Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

MỸ-NHẬT-PHÁP-ANH TẬP TRẬN, 'CẢNH CÁO' TRUNG QUỐC, PHẢN ỨNG CỦA TRUNG QUỐC TRƯỚC SỰ XUẤT HIỆN CỦA TÀU CHIẾN NHẬT TRÊN BIỂN ĐÔNG; TRUNG QUỐC BÔC PHÉT: VƯỢT MỸ VỀ CÔNG NGHỆ TÀU SÂN BAY

Pháp sẽ triển khai một trong những hàng không mẫu hạm lớp Mistral mạnh nhất của mình dẫn đầu một cuộc tập trận đổ bộ ở Thái Bình Dương với sự tham gia của Mỹ, Nhật, Anh nhằm cảnh cáo việc Trung Quốc gia tăng quân sự hóa trong khu vực, hai nguồn tin chính phủ Mỹ vừa tiết lộ với Reuters.
Cụ thể, cuộc tập trận này sẽ diễn ra vào tuần thứ hai và thứ ba của tháng 5, tại khu vực đảo Tinian ở tây Thái Bình Dương do Mỹ kiểm soát. Đảo Tinian thuộc quần đảo Bắc Maniana, nằm không xa đảo Guam, cách Tokyo (Nhật) khoảng 2.500 km. Tham gia ngoài hàng không mẫu hạm lớp Mistral của Pháp còn có hai trực thăng chiến đấu của Anh, cùng một số lượng binh sĩ chưa xác định từ Mỹ và Nhật.
“Không chỉ là một cuộc tập trận hàng hải, cuộc tập trận đổ bộ này sẽ chuyển một thông điệp rõ ràng đến Trung Quốc” - một nguồn tin nói với Reuters, đề nghị không nêu tên.
Reuters đã liên hệ với Lực lượng Phòng vệ Nhật hỏi về thông tin cuộc tập trận sắp tới này và được trả lời mọi việc đang được tính toán, vẫn chưa có quyết định cuối cùng. Các đại sứ Pháp và Anh cùng đại diện quân đội Mỹ ở Nhật cũng được liên lạc xin ý kiến nhưng chưa trả lời, hãng Reuters cho biết.
Hàng không mẫu hạm lớp Mistral của Pháp. Ảnh: MISTRAL CLASS SAGA
Hàng không mẫu hạm lớp Mistral của Pháp. Ảnh: MISTRAL CLASS SAGA
Cùng với sự gia tăng sức mạnh quân sự, Trung Quốc đang tích cực mở rộng ảnh hưởng ở Thái Bình Dương, tiến ra các vùng biển sâu chứ không hẳn các vùng biển nông gần bờ. Động thái này không những khiến Nhật và Mỹ cực kỳ lo ngại mà còn khiến Pháp bất an. Pháp vốn đang kiểm soát nhiều vùng lãnh thổ ở Thái Bình Dương, như quần đảo New Caledonia, French Polynesia.
Trung Quốc cũng đang có tham vọng phát triển số lượng hàng không mẫu hạm, đang trong quá trình chế tạo chiếc hàng không mẫu hạm thứ hai tên Sơn Đông. Như một động thái nhằm cảnh cáo Nhật, tháng 12-2016 Trung Quốc triển khai hàng không mẫu hạm đầu tiên Liêu Ninh - mua lại từ Ukraine năm 1998 - dẫn đầu một đội tàu chiến Trung Quốc di chuyển qua vùng biển phía nam Nhật.
Nhật - vốn sở hữu lực lượng hải quân mạnh thứ hai châu Á, sau Trung Quốc - đang tích cực thắt chặt quan hệ với cả Pháp và Anh. Anh hồi tháng 10-2016 đã triển khai bốn máy bay chiến đấu Typhoon đến Nhật để huấn luyện cho lực lượng phòng không Nhật. Trên đường về, bốn máy bay chiến đấu này đã thực hiện tuần tra trên biển Đông nhằm xác định quyền tự do giao thông hàng không.
THIÊN ÂN



(Quốc tế) - Căng thẳng ở Biển Đông tiếp tục leo thang sau khi Trung Quốc yêu cầu Nhật Bản phải trả lời lý do tại sao lại có kế hoạch phái chiến hạm tối tân lớn nhất đi thực hiện nhiệm vụ kéo dài 3 tháng trong khu vực.

Ngày hôm qua (14/3), Trung Quốc cho biết, họ đang chờ đợi câu trả lời chính thức từ Tokyo cho việc đưa tàu chiến 27.000 tấn vào vùng tranh chấp nóng bỏng ở Biển Đông.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hua Chunying cho hay, Bắc Kinh chưa được thông báo gì về mục đích của chuyến đi và rằng Nhật Bản sẽ chỉ bị phản đối nếu chiến hạm của họ không đi qua vùng lãnh hải ở Biển Đông “một cách bình thường”.
“Chúng tôi chưa nghe được thông tin chính thức gì từ phía Nhật Bản. Nếu đó chỉ là một chuyến đi bình thường, đi tới nhiều nước và đi qua Biển Đông một cách thông thường thì chúng tôi sẽ không phản đối. Chúng tôi hy vọng kiểu trao đổi giữa các nước liên quan như thế này có thể đóng một vai trò nhất định cho việc tăng cường hòa bình và sự ổn định trong khu vực”, bà Hua phát biểu tại cuộc họp báo định kỳ ngày hôm qua.
“Tuy nhiên, nếu chiến hạm Nhật Bản đến Biển Đông có những ý định khác thì đó lại là một vấn đề khác”, bà Hua cảnh báo.
Những phát biểu trên của bà Hua khá là điềm đạm so với những lần phản ứng mạnh mẽ trước đây của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.
Nhật Bản có kế hoạch phái chiến hạm tối tân lớn nhất của mình đến Biển Đông, bắt đầu từ tháng Năm tới. Đây là lần phô trương sức mạnh hải quân lớn nhất của Nhật Bản trong khu vực kể từ sau Chiến tranh Thế giới thứ II. Động thái này của Tokyo khiến Bắc Kinh không khỏi giật mình lo ngại. Theo các nguồn tin, chiến hạm Izumo của Nhật Bản sẽ được phái đến Biển Đông, dừng chân ở các nước gồm Singapore, Indonesia, Philippines và Sri Lanka trước khi tham gia vào cuộc tập trận hải quân chung Malabar với Ấn Độ và lực lượng Mỹ ở Ấn Độ Dương vào tháng Bảy. Tàu Izumo sẽ trở về Nhật Bản vào tháng Tám.
“Mục đích của chúng tôi là thử thách năng lực của tàu Izumo bằng cách điều chiến hạm này đi thực hiện một nhiệm vụ mở rộng. Nó sẽ được huấn luyện với Hải quân Mỹ ở Biển Đông”, một trong những nguồn tin nắm rõ kế hoạch đã tiết lộ như vậy.
Chiến hạm Izumo của Nhật Bản là một chiếc tàu chiến hùng dũng dài 250m và có trọng lượng nước rẽ là 27.000 tấn.
Chiến hạm Izumo của Nhật Bản là một chiếc tàu chiến hùng dũng dài 250m và có trọng lượng nước rẽ là 27.000 tấn. 
Con tàu khổng lồ này của Nhật có thể mang tới 14 chiếc trực thăng và nó được ví là không khác gì một chiếc tàu sân bay - loại tàu được ví là bá chủ của đại dương.
Con tàu khổng lồ này của Nhật có thể mang tới 14 chiếc trực thăng và nó được ví là không khác gì một chiếc tàu sân bay – loại tàu được ví là bá chủ của đại dương. 
Về mặt lý thuyết, Nhật Bản không được phép đóng tàu sân bay - một loại tàu chiến vô cùng cần thiết cho bất kỳ nước nào muốn tiến hành một cuộc chiến tranh ở xa nước mình..
Về mặt lý thuyết, Nhật Bản không được phép đóng tàu sân bay – một loại tàu chiến vô cùng cần thiết cho bất kỳ nước nào muốn tiến hành một cuộc chiến tranh ở xa nước mình.
Izumo cũng là tàu chiến đa nhiệm, có thể tiến hành đồng thời nhiều hoạt động như hỗ trợ đổ bộ và kiểm soát không phận, tấn công đất liền.
Izumo có thể vận hành tiêm kích tàng hình cất hạ cánh thẳng đứng F-35B hoặc máy bay cánh xoay V-22 Osprey, trở thành một tàu sân bay tiến công đúng nghĩa. ….
Biển Đông là một trong những vùng biển quan trọng nhất thế giới bởi nó chứa các tuyến đường hàng hải sống còn. Đồng thời Biển Đông còn được cho là chứa đựng một trữ lượng tài nguyên thiên nhiên hấp dẫn, đặc biệt là dầu mỏ. Chính vì thế, Trung Quốc có tham vọng độc chiếm Biển Đông.
Trung Quốc gần đây đã và đang đẩy mạnh các hoạt động bồi đắp, cải tạo và xây dựng hàng loạt đảo nhân tạo và các công trình trái phép trên Biển Đông. Hoạt động bồi đắp làm thay đổi thế nguyên trạng ở Biển Đông của Trung Quốc hiện nay đang gây ra sự lo ngại, bất bình rất lớn trong khu vực nói riêng và cộng đồng thế giới nói chung.
Nhật Bản không có tranh chấp ở Biển Đông nhưng như nhiều nước khác, Tokyo không thể chấp nhận tham vọng đòi độc chiếm khu vực biển chiến lược và giàu tài nguyên này của Bắc Kinh. Hơn nữa, Nhật Bản cũng không tránh khỏi cảm giác lo ngại trước một Trung Quốc nổi lên ngày càng quyết liệt và hiếu chiến, đặc biệt trong các cuộc tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải. Bản thân Nhật Bản cũng đang có tranh chấp với Trung Quốc ở biển Hoa Đông.
Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Tomomi Inada hồi năm ngoái từng tuyên bố sẽ tăng cường các hoạt động ở khu vực Biển Đông tranh chấp thông qua việc thực hiện những chuyến tuần tra chung với Mỹ và các cuộc tập trận song phương, đa phương với hải quân của các nước trong khu vực. Nữ Bộ trưởng xinh đẹp Inada của Nhật Bản còn nhấn mạnh rằng, chính sách can dự sâu hơn vào Biển Đông của Tokyo còn bao gồm cả hoạt động tăng cường năng lực cho các nước ven biển. Nhật Bản chia sẻ quan ngại chung với Mỹ về sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông. Theo lời bà Inada, nếu thế giới bỏ qua những nỗ lực nhằm thay đổi pháp quyền và cho phép “luật pháp, quy định bị bẻ cong” thì “hậu quả có thể lan ra toàn cầu”.
(Theo Vnmedia)

Trung Quốc đã vượt Mỹ về công nghệ trên tàu sân bay?

Vũ Anh | 
Trung Quốc đã vượt Mỹ về công nghệ trên tàu sân bay?
Máy bay J-15 hạ cánh trên tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc. Ảnh: THX-TTXVN

Một chuyên gia công nghệ của Trung Quốc tuyên bố nước này đã vượt Mỹ trong công nghệ tiên tiến sử dụng trên tàu sân bay.

Tờ South China Morning Post dẫn lời một chuyên gia Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ cho hay, các hệ thống phóng và hãm máy bay trên tàu sân bay của Trung Quốc tân tiến hơn sản phẩm cùng loại được thiết kế cho các thế hệ tàu sân bay mới của Mỹ.
Chuẩn đô đốc Ma Weiming, một kỹ sư hàng đầu làm việc trong dự án, hôm 13/3 cho biết Trung Quốc đã có những bước tiến trong việc chế tạo hệ thống AAG được thiết kế để hãm máy bay trên tàu sân bay, trong khi phía Mỹ đã phạm phải sai lầm.
Ám chỉ tàu sân bay mới của Mỹ, ông Ma nói: "Chiếc tàu sân bay USS Gerald Ford đã hủy thiết kết AAG của nó và chuyển sang hệ thống ban đầu. Chúng tôi không có vấn đề như vậy".
Cũng theo tuyên bố của ông Ma, hệ thống phóng điện từ (EMALS) của Trung Quốc tân tiến hơn công nghệ của Mỹ. "Chúng tôi từ lâu đã vượt qua [tất cả những khó khăn về mặt kĩ thuật với EMALS]", ông nói.
Khẳng định ông chỉ là một nhà nghiên cứu khoa học, ông Ma từ chối cho biết những công nghệ của ông khi nào sẽ được triển khai trên các tàu sân bay nội địa của Trung Quốc.
Bình luận của ông Ma được đưa ra trong bối cảnh Trung Quốc đang đẩy mạnh phát triển chương trình tàu sân bay. Tàu sân bay nội địa đầu tiên của nước này, loại 001A, sắp sửa hoàn thành và có khả năng được đưa vào sử dụng trong nửa đầu năm nay.
Việc chế tạo con tàu sân bay thứ hai, loại 002 cũng đang trong quá trình. Theo thông tin trước đó của South China Morning Post, Trung Quốc sẽ không sử dụng công nghệ EMALS tiên tiến với loại 002. Thay vào đó, nước này sẽ sử dụng hệ thống truyền thống.
Chuyên gia hải quân ở Bắc Kinh Li Jie cho biết đội ngũ của ông Ma đã đạt được "bước tiến chắc chắn" trong công nghệ AAG so với công nghệ của Mỹ.
Nhà quan sát quân sự ở Macau Antony Wong Dong thì cho biết, các kĩ sư AAG của Mỹ đã đánh giá thấp khó khăn trong việc phát triển công nghệ này trong khi Trung Quốc có thể đã rút được kinh nghiệm từ Mỹ để đạt được bước tiến. "Đội của Ma... có thể đã học được từ những người đồng cấp Mỹ và đạt được một số đột phá trong việc phát triển AAG", Wong cho hay.
theo Báo tin tức

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

XUẤT HIỆN NHIỀU MẶT TRỜI TRÊN BẦU TRỜI GIA LAI: ĐIỀM BÁO " LOẠN DƯƠNG"...


Sáng nay 17/3, trên bầu trời Gia Lai bất ngờ xuất hiện 5 quầng sáng bao quanh mặt trời một cách kỳ lạ. Nhiều người dân thích thú ghi hình lại chia sẻ cho mọi người.



clip ghi lại hiện tượng quầng sáng kỳ lạ ở Gia Lai.
Theo hình ảnh quan sát được trong đoạn clip, xung quanh mặt trời có một quầng sáng tròn bao quanh nhìn giống như cầu vồng với nhiều màu sắc khác nhau. Cứ mỗi khoảng trên quầng sáng tròn lại nổi lên một điểm sáng nhìn như mặt trời thu nhỏ.
Rất nhiều người dân hiếu kỳ đếm được có tất cả khoảng 5 điểm sáng như thế. Như lời mô tả của một số người quan sát, họ thậm chí còn nhìn thấy những đám mây trắng xen giữa khoảng cách giữa mặt trời và quầng sáng.
Cùng với đó, nền trời bên trong vòng tròn trở nên sậm màu lạ thường (Ảnh: Dân việt).
Trao đổi với báo chí, anh Tô Xuân Thanh (28 tuổi ở TP. Pleiku, Gia Lai) cho biết đây là lần đầu anh được chứng kiến hiện tượng kỳ thú này, sau đó anh liền dùng điện thoại ghi lại để chia sẻ cho bạn bè cùng xem.
Theo như quan điểm của một số chuyên gia, nguyên nhân sinh ra hiện tượng này là do nhiệt độ tăng cao khiến chiết suất các lớp không khí thay đổi đột ngột nên tia sáng bị khúc xạ mạnh tạo thành một vòng tròn khép kín.
Thanh Thanh (TH)

quầng sáng quanh mặt trời, Mặt Trời giả, khúc xạ ánh sáng,

NGUYỄN LƯU ĐÚNG, LƯU TRỌNG VĂN CÓ LÝ, PHẠM DUY ĐÂU CÓ SAI...THẾ MÀ LẠI ẦM Ỹ

TIỀN CỦA LÍNH CỘNG HOÀ THÌ NHẬN NHƯNG NHẠC PHẢI CẤM

16-3-2017



Đọc bài phỏng vấn “nhà phê bình âm nhạc” Nguyễn Lưu về việc phải cấm triệt “nhạc của lính Cộng hoà”, tôi xin được đăng lại bài viết của ông này về nhạc sĩ Phạm Duy và bài viết phản bác ngược lại từng được đăng tải trên báo Thanh Niên. Đăng để thấy trình độ của ông Nguyễn Lưu này đến đâu mà ông ta giở giọng như vậy.
Vậy đó chứ cho kẹo thì “nhà phê bình” này cũng không dám kêu nhà nước từ chối tiền của các cựu lính Cộng Hoà gửi về hằng năm. Tiền thì sẵn sàng nhận nhưng nhạc thì phải cấm. (Từ một comment của anh Nguyễn Khánh).
Lưu ý: Post này sẽ dài nhưng tôi vẫn giữ nguyên bản bài viết của ông “nhạc sĩ” nay thêm “nhà phê bình âm nhạc” và bài trả lời. Các bạn gắng đọc.
____

Không thể tung hô

Có thể nói, một trong những niềm tự hào, tự tôn của dân tộc Việt Nam là triết lý “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại”. Tuy nhiên, “không đánh kẻ chạy lại” cần được hiểu thêm rằng, kẻ chạy lại là ai, và “không đánh” có nhất thiết đồng nghĩa với việc xem người ấy là thần tượng, là nhân vật tiêu biểu để đón rước trọng thể…? Tôi muốn nói đến trường hợp của nhạc sĩ Phạm Duy, người mới được xưng tụng sau đêm nhạc “Ngày trở về” (diễn ra tại Nhà hát Hòa Bình, TP.HCM). Một người bạn, nhà văn Chu Lai đã tỏ ra tâm đắc với ý tưởng này và cho biết, Tạp chí Thế giới mới số mới nhất có đăng một bài viết, với nội dung gói gọn: “Một người từng bỏ kháng chiến theo thực dân Pháp, khi Pháp rút lại theo Ngô Đình Diệm và khi ngụy quyền sụp đổ lại chạy qua Mỹ. Và tại đó, đã viết hàng loạt bài kêu gọi chống Cộng, với giọng điệu “sặc mùi” hiếu chiến. Nay, thấy Việt Nam vươn lên mạnh mẽ, lại xin trở về! Hà cớ gì phải tung hô, xưng tụng đến như thế!”.
Đất nước đang đổi mới, chúng ta chấp nhận việc khép lại quá khứ để xây dựng tương lai, nhưng điều ấy không đồng nghĩa với việc bỏ quên tất cả, từ những hy sinh gian khổ đến những bài học máu xương… Chúng ta cũng không quên tổ tiên ta luôn tỏ rõ nghĩa khí, quyết không sợ xâm lăng và cũng không trù dập kẻ thất trận. Tù binh giặc còn được cấp lương, thuyền để chúng “ra đến bể chưa thôi trống ngực” hay “về đến nhà còn đổ mồ hôi” (Cáo bình Ngô). Nhưng cái khái niệm ân nghĩa bốn bể ấy cũng có những nguyên tắc và với trường hợp của Phạm Duy, chúng ta lại càng cần phải hiểu cho rõ ngọn nguồn.
Nửa thế kỷ trước, khi còn là một “chú nhóc” tại trường Thiếu sinh quân chuẩn bị qua Trung Quốc học tập, ở Việt Bắc, tôi đã cùng bè bạn trong đơn vị hát những ca khúc rất hay của Phạm Duy, khi ấy đang là một trong những cán bộ văn hóa của chính quyền cách mạng. Tôi đã thuộc lòng câu hát “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…” và sau này, lớn lên một chút mới hiểu ra rằng, cái tứ ấy, có gì giống với luận điểm của Nguyễn Văn Vĩnh (truyện Kiều còn thì tiếng ta còn, mà tiếng ta còn thì nước ta còn – cách nói ấy là để biện minh cho việc ôm chân giặc xâm lược của Nguyễn Văn Vĩnh và bè lũ bán nước). Phạm Duy có những tác phẩm làm say đắm lòng người, như Thiên Thai, Trương Chi, Nhạc tuổi xanh, Quê nhà em… Rồi sau đó là các bài như Thuyền viễn xứ, Bà mẹ Gio Linh, Cây đàn bỏ quên, Nghìn trùng xa cách… Khai thác chất liệu dân ca đồng bằng Bắc Bộ, khó có ai qua mặt Phạm Duy. Bài Ru con, Phạm Duy viết ở Việt Bắc có câu “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời giặc Pháp có thương dân mình”, chuyển từ điệu “thứ” qua “trưởng” thật đắt, còn nhịp ba trong Quê nhà em lại rất hay, dí dỏm và tố cáo giặc đốt nhà, phá đường…
Nhưng, ngay trong thời kỳ ấy, chất lãng mạn tiểu tư sản, sợ khổ, sợ chết đã bộc lộ qua sáng tác của Phạm Duy. Khi ấy, dù còn bé, song tôi đã biết bài Bà mẹ Gio Linh bị cấm, bởi có những câu mà khi hát lên, liệu còn ai, còn bà mẹ nào dám để con đi bộ đội. Và chất đa tình cố hữu, ta thường thấy ở giới nghệ sĩ, ở Phạm Duy được xem là nhược điểm. Và cái phải đến đã đến, Phạm Duy “dinh tê”, bỏ kháng chiến vào thành, lập ra ban nhạc “Đêm màu hồng” với Thái Thanh, Thái Hằng, có cả Phạm Đình Chương, Duy Quang… Và từ đó trở thành tên tuổi hàng đầu trong đám văn nghệ sĩ chống Cộng.
“Đỉnh cao” sự nghiệp chống Cộng của Phạm Duy là bài Mùa thu chết. Ở đó, tác giả đã công khai tư tưởng chống Cộng của mình. Ông ta đã từ bỏ tình yêu với Tổ quốc bằng một bút pháp thật sâu cay, đểu giả và ít ai quên cái mùa thu trong ca khúc ấy chính là Cách mạng mùa thu, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Khi đất nước bị chia cắt, Phạm Duy đã vào Nam theo chính quyền Ngô Đình Diệm, lần lượt đi sâu vào con đường chống Cộng và lên đến chức Bộ trưởng Văn hóa. Nhưng, sự nghiệp âm nhạc của ông ta vẫn càng lún vào “vũng bùn” phản quốc. Bài Ru con đã thay câu cuối cùng bằng “Mấy đời Cộng sản biết thương dân mình”. Nhạc tuổi xanh đã bị biến chất để đi ngược lại điều đã ấp ủ của cả một thế hệ văn nghệ sĩ Việt Nam đang lên đường đổi cả sinh mạng lấy tự do, độc lập. Và để khẳng định mình, Phạm Duy liên tiếp cho ra đời những tác phẩm vừa chống Cộng, vừa bệnh hoạn.
Ngày miền Nam mới giải phóng, tôi có gặp TS Nguyễn Văn Trung, nguyên giảng viên Đại học Sài Gòn. Trước khi di tản đi Mỹ, ông Trung bất đắc chí đã kể cho tôi nghe nhiều chuyện, trong đó có lời miệt thị một nhạc sĩ có tài là Phạm Duy mà lại đi viết cả những bài hát để ủng hộ sự loạn luân!? Chính TS Trung đã qua Mỹ dạy học, còn nhạc sĩ Phạm Duy di tản sang Mỹ để trốn chạy trước sự trở về của những người đã từng chung một chiến hào với ông ta. Tại Mỹ, Phạm Duy làm nhiều người (trong đó có tôi) sôi sục căm thù, khi viết bài kêu gọi các nam thanh, nữ tú đất Việt hãy xông lên, lấp sông Bến Hải, giải phóng Việt Nam khỏi tay Cộng sản… Và bây giờ, khi đã sắp đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ông ta muốn trở về trong sự đón tiếp nồng hậu của những người từng bị ông chà đạp về tinh thần!
Tôi đọc Nam Cao và tâm đắc với nhận xét: “Những thằng chuyên ác chỉ có thể hết làm việc ác nếu chúng không còn đủ sức để làm ác”. Bây giờ, với Phạm Duy cũng là như vậy. Một Việt Nam đang vươn lên, môi trường này đang sống động và có vị thế mới đã có thể làm mềm lòng mọi kẻ vốn kỳ thị với dân tộc này, tất nhiên đủ sức làm “kẻ chạy đi” mong được trở về, song, như đã nói trên, không thể có sự trở về như một người hùng. Chia sẻ điều này, nhạc sĩ Tân Huyền cho hay, đó là điều kỳ lạ, hiếm thấy, tuy ông bảo: “Bây giờ, tư nhân cũng có thể làm ra một trang web để tôn vinh mình, nói gì…”. Và tôi hiểu, tác giả Cỏ non thành cổ làm sao chấp nhận sự trở về trong thứ vinh hoa kiểu ấy, nó làm cho sự hy sinh của những đồng đội, những nấm mồ liệt sĩ kia có thêm những nỗi đau thế thái.
Có một lần, nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn trả lời báo chí, ông khẳng định, không bao giờ đánh giá một nhạc sĩ dám dâng hiến tuổi trẻ trong đội ngũ những người chiến sĩ, ngang bằng một tác giả không dám lâm trận và chỉ ngồi trong lòng địch để than thân trách phận, hay ngợi ca một hạ trắng, thu vàng, chứ đừng nói đến một tác giả đã nhảy vào lòng địch để chống Cộng, rồi sau này, khi hết “đát” lại nói lời xí xóa. Tôi cam đoan không một nhạc sĩ cách mạng Việt Nam nào không vui mừng trước nghĩa cử đầy nhân ái của đất nước, song tất cả họ đều chung một suy nghĩ, rằng người trở về đâu phải ai cũng như ai. Lời nói ấy của người nhạc sĩ – chiến sĩ, đã giúp tôi có thêm nghị lực, để nghĩ, để nói và để thể hiện chính kiến, để không bị hòa tan trong những đợt sóng vàng vọt đâu đây.
Ai muốn coi Phạm Duy là thần tượng, tùy ý, còn tôi, trước sau xin nói không!
Nhạc sĩ Nguyễn Lưu

CÔNG VĂN TRẢ LỜI CỦA CÔNG TY PHƯƠNG NAM
Trên số báo Đầu tư số ra ngày thứ hai 13.3.2006 có đăng bài Không thể tung hô của nhạc sĩ Nguyễn Lưu viết về “trường hợp của nhạc sĩ Phạm Duy, người mới được xưng tụng sau đêm nhạc Ngày trở về” diễn ra tại Nhà hát Hòa Bình, TP Hồ Chí Minh. Mặc dù trong bài viết của mình, tác giả không đề cập gì đến Công ty Văn hóa Phương Nam là đơn vị tổ chức biểu diễn, nhưng với tư cách là người mua bản quyền khai thác các tác phẩm hợp pháp của nhạc sĩ Phạm Duy, với trách nhiệm của đơn vị tổ chức đêm nhạc Ngày trở về, chúng tôi xin bày tỏ một số ý kiến:
1. Đường lối đổi mới của Đảng trong hai thập niên qua đã mang lại những thành tựu to lớn đầy sức thuyết phục. Chủ trương đại đoàn kết dân tộc theo tinh thần Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị đang thổi một luồng sinh khí mới, động viên tinh thần yêu nước của tất cả mọi người Việt Nam không phân biệt tôn giáo, chính kiến ở trong cũng như ngoài nước để cùng hướng tới mục tiêu “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Những luận điệu chống cộng cực đoan ở hải ngoại ngày càng trở nên lạc lõng. Nhiều người bỏ nước ra đi nay lần lượt trở về góp phần xây dựng đất nước dưới hình thức này hoặc hình thức khác. Ông Nguyễn Cao Kỳ, Phó tổng thống chính quyền Sài Gòn cũ đã trở về. Đó là những minh chứng hùng hồn cho tính đúng đắn của chủ trương đại đoàn kết dân tộc.
Đối với những kẻ thù xâm lược, chúng ta cũng đang xếp lại quá khứ để cùng hướng tới tương lai, nhưng đọc bài báo của nhạc sĩ Nguyễn Lưu, nhiều người hẳn sẽ băn khoăn tự hỏi tại sao việc “xếp lại quá khứ” đối với một bộ phận người Việt lại khó khăn đến thế ? Khép lại quá khứ hoàn toàn không đồng nghĩa với việc “bỏ quên tất cả” như ông Nguyễn Lưu nói. Và cũng không thể xếp lại quá khứ theo kiểu lôi hết “ngọn nguồn” của một người để phơi bày trên mặt báo như ông Nguyễn Lưu đã làm ! Dù nhắm tới một đối tượng cụ thể là nhạc sĩ Phạm Duy, nhưng khi ông Nguyễn Lưu (dẫn lời nhà văn Chu Lai) nói rằng “Nay, thấy Việt Nam vươn lên mạnh mẽ, lại xin trở về” chắc chắn sẽ làm những người đã hoặc đang có ý định trở về chạnh lòng và cảm thấy bị xúc phạm. Đó là lối nói kiêu ngạo vô trách nhiệm, gây mất lòng tin vào đường lối, chủ trương của Đảng.
2.Việc Công ty Văn hóa Phương Nam tổ chức đêm nhạc Ngày trở về là một hoạt động bình thường của một đơn vị kinh doanh trên lĩnh vực văn hóa, không nhân danh một sự kiện gì, không nhằm tôn vinh thần tượng và cũng chẳng tổ chức “đón rước trọng thể”. Ai có nhu cầu thì mua vé vào xem. Thế thôi. Mọi hoạt động kinh doanh của Công ty Văn hóa Phương Nam liên quan đến nhạc sĩ Phạm Duy đều tuân thủ đúng pháp luật.
Chúng tôi không chỉ tổ chức đêm nhạc Ngày trở về mà trước đó đã từng tổ chức những chương trình biểu diễn nghệ thuật khác. Cũng như vậy, chúng tôi không chỉ liên kết xuất bản và phát hành những tác phẩm của Phạm Duy được Bộ Văn hóa – Thông tin cho phép mà chúng tôi còn từng liên kết với các nhà xuất bản Quân đội Nhân dân, Công an Nhân dân và một số nhà xuất bản khác để tổ chức những tủ sách với hàng trăm tác phẩm viết về cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, trong đó có cả những tác phẩm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đại tướng Văn Tiến Dũng và các tướng lĩnh khác như Nguyễn Quyết, Trần Văn Trà; của các nhà văn hóa lớn như Nguyễn Khắc Viện, Nguyễn Văn Huyên, Ngô Tất Tố, Huy Cận, Hà Văn Tấn, Trần Văn Khê; gần trọn bộ tác phẩm của các nhà văn thuộc nền văn học cách mạng như Ma Văn Kháng, Nguyễn Khải, Nguyễn Quang Sáng… và cả một số tác phẩm của nhà văn Chu Lai.
Bài viết của nhạc sĩ Nguyễn Lưu không mang tính phê bình học thuật, lại đăng tải trên một tờ báo chuyên về đầu tư, vì vậy, từ góc độ kinh doanh, chúng tôi có quyền nghi ngờ đây là một sự cạnh tranh không lành mạnh.
3.Một điều đáng tiếc nữa là trong lúc dẫn dắt người đọc “hiểu cho rõ ngọn nguồn” trường hợp Phạm Duy, nhạc sĩ Nguyễn Lưu lại đưa người đọc lạc vào những lỗ hổng kiến thức của chính mình. Lỗi tác giả một phần, một phần do lỗi của tòa soạn trong khâu biên tập. Chúng tôi xin nêu một vài thí dụ: Nhạc sĩ Nguyễn Lưu viết: “… Ở Việt Bắc, tôi đã cùng bè bạn trong đơn vị hát những ca khúc rất hay của Phạm Duy… Tôi đã thuộc lòng câu hát “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…” và sau này, lớn lên một chút mới hiểu ra rằng, cái tứ ấy, có gì giống với luận điểm của Nguyễn Văn Vĩnh (Truyện Kiều còn thì tiếng ta còn, mà tiếng ta còn thì nước ta còn – cách nói ấy là để biện minh cho việc ôm chân giặc xâm lược của Nguyễn Văn Vĩnh và bè lũ bán nước)”.
Thứ nhất, câu nói nổi tiếng (và cũng bị nhiều tai tiếng): “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; tiếng ta còn, nước ta còn” không phải của Nguyễn Văn Vĩnh mà là của Phạm Quỳnh (thân sinh của nhạc sĩ Phạm Tuyên, tác giả ca khúc nổi tiếng Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng). Bài viết của Phạm Quỳnh được đăng trên tạp chí Nam Phong, về sau được in lại trong Thượng Chi văn tập. Tuy tiếng Việt của Phạm Quỳnh là tiếng Việt của đầu thế kỷ 20 nhưng không có lối hành văn “thì mà là” như tiếng Việt của nhạc sĩ Nguyễn Lưu ở đầu thế kỷ 21!
Thứ hai, nếu chỉ nói quá đơn giản như Nguyễn Lưu thì nhiều học sinh ngày nay sẽ không thể nào hiểu được vì sao Truyện Kiều được tôn vinh như là một kiệt tác của văn học Việt Nam, nhưng khen Truyện Kiều thì lại mắc cái tội “biện minh cho việc ôm chân giặc xâm lược”? Ai cũng biết rằng, sinh thời Nguyễn Du là người theo phò nhà Lê thời Lê Chiêu Thống, chống lại Tây Sơn, đã từng bị quân Tây Sơn bắt giam 3 tháng ở Nghệ An, sau theo phò Gia Long, ra làm quan với triều Nguyễn, nhưng điều đó lại không liên quan gì đến việc đề cao Truyện Kiều “là để biện minh cho việc ôm chân giặc xâm lược”. Cũng như vậy, làm sao con cháu chúng ta có thể hiểu được “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…” mà lại bị ghép vào tội… phản quốc ?
Ở một đoạn khác, nhạc sĩ Nguyễn Lưu viết: “Đỉnh cao sự nghiệp chống Cộng của Phạm Duy là bài “Mùa thu chết” (…) Ông đã từ bỏ tình yêu với Tổ quốc bằng một bút pháp thật sâu cay, đểu giả và ít ai quên cái mùa thu trong ca khúc ấy chính là Cách mạng mùa thu, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam”.
Độc giả, đặc biệt là những người từng ở miền Nam trước năm 1975 ai cũng biết rằng bài Mùa thu chết rất nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Duy là phổ thơ Apollinaire, một nhà thơ Pháp sinh năm 1880 và chết năm 1918. Bài thơ của Apollinaire vỏn vẹn chỉ có 5 câu, mang tựa đề L’Adieu (Giã biệt), chúng tôi xin ghi lại nguyên văn:
J’ai cueilli ce brin de bruyère
L’automne est morte souviens-t’en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends
Tạm dịch:
Ta ngắt một cành thạch thảo
Em hãy nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta không còn được nhìn nhau nữa trên đời
Mùi thời gian đẫm hương thạch thảo
Em hãy nhớ rằng ta vẫn chờ em
Nội dung bài thơ chỉ có thế, khi phổ nhạc vẫn giữ gần như nguyên vẹn, chẳng liên quan gì đến cuộc Cách mạng tháng Tám của dân tộc chúng ta xảy ra sau khi tác giả của nó đã qua đời 27 năm! Nếu lập luận theo kiểu Nguyễn Lưu thì mọi người sẽ nghĩ sao về trường hợp Văn Cao với bài Buồn tàn thu và Phạm Trọng Cầu với bài Mùa thu không trở lại ?
Trước đây, ngay ở miền Nam, bên cạnh những người ca ngợi Phạm Duy cũng có không ít người không đồng tình với một số việc làm của Phạm Duy, thậm chí có người đã viết cả một cuốn sách để phê phán Phạm Duy. u đó cũng là chuyện bình thường. Ngay cả Truyện Kiều của Nguyễn Du cũng có lắm người khen, kẻ chê “Bạc phận chẳng lầm người tiết nghĩa/Đoạn trường cho đáng kiếp tà dâm” hay “Đàn ông chớ kể Phan Trần/Đàn bà chớ đọc Thúy Vân Thúy Kiều” đó sao ? Nhưng suy diễn đến mức như ông Nguyễn Lưu thì chưa hề có !
Là những người hoạt động kinh doanh trong một lĩnh vực gắn liền với văn hóa, nhiều khi chúng tôi không khỏi âu lo khi thấy trong sinh hoạt học thuật của nước nhà, một số người vẫn quen dùng vũ khí suy diễn, xuyên tạc, chụp mũ chính trị để đẩy đối phương vào chỗ chết thay vì cùng tranh luận minh bạch để tiếp cận chân lý. Văn hóa muốn phát triển cần có một nền học thuật. Cái cách phê bình “cả vú lấp miệng em” như vậy đang gây ô nhiễm nặng môi trường học thuật của chúng ta. Quá trình hội nhập của đất nước đang diễn ra ngày càng mạnh mẽ, vì vậy cần thiết phải loại ra khỏi đời sống học thuật những cách ứng xử thiếu văn minh như thế.
Ngoài ra, trong bài viết của nhạc sĩ Nguyễn Lưu còn một số chi tiết khác không chính xác, chẳng hạn: trong sáng tác của nhạc sĩ Phạm Duy không hề có bài Quê nhà em, Phạm Duy chưa bao giờ được làm Bộ trưởng Bộ Văn hóa của chính quyền Sài Gòn, ở Sài Gòn trước năm 1975 không hề có cái gọi là “ban nhạc Đêm màu hồng”, GS Nguyễn Văn Trung cũng chẳng phải di tản đi Mỹ mà đi Canada theo diện đoàn tụ gia đình sau 1975, và GS Nguyễn Văn Trung cũng không hề dạy học ở Mỹ.
Cuối cùng, chúng tôi nghĩ rằng báo Đầu tư là tờ báo chủ yếu dành cho các doanh nhân, trong đó có những doanh nhân là người Việt ở nước ngoài, một trong những đối tượng mà chúng ta đang mời gọi. Việc đăng một bài báo có nội dung mạt sát một Việt kiều muốn về quê hương và đã được phép trở về như nhạc sĩ Phạm Duy có thể sẽ làm một số người khác giật mình phân vân trước sự chọn lựa nên hay không nên trở về để khỏi phải chuốc lấy những phiền toái như trường hợp của nhạc sĩ Phạm Duy.
Trân trọng.
Sài Gòn nắng, 1giờ 40 phút bay, Hà Nội phùn. Gã trở lại ngôi nhà cổ ba gian bên sông Hồng, sân đầy hoa bưởi rụng. Nhòm trên cây, trái thu trước cùng hoa xuân. Cuộc đời cứ vậy muôn vẻ. Đúng là thế nào? Trái rụng hết, rồi mới ra hoa vụ mới. Nhưng cây bưởi nhà gã không thích thế thì sao?

Đúng là thế nào?

Gã vào mạng ì xèo thiên hạ ném đá Nguyễn Lưu, nhà báo, nhà bình luận thể thao, nhạc sĩ, con trai của nhà khoa học Nguyễn Xiển. Gã nghĩ oan cho Nguyễn Lưu quá ...

Hồi nhỏ gã nhớ, tại ngôi nhà của cha gã bên Văn Miếu, ông Nguyễn Xiển bạn cha gã thỉnh thoảng có ghé chơi. Ông lịch lãm, nhà khoa học chuyên về phán đoán và dự báo thời tiết đồng thời là lãnh tụ của Đảng xã hội tập hợp giới trí thức mà.

Mỗi lần ông đến mạ gã thường hỏi đùa, hôm nay nắng hay mưa để chọc ông thỉnh thoảng dự báo thời tiết nắng hóa mưa hoặc mưa hóa nắng thành chuyện tiếu lâm cho dân Hà Nội cười chơi.

Ông luôn cười hiền hậu và bảo: Với anh chị thi sĩ thì ngày nào mà không đẹp giời.

Đúng, thế nào là đúng?

Thôi vòng vo quá, gã xin toẹt, đúng hay trật ở đây là cái chuyện con ông Nguyễn Xiển bị dân mạng ném đá vì ủng hộ quyết liệt, ủng hộ chân thành cái việc dẹp bỏ những ca khúc có nhắc đến anh lính cộng hòa. Thế rồi dân mạng nhân tiện móc ra bài viết của con ông Nguyễn Xiển viết đập Phạm Duy te tua vì từng viết bài hát chống cộng.

Đã móc chuyện cũ thì gã cũng xin móc luôn, đó là ngay khi bài viết của Nguyễn Lưu in trên báo Đầu tư, gã có viết một bài phản kích lại bênh ông bạn già, nhạc sĩ tài năng mê phở và gái xinh, của gã. Lập tức gã nhận được hai cú điện thoại.

Một, của Nguyễn Lưu, ông thanh minh rằng ý của ông viết dựa theo ý của nhà văn Chu Lai và ý của nhiều nhạc sĩ tên tuổi bất bình chuyện tung hê quá mức Phạm Duy trong khi bao nhạc sĩ cách mạng tên tuổi khác chả ai tổ chức các sô diễn tôn vinh, chứ thực ra ông cũng rất mê một số bài hát của Phạm Duy.

Hai, của chính Phạm Duy. Ông nhạc sĩ bảo, cậu bênh tôi làm đếch gì? Nguyễn Lưu nó viết đúng đấy.
Gã hỏi, đúng là đúng thế nào ạ?

Tôi thích thằng ấy vì nó dám bảo vệ cái thể chế cộng sản mà nó thích, nó tin vào cái thể chế cộng sản mà nó coi nó và thể chế cộng sản ấy là một. Đó là một thái độ đường hoàng. Còn...

Còn sao ạ?

Nếu cậu có dịp gặp Nguyễn Lưu chỉ cho tôi nhắn một điều thôi...

10 năm trôi qua cái vèo, gã chưa có dịp nào được gặp Nguyễn Lưu để chuyển lời nhắn của nhạc sĩ Phạm Duy, thì hôm nay có sự kiện Nguyễn Lưu bị ném đá vì chống lại những ca khúc có dính đến lính cộng hòa chống cộng sản, chống lại cái gọi là "con đường em đi..." gã xin nhân tiện gửi lại lời nhắn của nhạc sĩ Phạm Duy:

Cậu Nguyễn Lưu à, cậu rất đúng khi cậu dũng cảm và kiên quyết bảo vệ cái thể chế mà cậu yêu thích chống lại bất cứ ai làm tổn hại đến cái thể chế ấy. Cậu có quyền đồng nhất cậu với thể chế ấy nhưng chỉ xin cậu đừng đồng nhất cậu và thể chế của cậu với dân tộc và đất nước.

Gã xin nói leo thêm:

Thế nào là đúng đây? Vẫn đúng nếu thể chế ấy được dân tộc và đất nước chọn đồng hành với mình. Và ngược lại vẫn đúng nếu thể chế ấy chọn dân tộc và đất nước chính là cái đích mà mình phụng sự.

Còn lại, thế nào là không đúng?

Hê gã không phải chuyên gia dự báo thời tiết...

Lưu Trọng Văn


(FB Lưu Trọng Văn)




MÚA MÉP VI DIỆU!

Chuyện tạm ngưng lưu hành 5 ca khúc được sáng tác trước năm 1975, có tạo ra những tranh luận khác nhau, cũng thật bình thường. Thế nhưng, nhờ báo điện tử VTC mở diễn đàn, mà công chúng thấy được tài múa mép của vài vị hồn nhiên ở tuổi gần đất xa trời, nổi bật nhất là Nguyễn Lưu và Nguyễn Thụy Kha!

1. 
Nguyễn Lưu tuy là con của Nguyễn Xiển, nhưng xưa nay vốn bất tài. Nguyễn Lưu hùng hổ la hét: "Việc cho phép hay tạm dừng lưu hành các tác phẩm nghệ thuật, bao gồm cả các bài hát là việc làm bình thường và thường xuyên của các cơ quan quản lý trên khắp thế giới, kể cả nơi tự do như Mỹ. Tôi khẳng định, không chế độ nào trên thế giới này có thể cào bằng tất cả, từ nơi được coi là tự do nhất, họ cũng tỉnh táo trong việc cho lưu hành các sản phẩm văn hóa, các tác phẩm nghệ thuật để phục vụ cho cộng đồng của họ. Không quốc gia nào cho phép lưu hành những tác phẩm khiến cộng đồng sao nhãng việc bảo vệ thể chế của đất nước. Những bài hát viết về người lính Cộng hòa sẽ khiến cho một bộ phận giới trẻ phân tâm, lo lắng. Họ sẽ đặt ra câu hỏi, liệu con đường mình đang bước đi có đúng không, hay cái kia mới đúng". 



Không đáng ngạc nhiên, nhưng đầy bất ngờ. Vì Nguyễn Lưu quen viết những thứ lặt vặt, bỗng dưng trở thành bậc thầy uyên bác có tầm quan sát và tầm khái quát toàn thế giới. Bọn Mỹ, bọn Anh, bọn Nhật chỉ giống như chui ra từ tay áo của Nguyễn Lưu mà thôi. Kinh thật!

2. 
Nguyễn Thụy Kha không phải hạng kém cõi, nhưng quen thói đãi bôi kiếm ăn. Cứ có tiền, có rượu là Nguyễn Thụy Kha nhảy xổ lên uốn lưỡi đong đưa ca ngợi tít mù. Cũng thông cảm được, khi Nguyễn Thụy Kha thánh thót lý luận: "Việc Cục Nghệ thuật biểu diễn tạm dừng lưu hành 5 tác phẩm trên là đúng và dễ hiểu. Đó là những ca khúc ca ngợi người lính trong chế độ trước năm 1975 - chế độ đã không còn hiện diện. Bất cứ thể chế chính trị nào cũng cần có những chính sách, những biện pháp và công cụ để bảo vệ sự tồn tại của mình. Công chúng đôi khi không biết được những câu chuyện đằng sau các ca khúc đó, còn các ca sĩ, nhiều người có trình độ hạn chế, họ chỉ cần biết bài nào dễ hát, dễ thuộc, dễ nổi tiếng thì thể hiện thôi. Chính vì thế, mới cần đến sự quản lý của các cơ quan có thẩm quyền".



Cái tâm tư lớn nhất của Nguyễn Thụy Kha là công chúng và ca sĩ đều ngu lâu dốt bền. Ừ nhỉ, tại sao thiên hạ không biết Nguyễn Thụy Kha cũng có viết nhạc? Để tái cấu trúc nền âm nhạc vớ vẩn và tái giáo dục đám đông mê muội, đề nghị "các cơ quan có thẩm quyền" phải triển khai ngay "sự quản lý" để mọi người cùng hát, cùng nghe nhạc Nguyễn Thụy Kha cho văn hóa Việt đi lên theo tốc độ phi mã!

3. 
Mồm mép của Nguyễn Lưu và Nguyễn Thụy Kha, nếu tham gia game show trên truyền hình, thì chắc chắn được MC Trấn Thành khen ngợi nhiệt liệt bằng hai chữ "vi diệu". Tuy nhiên, vấn đề quan trọng nhất mà cả hai ông do mải mê bày tỏ tấm lòng cao cả của mình với non sông mà quên nhắc đến, đó là 5 ca khúc kia tại sao đã được hát một thời gian rồi lại đột ngột cấm? 

Cái kiểu tiền hậu bất nhất đó, ở "nơi tự do nhất" có không, thưa ông Nguyễn Lưu?



Cái kiểu quản lý tùy hứng đó, có phải dựa trên cơ sở trình độ siêu đẳng không, thưa ông Nguyễn Thụy Kha?

Nói chung, phải kính nể hai ông, mồm mép vi diệu không thua gì MC Trấn Thành. Hai ông đang hành nghề nhầm địa chỉ chăng? Với sự ngưỡng mộ tột đỉnh, mong hai ông sớm bước vào show biz và lập tức thay thế MC Trấn Thành mà đem lại sung sướng rợn người cho trăm họ ngây ngô!
-----------


Ý KIẾN VỀ CẤM CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐI

Nhẽ không nói gì về cái chuyện cấm mấy bài hát trong đó có bài "Con đường xưa em đi" nhưng hôm nay mạng lại dậy sóng khi ông nhạc sĩ Nguyễn Lưu trả lời phỏng vấn nói cụ thể con đường trong bài hát nên không thể không nói. Khá nhiều ý kiến phản ứng lại cách nghĩ của vị nhạc sĩ này. 
Tôi thấy mình cũng cần lên tiếng với tư cách một người lính tham gia chiến tranh. Xưa rồi các vị, cuộc chiến đã kết thúc 42 năm. Họ, những người lính Cộng hòa đã kết thúc sứ mạng và thân phận chiến cuộc của họ. Chúng tôi cũng thế. Chiến tranh đã lùi xa giờ chỉ còn là ký ức. Nếu có khơi gợi lại thì đó chỉ là những ký ức đủ mọi trạng thái nhưng tuyệt nhiên không còn thù hận. Thù hận gì nữa. Những người lính cộng hòa thua cuộc năm xưa giờ gia đình họ cũng đã dần lãng quên chính sự thua cuộc ấy. Họ nếu ở nước ngoài thì khi trở lại là những Việt kiều. Đừng khơi gợi thù hận nữa. Người Việt cần sự nắm tay nhau để dựng xây đất nước để chống ngoại bang xâm lược. Tôi thấy sự ấu trĩ tiểu khí của ông Nguyễn Lưu. Và cả sự cứng nhắc, tầm tư tưởng quá thấp của những vị ra lệnh cấm bài hát "con đường xưa em đi" này. 

Tôi chỉ thấy đây là một bản tình ca đẹp. Rất đẹp. Con đường nào ư, chính tôi là một người lính trong cuộc chiến cũng không bao giờ cần biết nó là con đường nào. Tin là bài hát sẽ sớm thoát khỏi bản án không đáng có này

Tướng Đài Loan: Quân đội Đài Loan có khả năng tiêu diệt "từng tầng từng lớp" quân TQ

Thủy Thu | 

Tướng Đài Loan: Quân đội Đài Loan có khả năng tiêu diệt "từng tầng từng lớp" quân TQ
Xử lý ảnh: Mạnh Quân

Tuy nhiên theo Hoàn cầu, "không một ai trong toàn quân đội Đài Loan tin rằng, nếu Đại lục tấn công toàn diện, quân đội Đài Loan thực sự có đủ sức mạnh đối đầu".

Theo hãng thông tấn trung ương Đài Loan (CNA), trong phiên thảo luận về Dự thảo quốc phòng giai đoạn bốn năm năm 2017 (QDR) hôm 16/3, Thứ trưởng tác chiến Bộ tổng tham mưu của cơ quan quốc phòng Đài Loan, Trung tướng Khương Chấn Trung cho biết, quân đội Đài Loan có khả năng phòng vệ trước nhiều đợt tấn công từ khoảng cách 1.300km của Đại lục.
Người đứng đầu cơ quan quốc phòng Đài LoanPhùng Thế Khoan nhấn mạnh thêm, Đài Bắc còn có khả năng tấn công trả đũa Đại lục khi bị công kích.
Trước đó ngày 2/3, bàn về hướng chiến lược quân sự "tầng lớp ngăn chặn", ông Phùng khẳng định, Đài Loan có nhiều chiến thuật khác nhau để ngăn chặn đối phương. Chiến lược "tầng lớp ngăn chặn" không phải là phòng vệ mà là "tiêu diệt từng tầng từng lớp".
Theo ông, nếu bị Bắc Kinh chủ động tấn công, Đài Loan sẽ không phòng thủ. Chiến lược "tầng lớp ngăn chặn" sẽ ngay lập tức được thực hiện.
Tướng Đài Loan: Quân đội Đài Loan có khả năng tiêu diệt từng tầng từng lớp quân TQ - Ảnh 1.
Bức ảnh máy bay ném bom H-6K của Trung Quốc bay qua đỉnh núi ở Đài Loan được đăng tải rầm rộ trên mạng xã hội Đại lục. Ảnh: Sina
Tuy nhiên, theo Thời báo Hoàn cầu (Trung Quốc), truyền thông Đài Loan lại đặt câu hỏi nghi ngờ phát biểu trên.
Tờ Vượng báo (Want Daily) chỉ ra, trong tháng 1/2017, tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc đã đi qua eo biển Đài Loan và hầu như khoảng hai đến ba ngày, máy bay quân sự Trung Quốc lại tiến hành tuần tra gần "đường trung tuyến" giữa hai bờ eo biển, thậm chí từ máy bay Đại lục còn chụp được dãy núi của vùng lãnh thổ này.
Theo Vượng báo, quân đội Đài Loan đã có đủ sức mạnh phản công Đại lục bất cứ lúc nào thì không cần bàn đến triết lý "phòng vệ kiên cố, tầng lớp ngăn chặn" mà nên trực tiếp quay về chiến lược "phản công Đại lục" của thời kỳ Tưởng Giới Thạch.
Trong khi đó, Hoàn cầu cho rằng bản QDR của Đài Loan chỉ là "trò chơi của các ký tự", hoàn toàn không có giá trị về mặt quân sự.
"Không một ai trong toàn quân đội Đài Loan tin rằng nếu Đại lục tấn công toàn diện, lực lượng Đài Loan thực sự có đủ sức mạnh đối đầu", Hoàn cầu viết.
Đài Loan lựa chọn phương thức phòng thủ là chính nhằm đợi quân đội Mỹ chi viện và thời gian "chờ đợi" đó được coi là "thời gian đếm ngược", bởi theo Hoàn cầu trước khi binh lính Mỹ kịp đến thì Đại lục đã hoàn thành thống nhất Đài Loan.
Tuy nhiên, báo Trung Quốc cũng thừa nhận, nếu không có nhân tố Mỹ, quân đội Trung Quốc sẽ dễ dàng bao vây hoặc tấn công Đài Loan hơn cả trước kia họ đã từng bao vây Bắc Bình (tên gọi cũ của Bắc Kinh) và Thượng Hải.
"Không nên chống đối nguyên tắc 'một Trung Quốc'. Đây là phương thức chính trị đúng đắn nhằm duy trì an ninh Đài Loan", Hoàn cầu kết luận.

Mũ vàng vua Nguyễn lọt top vương miện quyền lực nhất thế giới

Vương miện là bảo vật tượng trưng cho quyền lực của mỗi ngôi vị trong hoàng tộc của các quốc gia trên khắp thế giới. Dưới đây là những chiếc vương miện được đánh giá là độc đáo và quyền lực nhất trên thế giới, trong đó cúa mũ vàng triều Nguyễn.

vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Chiếc vương miện của vua Charles IV. (Ảnh: missosology)
Vương miện là bảo vật tượng trưng cho quyền lực của mỗi ngôi vị trong hoàng tộc. Từ Vua, Hoàng hậu, Hoàng tử, Thái tử hay Công chúa… mỗi người đều có những chiếc vương miện tương xứng với cấp bậc của mình. Ngày nay, những chiếc vương miện của các vua chúa thời xưa đã trở thành một bảo vật vô giá với mỗi quốc gia. Chiếc vương miện như một bảo chứng rõ rệt nhất của lịch sử, giúp cho thế hệ sau hiểu hơn về thời hoàng kim của các đế chế trong quá khứ cách đây hàng trăm, hàng ngàn năm.
Chiếc vương miện của vua Charles IV, được sản xuất vào năm 1346, nằm trong bộ phục sức dành cho các triều vua Bohemia, vương miện của Thánh Wenceslas. Chiếc vương miện quý giá này nặng 2,475kg, được chạm trổ từ 21-22 cara vàng, gắn tổng cộng 19 viên ngọc bích, 44 viên đá quý màu đỏ, 1 viên hồng ngọc, 30 viên ngọc lục bảo và 20 viên ngọc trai, chưa kể phía trước, sau, hai bên là những bông bách hợp (fleurs-de-lis).
Vương miện của vua Tutankhamun – Pharaoh Ai Cập của vương triều thứ 18 thời Tân Vương Quốc. Ông sinh năm 1341, mất năm 1323 trước Công Nguyên. Chiếc vương miện này được phát hiện trên xác ướp của ông sau hơn 3000 năm được khai quật. Vương miện được khảm ngọc trai, đá quý và có hình con kền kền và rắn hổ mang.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện Plock được chế tạo, sản xuất vào đầu thế kỷ 13 ở Hungary, bằng vàng ròng và trang trí với ngọc bích, hồng ngọc, ngọc trai. Một trong những cô công chúa Hungary đã mang chiếc vương miện quý giá này tới Hungary. Sau này nó đã thuộc quyền sở hữu của Konrad I Masovia – Công tước xứ Masovia và được lưu giữ trong nhà thờ Plock cho tới nay.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Chiếc vương miện được Fredrick III, vị vua đầu tiên theo chế độ quân chủ chuyên chế của Đan Mạch, đặt làm cho con trai. Vương miện được chế tác ở Copenhagen vào năm 1670-1671. Một trong những viên ngọc bích lớn nhất gắn trên vương miện là quà do Công tước Milan tặng vua Đan Mạch Christian I, vào năm 1474. Chiếc vương miện này hiện đang được lưu giữ tại Lâu đài Rosenborg – Copenhagen.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện được chế tác ở Copenhagen vào năm 1670-1671. (Ảnh: missosology)
Vương miện này được chế tạo tại Alexandria, Ai Cập, vào năm 220 – 100 trước Công Nguyên. Giới khảo cổ đồn đoán rằng vương miện này có thể là của một người phụ nữ cao quý, triều đại Ptolemy ở Ai Cập.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Chiếc vương miện được làm theo lệnh của vua Maximillian I, vị vua đầu tiên của xứ Bavaria nay thuộc nước Đức. Vương miện gắn nhiều ngọc trai, hồng ngọc, ngọc lục bảo và kim cương với giá trị ước tính là 17 triệu USD.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện gắn nhiều ngọc trai, hồng ngọc, ngọc lục bảo và kim cương. (Ảnh: missosology
Vương miện của Vương quốc Anh, đang nằm ở Tháp London. Là một trong những chiếc vương miện nổi tiếng nhất thế giới và được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, chiếc vương miện gắn 5 viên hồng ngọc, 17 viên ngọc bích, 11 viên ngọc lục bảo, 273 viên ngọc trai, 2.868 viên kim cương.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện hoàng gia của Đế chế La Mã, đang được lưu giữ tại Hofburg, Vienna, Áo. Đây là vương miện của các hoàng đế La Mã từ thế kỷ 11 đến khi đế chế giải thể năm 1806. Vương miện được trang trí bằng 144 viên đá quý cùng rất nhiều ngọc trai.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện được trang trí bằng 144 viên đá quý cùng vô số ngọc trai. (Ảnh: wikiwand)
Vương miện Monomakh’s Cap được mệnh danh là vương miện cổ nhất được trưng bày ở điện Kremlin, một di vật quan trọng từ thời các sa hoàng Nga. Nguồn gốc của nó hiện vẫn còn là điều bí ẩn, nhưng các học giả hiện đại cho rằng đây là món quà Thành Cát Tư Hãn gửi tặng anh vợ – Công tước Moskva Ivan Kalita, trong thời kỳ Mông Cổ xâm chiếm nước Nga. Chiếc vương miện gồm phần mũ chỏm bằng vàng ròng, phủ ngoài là vàng miếng cuộn tròn gắn hồng ngọc và ngọc lục bảo.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Chiếc vương miện được sử dụng lần đầu tiên trong lễ đăng quang của Catherine II, tức Catherine Đại đế, vào năm 1762. Trên vương miện gắn 7 viên kim cương cỡ lớn từ bộ sưu tập kim cương của nước Nga. Chiếc vương miện mất tích ở Ireland cho đến năm 1948 và được mang trở về Nga năm 1950.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện Louisa Ulrika của nữ hoàng Maria Eleonora (1620), đây được xem là kho báu vô giá và nó nặng trên 2,5kg.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Vương miện của vua St.Stephen thuộc hoàng gia Hungary. Vương miện này được cho là đã trao cho khoảng 50 vị vua của Hungary và người cuối cùng đội nó là vua Chaerles IV – 1916.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
The Iron Crown của Lombardy (Corona Ferrea) là một di vật hoàng gia lâu đời nhất của đạo Kitô. Vương miện này được làm vào đầu thời Trung Cổ, bao gồm một vòng sắt được dát vàng, gắn đá quý xung quanh. Vương miện đã trở thành một trong những biểu tượng của Vương quốc Lombard và sau này thuộc Ý. Nó hiện được lưu giữ trong nhà thờ chính tòa Monza, Milan.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Và đây chính là chiếc vương miện danh giá của Việt Nam. Chiếc mũ vàng triều Nguyễn thế kỉ thứ 19 nặng 600g, gắn nhiều họa tiết hình rồng uốn lượn vô cùng tinh xảo bằng vàng và đá quý. Đây chính là một trong số những bảo vật cung đình Huế mới được trao trả lại bảo tàng sau 71 năm thất lạc.
vương miện, mũ vàng triều Nguyễn,
Và đây chính là chiếc vương miện danh giá của Việt Nam. (Ảnh sưu tầm từ internet)
Và đây chính là chiếc vương miện danh giá của Việt Nam. Chiếc mũ vàng triều Nguyễn thế kỉ thứ 19 nặng 600g, gắn nhiều họa tiết hình rồng uốn lượn vô cùng tinh xảo bằng vàng và đá quý. Đây chính là một trong số những bảo vật cung đình Huế mới được trao trả lại bảo tàng sau 71 năm thất lạc.
Theo ya