Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp "giáng đòn" lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ?

Hải Võ | 

Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp "giáng đòn" lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ?
Ông Tập Cận Bình cùng 6 thành viên Ban thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc ra mắt Đại hội XVIII của ĐCSTQ tháng 11/2012 (Ảnh: Feng Li/Getty Images)

Một câu hỏi trong cuộc họp báo 3 tháng trước Đại hội khóa XVIII của đảng Cộng sản Trung Quốc (11/2012) đã khiến phát ngôn viên của Ban tổ chức trung ương nước này "mất cảnh giác".

"Sẽ có bao nhiêu người trong Ban thường vụ Bộ chính trị (BTVBCT) tiếp theo?" một phóng viên Mỹ đặt câu hỏi.
Người phát ngôn của Ban tổ chức trung ương ĐCSTQ, cơ quan giám sát các cơ cấu, tổ chức trong Trung Nam Hải, chỉ có thể đáp rằng "tôi không biết".
Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP) cho hay, trên thực tế, trước khi các thành viên BTVBCT mới - những lãnh đạo đưa ra quyết sách hàng đầu của đất nước - bước lên bục để chụp ảnh tại phiên bế mạc Đại hội đảng, được tổ chức 5 năm một lần, thì cả thế giới không có chút manh mối nào về danh tính hay số lượng của nhóm này.
Các nhà phân tích nói rằng cuộc tái cơ cấu quyền lực trong đảng mà tiêu điểm là Đại hội XIX dự kiến tổ chức mùa thu năm 2017 là cơ hội tốt cho ông Tập Cận Bình củng cố quyền lực của mình, để lần đầu tiên sau 30 năm đưa BTVBCT về lại con số 5 thành viên.
Biến động về "kích cỡ" của Ban thường vụ là hết sức quan trọng, bởi số lượng "người chơi" có thể quyết định phe nào nắm giữ "cửa trên" của quyền lực và từ đó ảnh hưởng đến các quyết sách cao nhất. Ngay cả ông Tập, người vừa được ĐCSTQ xác định là "hạt nhân lãnh đạo" hồi tháng 10/2016, cũng không thoát khỏi quy luật đó.
Còn nếu không có thay đổi về cơ cấu, 5 ghế Ủy viên thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc hiện nay sẽ có chủ mới, trừ ông Tập và Thủ tướng Lý Khắc Cường, bởi có 5 thành viên đã đến tuổi nghỉ hưu theo một nguyên tắc bất thành văn.
Bắc Kinh phủ nhận sự tồn tại của một "quy tắc ngầm" như vậy, làm dấy lên nhiều suy đoán về khả năng có nhân vật "quá tuổi" tái nhiệm.
Lịch sử nhiều biến động của Bộ chính trị Trung Quốc
Danh sách ứng viên "chạy đua" vào Ban thường vụ không bao giờ được Trung Quốc công khai, nhưng người ta có thể thu hẹp phạm vi ứng viên căn cứ vào quy định độ tuổi nghỉ hưu trong đảng, cùng các phát ngôn của hàng trăm quan chức cấp bộ trở lên, đặc biệt là những quan chức có lý lịch công tác và thăng tiến nổi trội hơn.
Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp giáng đòn lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ? - Ảnh 1.
Đặng Tiểu Bình, người đề ra "quy ước" các quan chức thăng tiến theo kiểu "xếp hàng" từng bước (Ảnh: Xinhua)
Tuy nhiên, số lượng thành viên luôn là điều không thể đoán trước. Ban thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc có tới 11 thành viên khi lần đầu được tổ chức vào năm 1927.
BTVBCT không phải lúc nào cũng là tập thể lãnh đạo cao nhất trong ĐCSTQ. Nó bị thay thế bằng Ban bí thư trung ương trong giai đoạn 1934-1956, trước khi được khôi phục quyền lực, để rồi lại "đứng bên lề" một lần nữa khi lãnh tụ Mao Trạch Đông phát động Đại cách mạng Văn hóa (1966-1976) - một thập niên đầy biến động chính trị ở Trung Quốc.
Về mặt lý thuyết, BTVBCT nước này chỉ thực sự nắm quyền quyết sách từ năm 1992, khi nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình giải tán Ủy ban Cố vấn trung ương - một tập thể gồm các nguyên lão về hưu, có nhiều ảnh hưởng trong Trung Nam Hải, những người từng có tiếng nói quyết định.
Nhưng dù vậy, các vị lão thành vẫn duy trì được tầm ảnh hưởng khác nhau, tùy thuộc khả năng từng cá nhân.
Thay đổi số lượng thành viên BTVBCT - Cách để lãnh đạo Trung Quốc thâu tóm quyền lực
Ding Xueliang, giáo sư chính trị Trung Quốc ở Đại học khoa học và công nghệ Hồng Kông, nhận định Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình có đủ quyền lực để "nâng lên hạ xuống" quyền hạn của BTVBCT, nhưng các lãnh đạo Trung Quốc từ sau Đặng chỉ có thể ép mình và "mày mò" trong khuôn khổ của nó.
"Trong những năm đầu, Mao có ảnh hưởng lên các quyết sách bằng cách đưa thân tín vào những hội nghị mở rộng," Ding nói. "Giang Trạch Dân làm điều tương tự khi ông không thể 'đá' những lãnh đạo đã được bầu vào BTVBCT. Ông chỉ có cách mở rộng nó và đưa người của mình vào."
Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp giáng đòn lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ? - Ảnh 2.
Nhà lãnh đạo Giang Trạch Dân cùng 6 thành viên BTVBCT Trung Quốc dự một cuộc họp ở Bắc Kinh tháng 9/1994. (Ảnh: Xinhua)
Khi Giang Trạch Dân rời cương vị Tổng bí thư ĐCSTQ năm 2002, một BTVBCT mới được bầu với số thành viên tăng từ 7 lên 9, mà quá nửa trong số đó là đồng minh hoặc "môn đồ" của ông Giang.
Theo SCMP, đây được xem là nỗ lực nhằm hạn chế quyền lực của nhà lãnh đạo mới, ông Hồ Cẩm Đào - người được Đặng Tiểu Bình "chọn mặt gửi vàng".
Khi ông Tập Cận Bình kế nhiệm Hồ Cẩm Đào vào 10 năm sau, số lượng thành viên Ban thường vụ một lần nữa được điều chỉnh, từ 9 về 7.
Tập Cận Bình "bẻ cong" quy ước trong đảng, tạo ra tiền lệ?
Sự thay đổi quy mô BTVBCT Trung Quốc thường chỉ diễn ra ở kỳ chuyển giao quyền lực 10 năm, tức là khi ĐCSTQ bầu ra Tổng bí thư mới theo thông lệ. Ở những thời điểm khác, Ban thường vụ có xu hướng "ổn định".
Nhưng Đại hội XIX có thể chứng kiến một tiền lệ, khi ông Tập vẫn là người đứng đầu ĐCSTQ, trong khi số ghế của Ban thường vụ sẽ bị cắt giảm nếu 5 Ủy viên nghỉ hưu.
Các "quy ước" về thành phần cấu thành BTVBCT có thể dễ dàng bị bẻ cong, bởi trên thực tế Trung Nam Hải chưa bao giờ đưa ra các quy định hay điều luật chính thức liên quan đến vấn đề này - Kerry Brown, Giám đốc Viện Lau China tại ĐH King ở London, nhận xét.
Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp giáng đòn lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ? - Ảnh 3.
Nhà lãnh đạo Hồ Cẩm Đào cùng 8 thành viên BTVBCT mới ra mắt tại Đại lễ đường nhân dân Bắc Kinh tháng 9/2002. (Ảnh: Reuters)
"Tất cả những luật lệ về độ tuổi nghỉ hưu hay quy mô Ban thường vụ, không có gì được ban hành dưới dạng văn bản cả," Brown nói.
"Đó là một phép tính đơn giản với ban lãnh đạo của ông Tập, vốn đã thể hiện tính chiến thuật và chính trị cao độ đối với những sắp xếp [nhân sự] có thể giúp họ đạt được các mục tiêu then chốt".
Giáo sư Bạc Trí Dược, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Trung Quốc đương đại Đại học Victoria, Wellington, New Zealand, cho rằng việc cắt giảm số thành viên BTVBCT xuống 5 người sẽ có lợi cho Tập Cận Bình bởi ông đang cần tập trung quyền lực.
"Các thành viên trong tương lai của Ban thường vụ có thể sẽ trái ý ông Tập," ông Bạc đánh giá. "Thế hệ quan chức tiếp theo đang đợi ngày gia nhập [Bộ chính trị] đã được 'sắp xếp' bởi các nhóm thế lực khác, và họ không có bối cảnh thân cận với Tập Cận Bình."
Theo giáo sư Bạc, những "môn đồ" của ông Tập vẫn còn trẻ tuổi ở thời điểm hiện tại, khiến ông khó đề cử trực tiếp họ vào Ban thường vụ. Nhưng việc đưa họ vào nhóm hơn 20 thành viên Bộ chính trị vẫn là điều khả thi.
"Có một lý thuyết về việc 'xếp hàng' trong ĐCSTQ: Nếu tôi xếp đầu hàng thì không có lý do gì tôi không được thăng tiến trước người khác," Bạc Trí Dược nói.
Quy ước về "xếp hàng" được tổ chức từ thời Đặng Tiểu Bình là biện pháp loại trừ các vụ "thăng tiến thần tốc" của những nhân vật cánh tả cuồng tín trong giai đoạn cuối đời Mao Trạch Đông.
Ông Đặng tuyên bố "những hạt giống tốt cần phải thăng tiến từng bậc thang một".
Phá quy ước, tạo tiền lệ: Tập Cận Bình sắp giáng đòn lên tập thể lãnh đạo cao nhất TQ? - Ảnh 4.
Ông Tập Cận Bình (thứ hai từ phải) đã giành một ghế trong BTVBCT khóa XVII của Trung Quốc, từ đó vươn lên thành nhà lãnh đạo. (Ảnh: Xinhua)
Theo SCMP, có được sự ủng hộ của đa số trong BTVBCT là một điều quan trọng bởi ĐCSTQ thực hiện cơ chế "lãnh đạo tập thể", mà Tổng bí thư chỉ là "người đứng đầu nhưng bình đẳng với những người còn lại".
Nhà lãnh đạo Giang Trạch Dân không dưới 1 lần khẳng định "chúng tôi là một đội, và với tư cách đội trưởng thì tôi cũng chỉ có 1 phiếu bầu" - trích từ cuốn tiểu sử chính thức "Người đàn ông thay đổi Trung Quốc".
Việc giảm kích cỡ Ban thường vụ sẽ giúp Tập Cận Bình dễ dàng lôi kéo để có được sự ủng hộ của đa số hơn - giáo sư Steve Tsang từ Đại học London nhận định.
"Giảm quy mô BTVBCT xuống 5 thành viên nghĩa là ông Tập sẽ dễ được đa số ủng hộ hơn nhiều - ông ấy chỉ cần 2 đồng minh nữa là đủ phiếu," Tsang nói.
"Nhưng để đạt được điều này cũng không hề dễ dàng. Tập thể sẽ chiến đấu gay gắt để chống lại, nếu đó là kế hoạch của Tập Cận Bình."
Tuy vậy, Steve Tsang cho rằng vẫn còn quá sớm để đưa ra dự đoán vào thời điểm này.
"Như các chính khách thường nói, một tuần là cả một thời gian dài trong chính trị. Một năm thì dường như là vô tận. Ai biết được điều gì sẽ xảy ra từ nay đến 1 năm sau?"

Cho trẻ dội nước lạnh giữa trời mùa đông, thầy cô Siberia có tàn nhẫn quá không?

Có một thực tế là trẻ em sẽ khỏe mạnh hơn nếu hàng ngày chúng chạy ra ngoài với bộ đồ bơi và dội những xô nước lạnh lên đầu giữa trời tuyết mùa đông.

Dù sao đây cũng là quan điểm cứng rắn của Giám đốc Nhà trẻ, Olesya Osintseva sau 18 năm kinh nghiệm cho học sinh dội nước lạnh, dạy chúng chà tuyết lên da và chơi ném bóng tuyết giữa trời mùa đông.
Mặc dù nhiệt độ ngoài trời là – 10 độ C, nhưng thực tế, những học sinh ở đây lại rất vui khi thực hành thói quen hàng ngày này, thậm chí ngay cả khi nhiệt độ xuống – 30 độ C. Nếu lạnh hơn mức này thì các trường mẫu giáo sẽ đóng cửa.
Có lẽ phần còn lại của thế giới sẽ cho rằng điều này là tàn nhẫn, nhưng Olesya, người đứng đầu trường mẫu giáo tọa lạc tại số 168, Barnaul, miền Nam Siberia, khẳng định họ đã lầm.
siberia, dội nước lên đầu, chăm sóc sức khỏe,
“Có lẽ mọi người sẽ không tin chúng ta, nhưng sự thật sẽ chứng minh tất cả”, giáo viên Lyubov Daniltsova nói. (Ảnh: Siberian Times)
Cô nói: “Khoảng 18 năm trước, chúng tôi đã tập hợp các giáo viên và bác sĩ lại để thảo luận về vấn đề sức khỏe của học sinh. Các em mắc phải bệnh cảm cúm, và có những thời điểm, một nửa số học sinh của nhà trẻ đều không được khỏe.
Rõ ràng là một điều gì đó cần được thực hiện để giúp chúng mạnh khỏe hơn, có sức chịu đựng dẻo dai hơn và có thể kháng lại virus. Đó là lý do tại sao chúng tôi đưa ra ý tưởng nhằm nâng cao khả năng miễn dịch của trẻ bằng cách thực hiện bài tập dội nước lên người giữa trời lạnh.
Chúng tôi đã thử nghiệm bài tập trên bản thân và con cái mình trước. Đầu tiên, cả người lớn và trẻ em đều đi ra ngoài và té nước lên chân, sau đó là dội nước lạnh lên đầu”.
siberia, dội nước lên đầu, chăm sóc sức khỏe,
“Một, hai, ba – đổ!” “Thói quen dội một xô nước lạnh lên đầu hàng ngày giúp trẻ khỏe mạnh hơn”, cha mẹ và thầy cô của bọn trẻ nói.(Ảnh: Siberian Times)
“Kết quả của bài tập nước này sau 6 tháng là sức đề kháng của các em đã tăng lên đáng kể. Học sinh của chúng tôi giờ đây đã có thể đến trường và thậm chí nếu có ai đó nhiễm bệnh, chúng cũng không bị lây nũa”.
Sau đó, chúng tôi thực hiện bước tiếp theo là nói về kinh nghiệm của chúng tôi với các phụ huynh khác. Một số tỏ ra lo lắng về ý tưởng để con cái họ tắm bằng nước lạnh vào giữa mùa đông, những người khác nói rằng họ muốn thử.
“Hiện nay, trường đang cho một nhóm học sinh từ độ tuổi lên 2 thực hiện bài tập với những xô nước lạnh này.
“Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng: Những trẻ em này sẽ khỏe mạnh hơn đáng kể”.
siberia, dội nước lên đầu, chăm sóc sức khỏe,
Những đứa trẻ 5,6 tuổi nô đùa trên tuyết ở nhiệt độ -10C. (Ảnh: Siberian Times)
Ngày nay trường mẫu giáo của cô đã nổi tiếng với cái tên Rodnichok, hoặc Water Spring và “liệu pháp” dội nước lạnh vẫn tiếp tục được áp dụng trên những em học sinh từ 2 đến 6 tuổi quanh năm, cả mùa hè cũng như mùa đông.
Liệu pháp này sẽ được hoãn lại nếu có gió lớn. Thông thường, học sinh sẽ ra ngoài trong khoảng 1 phút rưỡi.
Học sinh không bị buộc phải tham gia vào nhóm dội nước lạnh. Nếu cha mẹ phản đối, các em sẽ ở lại trong phòng và không phải thực hiện liệu pháp này.
siberia, dội nước lên đầu, chăm sóc sức khỏe,
Công tác chuẩn bị: Cô bảo mẫu ở trường mẫu giáo đảm bảo tất cả các thùng đều chứa đầy nước lạnh như băng. (Ảnh: Siberian Times)
Trên thực tế, học sinh mới sẽ được dạy thực hành liệu pháp này vào mùa hè. Khi đó nước vẫn lạnh, nhưng nhiệt độ không khí khá ấm áp, vào khoảng 30 độ C
Trước khi chạy ra trời lạnh, các bé sẽ được tập các bài thể dục buổi sáng trong phòng. Các em sẽ chạy, nhảy và căng cơ dưới sự hướng dẫn của các giáo viên trong khi các cô bảo mẫu chuẩn bị những xô nước bên ngoài.
“Bác sĩ của chúng tôi xác nhận rằng học sinh trong nhóm thực hành bài tập dội nước vượt qua mùa cúm dễ dàng hơn rất nhiều, và thống kê cho thấy có đến 95% học sinh trong nhóm này là khỏe mạnh, trong khi nhóm còn lại là 75% học sinh”, hiệu trưởng cho biết.
Bé Masha Rymnova, 6 tuổi là một trong những học sinh không có biểu hiện gì ngạc nhiên đối với liệu pháp khiến nhiều người sốc này.
siberia, dội nước lên đầu, chăm sóc sức khỏe,
Cô bé Masha Rymnova, 6 tuổi. (Ảnh: Siberian Times)
“Con rất thích được dội nước”, cô bé nói.
“Đầu tiên chúng con mặc đồ bơi vào, sau đó chạy ra ngoài, chà tuyết lên người rồi tất cả sẽ chơi ném bóng tuyết”.
“Vừa chạy ra ngoài con còn vừa la lớn ‘Nước ấm quá, trời cũng ấm, tuyết nóng, thật là tuyệt!”
“Sau đó chúng con vào lớp, thay đồ và ăn sáng.
“Tại sao con lại thích bài tập này ư? Vì con muốn được khỏe mạnh”.
Theo Siberian Times

Thủy điện không thể vô can trong thiệt hại của đồng bào vùng lũ

Đăng lúc: 19.12.2016 17:27

In bài viết
Thủy điện Hố Hô xả lũ ngày 17.10 - Ảnh: Lê Đình Dũng
   Các trận lũ dọc dài miền Trung từ ngày 14.10 đến nay đã làm 235 người chết, thiệt hại lên đến 37.650 tỉ đồng (tương đương 1,7 tỉ USD) theo thông tin từ Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống thiên tai. Không thể lúc nào mưa lũ cũng nói đến do thiên tai mà nhân tai từ thủy điện và một số tác động khác của con người qua nhóm lợi ích đứng ngoài phủi tay.
235 người chết qua các trận mưa lũ năm nay là một con số kỷ lục. Họ chính là trụ cột của các gia đình, là niềm hy vọng sống của những đứa con, hoặc là những tương lai phía trước về lao động, học tập bị nước cuốn cướp mất mạng sống.
Số tiền thiệt hại quá lớn với những gì người dân miền Trung tận tụy làm việc trong môi trường khắc nghiệt của hạn hán, mưa gió nhằm gầy dựng cuộc sống. Số người nghèo gia tăng sau mỗi trận lũ là có thật. Số thiệt hại ấy nhiều hơn tất cả thủy điện nhỏ trên rừng Trường Sơn cộng lại về con số nộp thuế. Gần 38.000 tỉ đồng lớn hơn gấp 8 lần nhà máy gang thép Thái Nguyên giai đoạn 2 đang đắp chiếu. Lớn ngang bằng nhiều dự án bị lỗ và dừng vận hành mà Bộ Công Thương vừa công bố. Số tiền thiệt hại đó bằng 24 năm làm việc với một tỉnh nhỏ như Quảng Bình hoặc Quảng Trị. Nếu tính vào ngân sách một địa phương thì 1,7 tỉ USD thiệt hại đó kéo lùi một số tỉnh nghèo xuống 24 năm.
Đành rằng mưa lớn là phải lũ, nhưng nước lên nhanh như thế rất hiếm gặp. Có những vùng đất chưa bao giờ lũ to hoặc không có lũ thì dồn dập 5 trận liên tiếp mà báo chí loan tin, sức dân nào cũng kiệt quệ. Có sống trong vùng lũ mới thấy cơ cực tứ bề, sinh tồn trong quang cảnh tan nát đó, sống sót đã là sự kỳ diệu chứ chưa thể nói hồi phục.
Thủy điện trên đầu người dân không thể chối bỏ trách nhiệm gây ra những trận lũ liên tiếp khủng khiếp vừa qua. Dĩ nhiên, mọi nguyên nhân đều không đổ hết lên đầu thủy điện, nhưng để làm một thủy điện nhỏ phải có hàng trăm thậm chí hàng ngàn héc ta hồ chứa, rừng phải bị phá để lấy diện tích lòng hồ, do đó trách nhiệm của thủy điện trước bao mất mát, thiệt hại của đồng bào miền Trung không phải là nhỏ và không thể bao biện.
Các dự án thủy điện ở miền Trung luôn đưa ra những hứa hẹn cho quan chức địa phương duyệt là giảm lũ, điều tiết lũ, cắt lũ hạ du. Họ cũng hứa trồng rừng trả lại rừng khi đi vào vận hành. Nhưng cho đến nay, chưa có báo cáo nào về chủ thủy điện đầu tư trồng lại rừng sau khi lấy rừng làm thủy điện.
Có những ngày 14-16 tháng 12 năm này, ở Nam Trung Bộ đồng loạt 14 thủy điện xã lũ, nhiều báo cáo mô tả của các tờ báo nước lên nhanh, dân không kịp chạy. Các làng hoa, làng rau củ quả... làm mùa bán Tết đã hoàn toàn mất hết vì lũ xả về cướp sạch mọi thứ.
Khi bị truy vấn, các chủ thủy điện đều nói về quy trình họ vận hành đúng, nhưng khi cho kiểm tra lại sai nhiều vấn đề mà thủy điện Hố Hô là một ví dụ. Lũ về, nước xả lênh láng, sau đó lãnh đạo Hố Hô bao biện xả đúng quy trình, đến khi đoàn kiểm tra vào cuộc, hàng loạt lỗi bị phạt hàng trăm triệu đồng. Các thủy điện xả lũ cuối năm này, chưa thấy đoàn nào vào thanh tra để người dân được biết cái quy trình ấy là gì mà gây thiệt hại thảm khốc.
Trên các vạt rừng xưa ở miền núi của rặng Trường Sơn, ngày nay người ta tự hào đưa vàng trắng cao su làm cây chủ lực với một câu then chốt trong các báo cáo: "Cao su là cây đa mục tiêu, phát triển kinh tế, chống xói lở, phòng chống lũ". Vậy nhưng cây cao su qua nhiều địa phương miền Trung địa hình dốc, nhiều mùa mưa lũ cao su không giữ được nước, các hàng cây cách nhau đến 5m, nước và đất đá cứ thế chảy tuột vào nhà dân, cao su chống lũ còn tệ hơn cả rừng nghèo kiệt. Bởi rừng nghèo kiệt còn dày đặc dây lẹo bụi rậm, nước mưa chảy xuống phải qua tầng tầng, lớp lớp lá và mùn, ẩm thấm mới thoát được đi một cách từ từ chứ không trôi tuột. Những nhóm lợi ích giàu lên từ các dự án cao su khổng lồ đã không chịu thừa nhận việc đó càng làm cho các trận lũ thêm trầm trọng.
Không thể phát triển kinh tế bền vững và an sinh xã hội được nếu sống trong bất an lũ lụt triền miên như năm nay với các nguyên nhân từ nhân tai như thế. Một cuộc điều tra toàn diện về các thủy điện nhỏ và vừa dọc khắp miền Trung và Tây Nguyên bây giờ là điều cần thiết để Chính phủ có cái nhìn tổng thể tác hại của thủy điện đã gây ra những gì cho lương dân bản địa. Khi có những điều tra cụ thể từ các nhà khoa học cũng như giới nghiên cứu, lúc đó mới buộc trách nhiệm các chủ thủy điện đặt mưu cầu lợi ích người dân lên trên.
Không thể cứ mưa lũ là bị thiệt hại toàn diện như hiện nay, chính sách trả lại rừng của các thủy điện cần phải giám sát chặt chẽ và thông tin rộng rãi. Miền Trung sẽ mãi nghèo nếu năm nào cũng bị lũ lụt cướp trắng bao nhân lực, của cải. Miền Trung được mạnh lên thì nguồn lực phát triển mới bền vững cho quốc gia. Thủy điện và các dự án phát triển cao su tiếp tục bành trướng thì các năm sau thiệt hại sẽ còn nặng nề hơn. Chính phủ cần có cơ chế thu hút đầu tư lớn vào năng lượng sạch để thay thế năng lượng thủy điện nhỏ và vừa. Điện gió, mặt trời... là những gợi ý khả thi ở miền Trung đầy nắng gió. Rừng núi thuộc về mẹ thiên nhiên để che chở, bảo vệ thực thể con người bản địa nhỏ bé.
Từ bây giờ, Chính phủ cần dành nguồn lực đáng kể để trồng lại các cánh rừng ở Tây Nguyên và miền Trung đã bị biến mất. Trách nhiệm đó các thủy điện phải đứng ra đầu tiên bởi lượng rừng mất đi trong các lòng hồ là quá lớn. Làm những việc đó để tránh đi lũ lụt năm sau nặng hơn năm trước, không thể để miền Trung mãi chịu cảnh người chết, của cải bị cuốn trôi, nhà cửa bị sập theo chu kỳ xả lũ.
Quốc Nam

Xây hầm qua sông Hàn: Ai được hưởng lợi?; Cựu Chủ tịch Đà Nẵng: 'Không làm cầu được mới nghĩ đến làm hầm'; Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh cương quyết chui hầm

Người Quan Sát  - Chúng tôi đã chuẩn bị dự án chui này rất kỹ và sẽ chịu trách nhiệm với quyết định chui này. Chúng tôi rất ư là cầu thị, lắng nghe nhưng không thèm chạy theo ý kiến của dư luận. Phải chui thôi! 

Đó là đại khái nội dung tuyên bố của ông quan lớn Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh, quý tử của đồng chí Nguyễn Bá Thanh, người đã bị các đồng chí trong đảng cho chết nhưng vẫn nhất định rằng "tau có chi mô".

Dự án chui này là một cái hầm vượt sông Hàn nhằm để giải quyết tình trạng 2 chiếc cầu Thuận Phước và Sông Hàn đã bó tay chấm còm với nạn ách tắc giao thông.

Trả lời báo chí, cậu ấm bí thư Nguyễn Xuân Anh trong cái thể chế "dân chủ đến thế là cùng" cũng đã tuyên bố: “...Có rất nhiều ý kiến đóng góp làm hay không làm, cầu hay hầm. Chúng tôi không nghe theo bên nào mà phải tự đưa ra quyết định cuối cùng”.

Và đồng chí quan lớn này phán: “Hãy cho chúng tôi thẩm quyền được quyết định”.

Thật tình chứ quyền quyết định thì toàn bộ dân cư Đà Nẵng có bao giờ được hân hạnh cho hay không cho! Đây là độc quyền của đảng. Đưa "ai" ra cai trị dân là đảng. Sau đó, "ai" xây gì, phá gì, ăn gì cũng là đảng quyết. Nguyễn Xuân Anh xin có thẩm quyền là xin cái đám lãnh đạo Ba Đình chứ có phải xin xỏ gì ở đám dân đen.

Tuy vậy nhưng ông Bí thư này cũng không chịu thua đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng về cái màn dân chủ đến thế là cùng bằng những lời phát biểu mị dân của ông ta như sau:

"Sự quyết định cao nhất là người dân chứ không phải một cá nhân nào cả. Việc làm hầm chính là nhân văn, là vì dân, để khi mưa gió người dân không phải vất vả qua cầu. Tất cả các phương án làm cầu hay hầm đều được ban Thường vụ Thành uỷ bàn rất kỹ, dân chủ. Không có chuyện lãnh đạo thành phố chỉ khăng khăng, nhất quyết làm hầm như một số cơ quan báo chí phản ánh".

Vừa tuyên bố sẽ không nghe ai, sẽ tự đưa quyết định rồi lại nói quyết định cao nhất là người dân. Thế là thế nào!? Hơn nữa, "quy trình" để lấy nào được dùng để lấy quyết định của người dân? Và còn cái giọng điệu "mưa gió người dân không phải vất vả qua cầu"! Phải chăng xây cầu, xây hầm bắt ngang sông là dành cho người đi bộ!? Và những cây cầu hiện tại người dân phải mưa gió vất vả qua cầu là đồ bỏ!?

Được biết dự án chui hầm này đã bị phản đối bởi 2 cựu chủ tịch UBND Đà Nẵng là Trần Văn Minh và Văn Hữu Chiến, được thông tin trên Facebook. Khi hỏi là có biết chuyện này không thì Nguyễn Xuân Anh thú nhận rằng ông ta không dùng FB.

Trước những dư luận trái chiều về việc chui hầm vì tốn kém nhiều trong chi phí xây dựng, bảo quản và duy trì hoạt động, ông Nguyễn Xuân Anh đã "bày tỏ tình yêu" đối với Đà Nẵng rằng: "không ai yêu Đà Nẵng hơn tôi đâu. Tôi sinh ra, lớn lên nơi đây; quê cha đất tổ là đây, gắn bó máu thịt thì làm sao mà không yêu quê hương được. Tình yêu quê hương chính là tìm mọi cách để phát triển TP ngày càng vững bước đi lên chứ sao nói là kìm hãm đi xuống được".

Cho nên phải để cho ông Bí thư yêu Đà Nẵng nhất được quyền quyết định và thực hiện bằng được ý chí chui hầm.

23.12.2016

Cựu Chủ tịch Đà Nẵng: 'Không làm cầu được mới nghĩ đến làm hầm'

Ông Trần Văn Minh, nguyên Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, cho rằng thành phố không nên dành hơn 4.000 tỷ đồng xây cầu vượt sông Hàn ở thời điểm hiện tại, vì nguồn kinh phí chưa xác định rõ, các cầu khác chưa phát huy hết công suất. 

- Từng đứng đầu chính quyền Đà Nẵng, ông đánh giá thế nào về chủ trương làm hầm vượt sông Hàn của Thành ủy?
cuu-chu-tich-da-nang-khong-lam-cau-duoc-moi-nghi-den-lam-ham
Ông Trần Văn Minh.
Theo tôi biết đến nay Ban Thường vụ Thành ủy chưa nghe UBND TP Đà Nẵng báo cáo kết quả cuộc thi tuyển chọn phương án kiến trúc công trình vượt sông Hàn nên chưa đưa ra quyết định xây hầm hay làm cầu.
Trước đó ngày 2/9, UBND TP Đà Nẵng đã tổ chức Hội đồng chấm cuộc thi phương án thiết kế đầu tư xây dựng công trình giao thông vượt sông Hàn. Theo Hội đồng giám khảo, không có phương án nào hoàn hảo cho hầm chui hay cầu vượt. Phương án hầm chui có miệng hầm quá dốc và cong, không đảm bảo an toàn giao thông nên không được chọn. Thành phố đã thông báo không có phương án nào đoạt giải.  
Sáng 21/12, trong buổi họp báo cuối năm 2016, Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND thành phố Nguyễn Xuân Anh cho biết sắp đến sẽ họp Ban Thường vụ Thành ủy để bàn thêm. Đến bây giờ phương án hầm chui chữ Z, phương án cầu, Hội đồng giám khảo cuộc thi đã quyết định không chọn rồi. Còn phương án nào nữa thì phải chờ kết quả cuộc họp của Ban Thường vụ Thành ủy.
- Từng là giảng viên Đại học Bách khoa TP HCM, xét theo góc độ khoa học, làm hầm có ưu điểm gì so với làm cầu?
- Đến bây giờ đã có nhiều ý kiến của các chuyên gia, nhà khoa học và bản thân tôi cũng không đồng tình về phương án làm hầm chui chạy dích dắc chữ Z vì quá tốn kém, không đảm bảo các yếu tố kỹ thuật như đã nêu trên. Còn phương án hầm chui nào nữa thì chưa biết.
Về góc độ khoa học thì khi nào không làm cống được thì mới nghĩ đến cầu, không làm cầu được mới nghĩ đến hầm. Trên thế giới cũng đã có những cây cầu nổi tiếng với kiến trúc rất đẹp và tổ chức tốt cuộc trình diễn pháo hoa ngoạn mục tạo điểm nhấn, thu hút rất nhiều khách du lịch.
cuu-chu-tich-da-nang-khong-lam-cau-duoc-moi-nghi-den-lam-ham-1
Vị trí Thành ủy Đà Nẵng thống nhất chủ trương làm hầm vượt sông Hàn. Ảnh: Nguyễn Đông.
- Theo ông, việc đầu tư làm hầm trên 4.000 tỷ đồng sẽ tác động thế nào tới việc giảm tắc nghẽn tại nhiều tuyến đường trung tâm ở thành phố?
- Trong kỹ thuật, khi tính toán thiết kế một công trình nếu nghiêng về an toàn quá thì sẽ tốn kém kinh phí, nếu kinh phí ít sẽ gây nguy hiểm cho công trình, do vậy nhà nước mới đưa ra một hệ số an toàn trong quy phạm xây dựng mà bất kỳ kỹ sư nào cũng phải áp dụng.
Trong quy hoạch, trong xây dựng khi tạo ra nhiều đường thì sẽ giảm ùn tắc giao thông, song quan trọng ở người quản lý là bắt đúng mạch, làm cái nào trước, cái nào sau. Trong kỹ thuật gọi là tính cấp thiết của công trình, trong xã hội gọi là tính bức xúc của người dân.
Theo tôi làm hầm vào lúc này với kinh phí trên 4.000 tỷ đồng là không ổn, nguồn kinh phí chưa xác định rõ, các cầu khác chưa phát huy hết công suất, trong khi đó phạm vi của thành phố Đà Nẵng nhỏ, khoảng cách các đường trục không lớn, các ngã tư chia cắt nhiều, bãi đậu xe chưa có...
Thành phố phải tính bài toán giao thông căn cơ hơn, khoa học hơn để điều phối phương tiện trên các tuyến đường, tạo dần thói quen của người dân đi qua các tuyến đường mới. 
- Ông đánh giá thế nào về ý kiến chuyên gia nên nâng cấp cầu Thuận Phước, mở rộng cầu quay sông Hàn thay vì làm hầm, trong khi lãnh đạo Đà Nẵng cho rằng mở rộng cầu quay sẽ đưa thêm phương tiện về khu vực trung tâm?
- Tôi cũng chưa nghĩ đến nâng cấp cầu Thuận Phước trong lúc này. Mở rộng cầu quay sông Hàn hoặc làm cầu song hành với cầu sông Hàn là hợp lý. Trên thế giới cũng như trong nước bao giờ người ta cũng muốn đi vào trung tâm cả. Vào ra là nhu cầu của người dân, anh cấm đi con đường này thị họ cũng tìm cách đi vào trung tâm thôi, cho nên mới sinh ra những hồ trung tâm, quảng trường trung tâm kết nối các nút giao thông, công viên cây xanh, không gian kiến trúc, bãi đậu xe, chỗ đậu đỗ, tuyến phố đi bộ.
cuu-chu-tich-da-nang-khong-lam-cau-duoc-moi-nghi-den-lam-ham-2
Ông Minh đồng tình với nhiều chuyên gia về việc mở rộng cầu quay sông Hàn. Ảnh:Nguyễn Đông.
Cầu sông Hàn trước đây chọn phương án quay vì còn cảng Sông Thu, bây giờ không còn nữa rồi, có nhất thiết phải quay nữa không? Đúng là làm mới thì dễ, sửa chữa nâng cấp mệt lắm, ít ai muốn nhưng nếu thành phố cứ tổ chức thi nâng cấp cầu sông Hàn chắc sẽ có nhiều phương án hay.
- Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh khẳng định với báo giới rằng, không chạy theo dư luận và sẽ chịu trách nhiệm với quyết định làm hầm vượt sông Hàn. Ông bình luận gì về điều này?
- Trong lãnh đạo không chạy theo dư luận là đúng rồi, trong khoa học lại càng không chạy theo dư luận, nhưng trong công nghệ thì yếu tố nhu cầu của con người rất quan trọng. Trong kinh tế mà không xét đến yếu tố con người cũng không được. 
Trong xã hội mỗi người lãnh đạo có cá tính riêng, không thể lấy cá tính của người này áp cho người kia được. Vấn đề dư luận là những ai? Ý kiến nêu có khách quan không? Có khoa học không? Có phù hợp với lúc này không?
Theo tôi việc lớn như thế này thì càng phải cẩn trọng nhiều mặt hơn nữa.
Giữa tháng 6/2016, Ban Thường vụ Thành ủy đã nghe UBND thành phố báo cáo phương án do Công ty CP Tư vấn thiết kế Cầu lớn - Hầm (BRITEC- thuộc Tổng công ty Tư vấn thiết kế giao thông vận tải - Bộ Giao thông Vận tải) đề xuất xây dựng hầm chui qua sông Hàn với tổng chiều dài 1.315 m (trong đó đoạn hầm chìm dài 900 m), quy mô 6 làn xe cơ giới. Hầm nối tại điểm giao đường Đống Đa, Trần Phú, bờ Tây sông Hàn chạy theo hình chữ Z qua kết nối với đường Vân Đồn, Sơn Trà.
Nhận thấy đây là công trình lớn, có nhiều ý kiến không đồng tình của các nhà khoa học, chuyên gia, hội nghề nghiệp nên ngày 24/6/2016 Ban Thường vụ Thành ủy có văn bản số 91 giao cho Ban cán sự Đảng UBND chỉ đạo UBND thành phố tổ chức thi tuyển quốc tế phương án đầu tư công trình vượt sông Hàn, báo cáo Thường vụ trong quý III/2016.
Sau thời gian kêu gọi, có 7 phương án dự thi, trong đó chỉ có một phương án đề nghị xây hầm, 6 phương án đề nghị xây cầu. Phương án xây hầm chui vẫn do Công ty CP Tư vấn thiết kế Cầu lớn - Hầm (BRITEC- Bộ Giao thông Vận tải) đề xuất, nhưng đợt này có thêm liên danh với Công ty Oriental Consultants Global Company LTD (Nhật Bản). Liên danh này kiến nghị xây hầm chui qua sông dài 1.300 m, khác với báo cáo phương án lần 1 có thêm nút giao thông khác mức và đường gom vào hầm ở phía bờ Tây. Tổng mức đầu tư dự án 4.100 tỷ đồng, chi phí vận hành 26,4 tỷ đồng/năm.
Nguyễn Đông thực hiện

Xây hầm qua sông Hàn: Ai được hưởng lợi?


LĐ - 301 THANH HẢ

Dân cư bờ đông sông Hàn (Đà Nẵng) - vị trí dự kiến xây hầm còn thưa thớt, nhưng dự án bất động sản, cao ốc kinh doanh lại dày đặc.Ảnh: THANH HẢI
Lãnh đạo Thành uỷ và UBND TP.Đà Nẵng đều khẳng định quyết tâm xây hầm vượt sông Hàn tại cuộc họp báo sáng 21.12 đã khiến “làn sóng” phản đối dự án này xôn xao trở lại. Ngoài những viện dẫn để chỉ rõ sự bất hợp lý, không khả thi cả phương án kỹ thuật lẫn luận chứng kinh tế, nhiều ý kiến còn phản biện rằng dự án xây dựng công trình vượt sông Hàn là phá vỡ quy hoạch của thành phố và chưa cần thiết trong bối cảnh hiện nay…
Chưa khai thác hết công suất cầu
Tại cuộc họp báo cuối năm 2016 do Bí thư và Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng chủ trì hôm 21.12, Bí thư Nguyễn Xuân Anh khẳng định: “Lãnh đạo Đà Nẵng đã quyết định chọn phương án làm hầm qua sông Hàn. Chúng tôi không đứng trên dư luận, nhưng không chạy theo dư luận. Hãy cho chúng tôi quyền quyết định và tự chịu trách nhiệm trước quyết định của mình”. Ông Xuân Anh nhấn mạnh, lãnh đạo Đà Nẵng đương nhiệm không có lợi ích riêng khi quyết định xây dựng hầm qua sông Hàn!
Không ai bác bỏ những tuyên bố đó của lãnh đạo Đà Nẵng, nhưng giới chuyên môn và người dân cần biết, vậy ai sẽ là người hưởng lợi khi xây dựng hầm qua sông Hàn ở thời điểm hiện nay? KTS Hồ Duy Diệm - chuyên gia quy hoạch tại Đà Nẵng - phân tích: Với hầm Thủ Thiêm (TPHCM) chui qua sông để kết nối một trung tâm đô thị mới của Sài Gòn. Tương lai, tuyến hầm - đường này nối với hệ thống giao thông đến sân bay Long Thành, Đồng Nai, ra Bà Rịa - Vũng Tàu, Phan Thiết… nối vùng kinh tế rộng lớn hàng chục triệu dân. Trong khi hầm qua sông Hàn chỉ phục vụ không quá bán kính 5km.
Tương tự, trên 20km sông Hàn ở Seoul (Hàn Quốc), chỉ có 15 cây cầu để phục vụ lưu thông 15 triệu dân. Hay chỉ 10 cây cầu và vài hầm qua sông Hoàng Phố để phục vụ 10 triệu dân TP.Thượng Hải. Nghĩa là trung bình mỗi cây cầu đó đã đáp ứng lưu thông 1 triệu dân. Trong khi Đà Nẵng chỉ khoảng 800.000 dân nội đô (ven 15km bờ sông Hàn) đã có 10 cây cầu. Mỗi cầu ở Đà Nẵng hiện mới chỉ gánh 100.000 dân.
Vậy rõ ràng xây hầm không phải cho dân Đà Nẵng”. Khi làm cầu Thuận Phước, cảng sông Hàn, cảng sông Thu chưa di dời, nên phải chừa khoảng thông thuyền 27,5m, dẫn đến không thể lưu thông vận tải, không an toàn cho cả giao thông dân sinh. Nếu chậm 2 năm, khi các cảng trên sông Hàn di dời thì kết cấu cầu Thuận Phước đã khác, và bây giờ không cần tính xây thêm cầu. Ngoài ra các cầu qua sông Hàn như Tuyên Sơn, Trần Thị Lý, cầu Rồng hiện vẫn thông thoáng.
Xây hầm qua sông Hàn: Ai được hưởng lợi? ảnh 1
Dân cư bờ đông sông Hàn (Đà Nẵng) - vị trí dự kiến xây hầm còn thưa thớt, nhưng dự án bất động sản, cao ốc kinh doanh lại dày đặc.Ảnh: THANH HẢI
Hạn chế xây cao ốc sẽ không cần thêm cầu
Theo chuyên gia quy hoạch đô thị Hồ Duy Diệm, năm 1976, Đà Nẵng có 350.000 dân và diện tích chỉ 5.000ha. Phải đến 40 năm sau - 2016, dân số mới xấp xỉ 1 triệu người, nhưng bù lại diện tích đô thị đã tăng lên gấp 5 lần, với 25.000ha. Vậy nếu bảo 20 năm tới, dân số sẽ tăng 2-3 triệu dân như lời Chủ tịch UBND TP Huỳnh Đức Thơ là không có cơ sở. Bởi, Đà Nẵng đã chuyển đổi cơ cấu kinh tế, chọn du lịch làm ngành mũi nhọn, TP không có các khu công nghiệp, lượng công nhân chưa tới 100.000 người, ít hơn so với ngay Quảng Nam. Dù TP có sự hấp dẫn hơn 20 năm qua cũng không thể tăng dân số cơ học đến đột ngột như vậy.
Ông Diệm phân tích thêm: “Tôi không nói thêm về những điểm bất khả thi về phương án kỹ thuật khi làm hầm chui qua sông Hàn, nhưng cũng cần cảnh báo sớm rằng, làm hầm ở gần cửa biển sẽ tiềm ẩn nhiều nguy cơ bởi sự thay đổi của thiên tai. Nhất là khi Đà Nẵng đã có dự án lấn biển ở khu Đa Phước - vốn là vùng tiêu sóng, gió từ biển vào cửa vịnh này. Bão tố sẽ “tìm đường” dội ngược vào cửa sông Hàn thì hầm đường không ổn. Bài học sạt lở ở Cửa Đại, Hội An đang diễn ra. Việc xây dựng trung tâm hành chính, thu hút cả chục ngàn người vào khu vực trung tâm, gây tắc đường hiện đã bộc lộ bất cập. Thế nhưng, lãnh đạo TP vẫn tiếp tục cấp phép xây dựng cao ốc, nhà chung cư, khách sạn dày đặc như hiện nay thì có xây hầm cũng không giải quyết được ách tắc cục bộ.
Hiện 10 cây cầu qua sông Hàn đã chưa khai thác hợp lý, chưa hết công suất thì xây thêm hầm để chỉ phục vụ hơn 200.000 dân ở 2 phường (Thọ Quang và Mân Thái) bên bờ đông là dư thừa. Chưa kể ngư dân 2 phường biển này ít có nhu cầu qua trung tâm TP hằng ngày. Lãnh đạo Đà Nẵng khẳng định không có lợi ích riêng, dân Đà Nẵng cũng chưa thấy hưởng lợi nhiều khi xây hầm. Vậy, phải chăng có lợi ích của các nhà đầu tư, các dự án bất động sản, cao ốc ở đoạn này, cả hai bờ sông Hàn?
Một số lãnh đạo tiền nhiệm ở TP.Đà Nẵng cũng lo ngại, hiện ngân sách địa phương khó khăn, nhiều vấn đề dân sinh cần thiết hơn. Chưa kể nợ xây dựng cơ bản, trong đó có cầu Rồng, Trần Thị Lý hiện chưa trả hết. Phương án tài chính để xây hầm chưa rõ ràng. Vì vậy, gấp gáp làm hầm qua sông Hàn hiện nay là biểu hiện bất thường.


[QC] Đăng tin tuyển dụng, tìm việc làm nhanh, uy tín tại trang Việc Làm Báo Lao Động.