Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

Muốn biết người khác là tà hay chính thì hãy nhìn vào mắt và mũi của họ; Nghe được sát khí ẩn trong tiếng đàn, danh sĩ tài hoa khiến thích khách buông đao

Nhìn người là một môn nghệ thuật, từ xưa đến nay những trường hợp nhờ nhìn nhận đúng người mà thành công nhiều vô số kể. Tuy nhiên cũng có trường hợp vì nhìn sai người mà nhận phải hậu quả thê thảm.

tướng mạo, nhìn người, Gia Cát Lượng, cổ nhân, Bài chọn lọc,
Khi đối phương trong trạng thái vui vẻ, mới có thế thấy được khả năng tiết chế của họ. (Ảnh minh họa từ internet)
Tôn Tẫn bởi vì không hiểu Bàng Quyên, nên mới bị chặt đứt đầu gối; Hàn Phi vì không hiểu Lý Tư, để rồi bị chết thảm trong ngục.
Qua rất nhiều giáo huấn lịch sử, cổ nhân đã tổng kết ra rất nhiều phương pháp đọc tâm nhân, nhìn thấu người khác, và cho đến hôm vẫn vô cùng hữu dụng.
Lã Bất Vi
“Hỉ chi dĩ nghiệm kỳ thủ;
Cụ chi dĩ nghiệm kỳ trì”.
Khi đối phương trong trạng thái vui vẻ, mới có thế thấy được khả năng tiết chế của họ, hành vi của họ có kiên chính hay không, họ có quá đắc ý mà không giữ được thái độ đúng mực hay không.
Khi đối phương trong hoàn cảnh sợ hãi, mới biết đối họ có thể kiên trì đến cùng không, họ có đủ dũng cảm gánh vác trách nhiệm hay không, có phải là anh hùng hay không thì trong lúc này mới thấy rõ.
Gia Cát Lượng
“Vấn chi dĩ thị phi nhi quan kỳ chí”.
Tức là muốn xem một người có đáng tin hay không, hãy xem trong những vấn đề trái phải rõ ràng thì lập trường chí hướng của họ như thế nào.
tướng mạo, nhìn người, Gia Cát Lượng, cổ nhân, Bài chọn lọc,
Muốn xem một người có đáng tin hay không, hãy xem trong những vấn đề trái phải rõ ràng thì lập trường chí hướng của họ như thế nào. (Ảnh sưu tầm từ internet)
Nếu họ tỏ thái độ mơ hồ ba phải thì nhất định là không đáng tin, bởi loại người này chính là bẻ lái theo chiều gió, không có chính kiến.
Tư Mã Quang
“Phàm thủ nhân chi thuật, cẩu bất đắc thánh nhân, quân tử nhi dữ chi, dữ kỳ đắc tiểu nhân, bất nhược đắc ngu nhân”.
Phương pháp chọn lựa nhân tài, nếu tìm không được thánh nhân hay quân tử để ủy thác, thì thà chọn người ngốc còn hơn là giao cho tiểu nhân.
Bởi vì quân tử có tài thì sẽ hành thiện khắp nơi; tiểu nhân có tài, thì không việc ác nào không dám làm; người ngốc có muốn cũng không có đủ trí tuệ, không có bản sự, có muốn làm cũng không thành, họ là người vô hại.
Khương Tử Nha
“Cáo chi dĩ nan, dĩ quan kỳ dũng;
Túy chi dĩ tửu, dĩ quan kỳ thái”.
Cho đối phương giải quyết một vấn đề hóc búa, thì có thể thấy rõ được năng lực và dũng khí của họ.
Muốn biết đối phương có thể làm chủ được mình không thì hãy quan sát khi họ say rượu.
Tăng Quốc Phiên
“Tà chính khán nhãn tị;
Nhược yếu khán điều lý, toàn tại ngữ ngôn trung”.
Trung và gian chính là hai phương chủ yếu trong cách nhìn người của cổ nhân. Nếu đến người tốt, xấu cũng không thể phân biệt, thì nói gì đến dùng  người, vì thế câu đầu tiên trong khẩu quyết nhìn người của Tăng Quốc Phiên là “Tà chính khán nhãn tị” tức là muốn biết tà hay chính thì hãy nhìn mắt và mũi, theo Tăng Quốc Phiên mắt vẹo mũi cong thì chính là tâm thuật bất chính.
Lê Hiếu, theo NTDTV

Nghe được sát khí ẩn trong tiếng đàn, danh sĩ tài hoa khiến thích khách buông đao

Thái Ung, cha của Thái Văn Cơ là nhà âm nhạc nổi danh thời Đông Hán. Cuộc đời của Thái Ung lắm nỗi gian truân, nhưng câu chuyện về “Tiêu vĩ cầm” và khả năng tinh thông âm luật của ông vẫn lưu truyền hậu thế.

tiêu vĩ cầm, thái ung, danh sĩ tài hoa,
Câu chuyện về “Tiêu vĩ cầm” và khả năng tinh thông âm luật của Thái Ung được lưu truyền hậu thế. (Tranh minh họa từ Internet)
Tương truyền, Thái Ung là một thi nhân rất thành thạo âm luật. Được thừa hưởng tài năng và sự dạy dỗ của cha, năm tám tuổi, Thái Văn Cơ đã nổi tiếng giỏi đàn, cũng tinh thông thơ ca, văn chương. Sau khi Thái Ung chết, Tào Tháo đã nghĩ cách cứu viện nhi nữ Thái Văn Cơ trở về triều Hán, câu chuyện này truyền lại được người đời ca tụng.
Thích khách không nỡ lòng ám sát người tốt
Thái Ung (132 – 192) tự là Bá Giai, người quận Trần Lưu, Hà Nam. Ông là người rất hiếu thuận, mẹ của ông bị bệnh 3 năm, Thái Ung không quản cực nhọc ngày đêm, chăm sóc hầu hạ mẫu thân rất có hiếu. Sau khi mẹ qua đời, ông sống với chú và em họ. Lòng hiếu thảo của ông được mọi người khen ngợi.
Thái Ung có tài học rộng, đối với văn chương, số thuật, thiên văn, âm luật là cảm thấy vô cùng hứng thú. Thời Hán Hoàn Đế, nghe nói Thái Ung giỏi đánh đàn, thế là triệu Thái Ung vào kinh thành. Thái Ung thường hay thẳng thắn nói lời can gián trình lên hoàng đế, bởi vậy mà đắc tội với người khác. Lại thêm Ty lệ giáo úy Dương Cầu có mối tư thù với người chú ruột Thái Chất. Thế là, Thái Ung và chú ruột Thái Chất bị hạ ngục, phán xử tử hình.
Tuy nhiên, trên đời này vẫn có nhiều người tốt. Trung thường thị Lã Cường tâu Hán Linh Đế rằng Thái Ung vô tội và xin tha cho ông. Linh Đế xem lại án nhưng chỉ tha cho ông tội chết, vẫn đày ông đi Sóc Phương ở biên cương phía Bắc.
Dương Cầu bèn thuê thích khách đuổi theo để giết ông, nhưng thích khách biết ông là người thẳng thắn chính trực nên không cam tâm hạ thủ. Dương Cầu thấy ý định không thành bèn hối lộ cho quan địa phương nhờ hãm hại ông, nhưng viên quan này cũng không làm theo, báo cho ông biết để đề phòng. Do được những người ngay thẳng giúp đỡ, Thái Ung giữ được tính mạng, đến sống tại An Dương, Sóc Phương.
Thái Ung cùng với Lư Thực, Hàn Thuyết đang biên soạn “Hậu Hán ký” thì bị lưu vong, chưa kịp hoàn thành. Về sau, Thái Ung được đặc xá hồi hương. Thái thú Vương Trí thấy ông được tha bèn bày tiệc thiết đãi. Vương Trí vốn là em trai hoạn quan Vương Phủ trong triều, ngày thường kiêu ngạo, vì vậy Thái Ung coi thường. Vương Trí tức giận quát mắng Thái Ung, ông liền phẩy tay áo bỏ về.
Vương Trí bèn viết thư về triều nói rằng Thái Ung bất mãn trong lúc bị lưu đày, thường phỉ báng triều đình. Thái Ung biết mình đã gây thù oán với nhiều đại thần trong triều, không thể dâng thư biện bạch mà vẫn có thể bị bức hại, nên ông không trở về quê nữa mà đi sang vùng Ngô Việt (Triết Giang). Cuộc sống lưu lạc của Thái Ung kéo dài 12 năm.
tiêu vĩ cầm, thái ung, danh sĩ tài hoa,
Danh sĩ tài ba Thái Ung có thể nghe được sát khí ẩn trong tiếng đàn. (Tranh minh họa từ Internet)
Nghe được sát khí ẩn trong tiếng đàn
Tương truyền rằng ở đất Ngô, Thái Ung một hôm tình cờ nghe tiếng củi cháy, bèn bảo với người đốt củi: “Tôi nghe tiếng củi nổ, biết là củi tốt, chớ nên đốt”. Ngay sau đó, ông xin khúc củi cháy dở đem về, làm thành một cây đàn, đánh lên quả nhiên tiếng rất trong. Cây đàn này có phần đuôi bị đốt cháy, cho nên mọi người gọi nó là “Tiêu vĩ cầm”.
Ngày trước, thời gian Thái Ung còn ở quê nhà Trần Lưu, có người mời ông đi uống rượu dự tiệc. Tại buổi yến tiệc, có người ở phía sau bức bình phong đánh đàn. Thái Ung đi ra cửa, lặng lẽ nghe rồi nói: “Dùng âm nhạc hấp dẫn ta, nhưng lại có sát tâm. Ta có thể dùng tiệc sao?”. Thế là ông quay trở về. Người giữ cửa nói với chủ nhân: “Thái tiên sinh đã tới, nhưng đã đi ra cửa sau quay về rồi!”. Chủ nhân vội vàng chạy theo Thái Ung hỏi nguyên do. Thái Ung bèn đem sự tình nói lại.
Sau đó, người đánh đàn nói: “Ta vừa rồi lúc gảy đàn, nhìn thấy một con bọ ngựa sắp sửa bắt một con ve, con ve chuẩn bị bay lên, bọ ngựa vì vậy lao về phía trước chặn lại. Trong tâm ta cảm thấy hồi hộp, chỉ e bọ ngựa thất thủ. Đây chẳng lẽ là sát tâm theo tiếng đàn mà bị lộ ra ngoài ư?”.
Thái Ung mỉm cười nói: “Chính là như vậy!”. Biết chuyện này, mọi người không khỏi bội phục tài am hiểu âm nhạc của Thái Ung.
Năm 189, Hán Linh Đế mất, con là Hán Thiếu Đế lên thay. Đổng Trác vào triều cầm quyền, phế Thiếu Đế lập Hiến Đế. Để thu phục nhân tâm, Đổng Trác cho gọi Thái Ung về kinh phong chức.
Đến khi Đổng Trác bị Vương Doãn truy sát, Thái Ung tỏ ra buồn bã. Vương Doãn biết chuyện nên giận dữ, bèn sai bắt Thái Ung trị tội. Thái Ung thỉnh cầu được tiếp nhận hình phạt “Viết chữ lên mặt, chém đứt chân” miễn tội chết để có thể viết tiếp “Hán sử”. Phần lớn sĩ phu đều thương cảm và nghĩ cách cứu ông. Tuy nhiên, Vương Doãn không đồng ý. Thái Ung vì thế mà chết trong ngục.
Về sau Tào Tháo nắm quyền, chứng kiến Thái Ung sau khi chết không có người tế tự, thấy thương cảm, mới nghĩ cách chuộc con gái Thái Ung là Thái Văn Cơ từ dân tộc Hung Nô trở về.
Là một thi nhân tài hoa, tinh thông âm luật, nhưng cuộc đời Thái Ung đã phải trải qua rất nhiều biến cố và khổ nạn. Tuy vậy, câu chuyện “Tiêu vĩ cầm” của ông vẫn được lưu truyền mãi cho đến ngày nay.

Theo epochtimes.com

HIỂU LỜI TT PHÚC: NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ MUỐN LÀM ĂN VỚI DÂN VIỆT NAM NHƯNG DO CHÍNH QUYỀN LÀ CS NÊN HỌ NẢN LÒNG



Thủ tướng Chính phủ: Có nhà đầu tư tâm huyết, nhưng vì thể chế của chúng ta nên họ nản lòng

Đức Nguyên | 
Thủ tướng Chính phủ: Có nhà đầu tư tâm huyết, nhưng vì thể chế của chúng ta nên họ nản lòng
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

"Thể chế còn vướng mắc nhiều thứ nên chúng ta chưa huy động vốn xã hội được. Tôi biết có nhà đầu tư tâm huyết, rất muốn làm, nhưng vì thể chế của chúng ta nên họ nản lòng", Thủ tướng bày tỏ.




Sáng 16/3, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã có buổi làm việc với Bộ Giao thông vận tải (GTVT) tại Trụ sở Chính phủ.
Thủ tướng nhấn mạnh GTVT là lĩnh vực quan trọng, những hạn chế, tồn tại trong lĩnh vực này đang là nút thắt trong phát triển kinh tế-xã hội đồng thời cũng chỉ ra một số bất cập đối với ngành.
Trước hết là thể chế, cơ chế, chính sách còn tồn tại nhiều vướng mắc. Còn một bộ phận cán bộ chưa năng động, chưa bám việc, sáng tạo nên có một số việc chậm trễ, chưa đáp ứng yêu cầu của phát triển.
Một bất cập nữa của ngành là thiếu vốn nghiêm trọng. Nhu cầu vốn đầu tư trong 5 năm 2016-2020 gần 1 triệu tỷ đồng, nhưng mới đáp ứng được gần 210.000 tỷ đồng.
Trong khi đó, ngành chưa giải ngân hết vốn xây dựng cơ bản 2016, trong chuẩn bị đầu tư còn có nhiều vấn đề, nhất là các dự án BOT.
Theo Thủ tướng, còn nhiều tồn tại trong thực tiễn mà chưa giải quyết được như quy trình hợp tác công-tư (PPP), phát triển đồng bộ GTVT.
"Thể chế còn vướng mắc nhiều thứ nên chúng ta chưa huy động vốn xã hội được. Tôi biết có nhà đầu tư tâm huyết, rất muốn làm, nhưng vì thể chế của chúng ta nên họ nản lòng", Thủ tướng bày tỏ.
Về yêu cầu, định hướng cho Bộ GTVT phát triển thời gian tới, Thủ tướng nêu rõ tinh thần là tìm mọi biện pháp phát triển ngành GTVT để đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế-xã hội của đất nước. Không vì khó khăn về kinh phí mà để đây tiếp tục là nút thắt.
Thứ hai, phải dựa vào dân, nguồn lực xã hội để phát triển GTVT. Vì vậy, cần xã hội hóa nguồn lực ở mọi khâu, bằng mọi cách.
"Hồi trước mua máy bay, Thủ tướng phải bảo lãnh. Bây giờ tư nhân mua máy bay có ai bảo lãnh mà đội bay thêm được bao nhiêu", Thủ tướng nêu ví dụ về xã hội hóa, dựa vào nguồn lực từ người dân để phát triển. 
Thứ ba, phải tháo gỡ mọi thể chế, sửa sớm, bãi bỏ các thể chế cản trở, là rào cản để tiến hành PPP và các giải pháp thu hút nguồn vốn khác. Bộ GTVT phải chủ động đề xuất cơ chế, tìm nguồn và hướng xử lý.
Thứ tư, tiếp tục thực hiện Chiến lược phát triển giao thông vận tải đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 đã ban hành năm 2013, Nghị quyết 13 của Trung ương về xây dựng kết cấu hạ tầng đồng bộ, trong đó quan tâm thúc đẩy vận tải đa phương thức.
Chú trọng bảo đảm an toàn giao thông, nâng cao chất lượng công trình giao thông, không để tình trạng "một trận mưa mà công trình đã xuống cấp", để làm sao với định mức, đơn giá đó thì chất lượng giao thông phải tốt hơn.
Thứ năm là sử dụng vốn Nhà nước. Thủ tướng cho rằng, với nguồn vốn ít ỏi thì nhà nước làm vốn mồi là chính và phải sắp xếp thứ tự ưu tiên để tăng hiệu quả sử dụng.
Các cấp, các ngành, địa phương phải tìm nguồn bổ sung trong quá trình điều hành, kể cả hình thức như cổ phần hóa, chuyển nhượng hạ tầng. Đẩy mạnh phát triển giao thông nông thôn.
Thứ sáu, phải nâng cao trách nhiệm cá nhân của Bộ trưởng GTVT, trưởng các đơn vị trong việc quyết định những chủ trương phát triển giao thông.
Thứ bảy, áp dụng tiến bộ khoa học công nghệ trong GTVT, trong điều hành bay, trạm thu phí không dừng, vật liệu mới, phương pháp thi công cầu lớn…
Thứ tám, đẩy mạnh hợp tác quốc tế trong GTVT.
Thứ chín, Bộ GTVT chủ trì, chủ động xây dựng, trình Thủ tướng một số cơ chế đặc thù trong phát triển đường cao tốc, đẩy mạnh hợp tác PPP và một số công việc có liên quan.
Cùng với đó, Thủ tướng yêu cầu xử lý gấp một số vấn đề nóng. Bộ GTVT, Ủy ban ATGT quốc gia phải trực tiếp bàn với Bộ Tài chính xung quanh vấn đề phạt vi phạm giao thông, có biện pháp mạnh mẽ hơn trong chống "cát tặc", xử lý vấn đề đường ngang dân sinh qua đường sắt.
Thủ tướng lưu ý Bộ GTVT tập trung làm 1 km đường mẫu, từ đó có thể tính được cụ thể chi phí đầu tư, để xem "định mức làm sao, bao nhiêu cát, bao nhiêu xi măng, nếu làm đường nhựa thì như thế nào"…
Yêu cầu các bộ, ngành liên quan chung tay, chung sức tháo gỡ nút thắt về giao thông, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc giao các bộ, ngành hoàn thành việc sửa một số Nghị định trong tháng 4/2017.
theo Trí Thức Trẻ

Tài chính dầu khí và 'vũng lầy' PVN: Ném nghìn tỉ vào dự án 'vịt trời'; Tồn kho bất động sản và “tồn kho chế độ”

Con số lên đến nghìn tỉ đồng vốn góp hay số dư trên dưới 10.000 tỉ đồng của Tập đoàn dầu khí VN (PVN) 'chìm' cùng Oceanbank đang được yêu cầu làm rõ trong vụ án Hà Văn Thắm.

Dự án khu phức hợp Sân vận động Chi Lăng (Đà Nẵng) đang mắc kẹt sau chiêu thổi giá của PVFC /// Ảnh: Hoàng Sơn
Dự án khu phức hợp Sân vận động Chi Lăng (Đà Nẵng) đang mắc kẹt sau chiêu thổi giá của PVFC. ẢNH: HOÀNG SƠN
Nhưng đó vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng, các công ty con của PVN như PVFC, PVFI luôn có các thương vụ mờ ám để "làm đẹp" những hợp đồng nghìn tỉ...

Tự “xử thẻ vàng” trên sân Chi Lăng

Nhiều người biết “thương vụ” mua Sân vận động Chi Lăng (Hải Châu II, Q.Hải Châu, TP.Đà Nẵng) của Phạm Công Danh, nguyên Chủ tịch Ngân hàng Xây dựng. Nhưng ít ai biết được rằng phía sau Danh, Tổng công ty Tài chính cổ phần dầu khí (PVFC) đã dàn xếp, “thổi giá” miếng đất này giúp Danh có được tiền thâu tóm Ngân hàng Đại Tín (sau đổi tên thành Ngân hàng Xây dựng).

Nguồn gốc đất dự án được UBND TP.Đà Nẵng phê duyệt thực hiện theo hình thức giao đất có thu tiền với đơn giá 25,3 triệu đồng/m2. Tổng giá trị tiền sử dụng đất mà chủ đầu tư phải nộp cho Đà Nẵng là 1.393 tỉ đồng. Để hợp thức hóa, Phạm Công Danh, chỉ trong vòng 1 ngày, lập ra 10 công ty TNHH (UBND TP.HCM cấp giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh cho 10 công ty này cùng ngày 1.12.2010). Hai tháng sau đó, cũng trong 1 ngày (28.1.2011), 10 công ty này được UBND TP.Đà Nẵng cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (xẻ sân Chi Lăng thành 10 mảnh).

10 sổ đỏ này đã được Tập đoàn Thiên Thanh của Phạm Công Danh thế chấp ngay tại OceanBank để vay số tiền 1.253 tỉ đồng. Bản chất của thương vụ này là Thiên Thanh gần như tay không bắt giặc, 1.253 tỉ trong số tiền phải nộp là 1.393 tỉ có được nhờ tập đoàn này “cắm 10 sổ đỏ” để vay.

Hơn một tháng sau, ngày 4.3.2011, đất sân Chi Lăng đã được PVFC "thẩm định", đưa giá tăng lên đến 56,7 triệu đồng/m2 (gấp 2,24 lần giá đất của Đà Nẵng giao cho Thiên Thanh chỉ trong 1 tháng từ khi được cấp sổ đỏ).

Mặc dù từ ngày 27.5.2010, Sở KH-ĐT Hà Nội đã có Công văn số 181/CV-ĐKKD yêu cầu CTCP đầu tư và tư vấn tài chính dầu khí (PVFC Invest - do PVFC thành lập) ngừng ngay việc kinh doanh “nhận ủy thác đầu tư”, thế nhưng vào tháng 3.2011, PVN đã cho hai công ty “con” sử dụng 1.510 tỉ đồng để PVFC ủy thác qua PVFC Invest mua “3 sổ đỏ” sân Chi Lăng từ Phạm Công Danh, trị giá 901 tỉ đồng và Công ty CP đầu tư tài chính công đoàn dầu khí VN (PVFI - thời Vũ Quang Hải, con trai Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng, làm tổng giám đốc) mua “2 sổ đỏ”, trị giá 609 tỉ đồng (giá gần 55 triệu đồng/m2, gấp hơn 2 lần giá đất Đà Nẵng giao).

Phạm Công Danh đã dùng 1.306 tỉ đồng bán đất cho hai công ty con của PVN thanh toán cả gốc lẫn lãi cho OceanBank; chuyển 20 tỉ đồng vào tài khoản của Tập đoàn Thiên Thanh; chuyển cho mình 183 tỉ đồng. Như vậy, nhờ hai công ty của PVN, Phạm Công Danh chỉ cần bán một nửa Sân vận động Chi Lăng đã trả hết nợ mà còn dư 203 tỉ đồng (ông Danh vẫn còn dư 5 sổ đỏ, 28.000 m2).

Bằng uy tín sau thương vụ này, một trong 5 công ty của Phạm Công Danh bán đất Chi Lăng cho PVFC, Công ty thương mại và dịch vụ Trung Dung, đã “vay” OceanBank thêm 500 tỉ rồi "một đi không trở lại". Hà Văn Thắm bị bắt bắt đầu ở khoản tiền 500 tỉ cho Trung Dung vay này.

Mỹ Khê Resort “đắp chiếu”

Năm 2008, theo thỏa thuận về “hợp tác đầu tư và phát triển bền vững” giữa PVN và UBND tỉnh Quảng Ngãi, CTCP Mỹ Khê VN (tiền thân là CTCP du lịch biển Mỹ Khê) được chính thức thành lập.
Tháng 4.2009, Mỹ Khê VN “nhận chuyển nhượng” dự án Mỹ Khê Resort từ CTCP đầu tư xây dựng và du lịch IDICO và công bố sẽ bỏ ra 800 tỉ đồng để đầu tư khu du lịch biển Mỹ Khê (xã Tịnh Khê, H.Sơn Tịnh, Quảng Ngãi).

Trong khi luật Các tổ chức tín dụng chỉ cho phép một tổ chức tài chính như PVFC được sở hữu tại doanh nghiệp khác tối đa 11%, thì “cổ đông sáng lập” PVFC đã chiếm tới 99,98% vốn điều lệ trong Mỹ Khê VN. Không chỉ sai pháp luật ngay từ khi ra đời, tiến trình đầu tư cho thấy những người đổ tiền vào dự án này đã bất chấp hiệu quả.

Sau lễ khởi công động thổ rình rang, ầm ĩ, Mỹ Khê VN chỉ dọn sạch được rừng dương 10 ha hàng chục năm tuổi và để lại bãi cát trống. Dự án đắp chiếu đã nhiều năm và UBND tỉnh Quảng Ngãi đang xem xét thu hồi giấy phép đầu tư.

Thay vì dừng lại trước thất bại này, những “đầu tư” sau đó của Mỹ Khê VN cho thấy PVFC gần như chỉ dùng công ty này như một công cụ để ném tiền vào bất động sản, lĩnh vực mà pháp luật cấm PVFC trực tiếp làm.

Ngày 6.8.2010, PVFC thông qua Mỹ Khê VN đầu tư gần 200 tỉ đồng mua 55% vốn điều lệ của Công ty CP đầu tư bất động sản Lạc Hồng, nhằm “nắm” dự án 99C Phổ Quang, P.2, Q.Tân Bình, TP.HCM. Nhưng trớ trêu đơn vị đang quản lý và sử dụng hợp pháp khu đất này lại là CTCP vận chuyển Sài Gòn Tourist (Satraco). Số tiền này đã được Mỹ Khê VN chuyển cho Lạc Hồng từ tháng 8.2010 nhưng đến nay, cấp có thẩm quyền là UBND TP.HCM chưa có bất cứ văn bản nào trao cho Lạc Hồng quyền sở hữu khu 99C Phổ Quang cũng như cho phép công ty này đầu tư dự án ở đó.

Hơn 20 ngày sau khi “đầu tư” vào Lạc Hồng, ngày 30.8.2010, PVFC lại chuyển 360 tỉ đồng thông qua Mỹ Khê VN, “góp” 60% đầu tư vào dự án 168 Nguyễn Đình Chiểu, P.6, Q.3, TP.HCM (dưới hình thức góp vốn 60% vào CTCP đầu tư Phúc Thịnh). Dù đã chuyển đủ 360 tỉ đồng, nhưng Mỹ Khê VN lại mới chỉ được ghi nhận trên giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Phúc Thịnh mức sở hữu 30% (180 tỉ đồng) và chỉ được nhận bản photo giấy chứng nhận quyền sử dụng đất tại dự án 168 Nguyễn Đình Chiểu.

Mặt bằng 168 Nguyễn Đình Chiểu lại cũng không phải là của Phúc Thịnh. Cái gọi là “dự án 168 Nguyễn Đình Chiểu” này có nguồn gốc tài sản thi hành án vụ Epco-Minh Phụng, chưa được chuyển quyền sở hữu cho ai và hiện đang được Liên hiệp Hợp tác xã thương mại TP.HCM sử dụng làm địa điểm kinh doanh siêu thị Co.op Mart.

Các thương vụ lách luật, đầu tư bất động sản trái phép này để lại cho PVFC hậu quả rất nặng nề. Ngay từ 2011, lãnh đạo PVN đã biết cả núi tiền có nguồn gốc từ doanh nghiệp nhà nước (PVFC) được Mỹ Khê VN ném qua cửa sổ vào các dự án “Mỹ Khê Resort”, “99C Phổ Quang”, “168 Nguyễn Đình Chiểu”… rất ít có khả năng thu hồi được.

Bằng chứng là theo biên bản họp hội đồng thành viên ngày 20.4.2011, lãnh đạo PVN đã yêu cầu người đại diện phần vốn của PVN tại PVFC phải “Bán ngay các khoản ủy thác đầu tư tại Công ty du lịch biển Mỹ Khê để thu tiền về trong tháng 4.2011; tìm đối tác chuyển nhượng phần vốn góp của PVFC tại Mỹ Khê. Nếu không bán được thì giải thể Công ty du lịch biển Mỹ Khê”.

Đến nay, phần vốn góp 210 tỉ đồng của PVFC tại Mỹ Khê VN vẫn chưa thể bán cho ai, 2 dự án bất động sản kiểu “vịt trời” tại TP.HCM có nguy cơ mất trắng, thất thoát lên tới hơn nghìn tỉ đồng.

Anh Vũ

(Thanh Niên)




Thêm một lần nữa, sau rất nhiều lần, Bộ Xây Dựng lại “vẽ” ra một tương lai sán lạn: con số tổng giá trị tồn kho bất động sản ở Việt Nam chỉ chưa đầy 30 ngàn tỷ đồng, còn tồn kho bất động sản ở riêng Hà Nội và Sài Gòn chỉ có 11 ngàn tỷ đồng.

Nhưng chúng ta có thể phác ra một tiêu chí liên hệ: cứ nhìn vào cách “vẽ” tồn kho bất động sản là có thể  hình dung được “tồn kho chế độ” đang ở giai đoạn nào.

Nếu Bộ Xây Dựng đưa ra con số tồn kho bất động sản để so sánh với năm 2013, thì có thể nhận ra là từ năm 2013 đến nay, chế độ vẫn giữ nguyên não trạng kém minh bạch, và ma mị về số liệu kinh tế.

Ngay vào năm 2013 đã phát lộ tính dối trá đậm đặc: trong khi tỷ lệ nợ xấu trong dư nợ thuộc lĩnh vực bất động sản được Ngân hàng Nhà nước công bố vào tháng 5/2013 chỉ là 5.68%, còn vào tháng 8/2013 Bộ Xây Dựng lại nêu ra một con số mới về tỉ lệ nợ xấu bất động sản chỉ có 6.5% – tức là có cao hơn báo cáo của Ngân hàng Nhà nước gần 1%, Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia lại đưa ra một con số bất ngờ và đột biến về tỷ lệ này lên đến 33-35%.

Rõ ràng, các cơ quan như Bộ Xây Dựng và Ngân hàng Nhà nước vẫn quyết tâm phong tỏa số liệu nhằm bưng bít một cuộc khủng hoảng bất động sản – ngân hàng rất có thể sẽ xảy ra.

Ngay cả những chuyên gia thâm niên trong ngành bất động sản như ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội bất đông sản TP.HCM, cũng đầy nghi ngờ đối với các con số tồn kho do Bộ Xây Dựng nêu ra. Gần đây, ông Châu đã nêu ra một thực tế khác: chỉ riêng tại TP.HCM, với 500 dự án trên địa bàn thành phố bị ngừng triển khai, trong đó có nhiều dự án bất động sản dở dang, do nhiều nguyên nhân nhưng chủ yếu là do giải phóng mặt bằng, chính là “phần chìm của tảng băng hàng tồn kho”.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy Bộ Xây dựng đã chỉ tính đến những dự án “bán được” trong một ít dự án được khảo sát, mà hoàn toàn không tính đến 500 dự án bị ngừng thực hiện ở TP.HCM và có thể chừng đó dự án ở Hà Nội. Do vậy, lượng tồn kho bất động sản “đẹp” là phải.

Thậm chí ngay cả những dự án “bán được” cũng có một phần được phù phép, bởi sự thông đồng giữa các công ty kinh doanh nhà đất: công ty này mua của công ty kia và rao lên rằng ‘dự án đã bán sạch”.
Không khí trái ngược giữa các con số báo cáo và con số thực về nợ xấu ở Việt Nam rất dễ làm người ta nhớ lại trường hợp Thái Lan năm 1997. Trước khủng hoảng, tỉ lệ nợ xấu bất động sản tại quốc gia này được báo cáo chỉ có 5%, nhưng đến khi xảy ra khủng hoảng thì tỉ lệ này đã tăng vọt đến 50%, tức gấp đúng 10 lần.

Chính người Anh đã cung cấp cho giới điều hành khuất tất của Việt Nam cái minh chứng đó. Vào đầu năm 2013, John Sheehan – thành viên của tổ chức Giám định bất động sản Hoàng gia Anh (FRICS-Fellows of the Royal Institution of Chartered Surveyors), đã có một chuyến thăm Việt Nam, và đã cung cấp một kinh nghiệm là tỉ lệ nợ xấu thực bao giờ cũng cao gấp ít nhất 4 lần con số báo cáo.

Cho tới nay, Việt Nam vẫn tồn đọng số nợ xấu trong  hệ thống ngân hàng trên 500 ngàn tỷ đồng, trong đó 70% chính là nợ xấu bất động sản.

Lê Dung

(SBTN)

GIANG TRẠCH DÂN MẤT HÚT TRÊN CHÍNH TRƯỜNG; CHU DUNG CƠ DI TRÚ SANG HỒNG KÔNG THÁNG QUAY VỀ TRUNG QUỐC 1 LẦN

Mất dấu ở lưỡng hội, Giang Trạch Dân bây giờ ra sao?

Trong thời gian diễn ra lưỡng hội tại Bắc Kinh, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân là cái tên “mẫn cảm”, đến em ruột của Giang, Ủy viên Hội hiệp thương chính trị – Giang Trạch Tuệ cũng tránh né, bỏ đi rất nhanh khi báo giới đến truy vấn.

lưỡng hội, lãnh đạo Trung Quốc, Giang Trạch Dân,
Mất dấu ở lưỡng hội, Giang Trạch Dân bây giờ ra sao? (Ảnh: NTDTV)
Tinh đảo nhật báo Hồng Kông đưa tin, Bắc kinh ngày 13/03, Ủy viên Hội hiệp thương chính trị – Giang Trạch Tuệ xuất hiện ở đại hội. Khi phóng viên báo chí đến hỏi Giang Trạch Tuệ những câu về tình hình sức khỏe của Giang Trạch Dân, bà lập tức xua tay từ chối nói: “Chúng tôi không có thời gian, chúng tôi có việc cần phải làm”, rồi bà lên bậc thang đi vào đại hội, chụp ảnh củng với các Ủy viên Hội hiệp thương chính trị khác.
Sau khi chụp ảnh phóng viên tiếp tục đặt câu hỏi, Giang Trạch Tuệ liền bước nhanh rời đi, lảng tránh nói:“Chúng tôi cần phải đi tìm chỗ ngồi”.
Trong khi đó vào ngày 13/05/2015, giới truyền thông từng đến hỏi thăm tình hình sức khỏe của Giang Trạch Dân, lúc đó Giang Trạch Tuệ đã trả lời 6 lần “rất tốt”.
So sánh với dáng vẻ tươi cười của con gái Chu Dung Cơ, Ủy viên Hội hiệp thương chính trị – Chu Yến Lai khi trả lời phỏng vấn trong thời gian lưỡng hội hôm 05/03, bà nói rằng cha mẹ sức khỏe rất tốt, vẫn kiên trì tập luyện thể dục mỗi ngày. Mỗi tháng đều từ Hông Kông trở về Trung Quốc thăm bà.  
Về việc Giang Trạch Tuệ liên tiếp lảng tránh nói về tình trạng sức khỏe của Giang Trạch Dân, giới quan sát bên ngoài cho rằng có ẩn tỉnh nào đó. Mà không chỉ là vấn đề sức khỏe của Giang Trạch Dân, đối mặt với chiến dịch “đả hổ” đang từng bước từng bước ép sát của Tập Cận Bình, tình cảnh của Giang Trạch Dân có thể càng ngày càng không ổn.
Tháng 3/2016, tin tức cha con Giang Trạch Dân bị giam lỏng liên tiếp được truyền ra. Trong thời gian Tết Nguyên đán năm nay, ngày 05/02, nguyên lão Tống Bình, người lớn hơn Giang Trạch Dân vài tuổi đã có những phát ngôn nhắm vào Giang Trạch Dân.
Ngày 07/02, thi thể của cựu phó Viện trưởng Viện khoa học xã hội Trung Quốc được hỏa táng tại Bảo Sơn. Kênh phát ngôn của ĐCSTQ đưa tin Hồ Cẩm Đào, Chu Dung Cơ, Ôn Gia Bảo và những quan chức cấp cao khác đã nghỉ hưu đều đến tặng vòng hoa chia buồn với gia đình Giang Lưu. Trong đó Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đều không có mặt.
Nhân sĩ của Thời báo bình luận – Tạ Thiên Kỳ phân tích, những nhân vật thuộc phe ông Tập Cận Bình như nguyên lão Tống Bình, Hồ Cẩm Đào, Chu Dung Cơ, Ôn Gia Bảo tập trung lại lộ diện, trong khi đó hai nhân vật lớn phe Giang là Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng lại vắng mặt, điều chứng tỏ họ đang không ổn.
Theo NTDTV

Mỹ đề xuất dự luật xử phạt Trung Quốc về Biển Đông

biển đông 
Thượng nghị sĩ Mỹ Marco Rubio làmột trong hai người đề xuất dự luật xử phạt Trung Quốc về Biển Đông (Ảnh: Getty)
Các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ mới công bố một dự luật xử phạt Trung Quốc về các hành động bất hợp pháp trên Biển Đông.
Hôm 15/3, Thượng nghị sĩ Marco Rubio (Đảng Cộng hòa, bang Florida) và Thượng nghị sĩ Ben Cardin (Đảng Dân chủ, bang Mary Land) đã giới thiệu Đạo luật Xử phạt về Biển Đông và Biển Hoa Đông, trong đó sẽ xử phạt các cá nhân và các tổ chức Trung Quốc tham gia vào “các hoạt động bất hợp pháp của Bắc Kinh trên Biển Đông và Biển Hoa Đông”, theo thông báo trên trang web của Nghị sỹ Rubio.
Thông báo này cũng đề cập đến các bức ảnh được công bố hôm 15/3 cho thấy Trung Quốc đã bắt đầu các hoạt động xây dựng mới trên quần đảo Hoàng Sa.
“Các hoạt động bất hợp pháp của Trung Quốc trên Biển Đông gây đe dọa đến an ninh khu vực và hoạt động thương mại của Mỹ”, bản thông báo cho biết nhận định của Thượng nghị sĩ Rubio.
Hôm 16/3, ông Rubio nhắc lại đề xuất của ông trong một tuyên bố trên Twitter:
“Các hành động bất hợp pháp của Trung Quốc ở Biển Đông phải chấm dứt. Dự luật của tôi sẽ buộc họ phải chịu trách nhiệm.”
Dự luật này là bản sửa đổi của một phiên bản được đệ trình vào tháng 12 vừa qua. Trang tin Quartz đặt ra một câu hỏi: Tại sao dự luật này lại được nêu ra khi Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson chuẩn bị đến thăm Bắc Kinh vào ngày 18 và 19 tháng này? Quartz đã liên hệ tới văn phòng của ông Rubio nhưng hiện chưa nhận được phản hồi, trang tin này cho biết.
Theo Quartz, dự luật nêu cụ thể hàng chục doanh nghiệp Trung Quốc cần phải theo dõi và bị xử phạt nếu cần thiết vì tham gia các hoạt động bất hợp pháp ở Biển Đông. Trong số đó có các công ty dầu khí quốc doanh lớn nhất của Trung Quốc, gồm cả Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNOOC).
Mai Lan
Xem thêm: