Chắc phải là người có tài
tuyên truyền, thuyết khách nên mới hơn 1 năm làm Bộ trưởng Thông tin-Truyền
thông, ông Trương Minh Tuấn lại nhanh chóng được cho kiêm nhiệm thêm chức Phó
Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương ĐCSVN. Gần đây ông không chỉ thể hiện là Tư lệnh
“thép” trong lĩnh vực Thông tin-Truyền thông, mà còn chứng tỏ là người tiên
phong và có kiến thức uyên thâm trong lĩnh vực kinh tế vĩ mô! Có lẽ đây là bước
chạy đà, chuẩn bị cho xuất TBT sắp tới? Nếu đúng vậy, xin được chúc mừng ông!
Cách đây không lâu, hệ thống thông tin-báo
chí nhà nước đồng loạt đăng tải bài viết ca tụng “Sự phát triển ngoạn mục” của nền
“Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa” với tiêu đề “Sức thuyết phục của Kinh tế thị trường định
hướng Xã hội chủ nghĩa”, ký tên Trương Minh Tuấn. Tôi đoán tác giả đích thị
là ông. Mặc dù ông rào trước đón sau là “không
tranh luận về học thuật, mà chỉ đề cập đến các vấn đề thực tiễn trong quá trình
phát triển của đất nước, và sự tiếp nhận của cuộc sống người dân, sự ghi nhận của
cộng đồng quốc tế đối với KTTT định
hướng XHCN”. Song những độc giả, đặc biệt là những độc giả lớn tuổi không
thể không thắc mắc, và muốn nêu lên những khúc mắc, mâu thuẫn rất cần tác giả
giải đáp! Tôi không có ý định tranh luận với ông về học thuật, chỉ xin nêu vài khúc
mắc cụ thể liên quan đến luận điểm mà ông cho là “được sự tiếp nhận của người dân, sự ghi nhận của cộng đồng quốc tế đối
với KTTT định hướng XHCN” được ông tô hồng trong bài viết của mình! Ý kiến
ông thế nào, xin ông cho công bố công khai trên báo in và cả báo mạng do ngành
ông quản lý, đồng thời, nếu có thể, xin ông vui lòng gửi vào hòm thư điện tử của
tôi theo địa chỉ sau: DangQuang42@gmail.com. Tôi xin được trân trọng cám ơn ông
nhiều!
Dưới đây là 4 vấn đề cụ thể và ngắn gọn,
nhờ ông giải đáp giùm:
1/. Trong bài, ông trích dẫn câu nói của cố
Chủ tịch Hồ Chí Minh “Làm cho người nghèo
thì đủ ăn, người đủ ăn thì khá giầu, người khá giầu thì giầu thêm” và gán
cho cụ Hồ là người tiên phong phát kiến ra nền “KTTT định hướng XHCN”. Ông nói “Lời nói của Bác Hồ đã đưa ra chấm phá đầu
tiên về mục tiêu của KTTT định hướng XHCN”. Tôi cho ông nói như vậy là rất khiên
cưỡng! Trong Tuyên ngôn Độc lập của nước VNDCCH năm 1945 và trong bản Hiến pháp
1946 sau đó, cụ Hồ đâu có đề cập đến CNXH chứ đừng nói đến khái niệm “KTTT định
hướng XHCN”. Ngay trong bản Di chúc năm 1969 là văn bản chính thức cuối cùng để
lại cho ĐCSVN, cụ Hồ cũng đâu có căn dặn Đảng phải xây dựng CNXH hoặc thực hiện
mô hình “KTTT định hướng XHCN”? Khái niệm “KTTT định hướng XHCN” mãi sau này,
vào đầu thập kỷ 1990’s, ĐCSVN mới sáng tạo ra cơ mà! Vậy cớ sao ông lại khẳng định
cố Chủ tịch HCM là người tiên phong phát kiến ra mô hình “KTTT định hướng
XHCN”? Tôi tin rằng, nếu cụ Hồ sống lại, cụ sẽ quở trách ông là thiếu trung thực,
cố tình gắn cho cụ điều mà cụ không hề nói, thậm chí không có trong tư duy và
suy nghĩ của cụ! Vậy tội này là tội gì, thưa ông?
2/. Ngay cả ông Nguyễn Phú Trọng, người
đứng đầu ĐCSVN hiện nay, một chuyên gia lão luyện về lý thuyết xây dựng Đảng,
cũng còn đang hồ nghi, không tin là sẽ có CNXH, chứ đừng nói đến học thuyết
“KTTT định hướng XHCN” nữa! Ngày 23/10/2013, phát biểu trước Quốc hội để góp ý
cho bản Hiến pháp sửa đổi 2013, ông Trọng nói: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay
chưa?”. Câu nói này của ông Phú Trọng làm nhiều người ngạc nhiên và lúng
túng, nhưng thực ra, điều ông Trọng nói lại rất biện chứng! Ông đã buột miệng nói
sự thật, một sự thật hiển nhiên, cho dù điều đó trái với định hướng tuyên truyền
của Đảng và làm không ít đảng viên hoang mang, giao động!
Chẳng có một quốc gia nào trên thế giới lại
dựa vào một học thuyết kinh tế-xã hội chưa hề hiện hữu trong lịch sử loài người
để bắt dân tộc đi theo, làm theo mô hình đó cả! Nếu có ai làm vậy, thì đấy có
phải là phiêu lưu, mạo hiểm không, thưa ông? Không rõ ông đã hỏi xin ý kiến và
được ông Trọng gật đầu, đồng ý chấp thuận chưa? Ông Trọng khẳng định, đến hết
thế kỷ này chưa thể có CNXH hoàn chỉnh ở nước ta, vì thế tôi tin, đến đầu thế kỷ
tới, không thể có cái gọi là “Nền KTTT định hướng XHCN” được? Như vậy, ông và
nhiều đồng chí của ông nói thế chẳng khác nào “Nói vậy mà không phải vậy!” đúng không, thưa ông Tuấn?
3/. Một chuyên gia kinh tế, người nhiều
năm tham gia hoạch định chính sách kinh tế vĩ mô của Đảng và Nhà nước ta là ông
Bùi Quang Vinh, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Kế hoạch -
Đầu tư, thừa nhận là trong suốt gần 30 năm qua, ông không thể giải đáp được câu
hỏi thế nào là “Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa” cả? Hồi tại chức,
Bộ trưởng Bùi Quang Vinh được mời đến nói chuyện về kinh tế tại Học viện Chính
trị Quốc gia Hồ Chí Minh (tức trường Đảng Nguyễn Ái Quốc cũ, không rõ là ông Tuấn
đã qua trường này chưa?). Thính giả và học viên ở đây đều là các lãnh đạo chủ
chốt của các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. Trong dịp này, nhiều người
hỏi ông Bùi Quang Vinh thế nào là thể chế “Kinh tế thị trường định hướng Xã hội
chủ nghĩa”, ông Vinh đáp: “Chúng ta cứ
nghiên cứu mô hình đó mà mãi có tìm ra đâu? Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm!”
Thế
mà nay, một ông quan tuyên giáo, người chưa từng làm kinh tế, dù là kinh tế gia
đình, lại tuyên bố là đã tìm được mô hình kinh tế mà ông Bùi Quang Vinh trong
suốt 30 năm qua tìm mãi nhưng chẳng thấy, vì “làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”! Ông quan này còn khẳng định mô
hình “KTTT định hướng XHCN” này không chỉ rất thuyết phục mà nó còn tạo ra sự
phát triển ngoạn mục nữa! Đúng là cán bộ tuyên giáo. Tài thật, tài đến thế là
cùng!
4/.
Sau cùng là vấn đề này: Trong khoảng trên chục năm qua, hầu như mọi phái đoàn
cao cấp của Đảng và Nhà nước ta, khi đi công cán nước ngoài đều phải thực thi một
nhiệm vụ là vận động, thuyết phục hoặc yêu cầu nước chủ nhà đồng ý “Công nhận nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt
Nam là quốc gia có nền Kinh tế thị trường đầy đủ”!
Nhưng tôi có một thắc mắc muốn được hỏi
ông. Tôi biết, ông và toàn thể các Ủy viên khác trong Ban Chấp hành Trung ương
ĐCSVN không chỉ phải nắm vững mà còn phải quán triệt tuyệt đối, là toàn Đảng,
toàn quân và toàn dân ta đang ra sức thực hiện nhiệm vụ chiến lược là “Xây dựng nền KTTT định hướng XHCN”! Vậy
nguyên cớ gì khi ra nước ngoài các ông phải dấu tiệt, cắt hết cái đuôi “định hướng XHCN” đi, rồi cất kín,
giấu tịt ở nhà, chỉ mang khúc đầu là “Kinh
tế Thị trường” để yêu cầu người ta công nhận mà thôi, vậy là làm sao?
Phải chăng, chính vì vậy mà đến nay chẳng
có mấy nước thỏa mãn yêu cầu này của Đảng và Nhà nước ta, phải không thưa ông?
Nếu vấn đề này không nằm trong danh mục “Bí mật quốc gia”, xin ông vui lòng cho
tôi biết thực chất của sự bất nhất này là gì không, thưa ông?
Trên là 4 câu hỏi cụ thể liên quan đến chủ
đề và cũng là nội dung chính của bài báo ký tên ông, mong ông vui lòng giải
đáp. Trong khi chờ đợi, xin gửi ông lời chào trân trọng.
Hà
Nội, ngày 17/7/2017.
N.Đ.Q.
Kinh tế thị trường định hướng XHCN tạo ra phát triển ngoạn mục cho đất nước
Theo Bộ trưởng Thông tin - Truyền thông Trương Minh Tuấn, các thành tựu phát triển đất nước trong các năm qua đã chứng minh thể chế kinh tế của chúng ta là đúng đắn, là phù hợp với mục đích của cách mạng Việt Nam…
Bộ trưởng Trương Minh Tuấn vừa có bài viết về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN). Thanh Niên đăng tải bài viết này để chia sẻ góc nhìn của Bộ trưởng về kinh tế thị trường (KTTT) định hướng XHCN.
Từ khi lý luận về “KTTT định hướng XHCN” được nghiên cứu và triển khai ở Việt Nam đến nay, đã có nhiều ý kiến tranh luận, thậm chí có ý kiến còn phê phán, bác bỏ. Nhưng các thành tựu phát triển đất nước trong các năm qua đã chứng minh thể chế kinh tế của chúng ta là đúng đắn, là phù hợp với mục đích của cách mạng Việt Nam, phù hợp với con đường đã được Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân ta lựa chọn.
Trong một số cuộc trao đổi học thuật và trên một số diễn đàn, nhiều người cho rằng KTTT định hướng XHCN chưa có tiền lệ trong lịch sử, khó tránh khỏi sai lầm, vấp váp, cho nên phải “dò đá qua sông”. Có người thì nói, KTTT mang giá trị phổ quát của nhân loại, không cần thiết phải thêm “cái đuôi” XHCN. Thậm chí, có ý kiến cho rằng, CNXH và KTTT không thể dung nạp lẫn nhau, nên gắn KTTT với CNXH là khiên cưỡng…
Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi không tranh luận về học thuật, mà chỉ đề cập đến các vấn đề thực tiễn trong quá trình phát triển của đất nước, và sự tiếp nhận của cuộc sống người dân, sự ghi nhận của cộng đồng quốc tế đối với KTTT định hướng XHCN.
Nhu cầu tự thân của cuộc sống
Trước hết, đối với Đảng ta, CNXH không phải một giáo điều xơ cứng mà chính là nhu cầu của cuộc sống. Ngay từ khi tìm đường cứu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn Quốc tế III và Người nói, sở dĩ Người có sự lựa chọn này vì Quốc tế III đề cập đến con đường giải phóng các dân tộc bị áp bức. Người nói: “Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những điều tôi muốn, đấy là tất cả những điều tôi hiểu” (Hồ Chí Minh, biên niên tiểu sử, NXB Chính trị Quốc gia, Tập 1, H.2006, tr.112).
Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời từ mong muốn và nhận thức đó, cũng là mong muốn và sự nhận thức của cả dân tộc ta trong hoàn cảnh nước mất, nhà tan. Sau khi Cách mạng Tháng 8 thành công, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói một cách giản dị về mục tiêu của cách mạng: “Làm cho người nghèo thì đủ ăn, người đủ ăn thì khá giàu, người khá giàu thì giàu thêm” (Hồ Chí Minh toàn tập - Tập 5, NXB Chính trị Quốc gia, H.2011, tr.81).
Có thể nói, lời của Bác Hồ đã đưa ra chấm phá đầu tiên về mục tiêu của KTTT định hướng XHCN, bởi xét đến cùng thì không có kinh tế thị trường thì người đủ ăn khó có thể “khá giàu”, người giàu khó có thể “giàu thêm”. Và nếu không có định hướng XHCN, thì chắc chắn người nghèo khó có thể “đủ ăn”.
KTTT tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng cho mọi người, bình đẳng về cơ hội và bình đẳng trước rủi ro, tức là cơ hội để thành đạt ngang nhau, và nếu có tai biến thì việc chịu rủi ro cũng ngang nhau. Trong cơ hội và rủi ro ngang nhau đó, ai nhạy bén nắm bắt được cơ hội thì trở nên giàu có, ai không nắm bắt được cơ hội thì nghèo vẫn hoàn nghèo; ai biết lo xa đề phòng rủi ro người ấy giữ được thành quả, ai không đề phòng được rủi ro người ấy có thể trắng tay.
Để bảo đảm KTTT vận hành đầy đủ, không thể không có nhà nước pháp quyền với hệ thống luật pháp minh bạch xây dựng trên tinh thần pháp trị, ở đó mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Nhưng khi trong xã hội còn những người yếu thế, người bất hạnh không thể tự mình vươn lên nắm bắt cơ hội,… thì cần có chính sách thích hợp để họ không bị thiệt thòi, không bị bần cùng hóa.
Nhà nước tư bản phương tây vẫn tỏ ra quan tâm tới các nhóm yếu thế thông qua chính sách an sinh xã hội. Nhưng việc họ áp dụng mức thuế cao, vay nợ để thực hiện “công bằng xã hội” xét đến cùng không dành cho các thành phần yếu thế bất hạnh mà chủ yếu phục vụ tầng lớp trung lưu với mục tiêu sâu xa là thu hút phiếu bầu.
Điều này là kết quả tất yếu của nền dân chủ với thể chế đa nguyên, đa đảng luôn bị chi phối bởi các nhóm lợi ích, và các chính sách được ban hành thường là sự thỏa hiệp giữa các nhóm đa số có thế lực, khó có thể đáp ứng lợi ích các nhóm yếu thế, thậm chí còn xâm phạm lợi ích chính đáng của các nhóm này. Công bằng xã hội chỉ là trên danh nghĩa, thực tế là nhà nước phình to ra song tình trạng bất công vẫn diễn ra gay gắt.
KTTT định hướng XHCN vẫn hội đủ các yếu tố của KTTT, nhưng có các thiết chế để bảo vệ các nhóm yếu thế, tạo điều kiện cho họ vươn lên tiếp cận các cơ hội của thị trường, giúp họ đối phó với các rủi ro nghiệt ngã mà tự họ không có khả năng đối phó.
Trong bối cảnh cụ thể ở nước ta, các nhóm yếu thế này chính là đông đảo nhân dân lao động, cùng những người bất hạnh, các gia đình bị thiệt thòi do phải hy sinh xương máu và của cải cho sự nghiệp giành độc lập dân tộc, nông dân ít ruộng đất, người nghèo, người lao động có thu nhập thấp... Và việc quan tâm đến lợi ích của họ là thực hiện điều Chủ tịch Hồ Chí Minh nhắc nhở: “Việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân phải hết sức tránh”.
Đổi mới không phải là một lý thuyết “nhập cảnh”
Trong một thời gian dài (miền bắc sau năm 1954, cả nước từ năm 1975 đến giữa thập niên 80 của thế kỷ trước) chúng ta áp dụng kinh tế kế hoạch hóa, và một số người đã phê phán, coi đó là cơ chế kinh tế đã để lại một số di hại với quá trình phát triển đất nước.
Tuy nhiên, trước khi phê phán lại cần nhớ rằng, kinh tế kế hoạch hóa được áp dụng trong bối cảnh hai cuộc chiến tranh xâm lược của nước ngoài và cuộc cấm vận kinh tế tai ác kéo dài nhiều năm sau năm 1975; hơn thế nữa, chính kinh tế kế hoạch hóa đó đã bảo đảm hậu cần cho thắng lợi của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ và thắng lợi của các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía bắc, biên giới tây nam, đồng thời duy trì được tiềm lực của đất nước đủ sức vượt qua cấm vận, khủng hoảng để sau năm 1986 có thể hồi sinh nhanh chóng.
Phê phán kinh tế kế hoạch hóa phải đặt trong bối cảnh lịch sử đó, nếu không sẽ không hiểu vì sao Đảng ta đã khởi xướng, tổ chức, lãnh đạo công cuộc Đổi mới và Đổi mới từ đâu tới.
Đổi mới không phải là một lý thuyết “nhập cảnh”, không phải do “sức ép” bên ngoài mà là sự đáp ứng yêu cầu từ sự chuyển động nội tại của đất nước. Không phải ai khác, chính những người cộng sản Việt Nam đã khởi xướng công cuộc Đổi mới, chuyển nền kinh tế kế hoạch hóa với cơ chế tập trung quan liêu bao cấp sang cơ chế KTTT định hướng XHCN.
Không phải bắt đầu từ Nghị quyết Đại hội VI, mà từ trước đó rất lâu, những mầm mống của KTTT đã được những người cộng sản chân chính nuôi dưỡng, khuyến khích ngay trong “gọng kìm” kế hoạch hóa.
Chúng tôi gọi “gọng kìm” kế hoạch hóa vì cơ chế tập trung quan liêu đã ăn sâu vào cấu trúc xã hội, thành định chế, thành nếp nghĩ, muốn tháo bỏ không hề dễ dàng. Các đảng viên cộng sản đã phải thực hiện “khoán chui”, phải “vượt rào” để thoát rào cản về cơ chế.
Giữa lúc đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc bị phê phán gay gắt do thực hiện “khoán chui” ở Vĩnh Phúc, Tổng bí thư Lê Duẩn đã đến thăm và động viên ông (Tạp chí Cộng sản điện tử, ngày 4-4-2017). Nhiều Bí thư Tỉnh ủy, được sự hậu thuẫn của các đồng chí lãnh đạo cao nhất của Trung ương Đảng, đã “vượt rào” xóa ngăn sông cấm chợ, xóa bao cấp, bảo vệ cách làm ăn mới ở cơ sở, mở đường cho sự vận hành của thị trường theo quy luật của nó.
Nghị quyết Đại hội VI đánh dấu sự chuyển biến căn bản trong toàn Đảng, hướng kinh tế cả nước vận hành theo cơ chế thị trường. Như vậy, Đảng ta không khư khư “công thức” của CNXH theo truyền thống quốc tế, mà thực hiện CNXH theo Tư tưởng Hồ Chí Minh với mục tiêu: “Làm cho người nghèo thì đủ ăn, người đủ ăn thì khá giàu, người khá giàu thì giàu thêm” với phương châm “Việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân phải hết sức tránh”.
Sự lãnh đạo của Đảng bảo đảm để loại trừ các nhóm lợi ích chi phối…
Để bảo đảm định hướng XHCN đạt tới mục tiêu, trong nền kinh tế nhiều thành phần của nước ta, doanh nghiệp nhà nước (DNNN) giữ vai trò chủ đạo. Có không ít ý kiến bài bác hoặc tranh cãi tư biện về sự chủ đạo này. Trong khi về đường lối và trong thực tiễn, chúng ta có một lộ trình giảm dần số lượng DNNN bằng nhiều hình thức thích hợp, như: cổ phần hóa và giao, khoán, bán, cho thuê. Thực tế số DNNN đã giảm rất mạnh theo lộ trình và theo các hình thức đó.
Chủ trương của Đảng và Nhà nước là chỉ giữ lại 100% vốn Nhà nước tại một số ngành kinh tế trọng yếu và những ngành mà tư nhân chưa đủ khả năng tham gia, như doanh nghiệp công ích, với mục đích bảo đảm quốc phòng, an ninh quốc gia, an ninh kinh tế và giữ vai trò điều tiết để ngăn ngừa bất ổn, khủng hoảng kinh tế, cũng là để bảo vệ sự an lành môi trường làm ăn, cuộc sống của mọi người dân.
Đó là ý nghĩa của vai trò chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước. Vai trò này hoàn toàn không ảnh hưởng đến môi trường cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các thành phần kinh tế. Phương châm của Đảng và Nhà nước đối với hoạt động kinh tế là: Nhà nước chỉ làm những gì người dân không làm được, nói cách khác, Nhà nước đã và sẽ lùi dần khỏi các lĩnh vực mà người dân và các thành phần kinh tế khác có thể làm. Việc cổ phần hóa một số ngành có liên quan đến an ninh quốc gia như hàng không, an ninh năng lượng như xăng dầu,… mới đây là nằm trong xu hướng đó.
Yếu tố quan trọng nhất của định hướng XHCN trong KTTT của chúng ta là vai trò lãnh đạo của Đảng, vai trò của Nhà nước pháp quyền XHCN. Đảng đại biểu cho lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của toàn dân tộc, Đảng không có lợi ích của riêng mình. Bởi vậy, sự lãnh đạo của Đảng là sự bảo đảm để loại trừ các nhóm lợi ích chi phối quá trình xây dựng và thực thi pháp luật, đó là sự bảo đảm cho sự hiện hữu của tinh thần pháp trị.
Trong Nhà nước pháp quyền XHCN của chúng ta, các đạo luật được ban hành không phải là kết quả của quá trình vận động và thỏa hiệp giữa các nhóm lợi ích chi phối cơ quan lập pháp, mà xuất phát từ nhu cầu phát triển đất nước và lợi ích phổ quát của người dân, trong đó có lợi ích của các nhóm yếu thế, nghĩa là không có chính sách hoặc đạo luật nào phục vụ cho lợi ích của người giàu mà đánh mất cơ hội của người nghèo.
Sức thuyết phục của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa
Thực tế cho thấy hơn 30 năm vận hành của KTTT định hướng XHCN đã tạo ra sự phát triển ngoạn mục của đất nước. Công cuộc Đổi mới nhanh chóng đưa Việt Nam thoát khỏi khủng hoảng, duy trì tốc độ tăng trưởng vào hàng cao trên thế giới.
Năm 1988, quy mô GDP chưa tới 5,5 tỉ USD, GDP đầu người chỉ đạt 86 USD; đến năm 2016, GDP đã đạt 205,32 tỉ USD, tăng hơn 37 lần, GDP đầu người đạt 2.215 USD, tăng gần 27 lần so với năm 1988, rút ngắn đáng kể khoảng cách thu nhập so với các nước trong khu vực.
Theo dữ liệu so sánh của Ngân hàng Thế giới (WB), năm 1990, GDP bình quân đầu người của Thái Lan là 1.508 USD (tính tròn), con số tương ứng của Việt Nam là 98 USD, khoảng cách chênh lệch tới 15,3 lần. Đến năm 2015, GDP bình quân đầu người của Thái Lan lên 5.815 USD, con số tương ứng của Việt Nam là 2.111 USD, khoảng cách rút ngắn còn 2,7 lần.
Ngày 3.6, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành Nghị quyết Hội nghị lần thứ 5 Ban Chấp hành Trung ương khóa XII về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Với Philippines, năm 1990, GDP bình quân đầu người cao gấp 7,3 lần so với Việt Nam (715 USD/98 USD), khoảng cách này đến năm 2015 còn chưa tới 1,4 lần (2.904 USD/2.111 USD). Với Ấn Độ, năm 1990, GDP bình quân đầu người cao gấp 3,8 lần so với Việt Nam (375 USD/98 USD), đến năm 2015, Việt Nam đã vượt Ấn Độ (2.111 USD/1.593 USD).
Thành tựu ngoạn mục nhất là công cuộc xóa đói giảm nghèo: Năm 1993, tỷ lệ hộ nghèo trong cả nước chiếm tới 58%, đến cuối năm 2016 đã giảm chỉ còn 8,38% (theo chuẩn nghèo mới). Theo dữ liệu so sánh của Ngân hàng phát triển châu Á (ADB), tỷ lệ người nghèo so với dân số của Việt Nam năm 2015 ở mức 9,8%, thấp xa so với con số tương ứng của Philippines (25,2%), Ấn Độ (21,9%), và thấp hơn cả Thái Lan (12,6%), Indonesia (11,3%).
Trên đây không phải là những con số tuyên truyền của Việt Nam về tính ưu việt của KTTT định hướng XHCN, mà là sự ghi nhận khách quan của cộng đồng quốc tế. Dĩ nhiên, KTTT định hướng XHCN của Việt Nam còn nhiều vấn đề cần tiếp tục hoàn thiện để thị trường có thể vận hành nhịp nhàng, đồng bộ với sự lựa chọn con đường phát triển, từ đó thúc đẩy nhanh hơn quá trình “người nghèo thì đủ ăn, người đủ ăn thì khá giàu, người khá giàu thì giàu thêm” như mong muốn của Bác Hồ.
Vì vậy, việc trao đổi về thể chế KTTT định hướng XHCN là cần thiết, thậm chí cần có những tranh luận, phản biện để làm sáng rõ những vấn đề về lý luận, nhưng nếu không xuất phát từ đặc điểm lịch sử và thực tiễn của Việt Nam, thì mọi sự trao đổi, tranh luận, phản biện đều sa vào tư biện, không hữu ích cho cuộc sống của người dân và hoạt động sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp, cho quá trình phát triển của đất nước và hội nhập quốc tế.
Mới chỉ ba thập niên trước, Venezuela là một đất nước giàu có, phát triển không kém Tây Ban Nha, nay nước này lâm vào cảnh đói kém. Sống trên giếng dầu lớn thứ nhì thế giới nhưng người dân Venezuela lại không có xăng để dùng. Hồi kết của mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 » được cố tổng thống Hugo Chavez vạch ra cách nay chưa đầy hai thập niên ?
Caracas, một biển người đòi người kế thừa của Hugo Chavez, là tổng thống Maduro từ chức. Ảnh tháng 6/2017. REUTERS/Christian Veron
« Chín tầng địa ngục »
Vào đầu những năm 2000, Venezuela đóng vai trò đầu tàu của châu Mỹ La Tinh. Năm 1999, lãnh đạo cánh tả mang tên Phong Trào Nền Cộng Hòa Thứ Năm, Hugo Chavez, lên cầm quyền và giương cao ngọn cờ mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 », mà ở đó vế phát triển xã hội phải là ưu tiên hàng đầu. Caracas, dưới những năm tháng Chavez đã huy động đến 43 % ngân sách Nhà nước để phát triển các chương trình xã hội, từ y tế đến giáo dục và nhất là nhà ở cho dân nghèo.
Một số chính trị gia, cả ở Tây Âu, từng kỳ vọng nhân vật này đang mở ra một con đường mới. Chính sách xã hội của tổng thống Chavez ở Venezuela khiến nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh ngưỡng mộ. Caracas là điểm tựa của Cuba, Nicaragua và nhiều nước bạn ở Nam Mỹ nhờ cấp dầu hỏa cho các quốc gia này với giá « hữu nghị ».
Năm 2017, người bạn hào phóng này của nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh lao đao : người dân Venezuela lo kiếm cơm từng bữa. Năm 2006 khi vận động tái tranh cử, ông Chavez tự hào cải thiện đời sống cho 30 triệu dân Venezuela. Một chục năm sau, Venezuela đang thiếu đủ mọi thứ từ thuốc men đến lương thực thực. Thiếu luôn cả điện và xăng dầu.
Venezuela lún sâu vào khủng hoảng kinh tế, xã hội và chính trị. Đất nước bị chia rẽ hơn bao giờ hết. Trên phương diện chính trị, khủng hoảng khơi mào từ cuối 2015 khi phe đối lập giành được đa số tại Quốc Hội. Phe chống tổng thống Maduro đòi ông từ chức.
Từ tháng 09/2019, có tới 80 % người dân Venezuela đòi thay đổi chính quyền. Thế nhưng để bám víu vào chiếc ghế tổng thống, Nicolas Maduro đưa ra sáng kiến vô hiệu hóa Quốc Hội do đối lập kiểm soát bằng cách lập một Quốc Hội Lập Hiến, với 545 thành viên do ông chỉ định. Tối Cao Pháp Viện thân chính quyền đã phủ quyết tất cả các quyết định của Quốc Hội. Đó là giọt nước làm tràn ly.
Khủng hoảng Venezuela bước sang một khúc quanh mới kể từ ngày 18/04/2017, khi ba người biểu tình thiệt mạng trong một cuộc tuần hành chống Maduro. Tính cho tới ngày 10/07/2017, tức chưa đầy ba tháng sau, số nạn nhận đã lên tới gần 100 người.
Trong địa hạt kinh tế và xã hội, hơn 1/4 dân số không có việc làm. GDP giảm 18,6 % so với 2015. Lạm phát sau khi đã tăng 800 % năm ngoái. Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế dự báo vật giá sẽ còn tăng lên gấp 10 lần trong năm 2017.
Giấc mơ tan vỡ
Giấc mơ mở ra một con đường mới, xây dựng một mô hình phát triển mới theo hướng xã hội chủ nghĩa cho thế kỷ 21 của cố tổng thống Chavez tan vỡ. Đâu là những sai lầm của chủ thuyết đó ? Trả lời Jean-Pierre Boris trên đài RFI Pháp ngữ, trong khuôn khổ chương trình Eco d'Ici Eco d'Ailleurs, Luis Colasante, chuyên gia về thị trường dầu khí Venezuela, kinh tế gia Camillo Umana-Dajud thuộc trung tâm nghiên cứu kinh tế CEPII của Pháp và phóng viên độc lập François Xavier Freland cùng phân tích về những sai lầm trong chiến lược phát triển của gần 20 năm dưới thời Chavez và Maduro.
Trưng thu đất của nông dân
Trước hết chuyên gia người Venezuela Luis Colasante nhấn mạnh đến sai lầm của Caracas chỉ trông chờ vào một lĩnh vực dầu khí để đem lại ngoại tệ :
« Venezuela sản xuất có mỗi một mặt hàng là dầu hỏa. Xuất khẩu dầu hỏa bảo đảm 76 % ngân sách quốc gia. Hiềm nỗi, các chính quyền Caracas liên tiếp không biết sử dụng nguồn thu nhập này để mở mang mạng lưới công nghiệp trên toàn quốc- như là ngành chế biến thực phẩm chăn nuôi, trồng trọt. Đáng tiếc hơn nữa, Venezuela có đất đai màu mỡ và phì nhiêu nhưng nông nghiệp lại không được phát triển. Từ gần 20 năm qua, giới tiểu nông đã đua nhau bán đất để lên thành phố kiếm sống ».
Nhà báo François Xavier Freland nói thêm đến chính sách tịch thu đất đai của nông dân để phát triển các hợp tác xã mà hậu quả là một phần giới canh nông phải bỏ nước tha phương cầu thực :
« Có rất nhiều người đã bị chế độ Chavez tịch thu đất đai. Đầu những năm 2000, khi lên cầm quyền, Hugo Chavez chủ trương dẹp bỏ các hoạt động tư nhân để thành lập các tổ hợp tác xã. Chính sách tịch thu đất của nông dân đã tăng tốc trong giai đoạn 2008-2009.
Mọi người còn nhớ những loạt phóng sự truyền hình cho thấy người hùng Chavez ồn ào khánh thành những hợp tác xã với một số máy móc mua lại của Iran. Nhưng rồi, nông dân không được đào tạo để sử dụng từ máy cầy đến máy gặt, hay là hệ thống tự động vắt sữa bò … Chỉ sau một thời gian, hàng trăm hợp tác xã bị bỏ trống. Nông dân thì đói vì không còn đất canh tác. Tôi có biết rất nhiều các trường hợp mà người ta phải bỏ xứ, sang Costa Rica hay Colombia kiếm sống ».
Sai lầm trong quan hệ thương mại
Về phía nhà nghiên cứu Camillo Umana-Dajud, Trung Tâm Nghiên Cứu về triển Vọng Kinh Tế Quốc Tế CEPII của Pháp, ông cho rằng cố tổng thống Chavez đã đi lỡ một nước cờ khi xa rời cộng đồng Andean – CAN để xích lại gần với khu vực MERCOSUR từ đó tách rời hai nhà cung cấp truyền thống là Equador và nhất là Colombia :
« Nông nghiệp không là chủ lực kinh tế của Venezuela. Quốc gia này thường phải nhập khẩu lương thực, thực phẩm Colombia, của Equador. Khúc mắc nằm ở chỗ, khi lên cầm quyền năm 1999, Hugo Chavez và người kế nhiệm ông sau này là tổng thống Nicolas Maduro, đã xa rời Cộng đồng Andean- CAN – bao gồm 10 nước thành viên mà Colombia là một trong bốn cột trụ sáng lập ra khối này. Caracas mở rộng quan hệ với thị trường chung Nam Mỹ- MERCOSUR.
Liên minh mới này dẫn tới hậu quả là Venezuela nhập hàng của Brazil và Achentina nhiều hơn. Thực phẩm, ngũ cốc, lúa mì, bơ, sữa và nhất là thịt bò tăng giá vì phải nhập từ xa, tốn kém nhiều chi phí chuyên chở. Vấn đề này không đặt ra ở thời điểm mà Venezuela xuất khẩu dầu hỏa với giá 120-150 đô la một thùng. Nhưng khi giá dầu bị giảm đi phân nửa, rồi chỉ còn có 1/3 so với thu nhập hồi năm 2010, thì Venezuela lâm vào thế kẹt.
Thêm vào đó, ở vào đầu những năm 1980 kinh tế Venezuela phụ thuộc 75 % vào dầu hỏa, nhưng 25 % còn lại gồm nhiều có nhiều lĩnh vực như công nghệ hóa chất, nhựa và kể cả ngành công nghiệp xe hơi. Trong hơn một chục năm dưới thời của tổng thống Chavez, chỉ còn có mỗi ngành dầu hỏa là đứng vững. Phần còn lại bị thui chột vì hàng sản xuất ra không bán được cho các đối tác trong khu vực Andean. Đặc biệt là cả Chavez lẫn Manduro đều quyết định đóng cửa biên giới với Colombia ».
Quản lý kém cỏi
Sau nhiều lần công tác trên quê hương của Chavez, phóng viên Pháp nhà báo François Xavier Freland nhận thấy là người dân Venezuela mới chỉ 5 năm trước có khuynh hướng béo phì vì ăn uống quá độ, nay đang hốc hác vì thiếu ăn. Với nhà báo François Xavier Freland, Venezuela được thiên nhiên ưu đãi nhưng do quản lý kém cỏi đang đẩy 30 triệu dân vào cảnh đói nghèo.
« Venezuela là một quốc gia may mắn có đủ mọi thứ : có rất nhiều sông ngòi, ruộng đất phì nhiêu. Xưa kia có những nông trại lớn hoạt động tại ngay trên vùng Barinas- quê của Chavez, nhưng nay tất cả đều đã đóng cửa vì thiếu phân bón, vì không có phương tiện để tiếp tục khai thác, chăn nuôi. Venezuela là xứ nuôi bò và gia súc, chỉ sau 2 thập niên lại phải đi mua lại thịt bò của Urugugay và Achentina với cái giá đắt đỏ ».
Nhà kinh tế Camillo Umana-Dajud nêu bật sai lầm của chính sách quốc hữu hóa các ngành công nghiệp chính của Venezuela :
« Mới chỉ vào quảng năm 1985 Venezuela giàu có và phát triển ngang tầm với Tây Ban Nha. Đây là vùng đất hứa của người nhập cư từ bỏ châu Âu đi tìm một chân trời mới để lập nghiệp. Nhưng từng bước, quốc gia nam Mỹ này lún vào khủng hoảng. Đặc biệt bất bình đẳng trong xã hội ngày càng lớn. Đây chính là chìa khóa đưa ông Chavez lên cầm quyền. Có thể nói là trong 12 năm trời, Hugo Chavez đã thu hẹp được khoảng cách giàu nghèo đó lại.
Nhưng bên cạnh đó là hàng loạt những sai lầm trong chính sách kinh tế : chúng ta đã nói tới những vụ trưng thu đất để lập ra các hợp tác xã. Ngoài ra, nhà nước quốc hữu hóa luôn các nhà máy, các công ty khai thác quặng mỏ.
Hàng loạt các tập đoàn ngoại quốc rút vốn khỏi Venezuela. Những hãng cung cấp hàng cho Venezuela gần đây đều ngưng giao dịch với quốc gia này, vì Caracas không còn khả năng thanh toán. Venezuela nợ rất nhiều các công ty của Colombia, hay Chilê, Achentina …
Tất cả những yếu tố đó giải thích vì sao, hiện tại, người dân xứ này thiếu đủ mọi thứ, từ thực phẩm đến thuốc men và kể cả xăng dầu ».
Tự tay bóp chết con gà đẻ trứng vàng
Sau cùng chuyên gia về dầu khí người Venezuela, Colasante nêu lên « sự điên rồ » của chế độ Chavez đã từng bước bóp chết con gà đẻ trứng vàng, đem lại 96 % ngoại tệ cho quốc gia, bảo đảm 76 % ngân sách nhà nước :
« Venezuela đang nắm giữ nguồn dự trữ dầu hỏa lớn thứ nhì trên thế giới, chỉ sau có Ả Rập Xê Út. Nhưng người dân không có xăng. Venezuela có khả năng cung cấp 5.000 triệu thùng dầu một ngày, nhưng trước mắt chỉ sản xuất được có 1,8 triệu. Có nhiều yếu tố giải thích cho điều này : thứ nhất là thiếu đầu tư, do các tập đoàn ngoại quốc từ của Ý đến Anh, hay Hà Lan đều đã rút khỏi Venezuela.
Thứ hai là chính sách quốc hữu hóa của ông Chavez đã đem lại nhiều tai hại. Tập đoàn dầu khí lớn nhất trên toàn quốc bị nhà nước thâu tóm. Chính phủ đuổi một loạt các kỹ sư giỏi và có nhiều kinh nghiệm để đưa những thành phần trung thành với ‘cuộc cách mạng mang tên Chavez’ vào thay thế. Không có đầu tư, không có kỹ thuật và kinh nghiệm, chỉ trong một thời gian ngắn, một phần lớn của nền công nghiệp dầu khí Venezuela- nguồn thu nhập chính của cả nước- đương nhiên bị xuống cấp.
Điểm thứ ba là dầu của Venezuela vừa đặc vưà khó khai thác. Đòi hỏi đầu tư nhiều trong lĩnh vực lọc dầu, mà như đã nói, đầu tư vào công nghệ dầu hỏa của Venezuela đã xuống cấp nghiêm trọng dưới những năm tháng cầm quyền của Hugo Chavez và Nicolas Maduro. Hệ quả trực tiếp là đã xảy ra nhiều tai nạn, như vụ nổ nhà máy lọc dầu vì bảo quản kém … ».
Không chỉ thất bại với công luận trong nước, mà ngay cả trên trường quốc tế, mô hình xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 được ông Chavez vạch ra năm 1999 đã hết thiêng. Cánh tả ở châu Mỹ La Tinh đang phải thoái lui, từ Achentina tới Brazil. Trong lúc đồng minh cốt lõi của Venezuela là Cuba thì ngày càng hướng về Hoa Kỳ.
Caracas không còn khả năng tài chính để giữ những người bạn mới !
Tử Cấm Thành (Cố Cung) là kinh đô của Trung Hoa cận đại, rất nổi tiếng trên thế giới. Phía sau cấm cung có kiến trúc nổi tiếng này lại là những yếu tố phong thủy được cổ nhân bài trí một cách cẩn thận.
Kiến trúc của Tử Cấm Thành được bố trí theo quy củ nghiêm ngặt để đảm bảo sự hài hòa về phong thủy. (Ảnh: Pinterest)
Cố Cung một thời không cho dân thường lai vãng
Tử Cấm Thành còn được biết tới với tên gọi Cố Cung, là kinh đô của Trung Hoa từ triều Minh cho tới cuối thời nhà Thanh (1420 – 1912).
Công trình này được khởi công xây dựng từ năm 1406 và hoàn thành vào năm 1420 với quy mô đồ sộ trên diện tích 72ha với 980 tòa nhà, trong đó có tới 9.990 căn phòng.
Lý giải theo phương pháp chiết tự, tên gọi Tử Cấm Thành mang hai ý nghĩa là tòa nhà màu tím và là nơi dân chúng không được phép vào.
Theo đó, chữ “Tử” có nghĩa là màu tím, ám chỉ sao Bắc Đẩu (thường gọi là sao Tử Vi) và hàm chỉ bậc Đế vương. Còn chữ “Cấm” mang ý chỉ nơi đây là tòa thành của vua, dân thường không được phép “bén mảng”.
Những yếu tố phong thủy phía sau sự hưng khởi của Tử Cấm Thành
Lý giải theo thuyết phong thủy học phương Đông, Tử Cấm thành được xây dựng trên mảnh đất đồng bằng, xưa kia từng có hào bao quanh. Vì thế, tòa thành này hưng khởi nhờ dựa vào kết cấu “bàng thủy” (kề sát với nước)
Tử Cấm Thành được vua Minh cho xây dựng trên đại nội cũ của nhà Nguyên, nhưng hơi lệch về phía Nam một chút. Để áp chế vận khí của triều đại trước, giai cấp thống trị bấy giờ đã đắp một ngọn núi nhân tạo có tên là núi Than, ngày nay được gọi là Cảnh Sơn.
Vào thời xưa, Tử Cấm Thành không phải là nơi người thường có thể tùy tiện ra vào. (Ảnh: Chinaasiatour)
Ngọn núi này được coi là một trong những điểm dẫn khí long mạch từ núi Thiên Thọ về bổ trợ cho kinh đô Bắc Kinh, được thực hiện bởi bậc thầy phong thủy nổi tiếng thời bấy giờ là Liêu Kim Tinh.
Không chỉ vậy, lý giải từ góc độ chiêm tinh học, Bắc Đẩu là ngôi sao ở phía Đông Bắc và được ví như trung tâm của bầu trời. Trong khi đó, Bắc Kinh cũng nằm ở phía Đông Bắc, là nơi sao Bắc Đẩu chiếu rọi và được coi là trung tâm của mặt đất.
Dựa vào yếu tố “thiên thời, địa lợi” này, những công trình chính của Tử Cấm Thành được bố trí quy hoạch theo trục tuyến. Theo đó, các cung điện chủ chốt được bố trí trên một đường thẳng mà “trung điểm” chính là điện Thái Hòa.
Khu vực “Tam Đại điện” bao gồm điện Thái Hòa, Trung Hòa và Bảo Hòa. Ba điện trong đại nội lần lượt bao gồm Càn Thanh, Giao Thái và Khôn Ninh.
Các tòa kiến trúc phụ cận khác cũng được sắp xếp đối xứng theo thứ tự trái – phải, Đông – Tây. Tiêu biểu có thể kể tới như cung Thái tử ở phía Đông, hậu cung của Hoàng đế nằm phía Tây; hay điện Võ Anh nằm bên phải, điện Văn Hoa lại nằm cánh trái…
Vào năm 1987, Tử Cấm Thành đã được UNESCO công nhận danh hiệu di tích kiến trúc bằng gỗ cổ xưa lớn nhất thế giới. Cho tới ngày nay, những yếu tố phong thủy xung quanh tòa thành này vẫn là chủ đề nhận được sự quan tâm của giới chuyên môn.
“Người rừng là có thật và ở Việt Nam có người rừng”, đó là những lời khẳng định của PGS.TS Trần Hồng Việt sau hơn 20 năm miệt mài tìm kiếm dấu vết “người rừng”. Đặc biệt năm 1982 ông đã may mắn tìm thấy và chụp được dấu chân “người rừng” để lại sau cơn mưa đầu mùa trên đỉnh núi Ngọc Vin (tên còn được nhiều người biết đến là núi Ngọc Linh - PV).
Cuộc bắt gặp “may mắn”
Nhắc đến chủ đề “người rừng ở Việt Nam”, người ta không thể không nhắc đến tên tuổi PGS.TS Trần Hồng Việt, cựu giám đốc trung tâm nghiên cứu động vật ẩn sinh và động vật quý hiếm thuộc Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Có thể nói, ông là một trong những nhà khoa học hiếm hoi “đeo đẳng”, thậm chí có thể nói là “ám ảnh” với đề tài này.
Gặp ông ở nhà riêng trên đường Nguyễn Khoái (TP.Hà Nội), ở cái tuổi 81 nhưng trông ông vẫn còn rắn rỏi, nhất là khi nhắc đến người rừng. Vị chuyên gia đầu ngành cho biết: Người rừng là một loài giống người, là họ hàng gần gũi với người văn minh.
Đi tìm người rừng chính là cuộc hành trình tìm về nguồn gốc, lịch sử tiến hóa loài người. Đây không chỉ là công cuộc có ý nghĩa đối với Việt Nam mà còn có ý nghĩa rất lớn trong di truyền học, sinh học và giải mã câu hỏi lớn của nhân loại về lịch sử tiến hóa loài người khi đến tận bây giờ mắt xích về thuyết tiến hóa giữa giai đoạn linh trưởng đến người vẫn còn chưa có lời giải.
Kể về hành trình đi tìm người rừng, PGS.TS Trần Hồng Việt cho biết ông là người rất may mắn khi tận mắt thấy và chụp được dấu chân người rừng để lại ở trên đỉnh núi Ngọc Vin (Tây Nguyên) vào năm 1982.
Đó là một ngày đầu mùa mưa khi ông đang thực hiện chuyến thám hiểm trong khuôn khổ chương trình bảo vệ môi sinh 5.202. Như một sự sắp đặt của tạo hóa, hôm đó thực sự ông đã rất may mắn bởi nhờ có cơn mưa đầu mùa nên các loài động vật sống ở trong rừng mới ùa ra và để lại dấu chân. Càng may mắn hơn khi cơn mưa chỉ vừa đủ để đất dẻo mà không bị nhão nên khi “người rừng” đi qua đã để lại dấu chân in lên rất rõ.
Ông nói đó là lần đầu tiên ông nhìn thấy “một dấu chân đẹp đến như vậy, nó rất lớn và các ngón chân dài”, “các ngón chân để lại rõ giống như khi ta lấy tay ấn lên bột bánh trôi”. PGS.TS Việt cho biết, từ trước đến giờ ông cũng đã bắt gặp nhiều dấu chân được cho là của người rừng để lại nhưng chỉ có thể có thể đo được kích thước vì trên cát hoặc trên đất khô nên không rõ “đó là lần duy nhất ông chụp được dấu chân người rừng rõ mồn một”.
PGS.TS Trần Hồng Việt cho biết ông là người rất may mắn khi tận mắt thấy và chụp được dấu chân người rừng để lại ở trên đỉnh núi Ngọc Vin (Tây Nguyên) vào năm 1982.
PGS.TS Trần Hồng Việt cũng đã rất may mắn, bởi khi đó đã xin trang bị được một chiếc máy ảnh để phục vụ quá trình nghiên cứu và xin được từ đồng nghiệp một túi bột thạch cao mang theo. Với sự nhảy cảm của 1 người làm công tác nghiên cứu, ông không chỉ chụp lại mà còn dùng bột thạch cao đổ vào dấu bàn chân người rừng mang về làm tư liệu nghiên cứu.
Theo mô tả của PGS.TS Việt và phóng viên chúng tôi cũng được tận mắt xem bức ảnh thì bàn chân đó dài khoảng 28cm, rộng khoảng 12 cm. Các ngón chân rất dài, giữa lòng bàn chân có một vùng lõm rất sâu.
Căn cứ vào các đặc điểm như vậy, đặc biệt chi tiết bàn chân có vùng lõm sâu cho thấy nó rất phù hợp với điều kiện leo núi đặc biệt là đi đứng trên các mỏm đá. Dấu chân chân này khi được bắt gặp vẫn còn rất mới.
PGS.TS Trần Hồng Việt cho rằng đây chính là một bằng chứng cho thấy trong những cánh rừng đại ngàn ở Tây Nguyên người rừng vẫn còn sống. Ông đã tin là có người rừng ở Việt Nam và việc “tóm” được dấu chân trên đỉnh núi Ngọc Vin càng cũng cố thêm niềm tin sắt đá rằng người rừng đang hiện hữu ở Việt Nam.
Kể lại câu chuyện này, vị PGS đầu ngành động vật vẫn còn tỏ ra vô cùng tiếc nuối về cuộc bắt gặp dấu chân người rừng hôm đó. Ông nói nếu ngày ấy chiếc xe của ông không bị gãy nhíp, nếu trong tay ông có thêm các trang bị để tránh thú dữ thì rất có thể hôm đó ông đã ở lại đỉnh núi Ngọc Vin và đã có một cuộc gặp gỡ lịch sử giữa lớp cháu chắt văn minh và những người rừng cổ đại.
Ông cũng kể thêm, ngoài dấu chân chụp được trên đỉnh núi Ngọc Vin vào năm 1982, ông còn từng chụp được dấu chân cũng được cho là của người rừng ở tư thế đứng thẳng, để lại cạnh một cây chuối khi bóc lõi cây ăn phần lõi ruột bên trong. Dấu chân này được ghi nhận ở Đắk Lắk nhưng tương đối mờ, không rõ chỉ biết kích thước của nó cũng lớn tương đương với dấu chân ông chụp được trên đỉnh núi Ngọc Vin.
Theo PGS.TS Trần Hồng Việt: có hai căn cứ quan trọng để khẳng định về sự tồn tại của người rừng ở Việt Nam là căn cứ vào vết dấu chân và căn cứ vào dấu hiệu thức ăn để lại
Có sự tồn tại người rừng
Theo PGS.TS Trần Hồng Việt có hai căn cứ quan trọng để khẳng định về sự tồn tại của người rừng ở Việt Nam là căn cứ vào vết dấu chân và căn cứ vào dấu hiệu thức ăn để lại.
Ngoài việc nghe người dân kể lại là nhìn thấy người rừng rung cây để tìm kiếm trứng chim, ông cũng tận mắt nhìn thấy và chụp được hình ảnh những khúc gỗ mục sau khi đã bị “ai đó” bới tìm sâu bọ bên trong được gác lên cao và hình ảnh những vết cắn được để lại trên các chiếc lá trong rừng.
Ông cho rằng, những dấu tích đó không thể là của lợn rừng hay loài động vật khác ủi để tìm sâu bọ được vì như thế sẽ để lại dấu chân và sẽ bị ủi lật lên chứ không thể xếp chồng lên nhau như thế được. Hoặc nếu là khỉ ăn lá cây thì sẽ để lại vết cắn khác chứ không thể để lại vết cắn rộng và có vết răng nanh nhẹ như vậy.
Ngoài việc tận mắt nhìn thấy các dấu vết để lại, PGS.TS Việt cũng được nghe kể rất nhiều câu chuyện về người rừng. Nhiều chiến sĩ quân giải phóng cũng từng bắt gặp người rừng khi hành quân qua rừng Trường Sơn.
Trong đó, đáng chú ý là chuyện về cuộc hội ngộ giữa một đoàn dân công với người rừng trong một đêm trăng sáng. Đêm đó, hơn hai chục anh chị em trong đoàn văn công đang thồ hàng lên núi thì đột ngột sững sờ khi thấy một cái bóng to lớn, sừng sững đi xuống từ trên đỉnh đèo Ngọc Vin.
Con người to lớn đầy lông lá này thản nhiên rẽ đám đông sang hai bên và nhanh chóng mất hút trong rừng già. Sau này kể lại, các thành viên trong đoàn khẳng định họ đã nhìn thấy rõ người rừng, có người còn sợ quá trượt xuống cái hố bị thương. Ông cũng cho biết hiện nay một số nhân chứng trong đoàn văn công đó vẫn còn sống.
Hay câu chuyện năm 1980, anh nhân viên kiểm lâm ở lâm trường Bắc Sa Thầy đã tận mắt “nhìn ngắm” người rừng từ vị trí rất gần. Thoạt đầu, họ tưởng đó là gấu, nhưng tiến sát lại gần thì thấy một con vật to lớn, người đầy lông lá, đứng thẳng bằng hai chân, tóc xõa ngang lưng, đang rung một thân cây để nhặt trứng chim rơi xuống. Người rừng đó rất cao khoảng 1m8 và rất khỏe, cái cây lớn có đường kính khoảng 20cm người rừng rung thấy cây rung rất mạnh.
Trở lại Bắc Sa Thầy vào năm 1983, PGS.TS Trần Hồng Việt được một số người dân sinh sống trong rừng sâu cho biết: khoảng 1 tuần trước đó, họ đưa đoàn văn công biểu diễn xong thì trời đã tối nên vào một cái hang trong rừng để trú lại qua đêm và cũng đã “giáp mặt” người rừng.
Theo lời kể, nửa đêm họ nhìn thấy một cái bóng cao lớn khoảng 1m50, đi thẳng hú lên và có nhiều tiếng hú xung quanh hang đáp lại. Sợ quá họ liền lấy súng AK để bắn dọa, người rừng sau đó bỏ đi và tiếng hú cũng xa dần. Sáng hôm sau họ nhìn thấy những dấu chân to hơn chân người xung quanh hang.
“Như vậy không chỉ có những cuộc bắt gặp những cá thể người rừng hay gia đình ba cá thể to lớn mà còn có những cuộc bắt gặp dạng người rừng thấp bé hơn và sống theo đàn”, PGS Việt nhấn mạnh...
(Bài sau: 20 năm theo tìm dấu vết và quyết định “bảo vệ người rừng” của Hội đồng Bộ trưởng)
Ngọc Linh (hay Ngọc Vin) là tên ngọn núi nằm ở phía Đông dãy núi Trường Sơn thuộc địa bàn xã Ngọc Linh, huyện Đắkglei, tỉnh Kon Tum, nơi giáp giới với tỉnh Quảng Nam.
Ngọc Linh, tên gọi bắt nguồn từ tiếng dân tộc ở địa phương. Ngọc có nghĩa là núi. Vì thế mới có những tên như Ngọc Linh, Ngọc Gơ-Le-Lang, Ngọc To-Ba, Ngọc Giơ-Lang, Ngọc B'Biêng, Ngọc Vin, Ngọc Kót, v.v.
Núi cao 2.598m được xem là ngọn núi cao nhất miền Nam nước ta. Trên núi, cây cối dày đặc, bốn mùa mây phủ. Ngọc Linh là nơi bắt nguồn của nhiều con sông lớn trong khu vực như sông Tranh, sông Cái chảy sang Quảng Nam, sông Sê San chảy sang Campuchia và sông Ba chảy sang Phú Yên. Núi Ngọc Linh vốn được xem là kho dược liệu của đồng bào dân tộc thiểu số. Đặc biệt là loài sâm quý hiếm Ngọc Linh được phát hiện nơi đây.
Rừng đặc dụng trên núi có diện tích tự nhiên 46.574 ha. Rừng có nhiều cảnh quan và động thực vật phong phú đa dạng. Rừng đặc dụng Ngọc Linh có loài Sâm khu 5, là loài cây đặc sản và quý hiếm. Hiện khu vực này đã được bảo vệ để chăm sóc các nguồn gen động thực vật quý hiếm.
Theo sắc lệnh mới của Đài Loan về di trú, hơn 29.000 người Việt sẽ bị trục xuất trong thời gian tới.
Ngày 1.7, Đài Loan đã ký một sắc lệnh mới về di trú, theo đó ưu tiên trục xuất những nam giới không có giấy tờ và những người di cư từng dính tiền án hoặc cáo buộc các tội hình sự, gồm cả những tội nhẹ nhất
Sắc lệnh là một bước đi ảnh hưởng rất lớn đến nguồn lao động trong nước này. Ước tính hiện có khoảng hàng nghìn người Việt Nam Lao động BHP đang sinh sống tại đây tại Đây.
Cơ quan Thực thi Di trú Đài hiện đang bắt đầu thực thi sắc lệnh bằng cách càn quét những người nhập cư không giấy tờ tại Nước này.Những người lưu vong không về nước
Theo nhiều nhà hoạt động giúp người nhập cư thì chính sách này đang làm cho nhiều người nhập cư lo lắng.
Dù vậy, Đài Loan khẳng định hoạt động của họ sẽ làm tốt điều này.
Hiện tại chưa đạt kết quả cao
Người Đại diện nói:
“Trọng tâm của các hoạt động này không khác thường lệ, những vụ bắt giữ được thực hiện bởi lực lượng chức năng hàng ngày”
“Những thông tin như thế tạo ra sự hoảng loạn và đưa cộng đồng, nhân viên thực thi pháp luật vào vòng xoáy nguy hiểm”.
Đài Loan mở chiến dịch truy quét người BHP.Từ ngày 15/07 đến ngày 16/08, Cảnh sát sẽ đến kiểm tra tất cả các ga tàu đều sẽ bị kiểm tra nghiêm ngặt . Các quán ăn Đồng loạt kiểm tra, Nhất là khu vực Đào Viên , Zhong Ly , Xin Zhoang , Đài Trung , Fong Yu …..Tất cả công ty , các đường phố, siêu thị nơi tập trung nhiều ng ngoại quốc để truy bắt lao động bất hợp pháp.
Chiến dịch lần này được thực hiện theo lệnh tổng thống nên sẽ rất gắt, các công ty cũng không dám nhận lao động BHP nữa sẽ bị phạt từ 150.000 tệ đến 750.000 tệ (US $ 4,750-US $ 23,700) vì thuê mướn lao động không có giấy tờ.
Nhiều người Việt Nam tỏ ra lo lắng và thông cảm cho số phận của các lao động chui tuy nhiên cũng có khá nhiều người vui mừng vì cho rằng chỉ có răn đe như vậy mới có thể giảm số lượng lao động lại và tăng cơ hội cho những người đi sau.
Ngay chiều ngày hôm nay. cảnh sát ra quân toàn Đài Loan từ 15 -24 giờ ngày 15/7 . Tất cả các ga tàu đều sẽ bị kiểm tra nghiêm ngặt . Các quán ăn Đồng loạt kiểm tra Nhất là khu vực Đào Viên , Zhong Ly , Xin Zhoang , Đài Trung , Fong Yuen .
Rất nhiều lao động Việt Nam tại Đài Loan cũng chia sẻ thông tin này trên mạng Xã hội kèm theo lời nhắn mong anh chị em bhp cần tìm nơi an toàn để trú ẩn không ra ngoài trong thời điểm này .
Bảo toàn lực lượng các Ace nhé
Sau thông tin chia sẻ trên. Rất nhiều anh chi em đang lao động tại Đài Loan đang rất hoang mang và lo lắng ,hy vọng mọi người có thể chia sẻ thông tin với nhau nhiều hơn nữa để qua đợt càn quét lần này
Đây là chiến dịch truy quét BHP mạnh nhất kể từ khi tổng thống mới lên nắm quyền và thi hành nhiều chính sách cải cách kinh tế đất nước trong đó có việc trục xuất lao động chui để củng cố công ăn việc làm cho chính người dân Đài Loan
Cảnh sát Đài Loan cho hay để có thể phát hiện và truy bắt những người lao động chui, họ đã nhờ đến những tình nguyện viên người Việt.
Lao động chui chính là một trong những nguyên nhân khiến tình trạng thất nghiệp của lao động người Đài Loan tăng cao trong những năm vừa qua vì giá nhân công rẻ và lực lượng lao động từ Đông Nam Á dồi dào đặc biệt là từ Việt Nam.
Lực lượng đặc nhiệm Cơ quan Di trú Quốc gia của Đài Loan tại Đài Trung đã bắt giữ hàng chục công nhân Việt nam nhập cư bất hợp pháp ẩn náu trong một ngôi nhà cũ nát ở gần bờ biển ở nửa đêm về sáng thứ năm vừa rồi.
Theo các lực lượng đặc nhiệm, một người cung cấp tin đã thông báo thông tin về nơi ở và thói quen hàng ngày của 14 công nhân nhập cư từ Việt Nam có hành vi cho gây nghi ngời trong thời gian qua.
Các công nhân nhập cư không có giấy tờ trước đó đã khá thận trọng và luôn luôn có một người trong nhóm bảo vệ đứng ở ngoài lều vào ban đêm để báo động cho cả nhóm bỏ trốn nếu thấy lực lượng chức năng tiếp cận. Tuy nhiên, họ đã mất cảnh giác thứ năm khi các lực lượng đặc nhiệm đột kích vào các túp lều vì người đàn ông làm nhiệm vụ bảo vệ đã ngủ quên.
Trong khi những người di cư bất hợp pháp sẽ bị trục xuất về nước, người sử dụng chúng, một nhà thầu phụ của dự án bảo tồn nguồn nước thành phố Đài Trung của chính phủ, sẽ bị phạt từ 150.000 tệ đến 750.000 tệ (US $ 4,750-US $ 23,700) vì thuê mướn lao động không có giấy tờ.
Phương tiện truyền thông địa phương cho biết nhiều người lao động nhập cư bất hợp pháp đến Đài Loan với giấy tờ và hợp đồng hợp lệ, nhưng kéo dài thời gian lưu trú của họ trái phép hoặc bỏ trốn khỏi nhà tuyển dụng hợp pháp ( nhà máy và chủ sử dụng tiếp nhận lao động ) của mình để tìm kiếm cơ hội việc làm với mức lương cao hơn.
Theo thống kê của Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ LĐ-TB&XH), tính đến cuối tháng 9/2014, có tổng cộng 143.005 lao động Việt Nam đi làm việc tại Đài Loan. Năm 2014, tỷ lệ lao động sinh sống trái pháp luật là 40,7%, so với năm 2013 thì tỷ trọng này đã giảm, Tuy nhiên vào những tháng cuối của năm 2014 đã tăng cường cao so với 10 tháng những tháng đầu năm 2014. tỷ lệ lao động hết hạn thoả thuận giữa các bên mà không về nước tháng 11 khoảng tầm 56%, tháng 12 tỷ trọng đã tăng cường đến 70%. Phía bên Đài Loan rất quan ngại khi tỷ trọng cư trú phi pháp của VN khoảng tầm 40% cao hơn so mọi nước khác.
Thị trường XKLĐ Đài loan hoàn toàn có nguy cơ đóng cửa như TT Hàn quốc nếu số lượng lao động bỏ trốn ra ngoài làm việc bất hợp pháp không giảm.
Anh chị em làm ở những cty lớn mà lâu nay gọi là an toàn nên cẩn thận trong những ngày tới,những em du học sinh đang tranh thủ đi làm thì xin nghỉ để về trường trong thời gian này. Anh chị em đi đường ở những khu vực của mình có thấy những chiếc xe và đồng phục các anh chim cút cút mặc như vầy thì có thể bớt vài phút thông báo cho anh chị em biết để đề phòng .Cuộc sống mưu sinh không ai muốn là người BHP cả nhưng vì quê nhà nghèo ,chật vật nên phải chấp nhận đeo lên mình thân phận Bhp ( làm chui).” một lao động chui người Việt Nam tại Đài Loan cho hay.
Hôm nay (18.7), phóng viên đã có cuộc phỏng vấn với anh D.M.N – người đã quay video clip cuộc cự cãi giữa Trung tướng Võ Văn Liêm (nguyên Phó chính ủy Quân khu 9, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Quân ủy Trung ương) với Trung uý Nguyễn Văn Thành (tổ viên Tổ tuần tra kiểm soát Đội CSGT Công an quận Bình Thủy) và đăng tải lên mạng xã hội sau đó.
Chúng tôi xin trích đăng cuộc phỏng vấn với anh D.M.N – người quay video clip và đăng tải lên mạng:
Anh có thể cho biết, tại sao anh lại chủ động quay video quá trình cự cãi giữa Trung tướng Liêm với Trung uý Thành vào trưa ngày 14.7 không?
– Lúc đó tôi ngồi uống cà phê trên đường Võ Văn Kiệt thì thấy một người đàn ông (sau này được xác định là Trung tướng Liêm) đang ngồi trên ô tô mang biển số 64A – 027.78 cự cãi lớn tiếng với một anh CSGT nên ra xem. Tôi quay video là vì người ngồi trên ô tô có những lời nói không hay trước quá nhiều người. Trước đây, tôi từng làm ngành du lịch, ba tôi làm trong ngành văn hoá, còn mẹ thì làm ngành giáo dục nên thấy cảnh trên, tôi không chịu được.
Người quay, tải video vụ Trung tướng Liêm cự cãi với Trung uý Thành lên mạng xã hội
Là người trực tiếp chứng kiến vụ việc, theo anh, thái độ của người đàn ông ngồi trên xe và anh CSGT như thế nào?
– Lúc xảy ra vụ việc, tôi thật sự không biết người đàn ông ngồi trên xe giữ chức như thế nào, tên gì, những người cùng chứng kiến hôm đó cũng không ai biết. Theo tôi, nếu to tiếng thì chỉ cho 1 hoặc 2 người nghe thôi, đằng này có quá nhiều người chú ý. Có thể người đàn ông này có lý do riêng, nghĩ anh CSGT “này kia”, hoặc có những sự việc trước đó mà tôi chưa chứng kiến dẫn đến nóng giận và hành động như vậy.
Riêng về Trung uý CSGT thì tôi thấy anh làm việc đúng theo quy trình (chặn xe lại, rồi chào, nói chuyện…). Lúc xảy ra vụ việc, chỉ có một mình anh này nên người dân và cả tôi nữa có gợi ý rằng hãy gọi điện nhờ cán bộ khác đến hỗ trợ vì người đàn ông trên xe cự cãi quá trời.
Ảnh cắt từ clip
Anh tải video lên mạng xã hội khi nào?
– Sau khi vụ việc xảy ra khoảng 1 tiếng là tôi tải 1 video lên mạng rồi. Sau đó tải thêm 2 video nữa để nói thêm về diễn biến sự việc cũng như những quan điểm riêng của mình. Sau đó, một đoạn video của tác giả khác quay cảnh cự cãi trên cũng được đăng tải.
Tôi thống kê có khoảng 2.000 lượt chia sẻ, 300.000 lượt xem video từ trang facebook cá nhân của tôi. Sau đó có nhiều người lấy video của tôi để tải lên trang của họ, tất cả đều có lượt xem khủng.
Người vào trang Facebook của tôi bình luận rất nhiều, trong đó có khoảng 95% bình luận là đồng tình, ủng hộ cách làm của tôi. Những bình luận không đồng tình, tôi giữ im lặng, không trả lời vì nghĩ rằng xã hội lúc nào cũng có nhiều ý kiến khác nhau.
Trung uý Nguyễn Văn Thành
Tại sao sau đó anh lại đóng lại, không cho ai xem, bình luận những video, bài viết của mình về vụ việc trên nữa?
– Sau khi tải lên gần 60 giờ đồng hồ, tôi đã quyết định đóng các video, bài viết của mình lại là vì vụ việc đã được sự quan tâm vào cuộc của nhà chức trách, báo đài, hơn nữa tôi cũng cảm thấy mình đã hoàn thành công việc của một người dân. Hy vọng, các nhà chức trách sẽ giải quyết thoả đáng theo nguyện vọng của người dân. Hơn nữa, tôi không không muốn dư luận dấy lên nữa.
Lúc anh tải video lên, anh có nghĩ mình sẽ bị ảnh hưởng gì không?
– Từ Quân đội đến Công an, hay một nhà chức trách nào đó muốn hỏi tôi về vụ việc như thế nào, tôi sẽ trả lời theo đúng sự thật, đúng như những gì tôi nghe và thấy theo hướng khách quan. Tôi không biết việc làm của mình đối với pháp luật đúng hay sai nhưng theo cảm nghĩ cá nhân, đây là việc làm đúng nhằm phản ánh vụ việc.
Ấn Độ quyết tâm đưa toàn bộ Trung Quốc vào phạm vi tấn công. Đáng chú ý, Hải quân đang đóng vai trò quan trọng bảo vệ lợi ích của Ấn Độ ở Ấn Độ Dương, biển Ả rập, vịnh Bengal...
Tàu sân bay Ấn Độ. Ảnh: Cankao
Tờ Indian Express Ấn Độ ngày 16/7 cho rằng thực lực quân sự của Ấn Độ tăng trưởng hàng năm. Ấn Độ tiếp tục bị Trung Quốc và Pakistan đe dọa ở chiến tuyến phía bắc và phía tây, trong nước lại bị đe dọa bởi các phần tử vũ trang và tổ chức khủng bố.
Hiện nay, Ấn Độ đang tiến hành chuẩn bị cho tình hình bất lợi nhất, đang tiến hành cải cách và nâng cấp hiện đại hóa quy mô lớn. Ấn Độ luôn phát triển nhanh công nghệ quân sự mới, mua sắm trang bị cần thiết, sản xuất vũ khí, máy bay, tàu chiến hải quân , làm cho quân đội Ấn Độ trở thành một lực lượng mạnh có khả năng đối phó với các loại mối đe dọa.
Chương trình vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Ấn Độ cũng đã gây lo ngại cho các đối thủ. Ngoài ra, mua sắm trang bị quốc phòng và các bước sử dụng đang được đẩy nhanh. Điều này cho thấy Ấn Độ giữ cảnh giác đối với các mối đe dọa, hy vọng phát triển tối đa các lực lượng.
Ấn Độ hầu như luôn luôn quan tâm đến Trung Quốc trong quá trình tiến hành cải tạo hiện đại hóa đối với thực lực quân sự và lực lượng hạt nhân. Chính sách của Ấn Độ là duy trì răn đe hạt nhân, không sử dụng trước vũ khí hạt nhân.
Tuy nhiên, quy hoạch hiện đại hóa quân sự, nhất là chương trình tên lửa đạn đạo cho thấy Ấn Độ quyết tâm muốn đưa toàn bộ Trung Quốc vào phạm vi tấn công của mình. Như vậy, thực lực quân sự hiện nay của Ấn Độ như thế nào?
Hạm đội Hải quân Ấn Độ. Ảnh: Cankao
Theo tờ Global Firepower, Quân đội Ấn Độ tổng cộng có khoảng 4,21 triệu quân tại ngũ và dự bị. Do các nguồn lực như máy bay, binh sĩ, trực thăng phân tán ở các quân chủng khác nhau, cần phải lần lượt xem xét sức mạnh của không quân , lục quân , hải quân và lực lượng hạt nhân. Không quân
Khi nổ ra chiến tranh và xung đột, lực lượng không quân rất quan trọng đối với các nhiệm vụ như trinh sát, giám sát, cứu viện và tác chiến đặc biệt.
Quân đội Ấn Độ sở hữu máy bay tấn công, máy bay chiến đấu, máy bay ném bom, máy bay trinh sát, máy bay vận tải, máy bay trực thăng tấn công và máy bay chiến đấu kiểm soát trên không, tổng cộng sở hữu 2.102 máy bay. Một số máy bay có thể thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau như máy bay chiến đấu Rafale chính là một loại máy bay chiến đấu đa dụng. Hải quân
Hải quân Ấn Độ là lực lượng hải quân lớn thứ 5 thế giới. Lực lượng này gồm có tàu ngầm chiến thuật, tàu ngầm hạt nhân, tàu ngầm động cơ thông thường, tàu sân bay, tàu khu trục, tàu hộ vệ, tàu đổ bộ, tổng cộng có 295 chiếc.
Hạm đội Hải quân Ấn Độ. Ảnh: Cankao
Hải quân Ấn Độ đã phát huy vai trò quan trọng giành chiến thắng trong cuộc chiến với Pakistan vào năm 1971, cũng đã đóng vai trò quan trọng đối với bảo vệ Ấn Độ và lợi ích của Ấn Độ ở các khu vực như Ấn Độ Dương, biển Ả rập, vịnh Bengal...
Hải quân Ấn Độ là một trong những lực lượng hải quân có quy mô lớn nhất thế giới, đang phát huy vai trò quan trọng trong bảo vệ biên giới của Ấn Độ. Hải quân Ấn Độ đang tích cực mua sắm từ bên ngoài và tự chế tạo các loại tàu chiến, mở rộng hạm đội. Lục quân
Lục quân Ấn Độ là trụ cột của các lực lượng vũ trang Ấn Độ. Trong tình hình còn nhiều gian khổ, bộ binh đang bảo vệ biên giới của Ấn Độ, ứng phó với các loại mối đe dọa an ninh. Quân đội Ấn Độ đã trở thành một trong những đội quân toàn diện nhất trên thế giới.
Lục quân Ấn Độ có 13 quân đoàn, trong đó có 35 sư đoàn, tổng binh lực khoảng 1,2 triệu quân. Căn cứ vào tờ Global Firepower, với quân số như vậy, lục quân Ấn Độ là lực lượng lục quân lớn thứ ba thế giới. Lực lượng hạt nhân
Theo số liệu của Hiệp hội Kiểm soát Vũ khí (ACA), Ấn Độ sở hữu 130 đầu đạn hạt nhân. Tháng 7/2017, số liệu của hiệp hội này cho thấy quy mô vũ khí hạt nhân hiện có của Ấn Độ đứng thứ 7 trên thế giới. Ấn Độ có các loại hệ thống phóng dùng để mang theo đầu đạn hạt nhân, chẳng hạn tên lửa phóng từ mặt đất, tàu chiến hoặc tàu ngầm.
Hai tàu sân bay của Hải quân Ấn Độ. Ảnh: Cankao
Phong Vân -
Trung Quốc đưa vũ khí lên biên giới với Ấn Độ
TP - Trung Quốc đã đưa hàng chục ngàn tấn phương tiện, trang thiết bị quân sự tới gần biên giới với Ấn Độ và tổ chức tập trận rầm rộ trong bối cảnh lực lượng hai nước vẫn đang đối đầu căng thẳng trên vùng cao nguyên.
Đoàn xe quân sự Trung Quốc trên đường tới Tây Tạng. Ảnh: SCMP.
Bộ chỉ huy phía Tây thuộc quân đội Trung Quốc đã di chuyển hàng chục ngàn tấn phương tiện và thiết bị quân sự lên vùng phía bắc Tây Tạng từ khi nổ ra đợt căng thẳng biên giới với Ấn Độ. Bộ chỉ huy phía Tây là lực lượng giám sát các vùng Tân Cương, Tây Tạng và xử lý vấn đề biên giới với Ấn Độ, nhật báo PLA thuộc quân đội Trung Quốc đưa tin. Động thái này diễn ra vào cuối tháng trước và liên quan những phương tiện quân sự được vận chuyển theo đường bộ và đường sắt trên khắp khu vực. Nhật báo PLA không nói việc di chuyển trang thiết bị quân sự có phải để hỗ trợ đợt tập trận vừa diễn ra hay vì lý do nào khác.
Ông Ni Lexiong, nhà bình luận quân sự ở Thượng Hải, cho rằng, đợt tập trận và di chuyển vũ khí rất có thể liên quan đợt đối đầu và có thể được triển khai với ý đồ đưa Ấn Độ vào bàn đàm phán. “Đối thoại ngoại giao phải được hậu thuẫn bằng chuẩn bị quân sự”, ông Ni nói. Báo Hong Kong South China Morning Post dẫn lời một nhà quan sát khác nói rằng, việc Trung Quốc thể hiện sức mạnh có thể để cảnh cáo Ấn Độ. “Quân đội Trung Quốc muốn thể hiện rằng họ có thể dễ dàng vượt qua Ấn Độ”, nhà bình luận quân sự Zhou Chenming ở Bắc Kinh nhận định.
Ông Wang Dehua, chuyên gia về nghiên cứu Nam Á tại Viện Nghiên cứu quốc tế Thượng Hải, cho rằng, quy mô điều quân và di chuyển vũ khí cho thấy Trung Quốc ngày nay có thể bảo vệ biên giới phía tây của họ dễ dàng như thế nào. “Các chiến dịch quân sự đều phụ thuộc vào vấn đề hậu cần. Bây giờ có thể hỗ trợ hậu cần cho vùng Tây Tạng dễ dàng hơn nhiều”, ông Wang nói.
Nhắc đến phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Arun Jaitley rằng “Ấn Độ ngày nay không phải Ấn Độ năm 1962”, ông Wang nói: “Trung Quốc giờ cũng khác Trung Quốc năm 1962”. Dù Trung Quốc có ưu thế về quân sự hơn Ấn Độ trong chiến tranh biên giới Trung - Ấn 1962 nhưng những khó khăn về hậu cần dẫn đến quyết định rút quân và đơn phương ngừng bắn. Nhưng giờ đây, quân đội Trung Quốc có thể “dễ dàng vận chuyển binh lính và trang thiết bị ra tiền tuyến nhờ cơ sở hạ tầng được nâng cấp, trong đó có tuyến đường sắt Thanh Hải - Tây Tạng và những con đường nối vùng cao nguyên với các khu vực khác của Trung Quốc”, ông Wang nói.
Tập trận rầm rộ
Hôm 17/7, kênh truyền hình nhà nước Trung Quốc CCTV đưa tin, quân đội Trung Quốc vừa tập trận bắn đạn thật trên cao nguyên Tây Tạng. Đợt tập trận có sự tham gia của lữ đoàn tác chiến mặt đất của Bộ chỉ huy vùng Tây Tạng và diễn ra trên khu vực cao nguyên cao 5.000m. Địa điểm và thời gian chính xác của đợt tập trận chưa được tiết lộ. Nhưng khu vực diễn ra tập trận được cho là cách không xa nơi lực lượng Trung Quốc và Ấn Độ đang đối đầu nhau ở vùng biên giới tranh chấp giao nhau với Bhutan.
Theo PLA, cuộc tập trận nhằm nâng cao năng lực chiến đấu của binh lính và bao gồm nhiệm vụ tấn công các vị trí của kẻ thù và phá hủy các mục tiêu cố định của địch như hầm trú ẩn. “Đợt tập trận thử thách hiệu quả năng lực tấn công phối hợp của lữ đoàn trên vùng cao nguyên”, thông cáo báo chí của PLA viết. Trong đoạn phim chiếu trên CCTV, lực lượng bộ binh được trang bị súng trường, súng tự động và xe phóng tên lửa xuất hiện trong hình ảnh đang di chuyển trên vùng địa hình mở với súng cối, đạn pháo và hỏa tiễn. Trong đoạn phim cũng có hình ảnh các tên lửa chống tăng được sử dụng để tấn công boong-ke và pháo phòng không 2 nòng.
“Trước đợt tập trận, lữ đoàn huy động tất cả quân nhân và trang thiết bị, vũ khí, rồi mất 6 giờ để vận chuyển từ các doanh trại đến vùng tập trận ở độ cao 5.000m trên cao nguyên”, báo Trung Quốc China Daily đưa tin ngày 18/7. Mỗi lữ đoàn có 4.000-7.000 quân.
Trong khi đó, quân đội Ấn Độ dự kiến đưa phiên bản mặt đất của tên lửa hành trình siêu thanh BrahMos đến gần khu vực biên giới với Trung Quốc. Quân đoàn trên không cũng sẽ đưa một phi đội trực thăng được trang bị vũ khí lên biên giới.
Cục điều tra sự cố tại Nhật Bản đã thống kê 2 năm gần đây tình trạng trộm cắp trên đất nước đã tăng vọt dẫn đầu là các du học sinh và các lao động của Việt Nam và các lao động nước khác.
Chương trình du học Nhật Bản vừa học vừa làm là một hình thức đi để học tập. Chi phí bỏ ra cho du học tại Nhật từ 119 triệu đồng đến 250 triệu theo trường và khu vực.
Thứ nhất,Học sinh có thể lựa chọn khóa học phù hợp với tiêu chí và khả năng của mình từ một trong hai năm (học ngôn ngữ, học nghề, học đại học …). Cùng với việc học, học viên đảm bảo thực hiện việc làm, được phép làm việc 28 giờ trong tuần với mức 800 – 1.200 Yên một lần (tương ứng với khoảng 22 triệu đồng / tháng).Nhưng thường làm quá mức đã khi ra thông văn 28h/tuần một trong những điều luật bị phá vỡ ở Nhật Bản
Thứ hai, hoạt động lữ hành, kỳ nghỉ lễ, Tết, học viên nghỉ hưu, được tăng thêm 40 giờ / tuần, mức thu nhập tăng thêm (gần 40 triệu đồng). Việc làm sẽ giúp bạn đủ để chi trả tiền ăn ở và ở mức phí học phí, và có thể tiết kiệm được gia đình. Các sinh viên thời hạn có thể làm lại Nhật làm việc sau khi tốt nghiệp hoặc có thể học cao hơn nếu có nhu cầu. Thời gian ở Nhật không bị giới hạn. Nếu đi làm tại Nhật và đóng thuế từ 5 năm trở lên, bạn sẽ có cơ hội được cấp visa vĩnh trú và ở tại Nhật, không bị bắt buộc phải trả nước.Bên cạnh đó lại thường xuyên xảy ra các vụ cướp trong dịp hè nên chính phủ Nhật Bản đã thắt chặt người Việt làm việc và học tập tại Nhật Bản.
Bắt đầu từ đầu tháng 8/2017 Cục Quản lý Xuất xứ Bộ Tư pháp Nhật Bản áp dụng các bản lưu trữ nghiêm ngặt với 5 quốc gia như: Việt Nam, Trung Quốc, Mianma, Srilanca và Nepan.
Cụ thể, đối với các trường tiếng Nhật có trên 10 học sinh bỏ học hay bị thôi học trong năm 2016, sẽ bị xét visa nghiêm ngặt nhằm mục đích giảm tình trạng lao động quá giờ của du học sinh và giảm bớt người cư trú bất hợp pháp. Tuy nhiên, các trường tiếng Nhật đã lên tiếng phản đối do nhiều trường hợp học sinh thôi học với nhiều lý do chính đáng như: ốm, chuyển trường,….
Tính đến tháng 7/2017, chỉ có Việt Nam và Trung Quốc nằm trong top 10 quốc gia có số lượng sinh viên du học nhiều nhất tại Nhật Bản mà không có Mianma, Nepan và Srilanca, nên có nhiều ý kiến phản đối ra 5 quốc gia để xem xét visa du học.
Với tình trạng hiện tại, Cục quản lý xuất cảnh đưa ra quyết định sẽ thẩm định nghiêm năng lực tài chính của người bảo lãnh, yêu cầu bắt buộc phải nộp xác nhận số dư tài khoản ngân hàng. Và yêu cầu từ kỳ nhập học tháng 9 năm 2017, sẽ phải yêu cầu copy sổ tiết kiệm và giải trình quá trình tích luỹ hình thành tài sản đối với mọi du học sinh.
Thực tế không phải tất cả du học sinh đều có kinh tế khá giả mà gia đình có thể gửi tiền sang ăn học ở Nhật, dẫn đến tình trạng hiện tại nhiều du học sinh làm quá 28 giờ. Thông thường đây sẽ là khoản thu nhập khá tốt để nhiều du học sinh tại Nhật bản có thể hoàn trả các khoản chi phí học tập và sinh hoạt hàng ngày.
Phía trường tiếng Nhật lại phản bác ý kiến và cho các quốc gia đang phát triển như Việt Nam hay Mianma do hệ thống tài chính ngân hàng chưa phát triển, người dân chưa hoàn toàn có thói quen để tiền tiết kiệm cố định trong tài khoản. Nên dù cục quản lý xuất nhập cảnh yêu cầu giấy tờ bổ sung về chứng minh tài chính thí dụ như bản sao kê chi tiết các khoản thu chi tại tài khoản ngân hàng là việc rất khó khăn.
Cục quản lý xuất nhập cảnh bộ Tư pháp Nhật Bản vẫn khẳng định “Con số trên 10 học sinh thôi học không phải là phán xét cuối cùng để quyết định trường đó có thuộc trường bị xét visa nghiêm ngặt hay không, nhưng chắc chắn áp dụng chủ trương thắt chặt việc cấp visa đối với hơn 50% các trường tiếng Nhật tại Nhật Bản”
Giờ thì mọi người hiểu vấn đề của câu “người đi trước làm khổ người đi sau” rồi đó. Cứ bỏ trốn bất hợp pháp xong bảo “hoàn cảnh” là từ nay lớp người đi sau có lẽ chả còn cơ hội để mà sang đâu. Các trường tiếng Nhật thì cũng chỉ là cơ sở kinh doanh dịch vụ giáo dục, nếu nước nào mà bị sở nhập cư gây khó là họ hiển nhiên cũng phải tìm đến thị trường du học mới để tránh rủi ro như bị “rớt” hồ sơ, gây thiệt hại trong vấn đề kinh doanh. Nếu cánh cửa du học mà khép dần lại với dhs Việt Nam thì quả thật là điều đáng buồn, ai mà sang Nhật khoảng 5,6 năm về trước chắc hiểu được sự khó khăn thế nào để có thể xin được 1 cái visa du học.
Tham gia chương trình theo diện du học là một sự trải nghiệm thú vị dù khá vất vả vì phải vừa học vừa làm tại một đất nước xa xôi. Tuy nhiên, nếu bạn có ý chí quyết tâm thì thành quả bạn thu được là không nhỏ, đó là sự đầu tư sinh lời trong dài hạn
Du học Nhật Bản thực sự rất tốt nhưng chỉ tốt với những người có năng lực, ý chí nỗ lực và kỷ luật bản thân thật cao. Du học Nhật Bản, bạn có nhiều điều kiện để học ngôn ngữ, học chuyên môn, học kỹ năng. Từ đó bạn có cơ hội sống và làm việc lâu dài ở Nhật Bản với lương tháng cao, cuộc sống tiện nghi… Hoăc nếu về Việt Nam thì bạn dễ dàng xin việc tại các công ty Nhật tại Việt Nam
Nhưng bên cạnh đó, do những năm gần đây các vụ bắt cóc,giết người,trộm cắp của các du học sinh Việt Nam tăng đột biến nên Chính phủ Nhật Bản từ năm 2018 sẽ giảm số lượng du học sinh Việt Nam du học sang Nhật Bản.Đối với những bạn đang có ý định sang Nhật dạng này để kiếm tiền và trang trải cuộc sống thì đó là một điều không nên. Có nhiều hướng đi cho các bạn, chẳng hạn như đi Nhật dạng thực tập sinh, bạn có nhiều thời gian làm việc và làm thêm từ đó chuyên tâm vào công việc hơn.
Theo sắc lệnh mới của Nhật Bản về di trú, hơn 29.000 người Việt sẽ bị trục xuất trong thời gian tới…..
Theo sắc lệnh mới của Nhật Bản về di trú, hơn 29.000 người Việt sẽ bị trục xuất trong thời gian tới.
Ngày 1.7, Nhật Bản đã ký một sắc lệnh mới về di trú, theo đó ưu tiên trục xuất những nam giới không có giấy tờ và những người di cư từng dính tiền án hoặc cáo buộc các tội hình sự, gồm cả những tội nhẹ nhất Sắc lệnh là một bước đi ảnh hưởng rất lớn đến nguồn lao động trong nước này. Ước tính hiện có khoảng hàng nghìn người Việt Nam Lao động BHP đang sinh sống tại đây tại đây.
Cơ quan Thực thi Di trú Nhật hiện đang bắt đầu thực thi sắc lệnh bằng cách càn quét những người nhập cư không giấy tờ tại Nước này.Những người lưu vong không về nước
Theo nhiều nhà hoạt động giúp người nhập cư thì chính sách này đang làm cho nhiều người nhập cư lo lắng.
Dù vậy, Nhật Bản khẳng định hoạt động của họ sẽ làm tốt điều này. Hiện tại chưa đạt kết quả cao Người Nhật diện nói:
“Trọng tâm của các hoạt động này không khác thường lệ, những vụ bắt giữ được thực hiện bởi lực lượng chức năng hàng ngày”
“Những thông tin như thế tạo ra sự hoảng loạn và đưa cộng đồng, nhân viên thực thi pháp luật vào vòng xoáy nguy hiểm”. Không chỉ các nhà hoạt động, nhiều dân biểu tại các tiểu bang có nhiều người nhập cư không giấy tờ cũng phản đối quyết định.