Phạm Viết Đào.
“Napoleon Bonaparte sinh 15 tháng 8 năm 1769 – 5 tháng 5 năm 1821) là một nhà quân sự và nhà chính trị tiêu biểu của Pháp trong và sau cuộc cách mạng Phápcũng như các cuộc chiến tranh liên quan ở châu Âu.
Napoléon được sinh ra ở Ajaccio thuộc Corse, trong một gia đình thuộc dòng dõi quý tộc Genova (Ý). Ông được đào tạo thành một sĩ quan pháo binh ở Pháp. Bonaparte trở nên nổi tiếng dưới thời Đệ Nhất Cộng hòa Pháp khi chỉ huy thành công nhiều chiến dịch chống lại Liên minh thứ nhất và thứ hai chống Pháp. Ông cũng tiến hành cuộc chinh phạtbán đảo Ý.
Năm 1799, ông đã tổ chức một cuộc đảo chính và tự đưa mình trở thành vị Tổng tài thứ nhất; năm năm sau đó (1804)Thượng viện Pháp tuyên xưng ông là Hoàng đế Pháp vào năm …”
( WikiPedia)
Cuộc cách mạng tư sản Pháp nổ ra năm 1789 đã xô đấy xã hội Pháp vào một giai đoạn hỗn mang, bùng nổ. Napoleon nổi lên như một người hùng, nhà quân sự kiệt xuất của nền Đệ nhất Cộng hòa. Napoleon đã dẹp tan các thế lực ( các sứ quân-các nhóm lợi ích của nước Pháp) để thu được quyền lực về mình nhờ thiên tài quân sự, tài dụng pháo binh…
Thế nhưng, khi Napoleon nắm được quyền hành, ông đã không tiếp tục mục tiêu đã được mặc định: xây dựng một nhà nước cộng hòa tại Pháp. Napoleon lại quay sang làm vua, phản bội lại cái lý tưởng, mục tiêu mà nhờ đó mà Napoleon trở thành người hùng.
Do hành động tráo trở này của Napoleon, nhà soạn nhạc thiên tài Đức Ludwig van Beethoven đã tức giận xé bản giao hưởng ông định viết tặng, suy tôn người anh hùng Napoleon; Beethoven đã chỉ để lại tên cho bản giao hưởng số 3 mang tên Anh hùng…
Tham vọng trở thành ông vua của một đế chế, thay cho thủ lĩnh của một nền cộng hòa, mục tiêu ban đầu của cuộc cách mạng 1789 đề ra, tham vọng này đã đẩy Napoleon vào tử địa. Napoleon đã bị liên quân Nga, Anh lần lượt đánh bại và Napoleon đã bị đày ải cho đến chết…
Nikita Khrushchev (sinh 17 tháng 4 năm 1894 – mất 11 tháng 9 năm 1971) là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô.
“Ông là người kế nhiệm Stalin, sau cái chết của Stalin vào năm 1953. Từ năm 1953 đến 1964, ông là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô, đồng thời giữ chức Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (thủ tướng) từ năm1958 đến 1964. Khrushchyov chịu trách nhiệm cho việc Phi Stalin hóa Liên Xô, ủng hộ chương trình không gian của Liên Xô, chính sách ngoại giao thân thiện hơn với phương Tây và nhiều cải tổ tương đối tự do trong chính sách đối nội.
Năm 1964, (nhân chuyến đi nghỉ nước ngoài), ông bị bỏ phiếu bất tín nhiệm bởi những người đồng chí của mình trong đảng và được thay thế bởi Leonid Brezhnev trong chức vụ tổng bí thư và Aleksey Kosygin lên làm thủ tướng…”
( WikiPedia)
Napoleon chỉ có “giặc ngoài”, còn Khrushchev tiềm ẩn bởi thù trong; Riêng Tập hiện nay, cùng lúc phải đương đầu cả với giặc ngoài lẫn thù trong: đó là các nhóm lợi ích không cũng cánh và dân chúng Trung Hoa chán chế độ CS Trung Hoa thối nát. Người dân hy vọng Tập Cận Bình tấn công vào đám hổ ruồi của chế độ, nhân đó truy diệt tận gốc rễ đẻ ra “hổ ruồi”.











