42 năm chấm hết chiến tranh chỉ vì 5 bài ca "sên sến" mà thất nhân tâm; Không xin thì không cho - đơn giản vậy sao?
Nhạc sĩ Trần Tiến: Cấm đoán là điều đáng tiếc
11/04/2017
(Văn hóa) - Nhạc sĩ Trần Tiến cho rằng, cấm đoán một ca khúc đã đi vào tiềm thức của người nghe là điều đáng tiếc.
Sự việc Cục Nghệ thuật Biểu diễn cấm lưu hành vĩnh viễn đối với 5 ca khúc sáng tác trước 1975 bị sửa lời đã nhận được những phản ứng trái chiều, đặc biệt là của các nhạc sĩ, chuyên gia âm nhạc.
Trả lời PV VOV.VN, nhạc sĩ Trần Tiến cho biết, việc cấm một bài hát đã có đời sống gắn bó với người nghe sẽ tạo nên những bức xúc.
“Khi công chúng đến với những ca khúc như thế, họ đến không phải vì ý thức chính trị mà là ý thức vì nghệ thuật, vì sự đồng điệu và yêu thích. Bài hát đó còn là kỷ niệm, là hình ảnh gắn liền với người thân của họ.
Tôi cho rằng, việc cấm đoán như hiện nay đang thể hiện sự “bới lông tìm vết”.
Những ca khúc hay, đi vào tâm thức nhân dân giống như là lời ru vậy. Làm sao có thể dám mang đi để phê bình được. Chúng đã có một đời sống riêng và phải hay thì mới sống lâu được đến vậy.
Nhạc sĩ Trần Tiến cho biết, 80% bài hát của ông đã từng bị cấm biểu diễn trước khi được cấp phép lưu hành.
Ngày xưa, nhiều bài hát của tôi cũng bị cấm đoán lắm. 80% các ca khúc hiện nay (trong tổng số mấy trăm bài hát đã công bố) của tôi thực chất là đã từng bị cấm. Ca khúc “Vết chân tròn trên cát” trong một lần biểu diễn đã bị một nhà quản lý văn hóa nhảy lên tận sân khấu và giật micro khỏi tay ca sĩ. Hay những bài hát như “Giai điệu tổ quốc, Mùa xuân gọi, Chiếc vòng cầu hôn, Điệp khúc tình yêu, Thành phố trẻ” … đều từng bị cấm trước khi được công bố rộng rãi.
Sau những năm tháng khổ nhọc ấy, sau này cũng chính những ca khúc ấy lại được tôn vinh, tác giả ca khúc thì được trao tặng huy chương. Mọi thứ đều tự nhiên bị cấm và tự nhiên được hát lại một cách bất ngờ.
Tôi cho rằng, sự cấm đoán trong âm nhạc hiện nay của các cơ quan chức năng đang mang nặng cảm tính. Ở góc độ của một nhạc sĩ, tôi nghĩ mọi sự cấm đoán trong nghệ thuật đều "vớ vẩn”, nhạc sĩ Trần Tiến nêu quan điểm.
Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Việt Nam cho rằng, cần mở rộng không gian và thời gian về âm nhạc, không chỉ có trong nước mà còn có cả những tác giả ở nước ngoài, chúng ta cần tạo cơ hội để những tác phẩm đó được phổ biến ở Việt Nam.
Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, sự phát triển của âm nhạc cần hướng đến tinh thần hòa hợp dân tộc. Khi cấm bài hát nào cần phải có những hội thảo, tọa đàm khoa học với sự tham gia của các nhà khoa học, nhạc sĩ, nghệ sĩ… để bàn bạc cho kỹ lưỡng.
Các cơ quan quản lý nhà nước khi đưa ra quyết định cấm hay không cấm bản nhạc nào đó cần phải có chứng cớ, cơ sở và tham khảo ý kiến công luận.
Còn tinh thần chung, tôi thấu hiểu rằng phải có cách ứng xử với các ca khúc trước năm 1975 theo tinh thần hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước.
Theo Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Cục NTBD cần công bố bản gốc của 5 ca khúc này và lấy ý kiến của các nhà chuyên môn để có những đánh giá sâu sắc, khách quan nhất về tính nghệ thuật, tính lịch sử.
Một tác phẩm có giá trị về nội dung, nghệ thuật, trước khi đưa ra một quyết định nào đó cần cân nhắc nhiều chiều.
Dĩ nhiên, mọi sự phát triển của xã hội, trong đó có âm nhạc đều phải căn cứ và xoay quanh sự nghiệp cách mạng dân tộc. Âm nhạc không có giới hạn, không có biên giới nhưng vẫn phải lấy sự nghiệp cách mạng dân tộc làm trọng tâm.
(Theo VOV)
Không xin thì không cho - đơn giản vậy sao?
TTO - Với một kho tàng ca khúc đồ sộ của âm nhạc Việt Nam và thế giới, số bài được hát chắc chắn nhiều hơn bài bị cấm. Thay vì công bố những bài bị cấm, Bộ VH-TT&DL và Cục Nghệ thuật biểu diễn đã làm ngược lại.
Câu chuyện 5 bài hát trước năm 1975 bị Cục Nghệ thuật biểu diễn tạm dừng lưu hành vẫn chưa nguôi dư luận thì lại thêm một cảnh ngộ mới khiến ai cũng bất ngờ: bài hát Nối vòng tay lớn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không có trong danh mục được phổ biến, muốn biểu diễn phải xin phép.
Và ban giám hiệu Trường đại học Y dược Huế - nơi tổ chức chương trình “Nối vòng tay lớn” vào đêm 21-4 tới - phải ra tận Hà Nội nộp đơn xin phép cùng với một bản nhạc ký âm, một đĩa xướng âm theo đúng thủ tục.
Một bài hát đã trở nên phổ biến từ hơn 40 năm qua “từ Bắc vô Nam” và cả nhiều nơi trên thế giới, hát vang trên sóng phát thanh và truyền hình quốc gia, trở thành bài hát truyền thống của các sinh hoạt cộng đồng, vậy mà bây giờ phải đi “xin phép biểu diễn” như một bài hát mới!?
Chiều 11-4, trả lời báo Tuổi Trẻ về bài hát Nối vòng tay lớn, ông Nguyễn Đăng Chương, cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD), cho hay từ xưa đến nay chưa có đơn vị nào đứng ra xin cấp phép phổ biến bài hát này, nên “theo quy định pháp luật” là không thể cấp phép.
Bây giờ, Trường đại học Y dược Huế đã gửi hồ sơ ra Cục NTBD xin phép thì sẽ “hướng dẫn hoàn thiện hồ sơ cho đúng quy định pháp luật” để cấp phép. “Chỉ đơn giản vậy thôi chứ không có vấn đề gì cả” - ông Chương nói.
Nhưng diễn biến của dư luận có đơn giản vậy không, khi câu chuyện “đi xin” hát Nối vòng tay lớn mà báo chí đưa ra đã gây sự bức xúc, thậm chí phẫn nộ của công chúng? Hãy đọc những lời bình luận của giới chuyên môn và công chúng trên các trang báo sẽ rõ.
Điều nực cười là từ bao nhiêu năm qua, cả đất nước đã say sưa hát Nối vòng tay lớn mà không biết rằng mình đã vi phạm vì chưa xin phép.
Vi phạm nặng nhất có lẽ là cơ quan quản lý văn hóa các tỉnh thành, mà mới đây nhất là Sở Văn hóa - thể thao TP.HCM đã cấp phép cho chương trình nhạc Trịnh Công Sơn tại Đường sách TP.HCM hôm 1-4 được hát Nối vòng tay lớn cùng nhiều ca khúc của Trịnh chưa có trong danh mục được phép lưu hành.
Khi đưa bài hát này vào sách giáo khoa Âm nhạc lớp 9, không rõ Bộ GD-ĐT đã xin phép chưa?
Trên báo Tuổi Trẻ ngày 10-4, nhà sử học Dương Trung Quốc đã gọi cách cơ quan quản lý cho phép bài nào mới được hát bài đó và tình cảnh các chương trình biểu diễn nghệ thuật phải đi xin phép từng bài hát là cách quản lý “xin - cho”, đã ăn sâu từ cơ chế quản lý lạc hậu mà Nhà nước đã quyết liệt xóa bỏ.
Cái gì pháp luật không cấm thì người dân có quyền làm, có quyền hưởng thụ. Đơn giản vậy, nhưng người dân phải đến tận Cục NTBD mới biết được bài nào được hát, bài nào không. Di sản âm nhạc Việt Nam có đến hàng vạn bài hát, người dân phải đi lại thế nào để biết bài nào được phép biểu diễn đây?
Ngay trong danh mục bài hát được lưu hành đang niêm yết trên cổng thông tin của Bộ Văn hóa - thể thao & du lịch và trang thông tin điện tử của Cục NTBD cũng không đầy đủ và thiếu chính xác.
Với một kho tàng ca khúc đồ sộ của âm nhạc Việt Nam và thế giới, số bài được hát chắc chắn nhiều hơn bài bị cấm. Thay vì công bố những bài bị cấm, bộ đã làm ngược lại.
Vậy thì cách làm của Cục NTBD có đơn giản hay không? Câu trả lời có vẻ cũng không đơn giản!
MINH TỰ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét