hữu Ước – nhà văn, nhà thơ, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Tổng Biên tập Báo Công an Nhân dân, trung tướng Công an Nhân dân Việt Nam giữ chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng – một đàn anh nghề báo (cô) của một nguyên tổng biên tập cũng nổi tiếng không kém: đại tá chó Nguyễn Như Phong.
Đi dò hỏi thì hỡi ôi nghe xong ngã ngửa: Trương Minh Phương là bố đẻ của đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông (bộ 4T), người nổi tiếng là kẻ thù của dấu sắc, à không, kẻ thù của tự do báo chí: Trương Minh Tuấn!
Không biết bố ông bộ trưởng bộ 4T này là ‘Già làng’ của giới văn học nghệ thuật cắt mạng, hay là “Bố già” mới?
Rõ khổ. Lặng lẽ để thiên hạ kính trọng xưng ông không muốn, giờ lại muốn hot để người ta gọi bằng thằng.

Trương Minh Tuấn ơi: bố ông chết từ đời tám hoánh, sao không để bố yên mà lại đi “khai quật” làm gì cho tử thi bốc mùi thối um lên vậy?

Con là ‘trùm’ truyền thông CSVN, cha được ‘bơm’ thành ‘thiên tài’

26/12/2016

Sinh tiền, ông Phương làm đủ mọi thứ mà thiên hạ vẫn không biết ông là ai. Chỉ đến khi con trai ông là Trương Minh Tuấn trở thành Phó Ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN kiêm Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông trong chính phủ Việt Nam, tài năng của ông Phương mới được khai quật và phát lộ.
______
26-12-2016
Hội thảo khoa học” về ông Trương Minh Phương. (Hình: VietNamNet)
Hội thảo khoa học” về ông Trương Minh Phương. (Hình: VietNamNet)
HÀ NỘI (NV) – ‘Trên vòm trời văn hóa – nghệ thuật Việt Nam vừa có một “ngôi sao” mới tên là Trương Minh Phương. Khác với những ngôi sao khác, “ngôi sao” này không tự phát sáng mà được truyền thông nhà nước ở Việt Nam bơm thổi.
Hôm 24 tháng 12,  Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu – Bảo tồn – Phát huy văn hoá dân tộc, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Tạp chí Văn hiến Việt Nam và Nhà xuất bản Văn học đã cùng phối hợp để tổ chức một… “hội thảo khoa học” về ông Trương Minh Phương.
“Hội thảo khoa học” này được tất cả các cơ quan truyền thông tại Việt Nam tường thuật một cách trang trọng. Nhờ vậy, người ta mới biết ông Phương từng viết nhạc, viết văn, viết kịch, làm thơ, nghiên cứu văn nghệ dân gian,… Nói chung là ông Phương đa tài, chỉ có điều lúc ông còn sinh tiền lại chẳng có ma nào biết đến và ngưỡng mộ.
Trong “hội thảo khoa học” về ông Trương Minh Phương, rất nhiều viên chức lãnh đạo các cơ quan nghiên cứu, các hội đoàn trong lĩnh vực văn hóa – nghệ thuật đang sống nhờ ngân sách nhà nước, khẳng định ông Phương đích thực là “thiên tài”.
Một ông có học hàm “giáo sư” tên là Hoàng Chương, nhấn mạnh: “Nhạc sĩ, nhà soạn kịch Trương Minh Phương là một ‘hiện tượng đặc biệt’ trong nền văn học nghệ thuật đáng tự hào của Việt Nam”. Vì tin chắc công chúng không hiểu tại sao lại như vậy nên ông “giáo sư” này chú thích thêm: “Tôi nói đặc biệt bởi hầu hết chúng ta chưa biết nhiều về nhạc sĩ, nhà soạn kịch Trương Minh Phương – một cán bộ văn hoá khiêm nhường, một nghệ sĩ đa tài nhưng lặng lẽ”.
Một ông vừa có học hàm “giáo sư”, vừa có danh hiệu “nghệ sĩ nhân dân” tên là Lê Ngọc Canh, thú nhận: “Rất ít người biết tới nghệ sĩ tài ba, cả cuộc đời gắn bó với rừng, sống với rừng, làm nên sự nghiệp lớn cũng từ rừng nhưng người trong giới thì tường tận về ông, họ luôn gọi ông là ‘già làng’ của giới văn hóa nghệ thuật”.
Cần lưu ý là trên facebook, rất nhiều cá nhân hoạt động trong giới văn hóa, nghệ thuật khẳng định, chưa bao giờ họ nghe nói tới ông Trương Minh Phương và cũng chưa bao giờ họ có cơ hội thưởng thức những “tác phẩm”, “công trình” của “thiên tài” này.
Tương tự, ông Đỗ Hồng Quân, một nhạc sĩ lãnh đạo Hội Nhạc sĩ Việt Nam, tuyên bố: “Trương Minh Phương không chỉ là một nhạc sĩ, nhà soạn kịch như chúng ta đã biết mà còn là một nhà tuyên truyền văn hóa mới, nhà ngoại giao nhân dân thông qua hoạt động âm nhạc với những tác phẩm của mình. Ông đã để lại cho đời một di sản nghệ thuật to lớn phong phú và đa dạng. Ông xứng đáng là một trong những nghệ sĩ xuất sắc, tiêu biểu cho nền văn học nghệ thuật cách mạng Việt Nam nửa sau thế kỉ 20 và đầu thế kỉ 21…”.
Rất tiếc là trong hội thảo chẳng có ai hỏi những người tham dự có ai biết nhạc phẩm nào trong “di sản nghệ thuật to lớn phong phú và đa dạng” mà ông Phương để lại hay không?
Cũng có thể do mường tượng được khoảng cách quá lớn giữa thực tế và những lời tụng ca, một ông “nhà thơ’ tên là Thuỵ Kha giải thích, khi sinh tiền, ông Phương “khước từ sự nổi tiếng bằng truyền thông, bằng tung hô ồn ào mà đi sâu vào đời sống”. Ông Phương là “nhạc sĩ giữa đời thường”, chuyên viết về những “đối tượng cần lao” như “cô gái làm ngân hàng”, “chàng trai là công nhân dầu khí”,…
Phân tích về những “tác phẩm” trong “di sản nghệ thuật to lớn phong phú và đa dạng” mà ông Phương “để lại cho đời, một ông có học hàm “phó giáo sư” và học vị “tiến sĩ” tên là Trần Trí Trắc, ca ngợi: “Kịch của ông Phương là nguồn sống của sân khấu quần chúng”. Ở đây cần giải thích thêm rằng, trước nay, “sân khấu quần chúng” là sân khấu phi chính thống, tất cả các tác phẩm chỉ nhắm vào việc tuyên truyền. Ông Trắc cũng chẳng lạ gì điều này nên chú thích thêm: “Kịch của ông Phương ‘hoàn toàn mang tính chuyên nghiệp’ nhưng diễn ở các sân khấu quần chúng vẫn hiện lên đầy đủ đặc trưng nhận thức, giáo dục thẩm mĩ”. Đó là chưa kể, “kịch” của ông Phương còn đầy tính “triết lý về lẽ sống, lẽ đời”.
Ông Trắc dẫn vài câu “triết lý” của ông Phương mà ông Trắc bảo rằng… “khó quên”. Nó như thế này: “Con voi xích được nhưng con người thì khó xích”! “Không sợ mất gỗ, chỉ sợ mất bản chất tốt đẹp mà mình đã vun đắp bao năm”!?.
h1Trương Minh Tuấn, Phó ban tuyên giáo trung ương đảng CSVN kiêm Bộ trưởng Thông Tin Truyền Thông. (Hình: Getty Images)
Sinh tiền, ông Phương làm đủ mọi thứ mà thiên hạ vẫn không biết ông là ai. Chỉ đến khi con trai ông là Trương Minh Tuấn trở thành Phó Ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN kiêm Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông trong chính phủ Việt Nam, tài năng của ông Phương mới được khai quật và phát lộ.
“Hội thảo khoa học” về ông Trương Minh Phương được tổ chức nhân sự kiện ông Phương được truy tặng giải “Đào Tấn” vì “những đóng góp xuất sắc cho nền âm nhạc, nền kịch nghệ Việt Nam”. Hội thảo kết thúc với đề nghị “Đảng và Nhà nước nên truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật cho ông Trương Minh Phương”!
Theo hướng này, trong tương lai, nếu ông Trương Minh Tuấn trở thành Tổng Bí thư hay Chủ tịch Nhà nước CSVN, ông Phương sẽ trở thành danh nhân nước Việt! Đây đó tại Việt Nam sẽ có những quảng trường, những con đường mang tên Trương Minh Phương.
Trong thiết chế xã hội chủ nghĩa, Bắc Hàn có Kim Il-sung, Kim Yong-il, Kim Yong-un thì hà cớ gì Việt Nam lại không có những thứ đại loại kiểu như Trương Minh Phương – Trương Minh Tuấn? (G.Đ)

Ngày mai này Người Tàu sẽ làm chủ thế giới?

Giấc mộng Tàu

Người Tàu tiên đoán họ sẽ xóa bỏ vai trò lãnh đạo thế giới của Mỹ sau cuộc khủng hoản kinh tế toàn cầu vừa qua . Họ xem nay là kỷ nguyên hậu Huê kỳ, đưa ra chiến lược Bắc kinh sẽ từng bước thôn tính thế giới . Mơ ước này là nội dung quyển sách của Đại tá Lưu Minh Phúc, Giảng viên Đại học Quốc phòng Bắc kinh về các vấn đề hiện đại hóa và phát triển lực lượng Quân Giải phóng Nhân dân, đang được dư luận ở Tàu và cả ở phương tây chú ý mạnh mẽ.

China_ODI _2014_landing_page_image

Chắc chắn đây đúng là quan điểm thể hiện tham vọng của quân đội Tàu và cả chánh giới Tàu . Giấc mộng mai này làm chủ thế giới không phải chỉ thấy qua chánh sách quân sự và ngoại giao như trong gần đây, một cách thô bạo ở Biển Đông, mà còn biểu hiện rỏ nét hơn ở chánh sách đề cao chủ nghĩa dân tộc đại hán . Tức muốn nới tính ưu việt về chủng tộc, chủ nghĩa quân phiệt, và lý luận theo duy ý chí của đảng cộng sản .

Dư luận ở Tàu có kẻ ủng hộ, người phản bác vì thận trọng . Riêng Tây phương thì cho rằng đây là lời thách thức nhắm thẳng vào Huê kỳ . Tác giả thúc giục chánh phủ Tàu hảy chạy hết sức để sớm đưa nước Tàu trở thành « cường quốc số 1» hay ít lắm, cũng là « cường quốc chi phối thế giới » .

Sau khi đọc qua quyển « Giấc mộng Tàu », học giả và chiến lược gia Tàu hợp nhau tranh luận quyết liệt về việc liệu đã diễn ra chưa những thay đổi căn bản trong cán cân quyền lực toàn cầu, nắm rõ điều này sẽ giúp củng cố vị trí và tư thế tương đối của Tàu so với Huê kỳ . Và Tàu sẽ điều chỉnh những chánh sách của mình như thế nào ? Nhận định cho rằng Tàu đã đối phó với các cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu thành công hơn nhiều so với Mỹ . Các cường quốc khác đang cho rằng Tàu giờ đây không cần phải quan tâm đến dư luận nước ngoài hay những lợi ích của Mỹ nữa, đặc biệt là về những vấn đề đụng chạm đến “những lợi ích cốt lõi” của Tàu – đáng chú ý nhất là vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia Tàu .

Thực hiện tham vọng bá chủ thiên hạ, Tàu hô hào học tập và làm việc theo gương của ba nhơn vật vĩ đại của họ là Tôn Trung Sơn, Mao Trạch-đông và Đặng Tiểu- bình .

Trong lúc Tàu là nước nghèo yếu nhất thế giới, Tôn Trung Sơn đã kêu gọi “mọi nguời phải lập chí”, xây dựng nước Tàu trở thành “nước giàu mạnh nhất thế giới” và còn kêu gọi 400 triệu người đều phải có nguyện vọng và ý chí này. Lời của Tôn Trung sơn đã khiến người Tàu ngày nay cảm thấy kinh ngạc và tự hào.

Phải xây dựng Tàu trở thành “nước giàu mạnh nhất thế giới” . Không chỉ đuổi kịp Anh, Mỹ mà còn phải vượt lên trên họ. Đây là chí hướng vĩ đại của Tôn Trung Sơn. Năm 1894, ông đã đề xuất cương lĩnh cải cách của mình: “Nhân năng tận kỳ tài, địa năng tận kỳ lợi, vật năng tận kỳ dụng, hóa năng sướng kỳ lưu” ( phát huy hết tài năng của mọi người, khai thác hết tài nguyên đất đai, lợi dụng hết công năng của vạn vật, để cho hàng hóa được lưu thông). Thực hiện được bốn điều này, Tàu “có thể vượt lên châu Âu”. Sau này, Tôn Trung Sơn còn nhiều lần nói đến chủ nghĩa tam dân, xây dựng đất nước giàu mạnh đứng đầu thế giới.

Mao Trạch đông cũng là người theo đuổi lý tưởng Tàu phải đứng đầu thế giới nên vội làm“Đại nhảy vọt” để vượt Anh, đuổi kịp Mỹ . Mao Trạch Đông cho rằng đây không phải là ước mơ mà thật sự là trách nhiệm của Trung Quốc.

Mao nói tại cuộc hội dàm về cải tạo công thương nghiệp tư bản chủ nghĩa năm 1955 : “Mục tiêu của chúng ta là phải đuổi kịp và vượt Mỹ. Nước Mỹ chỉ có hơn 100 triệu dân, còn chúng ta có hơn 600 triệu dân, do đó chúng ta phải đuổi kịp Mỹ. Trên thế giới, cứ bốn người thì chúng ta có một người, do đó không phấn đấu vươn lên là điều không thể chấp nhận được, chúng ta nhất định cần phải phấn đấu vươn lên không chịu thua kém”.

Một lần khác, Mao nhấn mạnh : “Vượt qua Mỹ, không chỉ có thể mà còn hoàn toàn cần thiết, hoàn toàn đáng làm. Nếu không như vậy, thì dân tộc Trung Hoa chúng ta có lỗi với các dân tộc trên thế giới, cống hiến của chúng ta cho nhân loại quá nhỏ bé”.

Để thực thi chiến lược vượt Anh, đuổi kịp Mỹ, Mao đã phát động cuộc vận động “Đại nhảy vọt”. Tại hội nghị ở Nam Ninh đầu năm 1958, Mao tuyên bố: “Tôi không tin xây dựng đất nước khó hơn đánh trận”.

“Đại nhảy vọt” đã không thực hiện được mục tiêu vượt Anh, đuổi kịp Mỹ, mà trái lại, còn làm cho kinh tế nước Tàu sụp đổ và hàng triệu triệu Ba Tàu ngã lăng ra chết vì đói rét . Giấc mơ “Đại nhảy vọt” vẫn là giấc mơ !

Đặng Tiểu bình thiết kế tổng thể đầu tiên để đưa nước Tàu tiến tới vị trí đứng đầu thế giới . Tuy trong những phát biểu và sách báo công khai không đề cập tới những từ ngữ như “Trung Quốc đứng đầu”,“đuổi kịp, vượt qua Mỹ”, nhưng nguyện vọng lãnh đạo nhân dân Tàu tiến tới vị trí đứng đầu thế giới của Đặng Tiểu bình lại mạnh mẽ vô cùng.

Minh Trị Duy Tân của Nhật Bản là một tấm gương cải cách chấn hưng đất nước . Đặng Tiểu bình tâm phục nên tuyên bố : “Minh Trị Duy Tân là công cuộc hiện đại hóa nước Nhựt nhưng do giai cấp tư sản thực hiện, chúng ta là giai cấp vô sản có khả năng thực hiện tốt hơn họ . Đặng nhấn mạnh: 

“Nay chúng ta thực hiện việc mà Trung Quốc vài nghìn năm qua chưa từng làm. Cuộc cải cách này không chỉ ảnh hưởng tới Trung Quốc, mà còn tác động tới thế giới”. Nếu thành công, thì có thể đem lại một loạt kinh nghiệm cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới và các nước kém phát triển.

Đặng đề xuất thực hiện “chiến lược ba bước” với thời gian 70 năm . Bước thứ nhất cần 10 năm để đạt được mức sống ăn no mặc ấm, bước thứ hai cần 10 năm để đạt được mức khấm khá, bước thứ ba cần 50 năm trong thế kỷ 21 để thực hiện mục tiêu vĩ đại chấn hưng dân tộc. Lời dặn dò cuối cùng của ông khích lệ nhân dân: “Từ nay đến giữa thế kỷ sau, sẽ là thời kỳ rất gấp gáp, chúng ta cần chăm chỉ làm việc. Trên vai chúng ta mang gánh nặng, trách nhiệm lớn!”. Đặng Tiểu Bình ám chỉ thế kỷ 21 chính là thời kỳ này, vậy tại sao lại là thời kỳ cực kỳ gấp rút? Bởi đây chính là thời kỳ nước Tàu hướng tới vị trí đứng đầu thế giới .

Những khó khăn kinh tế

Sau nhiều năm tăng trưởng liên tục với mức độ cao, nay nền kinh tế Tàu bước vào giai đoạn khựng lại và tụt xuống nên Bắc kinh phải tìm cách thay đổi, từ dựa vào sản xuất và xuất khẩu, nay bước sang sản xuất hàng hóa tiêu dùng và dịch vụ . Vài năm gần đây, Tàu mở rộng ra toàn cầu . Những Công ty lớn của Tàu tìm mua lại các công ty nước ngoài và tung vốn ra đầu tư trong các nghành kỷ nghệ cao, cả tài chánh và dịch vụ . Chỉ trong năm 2016, các công ty Tàu đã bom 111,6 tỷ usd vào các thương vụ nước ngoài .

Tuy nhiên, các quốc gia đang giao thương với Tàu ngày càng thận trọng. Lấy lý do chính trị và kinh tế để hạn chế làn sóng Tàu mua lại cơ sở sản xuất và dịch vụ vì lo ngại có sự can thiệp của Chánh phủ Bắc kinh qua các công ty quốc doanh . Cả với công ty tư nhơn vì ở Tàu những cơ sở lớn đều có Nhà nước đứng đàng sau .

Tổng cộng có 11 vụ mua lớn, các nhà đầu tư Trung Cộng đã phải bỏ cuộc từ tháng 7 năm ngoái, vì từ Huê Kỳ qua Úc và nay đến cả Âu Châu, các nước đều có biện pháp xem xét gắt gao và siết chặt điều kiện mua bán cơ sở thương mại và sản xuất với Tàu .

Chủ trương tuôn vốn ra nước ngoài mua, hợp tác với xí nghiệp ngoại quốc bị tứ bê ngăn chận, trong lúc kinh tề bị vô cùng khó khăn, Bắc kinh sẽ phải chấp nhận cải cách sâu rộng, không chỉ kinh tế mà cả chánh trị?

Về kinh tế, ngân hàng trung ương Tàu đã báo động . Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BRI) ở Bâle, Thụy sĩ, cho biết nợ của Tàu gia tăng phi mã . Tỷ lệ nợ với sản lượng nội địa (PIB), có xu hướng còn kéo dài, nay đã đạt tới 30, 1% ở tam cá nguyệt đầu của năm nay 2016, một mức cao chưa từng thấy, cao nhứt trong 43 quốc gia được BRI theo dỏi, vì thông thường, tỷ lệ ấy quá 10% là đã báo động rồi . Ngân hàng BRI lo ngại trong vài năm tới, Tàu khó tránh cuộc khủng hoảng tài chánh nghiêm trọng . Tổng số nợ của Tàu hiện nay lên tới 25 000 tỷ usd, bằng 240% PIB (AFP, 19/9/2016) .
Tình hình cực kỳ khó khăn về kinh tế đặt Bắc kinh trước quyết định có cải tổ hệ thống cầm quyền hay không ? Giới chức lãnh đạo vẫn tiếp tục tranh luận cải tổ hay không cải tổ từ sau Đại Hội đảng lần thứ 18 . Ai cũng thom thóp lo sợ nguy cơ một cuộc cách mạng khó tránh khỏi xảy ra vì tình hình xã hội quá bi đát do kinh tề suy sụp . Nhiều người nêu quyết tâm muốn cải tổ khẩn cấp .

Hôm 25/12 năm ngoái, hơn 70 học giả và luật sư hàng đầu của Tàu đã trình một bản kiến nghị kêu gọi ban lãnh đạo mới của nước này tiến hành những cải cách chánh trị vừa phải trong khuôn khổ Hiến pháp hiện tại.
Các cải cách được đề xuất bao gồm: bầu cử tự do, bảo vệ quyền tự do ngôn luận, thúc đẩy doanh nghiệp tư nhân và xây dựng một hệ thống tư pháp độc lập.

Bản kiến nghị, do Giáo sư Trương Thiên Phàm ở Khoa Luật Đại học Bắc Kinh soạn thảo, cảnh báo rằng Trung Quốc có nguy cơ xảy ra một cuộc cách mạng nếu nước này không thay đổi :

“Nếu những cải cách hệ thống mà xã hội Trung Quốc đang đòi hỏi khẩn cấp tiếp tục bị ghìm nén và tinh trạng tham nhũng và bất bình xã hội tích tụ lại đến mức độ nguy hiểm và bùng nổ thì lúc đó Trung Quốc sẽ một lần nữa để lỡ cơ hội cải cách hòa bình và sẽ chìm sâu trong hỗn loạn của một cuộc cách mạng bạo lực”.

Giáo sư Tôn Lập bình dẫn lời Giáo sư Bùi Mẫn hân tại Trường Claremont McKenna nhận xét tình hình nước Tàu hiện nay « Một cuộc cách mạng âm thầm đang diễn ra trong đời sống chính trị Trung Quốc khi mà niềm tin của dân chúng vào chánh quyền đang suy giảm và năng lực duy trì ổn định của Chánh phủ đang suy yếu » .

Bình luận về ý kiến này, ông Vương Bá mẫn, Tổng Biên tập tạp chí Tài Kinh, nói « Không cải cách còn nguy hiểm hơn là bản thân cải cách . Nếu không cải cách, e sẽ không có Đại hội Đảng lần thứ 19 » .

Viễn cảnh về một cuộc cách mạng bạo lực không chỉ là một chủ đề bình luận của các học giả cũng như trên mạng. Có những dấu hiệu cho thấy ban lãnh đạo mới của Trung Quốc, ở một mức độ nào đó, cũng có cùng mối lo ngại về khả năng sụp đổ của chế độ .

Trong lúc đó, có điều lạ là giới lãnh đạo nước Tàu đang đặc biệc quan tâm về một cuốn sách củ của tác giả người Pháp Alexis de Tocqueville ở thế kỷ XIX « L’Ancien Régime et la Révolution » ( Chế độ củ và Cách mạng) .

Ông Vương Kỳ sơn, tân Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng cộng sản, đã kêu gọi các quan chức và học giả hãy đọc tác phẩm kinh điển của Alexis de Tocqueville về Cách mạng Pháp, nhưng không thấy ông nói tại sao phải tìm đọc . Vì ông Vương Kỳ sơn và nhiều nhà lãnh đạo khác của Tàu dường như nhận ra nhu cầu phải thay đổi ?

Chế độ cũ và Cách mạng

Hiếm khi một quyển sách về tư tưởng chánh trị của Tây phương được lọt vào đất nước Vạn Lý Trường thành, thế mà trong gần đây, quyển « Chế độ cũ và Cách mạng » của Alexis de Tocqueville lại chỉ trong một thời gian ngắn đã trở thành một quyển sách bán chạy nhứt ở Tàu . Giới lãnh đạo tư tưởng, học giả đều là độc giả . Và « Chế độ cũ và Cách mạng » trở thành quyển sách đầu giường của họ . Hằng trăm ngàn ấn bản đã bán sạch . Nhiều người Tàu đọc qua cho rằng Tocqueville đã đem lại cho họ cái chìa khóa để hiểu nước Tàu của họ .

Đọc « Chế độ củ và Cách mạng » người ta sẽ thấy tác giả chỉ ra rằng không phải sự nghèo khổ là động cơ đưa đến cách mạng . Trước Cách mạng 1789, nước Pháp rất thạnh vượng, chỉ có tham nhủng và bất bình đẳng . Chế độ quân chủ bắt đầu những cải tổ . Nhưng khi cải tổ thì sự cải tổ đó đã lật đổ chế độ . Tocqueville nhấn mạnh « Lúc cực kỳ nguy hiểm cho một Nhà nước thất nhơn tâm là lúc Nhà nước ấy bắt đầu cải tổ . Thường it có cuộc cách mạng nào là « nguyên tác », mà chỉ là bản sao chép (copie) của cuộc cách mạng đã xảy ra » .

Vậy một biến cố tương tự sẽ xảy ra ở nước Tàu chăng?

Giới lãnh đạo chánh trị nghĩ rằng trường hợp tưong đồng phải có giới hạn của nó chớ . Nên họ tự an ủi nước Tàu sẽ không là nước Pháp năm 1789 vì nước Tàu không phải quân chủ, mà là một nước của « nhân dân » ..

Nhiều trí thức và giới ly khai cho rằng trong một nước có truyền thống độc tài lâu đời thì khó tránh cách mạng xảy ra nếu không chịu thay đổi . Nhưng không phải ví thay đổi mà sẻ không có cách mạng xảy ra . Không thay đổi thì tình hình đất nước sẽ thêm tồi tệ thì cách mạng lại có cơ xảy ra sớm hơn .

Trường hợp Liên-xô dưới thời Gorbatchev dường như vẫn còn ám ảnh nặng đảng cộng sản Tàu . Và cả đảng cộng sản ở Hà Nội nữa . Trong buổi hợp với cán bộ lãnh đạo trung ương, Tập Cận bình hỏi « Tại sao Liên-xô tan rã ? » . Theo Tập Cận bình « Chủ yếu bởi vì họ đánh mất niềm tin và lý tưởng » . Cận bình kêu gọi mọi người hảy trở về với chủ thuyết và kỷ cương cách mạng của Lê-nin . Chỉ có cách đó có thể tránh cho đảng ta số phận của Liên-xô mà thôi .

Cận bình bác bỏ bài học của Tocqueville, kết luận : « Ở ta có nhiều điều ta không bao giờ thay đổi dầu có phải trả một giá thế nào đi nữa ! » .

Paris, cuối Thu 2016

 Nguyễn văn Trần



(Đàn Chim Việt)

Trung Quốc từng dùng thợ mỏ giúp xâm lăng Việt Nam


Print Friendly
Tác giả: Hồ Bạch Thảo 
Việc Trung Quốc sử dụng công nhân tại các hầm mỏ như là đạo quân mai phục sẵn tại nước ta, không chỉ là sự tiên liệu của các nhà quân sự cẩn thận lo xa. Thực sự điều này đã xẩy ra dưới thời nhà Thanh, bằng cớ có thể dẫn ra từ chánh sử Trung Quốc Thanh Thực Lục.[1]
Mùa thu năm 1788, khi Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị nhận lệnh từ vua Càn Long, truyền hịch chuẩn bị xâm lăng nước ta; thì Phan Khải Ðức, viên trấn thủ Lạng Sơn của nhà Tây Sơn đầu hàng giặc; đám công nhân người Hoa làm việc tại các xưởng mỏ thuộc vùng thượng du Bắc Việt mà sử Trung Quốc gọi là “ xưởng dân   ” cũng nổi lên, sẵn sàng làm đạo quân tiên phong:
Ngày 28 Tháng 8 Năm Càn Long Thứ 53 [26/9/1788]
Lại du : Lê Duy Kỳ [Lê Chiêu Thống] đến Sơn Nam chiêu tập nghĩa binh nhưng bị giặc bức bách , chỉ còn một vài người tùy tùng, cùng chạy vào núi trốn tránh. Xem ra y là người không có khả năng, khó trông cậy có thể chấn tác khôi phục được. Hiện tại Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ thấy Tôn Sĩ Nghị phát hịch văn, nên sợ sệt trốn tránh. Phan Khải Đức[2] vốn là tâm phúc của Nguyễn Huệ, nhận được hịch văn cũng biết bỏ nghịch theo thuận. Tên nầy đã được lệnh của Tôn Sĩ Nghị cho thu thập binh mã của 7 châu, cùng xưởng dân  lập tức tiến phát, chắc sẽ đến thành nhà Lê không đến nỗi khó khăn. Viên Tự tôn [ Lê Chiêu Thống] hiện ở tại địa phương phía đông, Tôn Sĩ Nghị đã mộ dân bản xứ đi trước để thám thính, khi các Trấn Mục phía đông nhận được mật trát của Tôn Sĩ Nghị sẽ hộ tống Tự  tôn trở về …(Cao Tông Thực Lục quyển 1311 , trang 689- 690).[3]
Theo Lịch Triều Hiến Chương của Phan Huy Chú, mục Quốc Dụng Chí,[4] thì các xưởng khai mỏ tại nước ta phần nhiều thuộc 4 tỉnh biên giới phía bắc: Tuyên Quang [Tuyên Quang, Hà Giang, Lao Cai], Hưng Hóa [Lai Châu, Ðiện Biên, Sơn La], Thái Nguyên, Lạng Sơn:
  • Tuyên Quang: Xưởng đồng Tụ Long, xưởng bạc Nam Xương là Long Sinh.
  • Hưng Hóa: Xưởng đồng Trình Lạn và Ngọc Uyển.
  • Thái Nguyên: Xưởng đồng Sàng Mộc, Yên Hân, Liêm Tuyền, Tống Tinh và Vụ
  • Nông, xưởng vàng Kim Mã và Tam Lộng, xưởng chì Côn Minh.
  • Lạng Sơn: Xưởng đồng Hoài Viễn.
Xưởng dân đã nhiều lần gây sự lôi thôi tại các tỉnh gần biên giới, nên vào thời Lê Dụ Tông năm thứ 13[1717] triều đình qui định hạn chế mỗi xưởng mỏ không quá 300 người:
Tháng 12. Định thể lệ hạn chế số người làm ở trường khai mỏ tại các trấn. Lúc ấy, các mỏ vàng, bạc, đồng, thiếc ở các trấn phần nhiều mộ người nhà Thanh khai quật để lấy, phu mỏ quần tụ mỗi ngày một nhiều. Triều đình e rằng sẽ sinh sự biến động, bèn định thể lệ: số phu mỗi mỏ, nhiều nhất 300 người, thứ đến 200 người và ít là 100 người, không mỏ nào được dùng quá số đã định. Từ đấy, số phu làm ở trường xưởng khai mỏ mới có hạn chế.[5]
Tuy nhiên dưới thời Lê mạt, nội bộ nước ta có sự tranh chấp gay go giữa vua Lê, chúa Trịnh, rồi đến nhà Tây Sơn; nên không rảnh để kiểm soát số lượng xưởng dân tại các hầm mỏ, bởi vậy con số tăng lên nhiều. Thanh Thực Lục không cho biết đích xác số lượng xưởng dân được nhà Thanh huy động đến xâm lăng nước ta là bao nhiêu; tuy nhiên trong văn bản dưới đây cho biết Tuần vũ Quảng Tây Tôn Vĩnh Thanh định cấp cho xưởng dân 3, 4 vạn thạch gạo. Hãy làm phép tính với con số nhỏ 3 vạn thạch, 1 thạch bằng 100 lít, 1 lít gạo bằng 0.8 kg; như vậy tổng số sẽ bằng 2.400.000 kg hay 2.400 tấn. Ðây là một số lượng lớn, cần đến dăm vạn người mới khiêng nỗi:
Ngày 13 Tháng 10 Năm Càn Long Thứ 53 [10/11/1788]
Theo lời tâu: Tôn Vĩnh Thanh đã ban hịch tại Tầm Châu, Ngô Châu, Liễu Châu vùng phụ cận phủ Thái Bình; cùng vận chuyển  3 vạn thạch gạo đến các vùng Ninh Minh, Thái Bình , Long Châu  để tồn trữ, chờ ngày ban cấp. Lại gặp Tổng đốc Tôn sĩ Nghị  bàn bạc thêm,  định thưởng  ba, bốn vạn thạch gạo cho xưởng dân trong trại, số nầy sẽ tiếp tục chuyển đến……. (Cao Tông Thực Lục , quyển 1314 , trang 759)
Tuy nhiên lực lượng xưởng dân vốn từ nhiều xưởng mỏ họp lại, nên không tránh khỏi tình trạng ô hợp. Tôn Sĩ Nghị hiểu điều này, nên chọn một người có uy tín trong đám này tên là Lâm Tế Thanh, cho làm Thống lãnh; cấp cho y mũ đỉnh đái[6] và ban phẩm hàm Tri huyện, nên y tỏ ra đắc lực. Lực lượng xưởng dân do Lâm Tế Thanh chỉ huy, cùng quân đầu hàng của Phan Khải Ðức được điều đi trước, hướng đến thành Thăng Long:
Ngày 12 tháng 9 năm Càn Long thứ 53 [10/10/1788]
Lại dụ: Bọn xưởng dân nhận được hịch dụ của Tôn Sĩ Nghị, lại nghe tin được ban cấp lương thực nên hân hoan tình nguyện đi trước đánh giặc. Viên Tổng đốc lo rằng xưởng dân rời rạc, không có người thống lãnh, còn bọn Nguyễn Huy Túc thì sợ sệt lưỡng lự không dám ra khỏi quan ải; chúng đều thuộc loại thiếu khả năng, nếu ra lệnh đi trước cũng không được ích gì. Hỏi han đám tùy tùng thì dưới trướng có tên Lâm Tế Thanh, ở trong tổ chức xưởng dân cả năm, mọi người đều phục, giao chức thống lãnh diệt giặc có thể tận tâm phục vụ. Lâm Tế Thanh nghe tin được bổ nhiệm từ viên Thông phán Trần Tùng nên hết sức cố gắng; lại được viên Tổng đốc cấp ấn tín, thưởng hàm Tri huyện, nếu tương lai công việc thành công sẽ được bổ dụng thực thụ. Lâm Tế Thanh chủ trì mọi việc trong tổ chức xưởng dân đã lâu, nay lại được thưởng hàm Tri huyện; mọi người trong tổ chức này thấy Thiên triều chiếu cố thêm cho y, lại gia ân cấp mũ Đỉnh Đái; nên ai cũng phục tùng, hô ứng càng linh nghiệm, thêm đắc lực trong việc diệt giặc. Đến nay xưởng dân theo Lâm Tế Thanh hăng hái khởi hành, còn Phan Khải Đức đốc suất quân lính của 7 châu cũng được Tôn Sĩ Nghị ra lệnh tiến phát….. (Cao Tông Thực Lục quyển 1312 trang 710)
Ðọc sử, chúng ta đều biết đại quân của Tôn Sĩ Nghị chỉ được phép làm “khách ngủ trọ” tại thành Thăng Long trong vòng một tháng trời, chiến thắng  mùa xuân năm Kỷ Dậu [1789] của vua Quang Trung đã trừng phạt chúng; số phận của xưởng dân cũng nằm chung với tập thể quân Thanh. Tuy nhiên có một số xưởng dân sống sót trở về, còn tiếc rẻ thời vàng son làm dân khai mỏ, nên xui dục quân Thanh trở lại phục thù. Riêng vua Càn Long, người nắm vận mệnh nước lớn lúc bấy giờ , có một cái nhìn thực tế hơn về tình hình:
“….Xứ này thủy thổ ác liệt không thể ở lâu, dân tình lại trí trá phản phúc vô thường; đời trước đã chia đất này thành quận huyện, rồi không bao lâu lại xẩy ra biến cố, lấy bánh xe trước đổ để làm răn, thực khó giữ được vài chục năm mà không gây ra việc….”[7]
Nên nhà vua đã quyết liệt bác bỏ  ý kiến của xưởng dân. Nhắm hạ uy thế của bọn này, để không còn cản trở ý định của nhà vua sẽ hòa hoãn với vua Quang Trung trong tương lai, vua Càn Long mạnh mẽ hài tội xưởng dân rằng bọn chúng vốn là những người có tội bỏ nước ra đi và đã không lập được thành tích nỗi bật trong thời gian đánh phá nước ta:
Ngày 1 Tháng 3 Năm Càn Long Thứ 54 [27/3/1789]
Dụ các Quân Cơ Đại thần: Trước đây đại binh xuất quan , viên Thổ tù Điền Châu Sầm Nghi Đống mang lính Thổ tiến tiễu, rất gắng sức. Đến lúc bị giặc bao vây, còn sai người mang ấn tín trở về, rồi xông pha đánh giặc bị trận vong, thực đáng thương xót. Viên này có con trai không, Phúc Khang An điều tra rõ rồi tâu lên để được ưu ái thưởng tuất. Viên này mang binh đi theo Tôn Sĩ Nghị vào thời điểm nào? Quân lính của y trở về quan ải có đầy đủ không? Phúc Khang An phải điều tra rõ rồi tâu lên.
Viên Di quan Phan Khải Đức không chịu theo quân giặc, từng làm hướng đạo cho đại binh, nay lại mang cả gia quyến vào quan ải. Bọn Nguyễn Đình Phái 5 người, tuy công sức không thể so sánh với Phan Khải Đức được, nhưng họ cũng không chịu theo giặc, tình nguyện làm dân nội địa, tình cũng đáng thương. Phan Khải Đức đáng được thưởng mũ đỉnh đái và lục dụng. Bọn Nguyễn Đình Phái cần được cấp lương ăn , an sáp một cách ổn thỏa, để khỏi bị mất nơi nương tựa. Những quan binh chưa trở về, nếu thực sự trận vong, Phúc Khang An phải điều tra minh bạch, rồi gữi hồ sơ lên bộ để được cấp tiền tử tuất.
Còn như bọn xưởng dân trước kia trốn ra khỏi nước không xin phép, vốn là người có tội, nhưng vì tình nguyện đi đánh giặc nên được tha. Khi đại binh đi đánh, bọn xưởng dân chỉ đi theo đám đông, chưa thấy đoạt được thành tích nào nổi bật. Nay công việc tại An Nam có nên đánh hay không do ta quyết định, chẳng vì bọn xưởng dân tình nguyện đánh giặc, rồi các ngươi có hành động thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên bọn xưởng dân đã từng theo quan binh đánh trận, nay lại không chịu theo Nguyễn Huệ, không nỡ để chúng bị sát hại, vậy nên liệu biện cách nào cho ổn thỏa.
Các quan binh vừa mới trở về quan ải, bị bức bách bởi thế giặc quá đông, nên phải lâm vào hoàn cảnh bất đắc dĩ, trong đó có những người đánh trận bị thương, nên ước lượng để ban thưởng. Hôm qua nhân bàn về những quan binh từ thành nhà Lê chưa được tống xuất, số này theo Hứa Thế Hanh thâm nhập, bị giặc lưu giữ; đã giáng chỉ rằng khi bọn này được tống xuất, cho trở về quân ngũ, được thưởng cấp một tháng lương. Tôn Sĩ Nghị tâu, tất cả các quan binh trở về có hoặc không được gia thưởng? Ra lệnh Phúc Khang An xét tình hình để phân biệt đối xử.
Còn Tôn Sĩ Nghị sau khi khắc phục thành nhà Lê, không tuân theo chiếu chỉ cho cấp tốc triệt binh, lại sơ suất trong việc đề phòng, nên biến cố bất ngờ xẩy ra, sự sai lầm này không bào chữa được; chỉ nên gia tăng cố gắng, phụ giúp Phúc Khang An liệu biện ổn thỏa, để chuộc lỗi lầm trong quá khứ. (Cao Tông Thực Lục quyển 1324, trang 919-920).[8]
——————–
[1] Hồ Bạch Thảo, bản dịch Thanh Thực Lục. Hà Nội: NXB Hà Nội, 2007.
[2] Phan Khải Đức người xã An Ấp , huyện Hương Sơn, nay thuộc tỉnh Hà Tĩnh ; là Trấn thủ đất Lạng Sơn của nhà Tây Sơn , đã đầu hàng nhà Thanh.
[3] Thanh Thực Lục, sđd, trang 18.
[4] Dẫn theo Khâm Ðịnh Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương Mục. Hà Nội: Nhà xuất bản Giáo dục,1998, tập 2, trang 410.
[5] Khâm Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương mục, sđd, trang 410.
[6] Mũ đỉnh đái: loại mũ thuộc đời nhà Thanh, có tua trên chóp, dùng để ban cho người có công.
[7] Thanh Thực Lục, sđd, trang 108-109
[8] Thanh Thực Lục, sđd, trang 93-95
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/12/25/trung-quoc-dung-tho-mo-xam-lang-viet-nam/#sthash.xbLYzq0u.dpuf